Phòng livestream đã hoàn toàn bùng nổ, vốn dĩ livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã là phòng có lưu lượng người xem cao nhất, bất kể là số lượng người xem hay số lượng bình luận, đều bỏ xa các nhóm khác, đúng chuẩn “một mình dẫn đầu”.
Và đúng vào lúc này, nhân viên kỹ thuật giám sát dữ liệu chỉ biết trơ mắt nhìn số lượng người xem vốn đã đáng sợ lại còn bùng nổ như núi lửa, tốc độ tăng trưởng nhanh đến mức kinh hoàng.
Họ thậm chí phải giới hạn tần suất gửi bình luận của từng người, để tránh làm sập nền tảng livestream. Vì nếu nền tảng sập vào lúc này thì họ thật sự sẽ trở thành “tội nhân thiên cổ”.
Dù đã nỗ lực hết sức, màn hình livestream vẫn tràn ngập dòng bình luận như mưa rào. Người bật chế độ full màn hình thì gần như không nhìn thấy nội dung livestream nữa.
Nhưng rõ ràng chẳng ai quan tâm đến chuyện không nhìn thấy gì, vì camera giờ cũng không còn quan trọng nữa. Người xem chỉ dán mắt vào bình luận đang chạy đến mức… không thể đọc kịp.
[???!]
[WTF! Xin lỗi chứ tôi chỉ biết thốt lên hai chữ này!]
[Tôi vừa nghe gì thế này, là thật sao? Trời ơi là thật ư? Tôi nổi hết da gà, chỉ muốn nhảy múa phát cuồng thôi, chị em ơi tôi điên mất rồi!]
[Hu hu hu cảm ơn A Cửu đã không tháo tai nghe, tôi chỉ muốn hỏi là rốt cuộc chuyện đó xảy ra từ khi nào? Giang Liễm Chu, anh giỏi lắm đấy!!]
[Mộc Dĩ Thành Chu mãi đỉnh! Tôi yêu cặp này suốt đời! Mẹ ơi tôi thật sự đã “quắn quéo”, trước đây còn chẳng dám mơ tới cái kết này!]
[Chu ca, anh quá đỉnh! Tôi còn tưởng anh sẽ mãi ngạo mạn không dám tỏ tình, ai ngờ anh đã… BẢY! TỎ! RỒI!]
[Tại sao? Tại sao lại không tỏ tình trước máy quay? Không thấy được màn tỏ tình đó, tôi tiếc cả đời mất thôi. Trừ khi hai người sau này kết hôn luôn, tôi đặt tên con cho rồi, một bái thiên địa!]
Nhân viên kỹ thuật lau mồ hôi lạnh trên trán, tiếp tục làm việc trong áp lực cực độ để giữ cho nền tảng vận hành bình thường. Nếu hôm nay mà sập thật thì đừng nói đến việc nền tảng bị bêu rếu, anh ta tối nay chắc chắn không được về nhà ngủ luôn. Vì vợ anh – một fan cuồng cặp Mộc Dĩ Thành Chu sẽ không đời nào mở cửa cho anh!
Thịnh Dĩ lúc này đã lặng lẽ tháo tai nghe ra, hoàn toàn câm nín. Tai nghe kiểu này, lúc mới đeo sẽ thấy vướng víu, nhưng đeo lâu rồi lại như thể nó đã hòa làm một với cơ thể vậy. Và điều quan trọng hơn là…
“Họ thật sự nghe thấy được sao? Dù không có cameraman đi theo chúng ta à?” Thịnh Dĩ vật lộn mấy giây, cuối cùng vẫn không còn hy vọng, bèn hỏi lại Giang Liễm Chu.
Làm ơn đi, trước khi quay show này, cô thật sự chỉ là một cô gái bình thường chẳng có tí kinh nghiệm gì, làm sao biết được mấy manh mối kỹ thuật kia? Trong mắt cô, nếu máy quay không đi theo, cũng không ai nhắc nhở, thì mặc nhiên hiểu là lúc đó không bị quay và như thế thì đương nhiên sẽ không bị nghe thấy gì cả!
Chỉ vì cô không tháo tai nghe…Mà giờ thì, cả thiên hạ đều biết, Thịnh Dĩ mỗi lúc một im lặng hơn.
Giang Liễm Chu hắng giọng một tiếng, cố gắng an ủi: “Đừng lo mà, có bị nghe thấy… thì cũng có sao đâu?”
Thịnh Dĩ có lẽ đã rơi vào trạng thái “bệnh gấp vái tứ phương”.
Thật sự không thể trách cô không giữ nổi bình tĩnh, ai mà biết được thể chất của mình kỳ quặc ra sao, dù sao trước đây cô cũng từng gặp vài sự cố trong các buổi livestream.
Nhưng hình như chưa lần nào nghiêm trọng như hôm nay! Tóm lại, cô mang theo cả bụng hy vọng nhìn sang Giang Liễm Chu, trông mong anh có thể nói được câu gì đó hữu ích, tốt nhất là có thể thật sự thuyết phục cô rằng, bị nghe thấy cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát.
Giang Liễm Chu “ừm” khẽ một tiếng. Nhìn Thịnh Dĩ hình như vẫn khá tin tưởng mình, anh gật đầu, liền dõng dạc lôi cái “hệ lý thuyết” của mình ra.
Giọng điệu thì tùy ý đến mức gần như hờ hững, cứ như chuyện vừa rồi, đủ để lật tung cả phòng livestream đối với anh chẳng đáng bận tâm.
Trên người anh dường như có sẵn khí chất kiểu “trời có sập thì cũng sập đi”, lười biếng nhưng bình tĩnh.
“Cậu sợ gì chứ? Sợ người ta đồn bậy à?”
Thịnh Dĩ liên tục gật đầu hai cái.
“Thế thì càng chẳng sao cả.” Giang Liễm Chu khẽ nhún vai, giọng vẫn tán nhàn như cũ, “Tôi tỏ tình với cậu là sự thật chứ đâu phải tin đồn.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu nói tiếp: “Cậu không nhận lời cũng là thật. Những gì khán giả nghe thấy đều là sự thật, vậy thì cậu còn lo lắng cái gì?”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu vô cùng trơ trẽn: “Làm livestream gameshow mà, chính là phải cho khán giả thấy cái thật nhất. Tụi mình như vậy chẳng phải rất chân thực sao?”
Nói xong, anh còn tự đánh giá một câu đầy khách quan: “Rất được.”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Thịnh Dĩ: “Ai là người hồi trước ôm kịch bản tới năn nỉ tôi tham gia? Giờ lại bày ra cái vẻ tự hào này?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thiếu gia Giang đúng là thích lôi lại chuyện cũ, nhưng chỉ có điều với độ dày da mặt của Giang Liễm Chu, đúng là khó có thể đo lường. Anh chỉ im lặng một lát rồi đã nhanh chóng tự tâng bốc bản thân: “Biết sai mà sửa, đó là điều tốt đẹp nhất. Tiểu thư Thịnh à, điểm này cậu nên học hỏi tôi nhiều vào.”
Thịnh Dĩ thật sự không muốn tiếp tục nói chuyện với Giang Liễm Chu nữa.
Loài người tiến hóa hàng triệu năm mới phát minh ra ngôn ngữ, thật uổng phí nếu đem dùng vào mấy chỗ vô nghĩa như thế này.
Cô im lặng hai giây, rồi mới nhận ra chủ đề đã bị anh kéo đi xa hàng trăm cây số rồi.
Việc trước mắt mới là quan trọng. Thịnh Dĩ cố kéo đề tài quay về đường chính.
“Cậu là một siêu sao có hàng triệu fan đấy, trong số đó còn có không ít fan nữ coi cậu là bạn trai trong mộng.” Cô dừng lại giây lát “Trước kia chỉ là ghép couple thì còn chấp nhận được, giờ cậu lại thật sự tỏ tình với tôi, còn bị bao nhiêu người nghe thấy nữa… mà tôi còn chưa đồng ý. Cậu không sợ fan rút lui hàng loạt à? Không sợ mấy tài khoản marketing nhân cơ hội bôi xấu cậu à?”
Dù gì thì Giang Liễm Chu cũng không phải người bình thường. Anh là nghệ sĩ, là người sống dưới ánh nhìn của hàng triệu con mắt, từng lời từng hành động đều dễ bị soi mói gấp bội phần.
Trong số fan sẽ có người tìm được điểm để yêu thích, nhưng cũng sẽ có anti cố tình bới móc khuyết điểm. Huống chi đây lại là chuyện dễ gây tranh cãi như thế.
Giang Liễm Chu không nói gì, Thịnh Dĩ cũng im lặng theo, nhìn anh. Giữa hai người thoáng chốc rơi vào một khoảng tĩnh lặng.
