Chủ đề ghi hình lần này là “Biết Xuân Chưa”, đã nói đến mùa xuân thì một cách rất tự nhiên, người ta sẽ liên tưởng đến đồng cỏ, dã ngoại, chồi non cành biết, là kiểu ngày đẹp trời mà ai cũng cảm thấy nhất định phải ra ngoài đi dạo một chuyến.
Thời tiết ở Viễn Thành xưa nay vốn dễ chịu, rất thích hợp để sinh sống, mà hôm nay lại càng ấm áp ôn hòa, xuân sắc dạt dào, cứ như thể một ngày đẹp trời trong sách vở, thời xưa các nho sinh rủ nhau đi du xuân, uống rượu ngâm thơ bên dòng suối vậy.
Đặc biệt là gần trưa, ánh nắng, gió xuân, thậm chí cả nhiệt độ, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn hảo, chỉ cần nhìn ra ngoài qua cửa sổ thôi, người ta cũng khó lòng ngăn nổi cái cảm giác muốn kéo bạn bè cùng nhau khám phá mùa xuân.
“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” từ trước đến nay vẫn luôn là một tổ chương trình không khiến khán giả thất vọng. Đã lấy chủ đề “Biết Xuân Chưa”, thì tuyệt đối sẽ không chỉ chơi mấy trò trong nhà có thể tổ chức ở đâu cũng được.
Khán giả cũng biết rõ, vòng đầu tiên vốn chỉ là món khai vị thôi. Mà hôm nay, chỉ riêng món “khai vị” đã hấp dẫn đến thế, thử hỏi làm sao người ta không trông đợi những phần sau sẽ tiếp tục thú vị đến mức nào? Rõ ràng, đối với người xem, “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đã là một cái tên bảo chứng chất lượng rồi.
Tổ chương trình cũng không để khán giả thất vọng. Vòng đầu kết thúc, bốn nhóm đều đã có thứ hạng của riêng mình, sau một khoảng nghỉ ngắn thì bước vào quay hình vòng hai.
Tổ chương trình đã thông báo trước rằng vòng hai sẽ là hoạt động ngoài trời, vì vậy trong lúc nghỉ ngơi, khách mời nào cần dặm lại lớp trang điểm thì dặm, ai cần thay đồ thì thay, rồi lại tụ tập đông đủ.
Phát thanh vang lên: “Được rồi, chào mừng mọi người đến với vòng hai của lần ghi hình thứ năm chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’. Tháng ba mùa xuân, là thời điểm mà từ nhỏ chúng ta đã quen với những buổi dã ngoại, hôm nay cũng không ngoại lệ. Vòng tiếp theo mà mọi người mong chờ bấy lâu chính là…”
“Dã ngoại!”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, cô thật sự không ngờ, đến thời này rồi mà vẫn có thể nghe thấy từ “dã ngoại”…Chỉ cần nói “du xuân” thôi, cũng đâu đến mức ngây thơ như thế này?
[DÃ NGOẠI!!! Mê thật sự, chương trình như ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ chính là phải đeo ba lô con lên, cùng nhau đi dã ngoại đó trời~]
[Dân Viễn Thành tới đây! Ở đây đúng là có kha khá chỗ thích hợp dã ngoại đó, hôm nay thời tiết đẹp vậy, trong vòng bạn bè cũng có mấy người đi picnic rồi đó nha.]
[Hu hu, ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ thật sự quá xuất sắc! Một đứa con gái chính hiệu như tôi, từ trước tới giờ chỉ thấy hôm nay thời tiết đẹp thì nên ở nhà xem phim, ăn vặt thôi ấy! Vậy mà xem chương trình xong tôi lại muốn rủ bạn bè đi du xuân cơ chứ!]
Trong ánh mắt long lanh mong đợi của khán giả, phát thanh tiếp tục: “Picnic là một phần không thể thiếu của dã ngoại, chúng ta sẽ chụp những bức ảnh picnic thật đẹp cho các khách mời. Buổi picnic sẽ diễn ra vào trưa mai, còn từ giờ cho đến lúc đó, các khách mời cần chuẩn bị một số việc cho buổi picnic. Những việc chính cần chuẩn bị gồm có: mua nguyên liệu, mua khăn trải picnic và các vật dụng liên quan. ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ cũng sẽ cung cấp quỹ picnic cho các khách mời.”
