14.
Sở gia đã cố thủ ở kinh thành nhiều năm, thế lực phức tạp, chuyện này vừa xảy ra, phong ba đã không ngừng.
Vân Nam vương lấy cớ dẹp phản loạn mà tới kinh thành, trợ giúp hoàng đế thanh trừng triều đường.
Điều này buộc Cố Thời phải mau ch.óng hành động, dẫn binh tiến cung, ép hoàng đế thoái vị.
Trong thời điểm hỗn loạn này, thủ vệ thiên lao buông lỏng cảnh giác, một hắc y nhân xông vào, vác ta lên, dễ dàng ra khỏi thiên lao.
Khi ngựa đang phi nước đại trên con đường ở ngoại thành, ta xoay người kéo bỏ mặt nạ của người đằng sau, nép vào lòng hắn, tham lam ngửi mùi hương trên người hắn, “Khương Kì, ngươi đến tìm ta rồi, ta rất vui, không rời bỏ ta, ngươi không lừa ta.”
Gió đêm thổi làm mắt ta cay cay, nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má.
Hắn khẽ thở dài, cúi đầu xuống, đặt đôi môi mềm mại có chút lành lạnh lên mắt ta: “Sở Sở, ta đưa nàng đến một nơi mới, bắt đầu lại từ đầu.”
“Tại sao ngươi chạy rồi mà còn quay lại?”
Ta nở nụ cười yếu ớt, vuốt những sợi tóc dính trên mặt, rồi ngước nhìn vầng trăng đang ẩn mình trong đám mây đen. Tiếp móng ngựa như tiếng trống gõ vào tim ta.
“Bởi vì”, Khương Kì hai tay ôm eo ta nhẹ nhàng nói, “Nàng còn quan trọng hơn tính mạng của ta.”
Khi đi qua một hẻm núi, bỗng chốc một tảng đá từ đâu rơi xuống nhanh ch.óng chặn ngang con đường núi vốn đã chật hẹp.
Có ánh sáng đuốc đang cháy từ trong bóng tối, Tô Hà dẫn theo mội đội binh mã lao xuống núi, bao vây hai người bọn ta.
Ta ngồi trên ngựa bình tĩnh nhìn Tô Hà, đây là điều mà nàng ấy nói, lấy ta ra đ.á.n.h cược.
Đầu tiên tung tin hoàng thượng ban cho ta tấm lụa trắng dài ba thước, sau đó vào thời điểm Cố Thời tiến gần hoàng cung, điều động thủ vệ thiên lao, cho Khương Kì một cơ hội cướp thiên lao.
Dù sao thì cũng là tên đầu sỏ của nội gián, cái bẫy đơn giản như thế vậy mà lại trúng kế. Ta nhịn không được muốn bật cười, nhưng càng cười, nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn.
Con người này giỏi tính kế, sao có thể dễ bị lừa được, hắn là cam tâm tình nguyện.
“Ngươi đúng là kẻ chung tình, rõ ràng là đã an toàn tháo chạy, vậy mà vì Sở Sở lại dám đưa mình vào chỗ c hết.” Tô Hà cười để lộ ra hàm răng trắng tinh, đôi mắt đen láy lấp lánh: “Rất giống ca ca ngươi, chỉ là ca ca ngươi hành sự quang minh lỗi lạc, ngươi lại quyết trá đa đoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoá ra Khương Kì chính là đệ đệ của vị tướng quân địch mà Tô Hà thích, chẳng trách lần đầu tiên nhìn thấy Khương Kì, Tô Hà đã nảy sinh nghi ngờ.
“Thật tiếc ta không thể g iết được Cố Thời để báo thù rửa hận cho huynh trưởng.”
Khương Kì kéo thẳng dây cương, ánh mắt trở nên ủ rũ, giọng điệu hung ác mà trước giờ ta chưa từng nghe qua, nhưng ngay sau đó hắn lại dịu dàng trở lại, cúi xuống tán thưởng ta: “Thật không ngờ Sở Sở một nữ t.ử lận đận chốn khuê phòng, khi đối diện với đúng sai phải trái lại dũng cảm như vậy, không chút do dự mà chọn vào đại lao, thật sự làm ta chở tay không kịp. Bằng không ta cũng không hoang mang như vậy, không có thời gian đi lấy mạng ch.ó của Cố Thời.”