Cho đến khi Giang Liễm Chu bất chợt khẽ bật cười. Giọng anh rất bình tĩnh, dường như điều đang nói chẳng liên quan gì đến bản thân, mang theo sự điềm nhiên, xa rời thế tục như mọi khi.
“Vậy thì… có gì quan trọng đâu chứ?”
Thịnh Dĩ khẽ sững lại.
“Ngần ấy năm nay, tôi vẫn luôn tự thấy mình không hổ thẹn với lòng.” Giang Liễm Chu nghiêng đầu, đưa mắt nhìn về phía xa xa.
Nhưng ánh mắt ấy lại như đang nhìn đến một nơi rất xa, rất sâu trong ký ức.
“Tôi yêu sân khấu, yêu ca hát, nên mới đứng ở đây.” Anh khẽ cúi mắt, cười nhẹ “Tôi chưa từng phụ lòng chính mình, có thể chạm tới độ cao như hôm nay, tôi rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. Nhưng Thịnh Dĩ à…”
“Điều đầu tiên tôi cảm ơn là chính bản thân mình.”
Giọng điệu của Giang Liễm Chu tràn đầy kiêu hãnh và phóng khoáng. Nếu lời này do người khác nói ra, e sẽ bị cho là ngạo mạn. Nhưng khi anh nói, lại rất đỗi bình thản, rất tự nhiên.
Giống như cái lần hồi nhỏ giành giải Nhất, được mời phát biểu trước toàn trường, anh nhướng mày, nói rành rọt: “Tôi thật sự phải cảm ơn bản thân mình đã sinh ra thông minh đến thế.”
“Bởi vì cho dù không có ai đứng sau ủng hộ, tôi vẫn sẽ hát, vẫn sẽ cố gắng bước lên từng sân khấu một, vẫn sẽ yêu thích, vẫn sẽ nhiệt thành, vẫn sẽ đi về phía tương lai.”
“Cho nên, Thịnh Dĩ, cậu hiểu không?”
Thịnh Dĩ mím môi, không nói gì.
“Việc tôi thích cậu chỉ liên quan đến tôi và cậu, thậm chí, chỉ liên quan đến mỗi mình tôi. Bởi vì đó là tiếng lòng của tôi, là tình cảm của tôi, cho nên…”
Giang Liễm Chu ngước mày, cười rạng rỡ, dáng vẻ tự do buông thả: “Không ai có quyền can thiệp cả.”
Cho dù đã sớm biết Giang Liễm Chu là người thế nào, nhưng vào khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ vẫn không khỏi rung động. Cô ngây người trong chốc lát, thậm chí không biết nên đáp lại thế nào.
Một cảm giác rất kỳ lạ, vừa thầm nghĩ: Giang Liễm Chu sao lại có thể nói ra mấy lời như vậy chứ, lại vừa nghĩ: chính vì anh dám nói ra những lời như thế, nên mới là Giang Liễm Chu.
Mâu thuẫn đến mức, ngay cả cô cũng không diễn tả nổi cho rõ.
“Tôi cảm ơn tất cả những người từng yêu thích mình, và luôn tin tưởng rằng được ai đó nhìn thấy, rồi đem lòng yêu quý, là một vinh dự khiến cả đời tôi có thể tự hào.”
Giang Liễm Chu nói: “Nhưng nếu một ngày nào đó, họ chọn rời đi vì bất kỳ lý do gì, tôi vẫn sẽ thấy điều đó hợp tình hợp lý. Và tôi vẫn sẽ biết ơn họ. Vì được gặp gỡ đã là mối duyên lớn, có thể đồng hành một đoạn, tôi đã vô cùng cảm kích.”
“Vậy nên…”
“Bỏ qua thân phận nghệ sĩ, nếu chỉ đứng trên lập trường của một người tên là Giang Liễm Chu, thì việc tôi thích cậu…”
“Dù có bị ai nghe thấy hay không, thì cũng có sao đâu? Suy cho cùng chỉ là một câu..”
“Thịnh Dĩ, tôi thật sự rất thích cậu.”
Đây là lần thứ hai Thịnh Dĩ nghe anh tỏ tình. Vậy mà cảm xúc lại hoàn toàn không giống như lần trước.
Nếu như lần trước là ngoài ý muốn, là kinh ngạc bất ngờ, thì lần này là rung động, là chấn động, là một chút niềm vui, niềm vui không sao diễn tả nổi.
Thịnh Dĩ khẽ cắn môi, thậm chí trong khoảnh khắc ấy, cô có chút muốn mở lời.
Nhưng cô còn chưa kịp nói gì, Giang Liễm Chu dường như đã biết cô định nói gì, liền chủ động chặn lại trước một bước.
“Tôi là thật lòng thích cậu, cho nên Thịnh Dĩ, cậu ngàn vạn lần đừng vì một phút cảm động mà vội vàng gật đầu.
Anh hơi nhướng đôi mắt đào hoa, thậm chí trong chớp mắt còn toát ra vài phần phong lưu lười biếng.
“Đường đường là Giang Liễm Chu, chẳng lẽ lại không có nổi chút tự tin nào sao?”
Những lời sắp ra khỏi miệng Thịnh Dĩ, cứ thế bị anh nhẹ nhàng ngăn lại.
Cô há miệng, rồi cuối cùng lại bật cười, một nụ cười thoải mái, từ tận đáy lòng.
“Thôi vậy.” cô lắc đầu “Lên xe đi, lát nữa mọi người sẽ tới đấy.”
Thịnh Dĩ vòng qua anh, bước về phía xe. Trước khi mở cửa, cô lại ngoái đầu nhìn anh một cái. Nốt ruồi lệ ở khóe mắt, dường như đang lấp lánh ánh sáng.
“Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”
Nói rồi, cô mới mở cửa, bước lên xe. Dưới ánh nắng tháng Ba, đến vành tai cũng ánh hồng phơn phớt.
Giang Liễm Chu dõi theo bóng lưng cô, không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng.
Đường đường là Giang Liễm Chu, chỉ nghe được một câu “nghiêm túc suy nghĩ” mà đã cảm thấy như nhận được ân huệ lớn lao.
Đường đường là Giang Liễm Chu đấy…Thế mà lại chẳng có nổi chút tự tin nào cả.
—–
Khi camera livestream bật lại, toàn bộ phòng phát sóng đã sôi trào dữ dội.
Đầu tiên là một loạt [???] bay đầy màn hình, đến nỗi chính hệ thống cũng không biết rốt cuộc đây là ký hiệu gì nữa.
Ngay sau đó, dân mạng hận không thể bưng cả kính lúp, à không, kính hiển vi, à không, kính thiên văn ra mà soi từng chi tiết nhỏ nhất của hai người họ.
[Hình như lúc A Cửu lên xe đang cười đó.]
[Tai đỏ rồi!!! Không cần nghi ngờ gì đâu các chị em, A Cửu kiểu Bking đỉnh như vậy, chỉ khi ngại ngùng mới đỏ tai thôi á á á! Bảo bối A Cửu mau nói cho mẹ biết con đang ngại cái gì để mẹ vui với nào!]
[Hu hu sao tôi không sinh ra với đôi tai thính cơ chứ, Giang Liễm Chu tôi hận anh! Anh nhắc nhở A Cửu làm gì hả! Chẳng lẽ có gì tụi tôi không được nghe sao hả! Nhìn là biết còn chưa theo đuổi được vợ người ta!]
[Thật sự vẫn chưa theo đuổi được á? Giang Liễm Chu, anh dở quá đi, anh có biết tán gái không vậy? Tôi nghi ngờ mỗi ngày là anh chưa mở khóa kỹ năng theo đuổi ấy!]
[Giang Liễm Chu anh còn cười gì nữa, cười rồi!!! Aaaa tôi sắp phát điên, nếu là đàn ông thì đè Thịnh Dĩ lên cửa xe mà hôn đi! Hôn đến khi môi cô ấy sưng lên, hôn đến khi cô ấy đồng ý làm bạn gái anh mới thôi!]
[Bạn nữ phía trước bình tĩnh lại cái coi! Sao càng nói càng nguy hiểm vậy! Hành vi phạm pháp là không thể chấp nhận được nha!]
…
Thịnh Dĩ cũng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, rõ ràng cô và Giang Liễm Chu chẳng nói gì nhiều, cũng chẳng làm gì cả, nhưng…mỗi người bước vào, bất kể trước đó đang làm gì, đều sẽ khựng lại một nhịp, sau đó hoặc công khai, hoặc lén lút liếc nhìn cô và Giang Liễm Chu vài lần.