Điểm này thì cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người, dù gì cũng chẳng có chương trình nào bắt khách mời tự bỏ tiền túi cả. Nhưng một khi phát thanh nói như vậy, thì nghĩa là…
Cái “quỹ picnic” này, chắc chắn sẽ có nhiều ít không đều. Thịnh Dĩ cũng âm thầm suy nghĩ, rồi lại nghĩ đến thứ hạng của nhóm mình trong vòng trước, trong chớp mắt, lòng người đã nguội đi hơn nửa.
Quả nhiên.
“Quỹ picnic do chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ cung cấp sẽ được xác định dựa trên thứ hạng của vòng đầu tiên. Trước tiên, xin chúc mừng nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đã giành hạng nhất ở vòng trước, chúc mừng hai bạn nhận được 3.888 tệ quỹ picnic!”
[!!! Không hổ là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” nhà có điều kiện, chỉ đi picnic thôi mà cũng được cấp nhiều tiền như vậy, hai người này chắc mua được cả đống đồ ăn ha? Có khi còn mua thêm chút rượu nữa ấy chứ.]
[Tôi cười chết mất, Đoàn Minh Tể lại nhìn Giang Liễm Chu với ánh mắt đầy biết ơn rồi!Anh Đoàn đúng là quá liều, không sợ tối nay bị Giang Liễm Chu xử âm thầm à?!]
“Đồng thời, cũng xin chúc mừng nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm xếp thứ hai, nhận được 2.888 tệ quỹ picnic!”
“Và nhóm Tống Viêm – Doãn Song giành hạng ba, nhận được 1.888 tệ quỹ picnic!”
Hai nhóm này cũng được cấp không ít tiền, tuy chưa đủ để mua loại rượu vang đắt tiền, nhưng hai người đi picnic thì muốn ăn gì, chơi gì cũng dư sức rồi.
Tiết Thanh Phù vốn có tính cách tốt bụng, thấy thế bèn an ủi Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ: “Không sao đâu A Cửu, các cậu nhìn xem chuỗi số này là cấp số cách đấy, 3888 – 2888 – 1888, tới lượt các cậu thì chắc là 888 tệ thôi. Tám trăm mấy, chỉ cần không mua rượu quá đắt là vẫn đủ mua được nhiều thứ lắm. Cứ lên kế hoạch kỹ là ổn!”
Thịnh Dĩ cũng nghĩ như vậy, cô thật ra không cảm thấy 888 tệ là ít. Dù cô chính là đại tiểu thư nhà họ Thịnh thật đấy, nhưng giai đoạn định hình tam quan quan trọng nhất đời cô lại là khoảng thời gian cô sống ở Cảnh Thành.
Ở đó, cô sống cùng ông bà ngoại, ăn mặc đều giản dị như người bình thường, thậm chí có khi vì lỡ tay mua quá nhiều họa cụ mà phải nhịn một bữa tối, thường xuyên phải dựa vào Giang Liễm Chu giúp đỡ mới xoay xở nổi.
Vậy nên chỉ cần suy nghĩ một chút, Thịnh Dĩ đã có thể vạch ra danh sách mua sắm hợp lý đến từng đồng, đảm bảo mỗi tệ đều được dùng đúng chỗ.
Đúng lúc ấy, phát thanh lại vang lên.
“Và nhóm cuối cùng… cũng tức là nhóm về chót, quỹ picnic của họ so với 1888 tệ của hạng ba thì…chỉ thiếu đúng một con số thôi.”
Tổ chương trình lại bắt đầu chơi trò úp mở đầy ác ý.
Mọi người: “…”
Nói thẳng ra là 888 tệ có phải đỡ mất thời gian không? Còn bày đặt “thiếu một con số” nữa?
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lập tức đồng loạt biến sắc, liếc nhìn nhau, cả hai đều đoán được tổ chương trình lại định giở trò gì lúc này.
“Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ nhận được quỹ dã ngoại là 188 tệ”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
[Nói thế nào nhỉ, nếu đặt vào đời sống thường ngày thì khoản tiền picnic này là quá đủ rồi. Nhưng trong khoảnh khắc hiện tại, khi nhìn sang quỹ 3888 – 2888 – 1888 của người ta, rồi quay lại nhìn cái… 188 này, thật sự là rơi vào ngõ cụt rồi.]
[Tổ chương trình đúng là nhẫn tâm thật đấy, cảm ơn nhé, mỗi ngày đều dùng mạng của Giang Liễm Chu để đem lại niềm vui cho tụi tôi.]