“Khương Kì, ngươi đúng là một tên nội gián thất bại, lại bị tình yêu làm cho mờ mắt, Cố Thời sẽ không như vậy.” Ta lau nước mắt, cười nói.
Tô Hà vẫy tay, binh lính liền rút kiếm tiến lại gần bọn ta.
Ta cẩn thận chuẩn bị nhảy xuống ngựa, Khương Kì nhanh ch.óng lật người xuống ngựa rồi ôm ta xuống. Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, mười ngón tay đan vào nhau. Đứng trong bóng tối, gió thổi làm bay vạt áo hai người bọn ta, giống như cảnh đoạn tuyệt.
Tô Hà đột nhiên ra lệnh dừng lại, đi đến trước mặt bọn ta: “Sở Sở, ta hỏi lại người một lần nữa, tình cảm của người đối với Khương Kì là gì?”
“Là yêu, muốn cả đời này cùng hắn ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, ngắm xuân hoa thu nguyệt, cùng nhau nghe tiếng ve mùa hạ và ngắm những bông tuyết ngày đông, từ ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác.” Ta mỉm cười, nói xong ta nhanh ch.óng rút con d ao găm từ thắt lưng Khương Kì ra đ.â.m vào n.g.ự.c hắn: “Nhưng ngươi lại lừa ta, lợi dụng ta, ngươi thật sự quên rồi sao, ta là một kẻ thù dai?”
Khương Kì nhíu mày, sau đó mỉm cười, lấy khăn tay ra lau vết m áu b.ắ.n tung tóe trên mặt ta: “Sở Sở, nàng là biến cố ngoài dự liệu, nhưng ta biết hối hận cũng không muốn hối hận, ta đã lừa gạt nàng, ta không muốn cùng nàng đồng sinh đồng t.ử, ta muốn nàng sống thật tốt, thật vui vẻ hạnh phúc.”
Giọng nói của hắn rất nhẹ nhàng, nói xong hắn quay về phía Tô Hà: “Hôm nay cô đuổi theo ta đến đây, sẽ không thể ngăn cản Cố Thời, cô không hối hận sao?”
“Nhân gian thái bình, sơn hà vô dạng còn quan trọng hơn quyền lực. Hôm nay ta không lấy được bản đồ biên ải không được.” Tô Hà trầm giọng nói: “Hạnh phúc vui vẻ quá khó, ta chỉ có thể hứa với ngươi, giữ cho Sở Kiềm một đời bình an.”
Khương Kì xoa đầu ta: “Chẳng trách ca ta lại thích nàng ta như vậy, nàng cũng thích nàng ta, giao nàng cho nàng ta, ta rất yên tâm.”
Hắn xé tay áo, dùng m.á.u trên người vẽ ra bản đồ đưa cho Tô Hà: “Cô đi theo lộ trình này cản đường, vẫn còn kịp.”
Tô Hà không hề do dự, đưa lộ trình cho người bên cạnh. Sau đó nhìn ta: “Ta không muốn g iết hắn.”
Ta đã khóc oà lên, nhào vào lòng Tô Hà, ôm eo nàng ấy: “Ta được xem là lấy công chuộc tội phải không, doạ c hết ta rồi. Nếu thật sự xảy ra chiến loạn, ta đã trở thành tội nhân thiên cổ rồi.”
Tô Hà không khách khí đẩy ta ra, “Chữ sắc trên đầu đều có một con d.a.o, người hãy nhớ lấy.”
Ta lại mặt dày nhào tới ôm eo nàng ấy: “Vâng vâng vâng, lần sau nuôi nam sủng nhất định qua mắt ngươi trước.”
Khương Kì ở một bên khẽ mỉm cười, ánh mắt loé lên chút hoang mang mà ta không hiểu nổi.