Rồi lại liếc nhau trao đổi ánh mắt, cuối cùng đều tự giác chọn ngồi xuống vị trí xa hai người nhất.
Cho đến khi không còn chỗ nào xa hơn nữa để ngồi, Tống Viêm mới chần chừ ngồi xuống một chỗ cách Giang Liễm Chu đúng một lối đi, dù nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng tự nguyện chút nào.
Vừa mới đặt mông xuống, Giang Liễm Chu đã lạnh nhạt nghiêng đầu liếc cậu ta một cái. Tống Viêm lập tức dựng cả người dậy như bị điện giật, còn chưa ngồi hẳn đã vội vàng đứng phắt lên.
Thịnh Dĩ: “……”
Tống Viêm: “……”
Cậu ấy cũng đâu muốn yếu đuối thế này! Chỉ là bầu không khí trong xe thật sự quá kỳ quặc! Nhìn một cái là biết kiểu như vừa xảy ra chuyện gì đó rất to, ai mà không dè chừng được chứ?
Tống Viêm và Doãn Song trao đổi ánh mắt với nhau:
— Chuyện gì xảy ra vậy? Sao trông Chu ca lạ lạ thế? Rốt cuộc là tâm trạng tốt hay xấu?
— Dựa theo kinh nghiệm của tôi, chắc là tâm trạng không tệ đâu. Nếu không thì với biểu cảm lúc nãy của cậu, anh ấy đã châm chọc cậu vài câu rồi.
— Thật sự là tâm trạng tốt sao? Nhưng lúc vào xe sao im lặng thế? Bình thường Chu ca đều sẽ luyên thuyên mấy câu với A Cửu mà? Nay không nói nhiều nữa rồi?
— Không ngờ có một ngày tôi lại dùng từ “lắm mồm” để miêu tả Chu ca …
— Vừa nãy chắc chắn đã có chuyện gì đó rồi. Aaaaa tại sao tôi lại không phải là khán giả trong livestream?! Chắc chắn là một chuyện siêu bùng nổ! Tôi tò mò muốn chết mất!!
[Các bảo bối của tôi ơi đừng trao đổi ánh mắt nữa… Trong mắt các vị “phân tích đế” trong phòng livestream, mọi biểu cảm ánh mắt của mấy người đều là định dạng HD không che hiểu chưa?!]
…
Thịnh Dĩ khẽ giật khóe môi, giờ cô không chỉ không muốn nói chuyện với Giang Liễm Chu nữa, mà đến cả khách mời trẻ con này cô cũng chẳng muốn dây dưa luôn.
Đạo diễn Dương nhìn màn hình giám sát, rồi lại nhìn số liệu đang nhảy liên tục, nhất thời cũng nghẹn lời.
Tại sao cả xe khách mời không ai nói năng gì, mà lượt xem vẫn cứ tăng vù vù? Tại sao phòng livestream lại càng ngày càng đông người?
Khán giả thời nay rảnh rỗi vậy sao? Tới cả xem người ta… ngồi im không cũng thấy hay?
Sự im lặng trong xe buýt cũng không kéo dài quá lâu.
Âm thanh từ loa phát thanh cắt ngang dòng chảy âm ỉ đang ngấm ngầm diễn ra. Dàn khách mời thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm theo bản năng.
“Các vị khách mời thân mến, chúc mừng mọi người đã hoàn thành việc mua sắm đồ picnic đúng với ngân sách. Hôm nay mọi người cũng đã vất vả rồi. Để cảm ơn các bạn, tổ chương trình đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn trong biệt thự. Mọi người có thể về phòng nghỉ ngơi một lát rồi cùng ra ăn tối.”
Loa dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Nhưng xin lưu ý, buổi tiệc lần này sẽ có chút khác biệt so với trước đây. Xin mời mọi người trở về phòng và thay bộ đồ ngủ mà mình thích nhất. Bởi vì tối nay sẽ là…”
“Tiệc ngủ pijama party!”
[??? Má ơi, chương trình này càng lúc càng đỉnh, yêu tổ sản xuất chết mất, đến cả pijama party cũng nghĩ ra được, trước giờ tui chưa từng dám mơ tới luôn á!]
[Hạnh phúc quá đi mất! “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” có thể quay suốt đời không vậy? Đây là chương trình tui thích nhất trong mấy năm gần đây đó!]
[Chị phía trước vừa nhắc, tui lại đau lòng nhớ ra là chương trình này sắp chiếu đến những tập cuối rồi…]
“Và mọi người cứ yên tâm, phần tiếp theo sẽ là dã ngoại, diễn ra vào trưa mai. Những yếu tố quyết định đến vòng cuối cùng sẽ được công bố riêng vào ngày mai. Còn tối nay, chỉ đơn thuần là một bữa tiệc pijama vui vẻ và thư giãn. Hãy tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian tuyệt vời này nhé!”
Điều này thật ra khá là có tâm, dù gì “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” cũng quá ưa thích các màn thi đấu.
Những lần ghi hình trước, mỗi phần chơi dường như đều vô cùng quan trọng, tất cả đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng.
Vậy mà hôm nay, đột nhiên không liên quan gì đến xếp hạng, chỉ cần mọi người vui vẻ tận hưởng bữa tiệc pijama là đủ, đúng là khá bất ngờ.
Tuy nhiên, các khách mời dường như cũng không quá phấn khích. Đoàn Minh Tể vươn vai một cái, lười biếng ngả người ra ghế: “Nghe như thể trước giờ có bảng xếp hạng thì bọn tôi căng thẳng lắm vậy á…”
Du Thâm gật đầu tán thành, nhẹ đẩy gọng kính rồi nở một nụ cười hài lòng: “Chuẩn luôn, chúng ta chẳng qua là cầm lương để đi… à không, chơi game mà thôi.”
Tổ chương trình: “……”
Đừng tưởng các anh chưa nói hết thì chúng tôi không đoán được định nói là “đi hít couple” nhé! Quá lắm rồi đấy, đây là chương trình thi đấu nghiêm túc, chỉnh tề đó! Tất cả mấy cái vẻ buông xuôi của mấy người, thu lại hết cho tôi!
Bữa tiệc pijama được ấn định diễn ra sau một tiếng rưỡi.
Thịnh Dĩ tuy thích mấy món đồ tinh tế dễ thương, nhưng đối với đồ ngủ thì luôn ưu tiên sự mềm mại và thoải mái. Thế nên so với các nữ khách mời khác, bộ đồ ngủ của cô đơn giản hơn nhiều, chỉ là một bộ pijama màu hồng nhạt mềm mịn đến mức ai nhìn cũng muốn giơ tay sờ thử.
Vừa bước vào phòng ăn, Doãn Song và Uông Đồng Hân đã đồng loạt hét lên một tiếng đầy phấn khích, tranh nhau nhào tới Thịnh Dĩ mà sờ lấy sờ để.
Sau khi sờ xong lại gọi thêm Tiết Thanh Phù: “Thanh Phù mau tới đây! Bộ pijama này mềm mịn quá mức luôn! Aaaa dép của A Cửu cũng dễ thương chết mất! Sao mình chưa từng thấy kiểu pijama với dép này ở đâu hết vậy?”
Quả thật là như thế, Thịnh Dĩ chỉ trang điểm rất nhẹ, cả người bao phủ bởi sắc hồng bông xù, mềm mại, nhìn vào ai cũng cảm thấy muốn tan chảy.
Doãn Song siết chặt nắm tay, mắt lấp lánh: “Quyết định rồi, mình cũng phải đi mua một bộ y chang mới được…”
Cô còn chưa nói xong, bỗng nhiên sững lại.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô như có linh cảm gì đó, quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Giang Liễm Chu mặc một bộ pijama màu xanh xám, đi đôi dép cùng tông, một tay đút túi quần lững thững bước về phía cô, chầm chậm đi tới, rồi đứng ngay bên cạnh Thịnh Dĩ.
Ánh mắt mọi người, lập tức đồng loạt dồn về phía hai người họ.
Dàn khách mời: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Chỉ có “Đại gia Giang” là vẫn kiêu ngạo như cũ, hơi nhướng mày, chẳng cảm thấy có gì bất thường cả: “Nhìn gì mà nhìn?”
Doãn Song từ tốn lắc đầu: “Không nhìn gì hết, chỉ là tự nhiên nhớ ra mình… nghèo thật.”
Giang Liễm Chu: “?”
Doãn Song nói tiếp: “Không mua nổi đồ ngủ mới, cũng chẳng mua nổi dép đẹp. Thôi, mặc tạm bộ trên người cho xong…”
[HAHA tôi cười xỉu, beauty blogger mà cũng không đọ lại dấm chua chính hiệu!]