“Đồng thời, picnic không chỉ cần mua một tấm khăn trải bàn, mà còn cần đủ các món: nước uống, đồ ăn vặt, món chính. Mọi người có thể dựa vào khoản quỹ picnic để lập danh sách mua sắm. Trong 30 phút, chúng tôi sẽ đưa tất cả đến siêu thị lớn để mua đồ!”
Ba mươi phút sau, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ ngồi đối diện nhau.
Thịnh Dĩ đặt hai tay lên bàn, bất động, mặt lạnh như tiền. Giang thiếu gia – người vốn nổi tiếng ngồi đâu cũng lười biếng, dựa lưng phè phỡn, lúc này lại ngồi nghiêm chỉnh, thẳng tắp như học sinh gương mẫu, sống lưng dựng thẳng như cán chổi.
Trong tay anh là mảnh giấy ghi chú dài do chương trình phát, tay phải cầm bút, nhưng không dám quay bút như mọi khi. Nét mặt nghiêm túc, dáng vẻ ngoan ngoãn y như một học sinh tiểu học đang ngồi trong tiết thi đua.
[Thiên địa chứng giám, tui chưa bao giờ thấy Giang ca trong trạng thái thế này! Ngoan ngoãn quá mức, muốn xoa đầu ảnh ghê luôn á…]
[Cái này còn chưa cưới mà đã bị “vợ quản nghiêm” đến độ này rồi hả?! Giang Liễm Chu, đời này cậu đừng hòng đứng thẳng lưng lên nữa nhé!]
[jlz: Đứng dậy thì quan trọng hơn hay vợ quan trọng hơn? Đương nhiên là vợ rồi, tui đâu có ngu~]
Giang Liễm Chu im lặng, mắt dán chặt vào tờ giấy ghi chú, nhưng vẫn không viết được chữ nào. Giang đại thiếu gia thực ra cũng từng có thời ăn khổ, nhưng khi đó là ở cùng Hứa Quy Cố – hai thằng con trai, chắc chắn ăn cái gì no cái đó.
Loại như lương khô, bánh bao khô, mì gói… có cái gì mà chưa từng ăn? Vừa rẻ vừa chắc bụng, đúng là rất tiện. Nhưng những thứ đó sao mà đem đi picnic được?
Lúc đó picnic của người ta trải khăn ra là rượu vang, sandwich, trái cây… chụp ảnh góc nào cũng đẹp mê. Đến lượt picnic của anh và Thịnh Dĩ, trải khăn ra là bánh bao, màn thầu với sữa đậu nành.
Giang Liễm Chu lại tiếp tục im lặng, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi chú, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được nỗi bất lực của một “học sinh dốt” khi đối diện với bài kiểm tra toàn câu khó, không biết viết chữ nào. Anh rón rén ngẩng đầu lên, lén liếc nhìn Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ đang nhìn chằm chằm anh, Giang Liễm Chu lập tức cúi đầu xuống, giả vờ như chưa từng làm gì cả.
[Tui cười chết rồi mấy bạn ơi! Mỗi lần thấy Giang ca thế này là tui lại vui muốn bật khóc luôn ấy!]
[Tôi hiểu bạn quá mà! Mỗi lần thấy Giang ca trước mặt A Cửu là tui lại nghi ngờ bản thân: Đây thật sự là Giang Liễm Chu sao?! Dịu dàng, hiểu chuyện, đáng yêu quá trời quá đất!]
[Tôi thấy được tương lai sau khi “Mộc Dĩ Thành Chu” kết hôn rồi đó, mỗi ngày đều đáng yêu quá mức cho phép.]
Thật ra thì, Thịnh Dĩ lúc này vừa buồn cười lại vừa thấy bất lực. Tuy cô đúng là hơi cạn lời với cái hạng chót và quỹ mua đồ chỉ vỏn vẹn 188 tệ này, nhưng cô cũng hiểu rõ chuyện này không thể trách Giang Liễm Chu. Chỉ là… nhìn dáng vẻ hiện giờ của Giang Liễm Chu, cô thật sự rất muốn đấm một cái!
Một lúc lâu sau, Thịnh Dĩ đập bàn một cái, cô thề là mình chỉ đập nhẹ thôi, nhưng người đối diện là đại thiếu gia Giang Liễm Chu lại giật mình như thỏ non bị kinh hãi, suýt thì nhảy dựng lên khỏi ghế.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô thật sự trông giống người sẽ ra tay đánh người đến thế sao?
Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc, chìa tay về phía Giang Liễm Chu: “Đưa đây.”
