15.



Cố Thời đoạt ngôi thành công, trước khi tân hoàng đăng cơ, Sở gia bị c hặt đ ầu thị chúng, mang tiếng xấu muôn đời.





Khi Vân Nam vương tới kinh thì đại cục đã định, chỉ có thể ôm nỗi thất vọng trở về.





Nhưng ông ấy đề nghị đón con gái mình về.





Cố Thời nhân cơ hội đó buộc Vân Nam vương hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ đặt chân vào kinh thành nữa, sau khi Vân Nam vương đồng ý thì hắn đã bằng lòng.





Còn ta và Khương Kì được Tô Hà dùng một câu “đã gieo mình xuống núi tự sát” để báo cáo.





Cố Thời lúc đó vừa đăng cơ, bản đồ biên giới được truy hồi, tuy có chút hoang mang nhưng lại không nguy hiểm, hắn sẽ không đến mức quá quan tâm đến chuyện này.





Với hắn mà nói, ta và Khương Kì chẳng qua chỉ là hai bộ xương trắng trong đống xương dưới chân hắn mà thôi.





Trong xe ngựa, Tô Hà nắm tay Vân Nam vương ngân nga một khúc đồng d.a.o quê hương khiến Vân Nam vương cười tươi như hoa.





Có chỗ nào giống với dáng vẻ nên có khi việc sắp thành lại bại cơ chứ?



Như thể nhìn thấy sự nghi hoặc của ta,





“Nhưng hiện tại, nó muốn con cùng con quay về bên ta, ta rất vui, sau này con cũng là nữ nhi của ta, gọi ta là vương gia.”





Khương Kì dựa vào người ta, nghe được câu này, ngước mắt nhìn Vân Nam vương yếu ớt nói: “Đa tạ vương gia.”





Ta nghi hoặc nhìn Khương Kì, hắn đa tạ cái gì chứ?





Tô Hà vỗ vỗ tay ta: “Sau khi quay về, đầu tiên sẽ cử hành hôn lễ cho người và Khương Kì, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của ta năm đó muốn gả cho ca ca hắn.”





Bị Tô Hà làm gián đoạn, cảm giác kì lạ đó lại bị rối tung lên, ta nhất thời không tim ra đầu mối.





“Ngươi thật sự đã nghĩ muốn làm nữ vương?” Ta hỏi nàng ấy.





“Lúc đó, người là thái hậu.”





Rất lâu về trước, ta thích Cố Thời là vì hắn đòi lại công đạo cho nhũ mẫu, bây giờ, ta cũng đã có bằng hữu đứng ra đòi lại công lại cho mình.





Ta cảm thấy rằng mùa đông đã qua đi, những năm tháng sau này rất đáng mong đợi.





Sau khi về đến nơi, nghỉ ngơi sau chuyến hành trình dài, Tô Hà kéo ta chuẩn bị tổ chức hôn lễ, bận đến mức chân không chạm đất.





Giữa lúc đó, nội ứng của Tô Hà trong hậu cung đã bẩm báo một chuyện hết sức thú vị, trước khi c hết, Sở Trầm đã cầu kiến Cố Thời, sau đó đá c hết con của hắn, Cố Thời lúc đó chạy vạy khắp nơi để tìm thần y.





Thật không ngờ một người yếu đuối không có khả năng tự chăm sóc bản thân như muội muội lại kiên quyết như vậy. Thật đáng tiếc, bọn ta đều sinh ra nhầm nhà.





Vết t hương ở n.g.ự.c Khương Kì vẫn chưa hồi phục, cả ngày ở tiểu viện tĩnh dưỡng, không hề ra ngoài.





Hắn dường như rất dễ mệt, ta mang bộ hỉ phục mới vừa may xong đến tìm hắn, đích thân giúp hắn mặc lên.



Nhìn vòng eo không vừa lắm, ta nhất thời không biết nên làm thế nào.





“Nhất định là làm sai rồi.”



Hắn thở dài.





Bất giác trái tim ta như thắt lại.





Ta thắc mắc tại sao những người lí trí bảo gia vệ quốc như Vân Nam vương, sẽ dung thứ cho một tên nội gián nước địch sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



Ta thắc mắc tại sao Tô Hà lại vội vàng cử hành hôn lễ như vậy?





Ta thắc mắc tại sao khi Khương Kì nghe thấy Vân Nam vương muốn nhận ta làm nữ nhi thì hắn lại đa tạ?





Ta thắc mắc tại sao con d ao đ âm vào không sâu, nhưng v ết t hương của hắn lại lâu hồi phục như thế, ngược lại còn càng ngày càng yếu đi?