[Cái quỷ gì đây?! Tổ chương trình mau nói thật đi, có phải mấy người nhận tiền của Giang Liễm Chu rồi không? Nên mới chiều anh ta chơi trò “khoe đồ couple” trắng trợn vậy hả?! Phẫn nộ quá!]
[? Ai vừa la phẫn nộ, vừa cười toe toét kìa? Mặt mày lộ rõ niềm vui đấy nhá!]
[Ngày nào cũng phát cẩu lương, chán chết luôn á. Chẳng phải chỉ là đồ couple thôi sao? Mấy thứ đồ rẻ rách đó tui nhặt còn chẳng thèm nhặt [kiêu][kiêu]]
…
Thịnh Dĩ thật sự không ngờ Giang Liễm Chu lại mặc y hệt mình. Quan trọng là cô có rất nhiều đồ ngủ, sao anh lại mua đúng bộ y chang thế này?
Còn đôi dép… Cô nhớ rõ là mình có mua cho anh một đôi giống hệt, nhưng vẫn còn để ở nhà cô cơ mà? Thế mà anh lại tự đi mua thêm một đôi nữa?
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》đúng là hào phóng thật, đã nói là tiệc tối “thịnh soạn” thì tuyệt đối không hề qua loa.
Chiếc bàn dài được trang trí ấm cúng và lãng mạn, rượu cũng đã ướp lạnh sẵn, còn đồ ăn thì đủ loại hấp dẫn khiến ai nấy nhìn thấy là bụng réo cồn cào.
Các khách mời cũng chẳng khách sáo với tổ chương trình chút nào, thấy mọi người đã có mặt đông đủ liền lần lượt ngồi xuống, vừa thoải mái trò chuyện vừa nhâm nhi món ăn và rượu nhẹ. Trải qua vài lần ghi hình, những người từng xa lạ nay đã thân thiết như bạn bè, bầu không khí tại hiện trường lúc này cũng trở nên cực kỳ dễ chịu.
Ăn được nửa chừng, Giang Liễm Chu đứng dậy đi vệ sinh, Tống Viêm đưa mắt dõi theo bóng anh rời đi, rồi ánh mắt vô tình lướt qua kệ tủ cạnh bàn ăn. Ánh mắt anh ấy dừng lại trên một quyển sách nào đó, liền đứng dậy bước tới, rút nó ra khỏi kệ.
“Các vị” Tống Viêm trở lại chỗ ngồi, đưa ra đề nghị: “Chơi cái này nhé? Nghe nói nổi lắm, còn rất linh nghiệm nữa, nhưng tôi thì chưa thử bao giờ.”
Mọi người đều đưa mắt nhìn quyển sách trong tay Tống Viêm, quả thật rất nổi tiếng.
《Sách Giải Đáp》。
Các nữ khách mời rõ ràng tỏ ra rất hứng thú, lần lượt gật đầu hưởng ứng.
Tống Viêm ra hiệu cho Doãn Song “Cậu cứ tùy ý đặt một câu hỏi, rồi nhắm mắt lại thật thành tâm, tôi sẽ lật sách. Khi nào cậu bảo dừng thì tôi dừng.”
Doãn Song đồng ý, trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Năm nay tôi mua vé số có trúng không?”
Tống Viêm: “…”
Doãn Song phẩy tay ra hiệu, mắt nhắm lại: “Bắt đầu đi.”
Tống Viêm làm theo, lật sách rất nhanh, âm thanh lật trang rõ ràng vang lên. Đến khi Doãn Song hô “Dừng!”, anh ấy mới dừng lại. Mọi người đều tò mò nhìn vào trang sách, máy quay cũng đặc tả rõ nét nội dung.
[Bớt mơ mộng lại đi。]
Doãn Song: “…”
Cả nhóm khách mời cười đến suýt lăn ra đất. Tống Viêm còn cố tình vỗ vỗ vai cô, đọc lại dòng tiếng Anh phía dưới một cách trang nghiêm: “Don’t waste your energy on it”. (Đừng lãng phí năng lượng vào nó)
Doãn Song lập tức đập một cái bốp lên cổ tay anh, giọng cũng trở nên gắt gỏng: “Cái này chẳng linh nghiệm chút nào nhé!”
Tống Viêm cười đã đời, lại quay sang nhìn Uông Đồng Hân “Đồng Hân, thử xem?”
Uông Đồng Hân đặt nĩa xuống, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Năm nay tôi có cơ hội hợp tác với đạo diễn Lý không nhỉ?”
Đạo diễn Lý, một trong những tên tuổi hàng đầu trong giới điện ảnh, người từng hợp tác với Giang Liễm Chu nhiều lần, và mỗi lần đều tạo ra tác phẩm vừa được giới chuyên môn khen ngợi, vừa thắng lớn về doanh thu.
Nói xong, cô nhắm mắt lại, tay còn xoay xoay như cầm đũa thần, vẽ một vòng trong không khí rồi nhẹ nhàng hô: “Dừng!”
Tống Viêm đọc: “Đừng ép bản thân mình quá.”
Uông Đồng Hân: “…”
Cả nhóm lại tiếp tục cười nghiêng ngả. Uông Đồng Hân lập tức quay sang hỏi Doãn Song: “Cô thấy không, đúng là chả linh nghiệm tẹo nào!”
Doãn Song gật đầu liên tục: “Chính xác! Tống Viêm, cậu gà quá!”
Tống Viêm cũng chẳng để bụng, vẫn tỏ vẻ “người lớn không chấp trẻ con”, rồi nhìn sang người ngồi vị trí thứ ba là Thịnh Dĩ: “A Cửu, thử không?”
Thực ra, xưa nay Thịnh Dĩ vốn không tin mấy vào mấy chuyện huyền học kiểu này, nhưng chỉ chơi cho vui thôi mà, cũng chẳng có gì to tát cả. Cô lắc nhẹ ly rượu vang trong tay, khẽ nhấp một ngụm: “Được thôi.”
Mọi người xung quanh đều tỏ vẻ đầy mong chờ, muốn xem cô sẽ hỏi gì, Thịnh Dĩ bỗng nhiên có chút lưỡng lự, trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt cô liếc về phía chỗ trống nơi Giang Liễm Chu vẫn chưa quay lại, thầm nghĩ sao anh còn chưa về.
Không hiểu sao, miệng cô như có linh hồn nào chi phối, bật ra một câu: “Gần đây tôi sẽ yêu đương chứ?”
Tất cả mọi người đều ngẩn ra trong giây lát, ngay cả Tống Viêm cũng đột nhiên cảm thấy cuốn 《Sách Giải Đáp》 trong tay mình như thể trở nên nóng bỏng.
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, trong thoáng chốc chính cô cũng có hơi hối hận, không hiểu sao lại lỡ miệng hỏi ra điều này. Nhưng mà…một Bking sao có thể tùy tiện rút lại lời mình đã nói ra miệng?
Cô hắng giọng, như thể đang cắn răng tiếp tục: “Vậy thì… cứ câu hỏi này đi.”
Vừa nói, cô vừa tự an ủi bản thân trong lòng, dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi, mà Uông Đồng Hân với Doãn Song cũng nói là đoán không mấy chuẩn, coi như hiệu ứng chương trình cho vui là được rồi.
Dứt lời, cô đặt ly rượu xuống, nhắm mắt lại: “Bắt đầu đi.”
Từng trang sách bắt đầu được lật ra, trong khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới chỉ còn lại âm thanh giấy ma sát, Thịnh Dĩ chẳng hiểu sao lại có chút hồi hộp.
Cô siết nhẹ tay mình, khẽ mím môi, cất tiếng: “Dừng!”
Âm thanh lật trang im bặt, Tống Viêm liếc nhìn một cái, rồi đưa cuốn sách cho Thịnh Dĩ.
[The answer is just outside the window.] (Đáp án ở ngay ngoài cửa sổ.)
Còn chưa kịp thắc mắc, cô đã nghe thấy tiếng giày đáp xuống sàn, từng bước từng bước tiến lại gần. Cô thoáng khựng lại, nhìn về phía khung cửa kính nối liền phòng ăn với bên ngoài.
Cửa kính chưa đóng hẳn, người đó đang vừa bước về phía phòng ăn, vừa tiện tay ném tờ khăn giấy đã lau sạch nước mưa vào thùng rác. Tựa như cảm nhận được điều gì, anh hơi nghiêng đầu một cách lơ đãng, ánh mắt nhìn về phía này.
Ánh mắt giao nhau, anh chợt bật cười khẽ, ung dung, dịu dàng, như ánh sao rơi xuống trần gian, tất cả, như thấm đẫm hơi thở của sự sống.
Thịnh Dĩ lại cúi đầu nhìn xuống trang sách một lần nữa.
[Đáp án nằm ngay bên ngoài cửa sổ.]
Và đúng vào lúc này, nhân viên kỹ thuật giám sát dữ liệu chỉ biết trơ mắt nhìn số lượng người xem vốn đã đáng sợ lại còn bùng nổ như núi lửa, tốc độ tăng trưởng nhanh đến mức kinh hoàng.
Họ thậm chí phải giới hạn tần suất gửi bình luận của từng người, để tránh làm sập nền tảng livestream. Vì nếu nền tảng sập vào lúc này thì họ thật sự sẽ trở thành “tội nhân thiên cổ”.
Dù đã nỗ lực hết sức, màn hình livestream vẫn tràn ngập dòng bình luận như mưa rào. Người bật chế độ full màn hình thì gần như không nhìn thấy nội dung livestream nữa.
Nhưng rõ ràng chẳng ai quan tâm đến chuyện không nhìn thấy gì, vì camera giờ cũng không còn quan trọng nữa. Người xem chỉ dán mắt vào bình luận đang chạy đến mức… không thể đọc kịp.
[???!]
[WTF! Xin lỗi chứ tôi chỉ biết thốt lên hai chữ này!]
[Tôi vừa nghe gì thế này, là thật sao? Trời ơi là thật ư? Tôi nổi hết da gà, chỉ muốn nhảy múa phát cuồng thôi, chị em ơi tôi điên mất rồi!]
[Hu hu hu cảm ơn A Cửu đã không tháo tai nghe, tôi chỉ muốn hỏi là rốt cuộc chuyện đó xảy ra từ khi nào? Giang Liễm Chu, anh giỏi lắm đấy!!]
[Mộc Dĩ Thành Chu mãi đỉnh! Tôi yêu cặp này suốt đời! Mẹ ơi tôi thật sự đã “quắn quéo”, trước đây còn chẳng dám mơ tới cái kết này!]
[Chu ca, anh quá đỉnh! Tôi còn tưởng anh sẽ mãi ngạo mạn không dám tỏ tình, ai ngờ anh đã… BẢY! TỎ! RỒI!]
[Tại sao? Tại sao lại không tỏ tình trước máy quay? Không thấy được màn tỏ tình đó, tôi tiếc cả đời mất thôi. Trừ khi hai người sau này kết hôn luôn, tôi đặt tên con cho rồi, một bái thiên địa!]
Nhân viên kỹ thuật lau mồ hôi lạnh trên trán, tiếp tục làm việc trong áp lực cực độ để giữ cho nền tảng vận hành bình thường. Nếu hôm nay mà sập thật thì đừng nói đến việc nền tảng bị bêu rếu, anh ta tối nay chắc chắn không được về nhà ngủ luôn. Vì vợ anh – một fan cuồng cặp Mộc Dĩ Thành Chu sẽ không đời nào mở cửa cho anh!
Thịnh Dĩ lúc này đã lặng lẽ tháo tai nghe ra, hoàn toàn câm nín. Tai nghe kiểu này, lúc mới đeo sẽ thấy vướng víu, nhưng đeo lâu rồi lại như thể nó đã hòa làm một với cơ thể vậy. Và điều quan trọng hơn là…
“Họ thật sự nghe thấy được sao? Dù không có cameraman đi theo chúng ta à?” Thịnh Dĩ vật lộn mấy giây, cuối cùng vẫn không còn hy vọng, bèn hỏi lại Giang Liễm Chu.
Làm ơn đi, trước khi quay show này, cô thật sự chỉ là một cô gái bình thường chẳng có tí kinh nghiệm gì, làm sao biết được mấy manh mối kỹ thuật kia? Trong mắt cô, nếu máy quay không đi theo, cũng không ai nhắc nhở, thì mặc nhiên hiểu là lúc đó không bị quay và như thế thì đương nhiên sẽ không bị nghe thấy gì cả!
Chỉ vì cô không tháo tai nghe…Mà giờ thì, cả thiên hạ đều biết, Thịnh Dĩ mỗi lúc một im lặng hơn.
Giang Liễm Chu hắng giọng một tiếng, cố gắng an ủi: “Đừng lo mà, có bị nghe thấy… thì cũng có sao đâu?”
Thịnh Dĩ có lẽ đã rơi vào trạng thái “bệnh gấp vái tứ phương”.
Thật sự không thể trách cô không giữ nổi bình tĩnh, ai mà biết được thể chất của mình kỳ quặc ra sao, dù sao trước đây cô cũng từng gặp vài sự cố trong các buổi livestream.
Nhưng hình như chưa lần nào nghiêm trọng như hôm nay! Tóm lại, cô mang theo cả bụng hy vọng nhìn sang Giang Liễm Chu, trông mong anh có thể nói được câu gì đó hữu ích, tốt nhất là có thể thật sự thuyết phục cô rằng, bị nghe thấy cũng chẳng phải chuyện gì quá to tát.
Giang Liễm Chu “ừm” khẽ một tiếng. Nhìn Thịnh Dĩ hình như vẫn khá tin tưởng mình, anh gật đầu, liền dõng dạc lôi cái “hệ lý thuyết” của mình ra.
Giọng điệu thì tùy ý đến mức gần như hờ hững, cứ như chuyện vừa rồi, đủ để lật tung cả phòng livestream đối với anh chẳng đáng bận tâm.
Trên người anh dường như có sẵn khí chất kiểu “trời có sập thì cũng sập đi”, lười biếng nhưng bình tĩnh.
“Cậu sợ gì chứ? Sợ người ta đồn bậy à?”
Thịnh Dĩ liên tục gật đầu hai cái.
“Thế thì càng chẳng sao cả.” Giang Liễm Chu khẽ nhún vai, giọng vẫn tán nhàn như cũ, “Tôi tỏ tình với cậu là sự thật chứ đâu phải tin đồn.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu nói tiếp: “Cậu không nhận lời cũng là thật. Những gì khán giả nghe thấy đều là sự thật, vậy thì cậu còn lo lắng cái gì?”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu vô cùng trơ trẽn: “Làm livestream gameshow mà, chính là phải cho khán giả thấy cái thật nhất. Tụi mình như vậy chẳng phải rất chân thực sao?”
Nói xong, anh còn tự đánh giá một câu đầy khách quan: “Rất được.”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Thịnh Dĩ: “Ai là người hồi trước ôm kịch bản tới năn nỉ tôi tham gia? Giờ lại bày ra cái vẻ tự hào này?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thiếu gia Giang đúng là thích lôi lại chuyện cũ, nhưng chỉ có điều với độ dày da mặt của Giang Liễm Chu, đúng là khó có thể đo lường. Anh chỉ im lặng một lát rồi đã nhanh chóng tự tâng bốc bản thân: “Biết sai mà sửa, đó là điều tốt đẹp nhất. Tiểu thư Thịnh à, điểm này cậu nên học hỏi tôi nhiều vào.”
Thịnh Dĩ thật sự không muốn tiếp tục nói chuyện với Giang Liễm Chu nữa.
Loài người tiến hóa hàng triệu năm mới phát minh ra ngôn ngữ, thật uổng phí nếu đem dùng vào mấy chỗ vô nghĩa như thế này.
Cô im lặng hai giây, rồi mới nhận ra chủ đề đã bị anh kéo đi xa hàng trăm cây số rồi.
Việc trước mắt mới là quan trọng. Thịnh Dĩ cố kéo đề tài quay về đường chính.
“Cậu là một siêu sao có hàng triệu fan đấy, trong số đó còn có không ít fan nữ coi cậu là bạn trai trong mộng.” Cô dừng lại giây lát “Trước kia chỉ là ghép couple thì còn chấp nhận được, giờ cậu lại thật sự tỏ tình với tôi, còn bị bao nhiêu người nghe thấy nữa… mà tôi còn chưa đồng ý. Cậu không sợ fan rút lui hàng loạt à? Không sợ mấy tài khoản marketing nhân cơ hội bôi xấu cậu à?”
Dù gì thì Giang Liễm Chu cũng không phải người bình thường. Anh là nghệ sĩ, là người sống dưới ánh nhìn của hàng triệu con mắt, từng lời từng hành động đều dễ bị soi mói gấp bội phần.
Trong số fan sẽ có người tìm được điểm để yêu thích, nhưng cũng sẽ có anti cố tình bới móc khuyết điểm. Huống chi đây lại là chuyện dễ gây tranh cãi như thế.
Giang Liễm Chu không nói gì, Thịnh Dĩ cũng im lặng theo, nhìn anh. Giữa hai người thoáng chốc rơi vào một khoảng tĩnh lặng.
Cho đến khi Giang Liễm Chu bất chợt khẽ bật cười. Giọng anh rất bình tĩnh, dường như điều đang nói chẳng liên quan gì đến bản thân, mang theo sự điềm nhiên, xa rời thế tục như mọi khi.
“Vậy thì… có gì quan trọng đâu chứ?”
Thịnh Dĩ khẽ sững lại.
“Ngần ấy năm nay, tôi vẫn luôn tự thấy mình không hổ thẹn với lòng.” Giang Liễm Chu nghiêng đầu, đưa mắt nhìn về phía xa xa.
Nhưng ánh mắt ấy lại như đang nhìn đến một nơi rất xa, rất sâu trong ký ức.
“Tôi yêu sân khấu, yêu ca hát, nên mới đứng ở đây.” Anh khẽ cúi mắt, cười nhẹ “Tôi chưa từng phụ lòng chính mình, có thể chạm tới độ cao như hôm nay, tôi rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. Nhưng Thịnh Dĩ à…”
“Điều đầu tiên tôi cảm ơn là chính bản thân mình.”
Giọng điệu của Giang Liễm Chu tràn đầy kiêu hãnh và phóng khoáng. Nếu lời này do người khác nói ra, e sẽ bị cho là ngạo mạn. Nhưng khi anh nói, lại rất đỗi bình thản, rất tự nhiên.
Giống như cái lần hồi nhỏ giành giải Nhất, được mời phát biểu trước toàn trường, anh nhướng mày, nói rành rọt: “Tôi thật sự phải cảm ơn bản thân mình đã sinh ra thông minh đến thế.”
“Bởi vì cho dù không có ai đứng sau ủng hộ, tôi vẫn sẽ hát, vẫn sẽ cố gắng bước lên từng sân khấu một, vẫn sẽ yêu thích, vẫn sẽ nhiệt thành, vẫn sẽ đi về phía tương lai.”
“Cho nên, Thịnh Dĩ, cậu hiểu không?”
Thịnh Dĩ mím môi, không nói gì.
“Việc tôi thích cậu chỉ liên quan đến tôi và cậu, thậm chí, chỉ liên quan đến mỗi mình tôi. Bởi vì đó là tiếng lòng của tôi, là tình cảm của tôi, cho nên…”
Giang Liễm Chu ngước mày, cười rạng rỡ, dáng vẻ tự do buông thả: “Không ai có quyền can thiệp cả.”
Cho dù đã sớm biết Giang Liễm Chu là người thế nào, nhưng vào khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ vẫn không khỏi rung động. Cô ngây người trong chốc lát, thậm chí không biết nên đáp lại thế nào.
Một cảm giác rất kỳ lạ, vừa thầm nghĩ: Giang Liễm Chu sao lại có thể nói ra mấy lời như vậy chứ, lại vừa nghĩ: chính vì anh dám nói ra những lời như thế, nên mới là Giang Liễm Chu.
Mâu thuẫn đến mức, ngay cả cô cũng không diễn tả nổi cho rõ.
“Tôi cảm ơn tất cả những người từng yêu thích mình, và luôn tin tưởng rằng được ai đó nhìn thấy, rồi đem lòng yêu quý, là một vinh dự khiến cả đời tôi có thể tự hào.”
Giang Liễm Chu nói: “Nhưng nếu một ngày nào đó, họ chọn rời đi vì bất kỳ lý do gì, tôi vẫn sẽ thấy điều đó hợp tình hợp lý. Và tôi vẫn sẽ biết ơn họ. Vì được gặp gỡ đã là mối duyên lớn, có thể đồng hành một đoạn, tôi đã vô cùng cảm kích.”
“Vậy nên…”
“Bỏ qua thân phận nghệ sĩ, nếu chỉ đứng trên lập trường của một người tên là Giang Liễm Chu, thì việc tôi thích cậu…”
“Dù có bị ai nghe thấy hay không, thì cũng có sao đâu? Suy cho cùng chỉ là một câu..”
“Thịnh Dĩ, tôi thật sự rất thích cậu.”
Đây là lần thứ hai Thịnh Dĩ nghe anh tỏ tình. Vậy mà cảm xúc lại hoàn toàn không giống như lần trước.
Nếu như lần trước là ngoài ý muốn, là kinh ngạc bất ngờ, thì lần này là rung động, là chấn động, là một chút niềm vui, niềm vui không sao diễn tả nổi.
Thịnh Dĩ khẽ cắn môi, thậm chí trong khoảnh khắc ấy, cô có chút muốn mở lời.
Nhưng cô còn chưa kịp nói gì, Giang Liễm Chu dường như đã biết cô định nói gì, liền chủ động chặn lại trước một bước.
“Tôi là thật lòng thích cậu, cho nên Thịnh Dĩ, cậu ngàn vạn lần đừng vì một phút cảm động mà vội vàng gật đầu.
Anh hơi nhướng đôi mắt đào hoa, thậm chí trong chớp mắt còn toát ra vài phần phong lưu lười biếng.
“Đường đường là Giang Liễm Chu, chẳng lẽ lại không có nổi chút tự tin nào sao?”
Những lời sắp ra khỏi miệng Thịnh Dĩ, cứ thế bị anh nhẹ nhàng ngăn lại.
Cô há miệng, rồi cuối cùng lại bật cười, một nụ cười thoải mái, từ tận đáy lòng.
“Thôi vậy.” cô lắc đầu “Lên xe đi, lát nữa mọi người sẽ tới đấy.”
Thịnh Dĩ vòng qua anh, bước về phía xe. Trước khi mở cửa, cô lại ngoái đầu nhìn anh một cái. Nốt ruồi lệ ở khóe mắt, dường như đang lấp lánh ánh sáng.
“Tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”
Nói rồi, cô mới mở cửa, bước lên xe. Dưới ánh nắng tháng Ba, đến vành tai cũng ánh hồng phơn phớt.
Giang Liễm Chu dõi theo bóng lưng cô, không biểu lộ cảm xúc gì rõ ràng.
Đường đường là Giang Liễm Chu, chỉ nghe được một câu “nghiêm túc suy nghĩ” mà đã cảm thấy như nhận được ân huệ lớn lao.
Đường đường là Giang Liễm Chu đấy…Thế mà lại chẳng có nổi chút tự tin nào cả.
—–
Khi camera livestream bật lại, toàn bộ phòng phát sóng đã sôi trào dữ dội.
Đầu tiên là một loạt [???] bay đầy màn hình, đến nỗi chính hệ thống cũng không biết rốt cuộc đây là ký hiệu gì nữa.
Ngay sau đó, dân mạng hận không thể bưng cả kính lúp, à không, kính hiển vi, à không, kính thiên văn ra mà soi từng chi tiết nhỏ nhất của hai người họ.
[Hình như lúc A Cửu lên xe đang cười đó.]
[Tai đỏ rồi!!! Không cần nghi ngờ gì đâu các chị em, A Cửu kiểu Bking đỉnh như vậy, chỉ khi ngại ngùng mới đỏ tai thôi á á á! Bảo bối A Cửu mau nói cho mẹ biết con đang ngại cái gì để mẹ vui với nào!]
[Hu hu sao tôi không sinh ra với đôi tai thính cơ chứ, Giang Liễm Chu tôi hận anh! Anh nhắc nhở A Cửu làm gì hả! Chẳng lẽ có gì tụi tôi không được nghe sao hả! Nhìn là biết còn chưa theo đuổi được vợ người ta!]
[Thật sự vẫn chưa theo đuổi được á? Giang Liễm Chu, anh dở quá đi, anh có biết tán gái không vậy? Tôi nghi ngờ mỗi ngày là anh chưa mở khóa kỹ năng theo đuổi ấy!]
[Giang Liễm Chu anh còn cười gì nữa, cười rồi!!! Aaaa tôi sắp phát điên, nếu là đàn ông thì đè Thịnh Dĩ lên cửa xe mà hôn đi! Hôn đến khi môi cô ấy sưng lên, hôn đến khi cô ấy đồng ý làm bạn gái anh mới thôi!]
[Bạn nữ phía trước bình tĩnh lại cái coi! Sao càng nói càng nguy hiểm vậy! Hành vi phạm pháp là không thể chấp nhận được nha!]
…
Thịnh Dĩ cũng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, rõ ràng cô và Giang Liễm Chu chẳng nói gì nhiều, cũng chẳng làm gì cả, nhưng…mỗi người bước vào, bất kể trước đó đang làm gì, đều sẽ khựng lại một nhịp, sau đó hoặc công khai, hoặc lén lút liếc nhìn cô và Giang Liễm Chu vài lần.
Rồi lại liếc nhau trao đổi ánh mắt, cuối cùng đều tự giác chọn ngồi xuống vị trí xa hai người nhất.
Cho đến khi không còn chỗ nào xa hơn nữa để ngồi, Tống Viêm mới chần chừ ngồi xuống một chỗ cách Giang Liễm Chu đúng một lối đi, dù nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng tự nguyện chút nào.
Vừa mới đặt mông xuống, Giang Liễm Chu đã lạnh nhạt nghiêng đầu liếc cậu ta một cái. Tống Viêm lập tức dựng cả người dậy như bị điện giật, còn chưa ngồi hẳn đã vội vàng đứng phắt lên.
Thịnh Dĩ: “……”
Tống Viêm: “……”
Cậu ấy cũng đâu muốn yếu đuối thế này! Chỉ là bầu không khí trong xe thật sự quá kỳ quặc! Nhìn một cái là biết kiểu như vừa xảy ra chuyện gì đó rất to, ai mà không dè chừng được chứ?
Tống Viêm và Doãn Song trao đổi ánh mắt với nhau:
— Chuyện gì xảy ra vậy? Sao trông Chu ca lạ lạ thế? Rốt cuộc là tâm trạng tốt hay xấu?
— Dựa theo kinh nghiệm của tôi, chắc là tâm trạng không tệ đâu. Nếu không thì với biểu cảm lúc nãy của cậu, anh ấy đã châm chọc cậu vài câu rồi.
— Thật sự là tâm trạng tốt sao? Nhưng lúc vào xe sao im lặng thế? Bình thường Chu ca đều sẽ luyên thuyên mấy câu với A Cửu mà? Nay không nói nhiều nữa rồi?
— Không ngờ có một ngày tôi lại dùng từ “lắm mồm” để miêu tả Chu ca …
— Vừa nãy chắc chắn đã có chuyện gì đó rồi. Aaaaa tại sao tôi lại không phải là khán giả trong livestream?! Chắc chắn là một chuyện siêu bùng nổ! Tôi tò mò muốn chết mất!!
[Các bảo bối của tôi ơi đừng trao đổi ánh mắt nữa… Trong mắt các vị “phân tích đế” trong phòng livestream, mọi biểu cảm ánh mắt của mấy người đều là định dạng HD không che hiểu chưa?!]
…
Thịnh Dĩ khẽ giật khóe môi, giờ cô không chỉ không muốn nói chuyện với Giang Liễm Chu nữa, mà đến cả khách mời trẻ con này cô cũng chẳng muốn dây dưa luôn.
Đạo diễn Dương nhìn màn hình giám sát, rồi lại nhìn số liệu đang nhảy liên tục, nhất thời cũng nghẹn lời.
Tại sao cả xe khách mời không ai nói năng gì, mà lượt xem vẫn cứ tăng vù vù? Tại sao phòng livestream lại càng ngày càng đông người?
Khán giả thời nay rảnh rỗi vậy sao? Tới cả xem người ta… ngồi im không cũng thấy hay?
Sự im lặng trong xe buýt cũng không kéo dài quá lâu.
Âm thanh từ loa phát thanh cắt ngang dòng chảy âm ỉ đang ngấm ngầm diễn ra. Dàn khách mời thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm theo bản năng.
“Các vị khách mời thân mến, chúc mừng mọi người đã hoàn thành việc mua sắm đồ picnic đúng với ngân sách. Hôm nay mọi người cũng đã vất vả rồi. Để cảm ơn các bạn, tổ chương trình đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn trong biệt thự. Mọi người có thể về phòng nghỉ ngơi một lát rồi cùng ra ăn tối.”
Loa dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Nhưng xin lưu ý, buổi tiệc lần này sẽ có chút khác biệt so với trước đây. Xin mời mọi người trở về phòng và thay bộ đồ ngủ mà mình thích nhất. Bởi vì tối nay sẽ là…”
“Tiệc ngủ pijama party!”
[??? Má ơi, chương trình này càng lúc càng đỉnh, yêu tổ sản xuất chết mất, đến cả pijama party cũng nghĩ ra được, trước giờ tui chưa từng dám mơ tới luôn á!]
[Hạnh phúc quá đi mất! “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” có thể quay suốt đời không vậy? Đây là chương trình tui thích nhất trong mấy năm gần đây đó!]
[Chị phía trước vừa nhắc, tui lại đau lòng nhớ ra là chương trình này sắp chiếu đến những tập cuối rồi…]
“Và mọi người cứ yên tâm, phần tiếp theo sẽ là dã ngoại, diễn ra vào trưa mai. Những yếu tố quyết định đến vòng cuối cùng sẽ được công bố riêng vào ngày mai. Còn tối nay, chỉ đơn thuần là một bữa tiệc pijama vui vẻ và thư giãn. Hãy tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian tuyệt vời này nhé!”
Điều này thật ra khá là có tâm, dù gì “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” cũng quá ưa thích các màn thi đấu.
Những lần ghi hình trước, mỗi phần chơi dường như đều vô cùng quan trọng, tất cả đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng.
Vậy mà hôm nay, đột nhiên không liên quan gì đến xếp hạng, chỉ cần mọi người vui vẻ tận hưởng bữa tiệc pijama là đủ, đúng là khá bất ngờ.
Tuy nhiên, các khách mời dường như cũng không quá phấn khích. Đoàn Minh Tể vươn vai một cái, lười biếng ngả người ra ghế: “Nghe như thể trước giờ có bảng xếp hạng thì bọn tôi căng thẳng lắm vậy á…”
Du Thâm gật đầu tán thành, nhẹ đẩy gọng kính rồi nở một nụ cười hài lòng: “Chuẩn luôn, chúng ta chẳng qua là cầm lương để đi… à không, chơi game mà thôi.”
Tổ chương trình: “……”
Đừng tưởng các anh chưa nói hết thì chúng tôi không đoán được định nói là “đi hít couple” nhé! Quá lắm rồi đấy, đây là chương trình thi đấu nghiêm túc, chỉnh tề đó! Tất cả mấy cái vẻ buông xuôi của mấy người, thu lại hết cho tôi!
Bữa tiệc pijama được ấn định diễn ra sau một tiếng rưỡi.
Thịnh Dĩ tuy thích mấy món đồ tinh tế dễ thương, nhưng đối với đồ ngủ thì luôn ưu tiên sự mềm mại và thoải mái. Thế nên so với các nữ khách mời khác, bộ đồ ngủ của cô đơn giản hơn nhiều, chỉ là một bộ pijama màu hồng nhạt mềm mịn đến mức ai nhìn cũng muốn giơ tay sờ thử.
Vừa bước vào phòng ăn, Doãn Song và Uông Đồng Hân đã đồng loạt hét lên một tiếng đầy phấn khích, tranh nhau nhào tới Thịnh Dĩ mà sờ lấy sờ để.
Sau khi sờ xong lại gọi thêm Tiết Thanh Phù: “Thanh Phù mau tới đây! Bộ pijama này mềm mịn quá mức luôn! Aaaa dép của A Cửu cũng dễ thương chết mất! Sao mình chưa từng thấy kiểu pijama với dép này ở đâu hết vậy?”
Quả thật là như thế, Thịnh Dĩ chỉ trang điểm rất nhẹ, cả người bao phủ bởi sắc hồng bông xù, mềm mại, nhìn vào ai cũng cảm thấy muốn tan chảy.
Doãn Song siết chặt nắm tay, mắt lấp lánh: “Quyết định rồi, mình cũng phải đi mua một bộ y chang mới được…”
Cô còn chưa nói xong, bỗng nhiên sững lại.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô như có linh cảm gì đó, quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Giang Liễm Chu mặc một bộ pijama màu xanh xám, đi đôi dép cùng tông, một tay đút túi quần lững thững bước về phía cô, chầm chậm đi tới, rồi đứng ngay bên cạnh Thịnh Dĩ.
Ánh mắt mọi người, lập tức đồng loạt dồn về phía hai người họ.
Dàn khách mời: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Chỉ có “Đại gia Giang” là vẫn kiêu ngạo như cũ, hơi nhướng mày, chẳng cảm thấy có gì bất thường cả: “Nhìn gì mà nhìn?”
Doãn Song từ tốn lắc đầu: “Không nhìn gì hết, chỉ là tự nhiên nhớ ra mình… nghèo thật.”
Giang Liễm Chu: “?”
Doãn Song nói tiếp: “Không mua nổi đồ ngủ mới, cũng chẳng mua nổi dép đẹp. Thôi, mặc tạm bộ trên người cho xong…”
[HAHA tôi cười xỉu, beauty blogger mà cũng không đọ lại dấm chua chính hiệu!]
[Cái quỷ gì đây?! Tổ chương trình mau nói thật đi, có phải mấy người nhận tiền của Giang Liễm Chu rồi không? Nên mới chiều anh ta chơi trò “khoe đồ couple” trắng trợn vậy hả?! Phẫn nộ quá!]
[? Ai vừa la phẫn nộ, vừa cười toe toét kìa? Mặt mày lộ rõ niềm vui đấy nhá!]
[Ngày nào cũng phát cẩu lương, chán chết luôn á. Chẳng phải chỉ là đồ couple thôi sao? Mấy thứ đồ rẻ rách đó tui nhặt còn chẳng thèm nhặt [kiêu][kiêu]]
…
Thịnh Dĩ thật sự không ngờ Giang Liễm Chu lại mặc y hệt mình. Quan trọng là cô có rất nhiều đồ ngủ, sao anh lại mua đúng bộ y chang thế này?
Còn đôi dép… Cô nhớ rõ là mình có mua cho anh một đôi giống hệt, nhưng vẫn còn để ở nhà cô cơ mà? Thế mà anh lại tự đi mua thêm một đôi nữa?
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》đúng là hào phóng thật, đã nói là tiệc tối “thịnh soạn” thì tuyệt đối không hề qua loa.
Chiếc bàn dài được trang trí ấm cúng và lãng mạn, rượu cũng đã ướp lạnh sẵn, còn đồ ăn thì đủ loại hấp dẫn khiến ai nấy nhìn thấy là bụng réo cồn cào.
Các khách mời cũng chẳng khách sáo với tổ chương trình chút nào, thấy mọi người đã có mặt đông đủ liền lần lượt ngồi xuống, vừa thoải mái trò chuyện vừa nhâm nhi món ăn và rượu nhẹ. Trải qua vài lần ghi hình, những người từng xa lạ nay đã thân thiết như bạn bè, bầu không khí tại hiện trường lúc này cũng trở nên cực kỳ dễ chịu.
Ăn được nửa chừng, Giang Liễm Chu đứng dậy đi vệ sinh, Tống Viêm đưa mắt dõi theo bóng anh rời đi, rồi ánh mắt vô tình lướt qua kệ tủ cạnh bàn ăn. Ánh mắt anh ấy dừng lại trên một quyển sách nào đó, liền đứng dậy bước tới, rút nó ra khỏi kệ.
“Các vị” Tống Viêm trở lại chỗ ngồi, đưa ra đề nghị: “Chơi cái này nhé? Nghe nói nổi lắm, còn rất linh nghiệm nữa, nhưng tôi thì chưa thử bao giờ.”
Mọi người đều đưa mắt nhìn quyển sách trong tay Tống Viêm, quả thật rất nổi tiếng.
《Sách Giải Đáp》。
Các nữ khách mời rõ ràng tỏ ra rất hứng thú, lần lượt gật đầu hưởng ứng.
Tống Viêm ra hiệu cho Doãn Song “Cậu cứ tùy ý đặt một câu hỏi, rồi nhắm mắt lại thật thành tâm, tôi sẽ lật sách. Khi nào cậu bảo dừng thì tôi dừng.”
Doãn Song đồng ý, trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Năm nay tôi mua vé số có trúng không?”
Tống Viêm: “…”
Doãn Song phẩy tay ra hiệu, mắt nhắm lại: “Bắt đầu đi.”
Tống Viêm làm theo, lật sách rất nhanh, âm thanh lật trang rõ ràng vang lên. Đến khi Doãn Song hô “Dừng!”, anh ấy mới dừng lại. Mọi người đều tò mò nhìn vào trang sách, máy quay cũng đặc tả rõ nét nội dung.
[Bớt mơ mộng lại đi。]
Doãn Song: “…”
Cả nhóm khách mời cười đến suýt lăn ra đất. Tống Viêm còn cố tình vỗ vỗ vai cô, đọc lại dòng tiếng Anh phía dưới một cách trang nghiêm: “Don’t waste your energy on it”. (Đừng lãng phí năng lượng vào nó)
Doãn Song lập tức đập một cái bốp lên cổ tay anh, giọng cũng trở nên gắt gỏng: “Cái này chẳng linh nghiệm chút nào nhé!”
Tống Viêm cười đã đời, lại quay sang nhìn Uông Đồng Hân “Đồng Hân, thử xem?”
Uông Đồng Hân đặt nĩa xuống, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Năm nay tôi có cơ hội hợp tác với đạo diễn Lý không nhỉ?”
Đạo diễn Lý, một trong những tên tuổi hàng đầu trong giới điện ảnh, người từng hợp tác với Giang Liễm Chu nhiều lần, và mỗi lần đều tạo ra tác phẩm vừa được giới chuyên môn khen ngợi, vừa thắng lớn về doanh thu.
Nói xong, cô nhắm mắt lại, tay còn xoay xoay như cầm đũa thần, vẽ một vòng trong không khí rồi nhẹ nhàng hô: “Dừng!”
Tống Viêm đọc: “Đừng ép bản thân mình quá.”
Uông Đồng Hân: “…”
Cả nhóm lại tiếp tục cười nghiêng ngả. Uông Đồng Hân lập tức quay sang hỏi Doãn Song: “Cô thấy không, đúng là chả linh nghiệm tẹo nào!”
Doãn Song gật đầu liên tục: “Chính xác! Tống Viêm, cậu gà quá!”
Tống Viêm cũng chẳng để bụng, vẫn tỏ vẻ “người lớn không chấp trẻ con”, rồi nhìn sang người ngồi vị trí thứ ba là Thịnh Dĩ: “A Cửu, thử không?”
Thực ra, xưa nay Thịnh Dĩ vốn không tin mấy vào mấy chuyện huyền học kiểu này, nhưng chỉ chơi cho vui thôi mà, cũng chẳng có gì to tát cả. Cô lắc nhẹ ly rượu vang trong tay, khẽ nhấp một ngụm: “Được thôi.”
Mọi người xung quanh đều tỏ vẻ đầy mong chờ, muốn xem cô sẽ hỏi gì, Thịnh Dĩ bỗng nhiên có chút lưỡng lự, trầm ngâm một lúc lâu, ánh mắt cô liếc về phía chỗ trống nơi Giang Liễm Chu vẫn chưa quay lại, thầm nghĩ sao anh còn chưa về.
Không hiểu sao, miệng cô như có linh hồn nào chi phối, bật ra một câu: “Gần đây tôi sẽ yêu đương chứ?”
Tất cả mọi người đều ngẩn ra trong giây lát, ngay cả Tống Viêm cũng đột nhiên cảm thấy cuốn 《Sách Giải Đáp》 trong tay mình như thể trở nên nóng bỏng.
Thịnh Dĩ khẽ mím môi, trong thoáng chốc chính cô cũng có hơi hối hận, không hiểu sao lại lỡ miệng hỏi ra điều này. Nhưng mà…một Bking sao có thể tùy tiện rút lại lời mình đã nói ra miệng?
Cô hắng giọng, như thể đang cắn răng tiếp tục: “Vậy thì… cứ câu hỏi này đi.”
Vừa nói, cô vừa tự an ủi bản thân trong lòng, dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi, mà Uông Đồng Hân với Doãn Song cũng nói là đoán không mấy chuẩn, coi như hiệu ứng chương trình cho vui là được rồi.
Dứt lời, cô đặt ly rượu xuống, nhắm mắt lại: “Bắt đầu đi.”
Từng trang sách bắt đầu được lật ra, trong khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới chỉ còn lại âm thanh giấy ma sát, Thịnh Dĩ chẳng hiểu sao lại có chút hồi hộp.
Cô siết nhẹ tay mình, khẽ mím môi, cất tiếng: “Dừng!”
Âm thanh lật trang im bặt, Tống Viêm liếc nhìn một cái, rồi đưa cuốn sách cho Thịnh Dĩ.
[The answer is just outside the window.] (Đáp án ở ngay ngoài cửa sổ.)
Còn chưa kịp thắc mắc, cô đã nghe thấy tiếng giày đáp xuống sàn, từng bước từng bước tiến lại gần. Cô thoáng khựng lại, nhìn về phía khung cửa kính nối liền phòng ăn với bên ngoài.
Cửa kính chưa đóng hẳn, người đó đang vừa bước về phía phòng ăn, vừa tiện tay ném tờ khăn giấy đã lau sạch nước mưa vào thùng rác. Tựa như cảm nhận được điều gì, anh hơi nghiêng đầu một cách lơ đãng, ánh mắt nhìn về phía này.
Ánh mắt giao nhau, anh chợt bật cười khẽ, ung dung, dịu dàng, như ánh sao rơi xuống trần gian, tất cả, như thấm đẫm hơi thở của sự sống.
Thịnh Dĩ lại cúi đầu nhìn xuống trang sách một lần nữa.
[Đáp án nằm ngay bên ngoài cửa sổ.]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