Giang Liễm Chu khựng lại một chút, “ồ” một tiếng, chậm rãi nhưng trông lại có vẻ rất vui (?), đưa tay ra.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lại vỗ bàn cái “bốp”: “Tôi nói là sổ và mẩu giấy nhớ!”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh ho khan một tiếng, vừa đưa cả hai thứ qua, vừa giả vờ như không có gì: “Nói sớm đi, chứ có phải tôi không đưa cho cậu đâu.”
Thịnh Dĩ không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm.
Giọng Giang Liễm Chu càng lúc càng nhỏ, khí thế càng lúc càng yếu, cuối cùng lại “khụ” một cái nữa, rồi ngoan ngoãn ngậm miệng.
Không còn ai kia ồn ào bên cạnh, Thịnh Dĩ cảm thấy cả thế giới trở nên yên bình hẳn.
Cô cầm bút, “soạt soạt soạt” viết gì đó lên mẩu giấy nhớ.
Viết xong cũng chẳng cho Giang Liễm Chu xem, cô gấp nhanh lại nhét vào túi, liếc nhìn đồng hồ thấy cũng đến lúc, bèn đứng dậy, khẽ gật đầu với anh: “Đi thôi, đi mua đồ.”
Trước hàng vạn hàng nghìn khán giả đang theo dõi, đại thiếu gia Giang luôn một tiếng nói ra gà cũng không dám trái lời, lúc này lại giống như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, khẽ “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn đi theo sau Thịnh Dĩ.
Tám người, chia làm bốn nhóm, đều lên cùng một chiếc xe.
Rõ ràng, sáu người còn lại vẫn hứng thú ngất trời, nửa tiếng vừa rồi vẫn chưa bàn bạc đủ, lúc này lên xe rồi vẫn còn tranh luận nên mua gì trong siêu thị.
Chỉ có nhóm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ là im phăng phắc.
Tống Viêm vừa bàn thêm vài câu với Doãn Song về việc mua rượu gì, chợt nghiêng đầu liếc qua Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, lập tức nghẹn họng.
Tống Viêm nháy mắt ra hiệu với Doãn Song, sau đó hỏi Giang Liễm Chu: “Anh Chu, hai người quyết định xong sẽ mua gì chưa?”
Đừng thấy Giang đại thiếu gia không dám hó hé trước mặt Thịnh Dĩ, lúc này lại có vẻ rất kiêu, hơi ngẩng đầu, lười biếng đáp: “Đương nhiên…”
Ừm, xem ra không phải chủ đề cấm kỵ gì cả.
Tống Viêm lập tức đánh giá trong đầu một lượt, rồi hỏi tiếp: “Vậy sẽ mua món chính gì thế?”
Giang Liễm Chu mím môi, liếc sang Thịnh Dĩ một cái, vẫn giữ dáng vẻ lười biếng: “Tới lúc đó các cậu sẽ biết.”
Tống Viêm: “…”
Anh Chu à, ánh mắt vừa rồi của anh đã để lộ hết mọi chuyện rồi đấy…
Siêu thị lớn mà chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 chọn là một hệ thống chuỗi nổi tiếng toàn cầu tại Viễn Thành, và thuộc dạng thành viên, tức là có chút điều kiện để vào mua sắm.
Ngược lại, số người bên trong cũng không nhiều, thấy có người đi vào còn mang theo cả đội quay phim, cũng chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, chẳng ai bu lại xem náo nhiệt cả.
Giang Liễm Chu đẩy một chiếc xe đẩy, Thịnh Dĩ đi bên cạnh. Nói thật, Thịnh Dĩ thật sự không ngờ lần nữa cùng Giang Liễm Chu đi siêu thị lại là vào năm này.
Hồi đó hình như cũng như vậy. Ban đầu là Thịnh Dĩ đẩy xe, đẩy được mấy bước, đại thiếu gia Giang liền lười biếng liếc cô một cái: “Mới mấy bước đã đẩy không nổi rồi?”
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu liền hất cằm, ra hiệu cho cô tránh ra một chút, rồi tự mình đẩy xe đi tới trước, vừa đi vừa hỏi cô: “Tối nay tụ tập, muốn uống gì?”
“Ngày mai đi picnic muốn uống gì?” Giang Liễm Chu nghiêng đầu hỏi cô.
Cảm xúc trong khoảnh khắc đó, Thịnh Dĩ thật sự khó mà diễn tả rõ ràng.