Tất cả mọi chuyện đều kì lạ những ngày vừa qua, đột nhiên ta đều muốn hiểu ra, nhưng ta rất sợ.





Nước mắt càng lúc càng tuôn ra, ta bực tức ngồi bệt xuống đất ôm hỉ phục oà khóc nức nở.



Khương Kì cúi người xuống, bối rối lau nước mắt cho ta: “Sở Sở đừng khóc, ta sai rồi.”





“Eo của ta nhỏ quá.” Hắn bĩu môi tỏ vẻ ấm ức, muốn dỗ cho ta vui.

 



Bỗng chốc ta chỉ thấy càng buồn hơn, ôm c.h.ặ.t lấy hắn, “Ngươi nói thật cho ta biết đi được không?”





Khương Kì nhẹ nhàng vuốt từng lọn tóc sau lưng ta: “Bọn ta trước khi làm nhiệm vụ đều phải uống t.h.u.ố.c độc, ngộ nhỡ không thế hoàn thành nhiệm vụ báo cáo đúng thời gian, thì c hết là điều không tránh khỏi.”





Ta c.ắ.n môi dưới, ngăn không cho bản thân khóc thành tiếng. Mùi m áu tanh lan toả khắp khoang miệng nhưng ta không cảm thấy một chút gì đau đớn.

 



“Sở Sở, khoảng cách giữa ta với nàng là thù nước hận nhà, kết cục thế này cũng tốt. Nàng tuyệt đối không được quá đau buồn.”





“Cuối cùng tâm niệm của nàng cũng được tự do, sau này nhất định phải đi nhìn ngắm thế gian này thật hạnh phúc, phải ở cạnh một người yêu nàng hơn ta. Nàng đừng nghĩ sẽ không tìm được, nghe chưa?”





“Sở Sở, nàng phải tin bản thân mình, yêu bản thân mình, nàng xứng đáng có được tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất, với tất cả tình yêu phóng túng trên thế gian này."





Ta khóc không thành tiếng, khóc đến mức gần như ngất đi.





Thứ hắn giao ra không phải là bản đồ biên giới mà là tính mạng của hắn.



Hoá ra trên thế gian này thật sự tồn tại thứ gọi là bất đắc dĩ, thứ gọi là tạo hoá trêu ngươi, núi biển không thể san bằng, nhật nguyệt không thể nào thay đổi.





Khương Kì cố gắng gượng đến ngày thành hôn, đã ở trong trạng thái hết dầu đèn tắt.





Ta ôm lấy hắn trong bộ hỉ phục diễm lệ, đối diện với ánh nến, cố gắng giữ nụ cười rạng rỡ nhất.





“Lúc trước ta không biết tiết chế, cho đến tận khi động phòng hoa chúc, lại chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi.” Hắn dựa vào lòng ta.



Ta dùng ngón tay lần theo đường nét trên khuôn mặt hắn, khi lướt qua nốt ruồi nhỏ màu nâu, “Phu quân thật đẹp.” Ta lại cúi xuống hôn lên mắt, mũi và môi hắn.





“Khanh đương nhật thắng quý, ngô độc hướng hoàng tuyền.” Hắn nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ngâm câu thơ, hàng lông mi đen dài run lên, rồi không còn chút động tĩnh gì nữa.





Chú thích: Nàng hôm nay đã thành vinh, mình ta xuống suối vàng.





Ta ôm lấy hắn, nói cho hắn nghe những lời tình cảm suốt một đêm, đem tất cả những gì lúc trước đã nợ hắn, bù đắp cho hắn.





Trời vừa rạng sáng, Tô Hà đẩy cửa bước vào mang theo những tia nắng ban mai yếu ớt.





“Từ nay trở đi, chúng ta phải bắt đầu hành trình mới, đem theo tro cốt của hắn.” Tô Hà chỉ vào Khương Kì đang nằm nhắm mắt ngoan ngoãn như một đứa trẻ trong vòng tay ta.





Ta đã nói quá nhiều đến mức cổ họng cảm thấy đau rát, không thể phát ra tiếng gì, mắt cũng khô đến đau điếng, không thể rơi nước mắt được nữa.





“Không sao, nếu người muốn nghỉ ngơi, ta ở cùng người.” Tô Hà cúi xuống xoa đầu ta rồi quay người rời đi. Trước khi đóng cửa, nàng ấy nói: “Sở Sở, hãy thay hắn ta yêu giang sơn này.”





Ánh sáng cách biệt bên ngoài cửa, trong phòng lại chìm vào bóng tối.



Trong cơn mê man, ta thấy bóng dáng Khương Kì đi về phía ta: “Sở Sở, hãy thay ta yêu giang sơn này, ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn…”



- Hết -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện