13.
Hậu cung và triều đường có mối quan hệ vô cùng mật thiết, Tô Hà vừa vào hậu cung, triều đường đã gió giục mây vần.
Một vài thế lực đã bắt đầu tranh giành cấu xé nhau.
Hoàng thượng giống như trở thành bù nhìn, cả thái hậu là ta cũng rảnh rỗi chẳng việc gì cần làm, cơ bản giao quyền lại cho hoàng hậu.
Ta lại nghĩ đến chuyện lén lút xuất cung, nhưng vừa thay xong y phục, đại thái giám bên cạnh Cố Yến liền tới truyền lệnh mời ta đến ngự thư phòng.
Ta không thể không thay lại cung trang một lần nữa, khoác trên mình bộ dạng ung dung khoan thai, nghiêm chính đoan trang.
Trong ngự thư phòng, ai ai cũng đang quỳ gối. Có cha ta và Sở Trầm, còn có một nam nhân đôi mắt lờ đờ, quần áo sộc sệch.
Ta nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là người ca ca mà cha ta cất giấu.
Cố Thời và Tô Hà nghiêm nghị đứng bên cạnh hoàng thượng đang run rẩy, trong mắt bọn họ đằng đằng sát khí.
Dáng vẻ như chung một kẻ thù, không thể lí giải được.
Ta đi đến bên cạnh họ, yếu ớt hỏi: “Ca ca ai gia sao lại có thể cải t.ử hoàn sinh rồi?”
Ngay khi ta nói ra câu đó, phụ thân ta được một phen chấn động, không thể tin nổi ngẩng lên nhìn ta, ngược lại Sở Trầm rất bình tĩnh, chỉ bày ra con mắt trống rỗng vô thần, giả vờ như vô tội không biết chuyện gì.
Ta nhìn về phía Tô Hà hỏi nguyên do, nếu chỉ là chuyện ca ca ta giả c hết, nghĩ cũng không đến mức gây ra động tĩnh lớn như vậy, suy cho cùng, Cố Thời và Sở gia cũng là đang liên hôn.
Có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu.
“Ca ca của người cấu kết với địch.” Tô Hà nói ngắn gọn, nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền phía sau lưng như đang cố kìm nén điều gì đó.
Ta hiểu nàng ấy. Người đã từng xông pha chiến trường, hăng hái nhiệt huyết như nàng ấy hận nhất chính là kẻ thông đồng với địch, phản bội quốc gia.
Điều này có nghĩa là, vô số người đồng hành cùng cô ấy, đã vì những kẻ bán nước cầu vinh như thế này mà bỏ mạng.
Ta lại nhìn sang Cố Thời, hắn gật đầu, “Nội gián của địch bị bắt đã chính miệng thừa nhận, là hắn đã giúp bọn họ lén trộm cơ mật quân chính, chứng cớ rành rành.”
“Vậy còn đợi gì nữa, g.i.ế.c đi.” Ta gằn từng từ từng chữ.
Đôi mắt phụ thân ta trợn lên, thân thể nặng nề đổ về phía trước rồi ngã ra đất, phun ra một ngụm m áu tươi.
“Thái hậu… cứu nó.” Ông ấy chật vật vươn tay về phía ta, “Đây là tội chu di cửu tộc, thái hậu người cũng không thoát đâu.”
“Không sao, ai gia biết.” Ta gật đầu, kéo tay Tô Hà, “Việc này cần nghiêm trị để răn đe. Hoàng hậu, nhiếp chính vương.”
Trước đây ta chỉ là thích Cố Thời, lúc hắn xuất chinh ta ngày ngày lo lắng ăn không ngon ngủ không yên, càng huống hồ là những người ăn bữa hôm lo bữa mai có phụ thân, tướng công, hài t.ử nơi tiền tuyến, đó chẳng phải là nỗi lo canh cánh trong lòng hay sao?
Ngay cả đối với bọn họ, những kẻ cấu kết với kẻ địch bán nước cũng không thể tha thứ.
Mạng của một người như ta thì cũng đã làm sao? Đòi lại công đạo cho những liệt sĩ đã xả thân vì nước, cho những gia đình đang sống trong lo sợ mới là đại sự.
“Ha ha…” Nghĩ đến phải cùng c hết với vị ca ca đang chìm đắm trong phong hoa tuyết nguyệt, khuôn mặt cười ngây ngốc bên dưới kia, ta không nhịn được mà cười thành tiếng. Tiện tay vơ lấy nghiên mực, trùng hợp lại đập trúng đỉnh đầu hắn, m áu tươi hoà vào mực chảy xuống.
Hắn vừa tỉnh táo trở lại liền ôm đầu la hét.
Lúc này ta mới tỉnh ngộ, hoá ra lúc nãy hắn đều là giả say, mượn cớ đó để thoát tội.
Hắn từ lâu đã quen với việc nấp sau lưng của phụ thân, tận hưởng sự nuông chiều của ông ấy.
“Hoàng đế, hạ chỉ.” Ta thật sự không muốn nhìn thấy gương mặt này nữa, nghiêm túc nói.
Hoàng thượng không hề quyết đoán, cuối cùng vẫn là Cố Thời hạ chỉ.
Nhốt Sở thị vào thiên lao, chờ ngày hành quyết.
Nếu như Cố Thời là hoàng thượng, Tô Hà là hoàng hậu, có lẽ sẽ là minh quân hiền hậu.
Lúc bị giải đi, nhìn thấy hai người họ đứng cạnh nhau, đột nhiên ta cảm thấy thế.
Đến tối, ta đã nghe người trong gia tộc c.h.ử.i rủa cả một ngày, lúc đang mơ màng, Cố Thời đem rượu và đồ nhắm tới tìm ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều này làm ta rất ngạc nhiên, bỗng chốc lấy lại tinh thần.
“Sở Sở, Khương Kì mất tích rồi, nhưng ta sẽ tìm thấy hắn, sau đó lăng trì xử t.ử.”
Hắn vừa mở khay đựng thức ăn vừa nhẹ nhàng nói.
“Ngươi vẫn là thích g iết người.” Ta cười nhạt, “Cố Thời, ngươi sẽ g iết Tô Hà chứ?”
Sở gia bại rồi, giờ chỉ còn Tô Hà dựa vào thế lực chống lưng. Nhưng dù sao thì thế lực của Vân Nam vương lại ở nới biên xa, Cố Thời lại xây dựng doanh trại ở kinh thành nhiều năm, lúc này chỉ cần nắm bắt thời cơ, hoàn toàn có thể thành sự.
“Tô Hà cũng hỏi ta câu này.” Hắn rót một ly rượu, đưa cho ta.
Ta một hơi uống cạn, nhướn mày chờ đợi câu trả lời từ hắn.
“Sẽ.” Hắn cong môi lên, ánh mắt nhìn xa xăm.
Sẽ? Ta ngã về đằng sau, làm đổ cả rượu trên tay.
Đột nhiên ta cảm thấy không còn gì thất vọng hơn, bỗng chốc cảm thấy có chút kháng cự với con người Cố Thời này, đến cả nhìn cũng không muốn nhìn nữa.
Lúc trước, hắn yêu Tô Hà, ta ao ước và đố kị, nhưng cũng vì phần tình cảm sâu đậm của hắn, mà ta càng cảm thấy hắn là nam nhi hiếm có trên đời.
Bây giờ ta mới nhận ra, hắn thì ra cũng chỉ có vậy, tất cả mọi thứ đều là do ta tưởng tượng ra.
Làm gì có thứ gọi là bất đắc dĩ, làm gì có thứ gọi là tạo hoá trêu ngươi, chẳng qua chỉ là cái cớ con người tạo ra để che đậy sự ích kỉ của bản thân. Nếu như thật sự được lựa chọn kiên quyết, thì núi biển cũng có thể san bằng, nhật nguyệt cũng có thể thay đổi.
Chẳng trách Tô Hà không hề yêu hắn.
“Nữ t.ử thông minh quá cũng không phải chuyện tốt.” Cố Thời rót đầy ly rượu rồi ngửa cổ uống cạn, “Càng huống hồ, nàng ấy lại là một nữ t.ử thông minh có dã tâm.”
“Ngươi hôm nay đến là muốn g iết ta?” Ta nắm c.h.ặ.t mép áo, không nhịn được mà nổi cơn thịnh nộ.
“Sở Sở, nàng chính là một nữ t.ử không quá không minh, lại không có dã tâm, chỉ cần cho nàng một chút tình ý liền có thể dỗ nàng đến mức tính mạng mình cũng không cần, ta rất thích.” Hắn tự ngồi uống rượu một mình, đáy mắt dần nhuốm một màu đỏ sẫm.
Thấy ta im lặng, hắn tiếp tục nói: “Nếu như nàng cầu xin ta, ta sẽ cứu nàng. Lần này không vì nàng là thái hậu, không vì nàng là người Sở gia, chỉ vì nàng là Sở Sở, Sở Sở trong sở sở khả nhân.”
“Ngươi không hiểu ta rồi, ta thù rất dai, nếu như ngươi giữ ta lại, ta nhất định khiến ngươi đoạn t.ử tuyệt tôn, tiếng xấu muôn đời.” Ta cầm ly rượu lên, chạm ly với hắn trong hư không: “Nhưng ta không còn hứng thú với ngươi nữa.”
Sau khi ngửa cổ uống cạn, ta lật đổ bàn, cười diễm lệ: “Cố Thời, người không xứng với Tô Hà, cũng không xứng với ta.”
Hắn giơ tay lên cao, ánh mắt quyết liệt, ta đứng thẳng người, không hề né tránh.
Cuối cùng cái tát cũng không giáng xuống mặt ta, hắn tức giận thu tay về, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của hắn, bên tai ta bất giác văng vẳng giọng của Khương Kì: “Sở Sở, Cố Thời là quá khứ, còn ta là tương lai, ta sẽ dùng cuộc đời còn lại soi sáng nàng, sưởi ấm nàng, dù cho bản thân bị thiêu đốt thành tro bụi cũng không oán trách không hối hận.”
Khương Kì, ngươi ở đâu?
Ta ngồi xổm ở góc tường, ánh mắt trống rỗng nhìn hai con chuột đang đ.á.n.h nhau cách đó không xa, không biết qua bao lâu, cửa lao truyền đến tiếng mở khoá.
Ta ngẩng đầu lên, là Tô Hà, nàng ấy toàn thân mặc y phục bó sát, mái tóc đen b.úi cao.
“Cướp ngục sap? Ta chạy không nhanh.”
Ta cố kìm nến nước mắt, nặn ra một nụ cười hết sức khó coi.
“Khương Kì là đầu sỏ gián điệp của quân địch, chạy mất rồi, ta không bắt được, còn lấy trộm bản đồ biên phòng.” Nàng ấy đảo mắt nhìn ta, chen chúc đến ngồi cạnh ta.
“Sở Sở, người bị lừa rồi. Hắn là nội gián tiếp cận ca ca người, sau đó nguỵ trang thành người bị hại được Cố Thời cứu, sự việc ca ca người thúc ngựa đạp c hết người trên phố hôm đó cũng là kế sách của hắn, mục đích là để cha người giấu ca ca của người đi, thuận tiện che giấu luôn thân phận của hắn. Lần này việc ca ca người cấu kết với địch bị bại lộ cũng là hắn vì để nhân lúc loạn lạc chạy trốn mà cố ý tiết lộ.” Ánh mắt nàng ấy trở lên rạo rực, ngôn từ vô cùng kích động.
Ta lặng lẽ nhìn một bên khuôn mặt kiên nghị của nàng ấy, đột nhiên hiểu ra tại sao Cố Thời nói nàng ấy là một nữ t.ử thông minh và có dã tâm.
“Sở Sở, kế hoạch bây giờ, ta chỉ có thể lấy người ra đ.á.n.h cược một ván, được không?” Nàng ấy nắm c.h.ặ.t vai ta lắc mạnh.
“Được, được, được.” Ta cười yếu ớt, “Tô Hà, để ta tự tay g iết hắn.”
- Còn nữa -
Hậu cung và triều đường có mối quan hệ vô cùng mật thiết, Tô Hà vừa vào hậu cung, triều đường đã gió giục mây vần.
Một vài thế lực đã bắt đầu tranh giành cấu xé nhau.
Hoàng thượng giống như trở thành bù nhìn, cả thái hậu là ta cũng rảnh rỗi chẳng việc gì cần làm, cơ bản giao quyền lại cho hoàng hậu.
Ta lại nghĩ đến chuyện lén lút xuất cung, nhưng vừa thay xong y phục, đại thái giám bên cạnh Cố Yến liền tới truyền lệnh mời ta đến ngự thư phòng.
Ta không thể không thay lại cung trang một lần nữa, khoác trên mình bộ dạng ung dung khoan thai, nghiêm chính đoan trang.
Trong ngự thư phòng, ai ai cũng đang quỳ gối. Có cha ta và Sở Trầm, còn có một nam nhân đôi mắt lờ đờ, quần áo sộc sệch.
Ta nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là người ca ca mà cha ta cất giấu.
Cố Thời và Tô Hà nghiêm nghị đứng bên cạnh hoàng thượng đang run rẩy, trong mắt bọn họ đằng đằng sát khí.
Dáng vẻ như chung một kẻ thù, không thể lí giải được.
Ta đi đến bên cạnh họ, yếu ớt hỏi: “Ca ca ai gia sao lại có thể cải t.ử hoàn sinh rồi?”
Ngay khi ta nói ra câu đó, phụ thân ta được một phen chấn động, không thể tin nổi ngẩng lên nhìn ta, ngược lại Sở Trầm rất bình tĩnh, chỉ bày ra con mắt trống rỗng vô thần, giả vờ như vô tội không biết chuyện gì.
Ta nhìn về phía Tô Hà hỏi nguyên do, nếu chỉ là chuyện ca ca ta giả c hết, nghĩ cũng không đến mức gây ra động tĩnh lớn như vậy, suy cho cùng, Cố Thời và Sở gia cũng là đang liên hôn.
Có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu.
“Ca ca của người cấu kết với địch.” Tô Hà nói ngắn gọn, nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền phía sau lưng như đang cố kìm nén điều gì đó.
Ta hiểu nàng ấy. Người đã từng xông pha chiến trường, hăng hái nhiệt huyết như nàng ấy hận nhất chính là kẻ thông đồng với địch, phản bội quốc gia.
Điều này có nghĩa là, vô số người đồng hành cùng cô ấy, đã vì những kẻ bán nước cầu vinh như thế này mà bỏ mạng.
Ta lại nhìn sang Cố Thời, hắn gật đầu, “Nội gián của địch bị bắt đã chính miệng thừa nhận, là hắn đã giúp bọn họ lén trộm cơ mật quân chính, chứng cớ rành rành.”
“Vậy còn đợi gì nữa, g.i.ế.c đi.” Ta gằn từng từ từng chữ.
Đôi mắt phụ thân ta trợn lên, thân thể nặng nề đổ về phía trước rồi ngã ra đất, phun ra một ngụm m áu tươi.
“Thái hậu… cứu nó.” Ông ấy chật vật vươn tay về phía ta, “Đây là tội chu di cửu tộc, thái hậu người cũng không thoát đâu.”
“Không sao, ai gia biết.” Ta gật đầu, kéo tay Tô Hà, “Việc này cần nghiêm trị để răn đe. Hoàng hậu, nhiếp chính vương.”
Trước đây ta chỉ là thích Cố Thời, lúc hắn xuất chinh ta ngày ngày lo lắng ăn không ngon ngủ không yên, càng huống hồ là những người ăn bữa hôm lo bữa mai có phụ thân, tướng công, hài t.ử nơi tiền tuyến, đó chẳng phải là nỗi lo canh cánh trong lòng hay sao?
Ngay cả đối với bọn họ, những kẻ cấu kết với kẻ địch bán nước cũng không thể tha thứ.
Mạng của một người như ta thì cũng đã làm sao? Đòi lại công đạo cho những liệt sĩ đã xả thân vì nước, cho những gia đình đang sống trong lo sợ mới là đại sự.
“Ha ha…” Nghĩ đến phải cùng c hết với vị ca ca đang chìm đắm trong phong hoa tuyết nguyệt, khuôn mặt cười ngây ngốc bên dưới kia, ta không nhịn được mà cười thành tiếng. Tiện tay vơ lấy nghiên mực, trùng hợp lại đập trúng đỉnh đầu hắn, m áu tươi hoà vào mực chảy xuống.
Hắn vừa tỉnh táo trở lại liền ôm đầu la hét.
Lúc này ta mới tỉnh ngộ, hoá ra lúc nãy hắn đều là giả say, mượn cớ đó để thoát tội.
Hắn từ lâu đã quen với việc nấp sau lưng của phụ thân, tận hưởng sự nuông chiều của ông ấy.
“Hoàng đế, hạ chỉ.” Ta thật sự không muốn nhìn thấy gương mặt này nữa, nghiêm túc nói.
Hoàng thượng không hề quyết đoán, cuối cùng vẫn là Cố Thời hạ chỉ.
Nhốt Sở thị vào thiên lao, chờ ngày hành quyết.
Nếu như Cố Thời là hoàng thượng, Tô Hà là hoàng hậu, có lẽ sẽ là minh quân hiền hậu.
Lúc bị giải đi, nhìn thấy hai người họ đứng cạnh nhau, đột nhiên ta cảm thấy thế.
Đến tối, ta đã nghe người trong gia tộc c.h.ử.i rủa cả một ngày, lúc đang mơ màng, Cố Thời đem rượu và đồ nhắm tới tìm ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều này làm ta rất ngạc nhiên, bỗng chốc lấy lại tinh thần.
“Sở Sở, Khương Kì mất tích rồi, nhưng ta sẽ tìm thấy hắn, sau đó lăng trì xử t.ử.”
Hắn vừa mở khay đựng thức ăn vừa nhẹ nhàng nói.
“Ngươi vẫn là thích g iết người.” Ta cười nhạt, “Cố Thời, ngươi sẽ g iết Tô Hà chứ?”
Sở gia bại rồi, giờ chỉ còn Tô Hà dựa vào thế lực chống lưng. Nhưng dù sao thì thế lực của Vân Nam vương lại ở nới biên xa, Cố Thời lại xây dựng doanh trại ở kinh thành nhiều năm, lúc này chỉ cần nắm bắt thời cơ, hoàn toàn có thể thành sự.
“Tô Hà cũng hỏi ta câu này.” Hắn rót một ly rượu, đưa cho ta.
Ta một hơi uống cạn, nhướn mày chờ đợi câu trả lời từ hắn.
“Sẽ.” Hắn cong môi lên, ánh mắt nhìn xa xăm.
Sẽ? Ta ngã về đằng sau, làm đổ cả rượu trên tay.
Đột nhiên ta cảm thấy không còn gì thất vọng hơn, bỗng chốc cảm thấy có chút kháng cự với con người Cố Thời này, đến cả nhìn cũng không muốn nhìn nữa.
Lúc trước, hắn yêu Tô Hà, ta ao ước và đố kị, nhưng cũng vì phần tình cảm sâu đậm của hắn, mà ta càng cảm thấy hắn là nam nhi hiếm có trên đời.
Bây giờ ta mới nhận ra, hắn thì ra cũng chỉ có vậy, tất cả mọi thứ đều là do ta tưởng tượng ra.
Làm gì có thứ gọi là bất đắc dĩ, làm gì có thứ gọi là tạo hoá trêu ngươi, chẳng qua chỉ là cái cớ con người tạo ra để che đậy sự ích kỉ của bản thân. Nếu như thật sự được lựa chọn kiên quyết, thì núi biển cũng có thể san bằng, nhật nguyệt cũng có thể thay đổi.
Chẳng trách Tô Hà không hề yêu hắn.
“Nữ t.ử thông minh quá cũng không phải chuyện tốt.” Cố Thời rót đầy ly rượu rồi ngửa cổ uống cạn, “Càng huống hồ, nàng ấy lại là một nữ t.ử thông minh có dã tâm.”
“Ngươi hôm nay đến là muốn g iết ta?” Ta nắm c.h.ặ.t mép áo, không nhịn được mà nổi cơn thịnh nộ.
“Sở Sở, nàng chính là một nữ t.ử không quá không minh, lại không có dã tâm, chỉ cần cho nàng một chút tình ý liền có thể dỗ nàng đến mức tính mạng mình cũng không cần, ta rất thích.” Hắn tự ngồi uống rượu một mình, đáy mắt dần nhuốm một màu đỏ sẫm.
Thấy ta im lặng, hắn tiếp tục nói: “Nếu như nàng cầu xin ta, ta sẽ cứu nàng. Lần này không vì nàng là thái hậu, không vì nàng là người Sở gia, chỉ vì nàng là Sở Sở, Sở Sở trong sở sở khả nhân.”
“Ngươi không hiểu ta rồi, ta thù rất dai, nếu như ngươi giữ ta lại, ta nhất định khiến ngươi đoạn t.ử tuyệt tôn, tiếng xấu muôn đời.” Ta cầm ly rượu lên, chạm ly với hắn trong hư không: “Nhưng ta không còn hứng thú với ngươi nữa.”
Sau khi ngửa cổ uống cạn, ta lật đổ bàn, cười diễm lệ: “Cố Thời, người không xứng với Tô Hà, cũng không xứng với ta.”
Hắn giơ tay lên cao, ánh mắt quyết liệt, ta đứng thẳng người, không hề né tránh.
Cuối cùng cái tát cũng không giáng xuống mặt ta, hắn tức giận thu tay về, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của hắn, bên tai ta bất giác văng vẳng giọng của Khương Kì: “Sở Sở, Cố Thời là quá khứ, còn ta là tương lai, ta sẽ dùng cuộc đời còn lại soi sáng nàng, sưởi ấm nàng, dù cho bản thân bị thiêu đốt thành tro bụi cũng không oán trách không hối hận.”
Khương Kì, ngươi ở đâu?
Ta ngồi xổm ở góc tường, ánh mắt trống rỗng nhìn hai con chuột đang đ.á.n.h nhau cách đó không xa, không biết qua bao lâu, cửa lao truyền đến tiếng mở khoá.
Ta ngẩng đầu lên, là Tô Hà, nàng ấy toàn thân mặc y phục bó sát, mái tóc đen b.úi cao.
“Cướp ngục sap? Ta chạy không nhanh.”
Ta cố kìm nến nước mắt, nặn ra một nụ cười hết sức khó coi.
“Khương Kì là đầu sỏ gián điệp của quân địch, chạy mất rồi, ta không bắt được, còn lấy trộm bản đồ biên phòng.” Nàng ấy đảo mắt nhìn ta, chen chúc đến ngồi cạnh ta.
“Sở Sở, người bị lừa rồi. Hắn là nội gián tiếp cận ca ca người, sau đó nguỵ trang thành người bị hại được Cố Thời cứu, sự việc ca ca người thúc ngựa đạp c hết người trên phố hôm đó cũng là kế sách của hắn, mục đích là để cha người giấu ca ca của người đi, thuận tiện che giấu luôn thân phận của hắn. Lần này việc ca ca người cấu kết với địch bị bại lộ cũng là hắn vì để nhân lúc loạn lạc chạy trốn mà cố ý tiết lộ.” Ánh mắt nàng ấy trở lên rạo rực, ngôn từ vô cùng kích động.
Ta lặng lẽ nhìn một bên khuôn mặt kiên nghị của nàng ấy, đột nhiên hiểu ra tại sao Cố Thời nói nàng ấy là một nữ t.ử thông minh và có dã tâm.
“Sở Sở, kế hoạch bây giờ, ta chỉ có thể lấy người ra đ.á.n.h cược một ván, được không?” Nàng ấy nắm c.h.ặ.t vai ta lắc mạnh.
“Được, được, được.” Ta cười yếu ớt, “Tô Hà, để ta tự tay g iết hắn.”
- Còn nữa -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