Sở gia đã cố thủ ở kinh thành nhiều năm, thế lực phức tạp, chuyện này vừa xảy ra, phong ba đã không ngừng.
Vân Nam vương lấy cớ dẹp phản loạn mà tới kinh thành, trợ giúp hoàng đế thanh trừng triều đường.
Điều này buộc Cố Thời phải mau ch.óng hành động, dẫn binh tiến cung, ép hoàng đế thoái vị.
Trong thời điểm hỗn loạn này, thủ vệ thiên lao buông lỏng cảnh giác, một hắc y nhân xông vào, vác ta lên, dễ dàng ra khỏi thiên lao.
Khi ngựa đang phi nước đại trên con đường ở ngoại thành, ta xoay người kéo bỏ mặt nạ của người đằng sau, nép vào lòng hắn, tham lam ngửi mùi hương trên người hắn, “Khương Kì, ngươi đến tìm ta rồi, ta rất vui, không rời bỏ ta, ngươi không lừa ta.”
Gió đêm thổi làm mắt ta cay cay, nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má.
Hắn khẽ thở dài, cúi đầu xuống, đặt đôi môi mềm mại có chút lành lạnh lên mắt ta: “Sở Sở, ta đưa nàng đến một nơi mới, bắt đầu lại từ đầu.”
“Tại sao ngươi chạy rồi mà còn quay lại?”
Ta nở nụ cười yếu ớt, vuốt những sợi tóc dính trên mặt, rồi ngước nhìn vầng trăng đang ẩn mình trong đám mây đen. Tiếp móng ngựa như tiếng trống gõ vào tim ta.
“Bởi vì”, Khương Kì hai tay ôm eo ta nhẹ nhàng nói, “Nàng còn quan trọng hơn tính mạng của ta.”
Khi đi qua một hẻm núi, bỗng chốc một tảng đá từ đâu rơi xuống nhanh ch.óng chặn ngang con đường núi vốn đã chật hẹp.
Có ánh sáng đuốc đang cháy từ trong bóng tối, Tô Hà dẫn theo mội đội binh mã lao xuống núi, bao vây hai người bọn ta.
Ta ngồi trên ngựa bình tĩnh nhìn Tô Hà, đây là điều mà nàng ấy nói, lấy ta ra đ.á.n.h cược.
Đầu tiên tung tin hoàng thượng ban cho ta tấm lụa trắng dài ba thước, sau đó vào thời điểm Cố Thời tiến gần hoàng cung, điều động thủ vệ thiên lao, cho Khương Kì một cơ hội cướp thiên lao.
Dù sao thì cũng là tên đầu sỏ của nội gián, cái bẫy đơn giản như thế vậy mà lại trúng kế. Ta nhịn không được muốn bật cười, nhưng càng cười, nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn.
Con người này giỏi tính kế, sao có thể dễ bị lừa được, hắn là cam tâm tình nguyện.
“Ngươi đúng là kẻ chung tình, rõ ràng là đã an toàn tháo chạy, vậy mà vì Sở Sở lại dám đưa mình vào chỗ c hết.” Tô Hà cười để lộ ra hàm răng trắng tinh, đôi mắt đen láy lấp lánh: “Rất giống ca ca ngươi, chỉ là ca ca ngươi hành sự quang minh lỗi lạc, ngươi lại quyết trá đa đoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoá ra Khương Kì chính là đệ đệ của vị tướng quân địch mà Tô Hà thích, chẳng trách lần đầu tiên nhìn thấy Khương Kì, Tô Hà đã nảy sinh nghi ngờ.
“Thật tiếc ta không thể g iết được Cố Thời để báo thù rửa hận cho huynh trưởng.”
Khương Kì kéo thẳng dây cương, ánh mắt trở nên ủ rũ, giọng điệu hung ác mà trước giờ ta chưa từng nghe qua, nhưng ngay sau đó hắn lại dịu dàng trở lại, cúi xuống tán thưởng ta: “Thật không ngờ Sở Sở một nữ t.ử lận đận chốn khuê phòng, khi đối diện với đúng sai phải trái lại dũng cảm như vậy, không chút do dự mà chọn vào đại lao, thật sự làm ta chở tay không kịp. Bằng không ta cũng không hoang mang như vậy, không có thời gian đi lấy mạng ch.ó của Cố Thời.”
“Khương Kì, ngươi đúng là một tên nội gián thất bại, lại bị tình yêu làm cho mờ mắt, Cố Thời sẽ không như vậy.” Ta lau nước mắt, cười nói.
Tô Hà vẫy tay, binh lính liền rút kiếm tiến lại gần bọn ta.
Ta cẩn thận chuẩn bị nhảy xuống ngựa, Khương Kì nhanh ch.óng lật người xuống ngựa rồi ôm ta xuống. Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, mười ngón tay đan vào nhau. Đứng trong bóng tối, gió thổi làm bay vạt áo hai người bọn ta, giống như cảnh đoạn tuyệt.
Tô Hà đột nhiên ra lệnh dừng lại, đi đến trước mặt bọn ta: “Sở Sở, ta hỏi lại người một lần nữa, tình cảm của người đối với Khương Kì là gì?”
“Là yêu, muốn cả đời này cùng hắn ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, ngắm xuân hoa thu nguyệt, cùng nhau nghe tiếng ve mùa hạ và ngắm những bông tuyết ngày đông, từ ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác.” Ta mỉm cười, nói xong ta nhanh ch.óng rút con d ao găm từ thắt lưng Khương Kì ra đ.â.m vào n.g.ự.c hắn: “Nhưng ngươi lại lừa ta, lợi dụng ta, ngươi thật sự quên rồi sao, ta là một kẻ thù dai?”
Khương Kì nhíu mày, sau đó mỉm cười, lấy khăn tay ra lau vết m áu b.ắ.n tung tóe trên mặt ta: “Sở Sở, nàng là biến cố ngoài dự liệu, nhưng ta biết hối hận cũng không muốn hối hận, ta đã lừa gạt nàng, ta không muốn cùng nàng đồng sinh đồng t.ử, ta muốn nàng sống thật tốt, thật vui vẻ hạnh phúc.”
Giọng nói của hắn rất nhẹ nhàng, nói xong hắn quay về phía Tô Hà: “Hôm nay cô đuổi theo ta đến đây, sẽ không thể ngăn cản Cố Thời, cô không hối hận sao?”
“Nhân gian thái bình, sơn hà vô dạng còn quan trọng hơn quyền lực. Hôm nay ta không lấy được bản đồ biên ải không được.” Tô Hà trầm giọng nói: “Hạnh phúc vui vẻ quá khó, ta chỉ có thể hứa với ngươi, giữ cho Sở Kiềm một đời bình an.”
Khương Kì xoa đầu ta: “Chẳng trách ca ta lại thích nàng ta như vậy, nàng cũng thích nàng ta, giao nàng cho nàng ta, ta rất yên tâm.”
Hắn xé tay áo, dùng m.á.u trên người vẽ ra bản đồ đưa cho Tô Hà: “Cô đi theo lộ trình này cản đường, vẫn còn kịp.”
Tô Hà không hề do dự, đưa lộ trình cho người bên cạnh. Sau đó nhìn ta: “Ta không muốn g iết hắn.”
Ta đã khóc oà lên, nhào vào lòng Tô Hà, ôm eo nàng ấy: “Ta được xem là lấy công chuộc tội phải không, doạ c hết ta rồi. Nếu thật sự xảy ra chiến loạn, ta đã trở thành tội nhân thiên cổ rồi.”
Tô Hà không khách khí đẩy ta ra, “Chữ sắc trên đầu đều có một con d.a.o, người hãy nhớ lấy.”
Ta lại mặt dày nhào tới ôm eo nàng ấy: “Vâng vâng vâng, lần sau nuôi nam sủng nhất định qua mắt ngươi trước.”
Khương Kì ở một bên khẽ mỉm cười, ánh mắt loé lên chút hoang mang mà ta không hiểu nổi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