Giống như ký ức và hiện thực đột nhiên chồng lên nhau một cách kỳ diệu, cậu thiếu niên mười bảy tuổi ngày nào và Giang Liễm Chu hiện tại, cùng nhau, dịu dàng và tự do, đứng trước mặt cô.
Cô bỗng thấy sống mũi cay cay.
Thịnh Dĩ khẽ “ừ” một tiếng, lấy một hàng sữa AD canxi từ trên kệ xuống, giơ lên trước mặt Giang Liễm Chu, mỉm cười: “Uống cái này đi.”
[Trời ơi tim tôi chịu không nổi nữa rồi mấy bạn ơi!! Cái cảnh tượng này y như vợ chồng mới cưới cùng đi siêu thị, tôi sắp xỉu tại chỗ mất!!]
[Tôi làm gì có đức hạnh gì mà được xem cảnh này. Cảm ơn chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》, cảm ơn show hẹn hò!]
[…Tự nhiên thấy hơi lú, 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 ban đầu là show loại gì vậy nhỉ? Là show tình cảm à?]
[Không ai quan tâm đâu, khỏi hỏi. Nhưng mà A Cửu uống sữa AD thật sự đáng yêu muốn xỉu!]
Giang Liễm Chu nhìn mấy hộp sữa AD canxi một chút, chậm rãi gật đầu:“Khẩu vị nhiều năm rồi vẫn y nguyên.”
“Có ý kiến à?” Thịnh Dĩ vừa cười vừa đặt vào xe, nhướng mày nhìn anh.
Đại thiếu gia Giang lười biếng lắc đầu: “Tôi nào dám có ý kiến?”
Dừng một chút, lại nói tiếp: “Tôi còn đang mừng không kịp.”
Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng Thịnh Dĩ lại nghe ra… chút hương vị khác.
Cô mím môi, lại với tay lấy một hộp sữa tươi trên cao. Thật ra, với chiều cao của Thịnh Dĩ, thì chẳng cần kiễng chân cũng lấy được.
Nhưng Giang Liễm Chu ở bên cạnh lại đưa tay lên trước, lấy luôn hộp sữa ấy, rồi giơ giơ trước mặt cô.
Thịnh Dĩ quay đầu lại nhìn, chỉ trong khoảnh khắc ấy, cô mới bất ngờ nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào, gần đến mức như thể cô đang ở ngay trong lòng anh.
Cô quay đầu lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của anh. Đôi mắt đen tuyền ấy, phản chiếu rõ bóng dáng của cô, lấp lánh ánh sáng li ti, như đang nhảy múa.
Thịnh Dĩ mím môi, Giang Liễm Chu lùi lại nửa bước, đặt hộp sữa vào xe đẩy.
Thản nhiên như không có gì, nhưng trong khoảnh khắc cúi đầu ấy, khóe mắt lại hơi cong lên, cười khẽ không thành tiếng.
Suy cho cùng thì chỉ có 188 tệ, mà Thịnh Dĩ lại đã lên sẵn danh sách cần mua, nên hai người thật ra mua đồ cũng khá nhanh.
Đại thiếu gia Giang chỉ đứng nhìn Thịnh Dĩ lấy từng món từng món bỏ vào xe, cũng không nói gì, chỉ lo đẩy xe.
Không hề có một chút ý kiến nào. Nhưng thật ra, Thịnh Dĩ đã quen với việc Giang Liễm Chu “không có ý kiến”. Từ trước tới nay đều vậy, Giang Liễm Chu nhìn thì có vẻ tính tình không tốt, nhưng lại vô cùng khoan dung với cô.
Dù thỉnh thoảng miệng có làu bàu chút ít, nhưng tay thì chưa bao giờ dừng lại. Còn khán giả trong phòng livestream thì ít nhiều cũng bị chấn động.
[Cái gì đây?? Mì cay? Lẩu tự nấu? Mà còn là loại rẻ nhất nữa?!]
[Khoan đã, sao lại dừng ở khu đồ ăn sẵn rồi, còn lấy chút cổ vịt với chân gà nữa? Không phải đâu, bảo bối của tôi, cậu thực sự định gặm mấy cái này lúc đi picnic sao?]
[Tuy vừa mua sữa AD canxi rồi, nhưng thật sự không mua lấy một chút rượu gì sao huhu, ít nhất cũng phải là một chai RIO chứ?]
[Có chị em nào đang ghi lại hóa đơn không vậy? Đừng quên là chỉ có 188 tệ thôi đấy! Tôi thật sự lo lắng phát điên luôn, đừng để jlz bị bắt phải móc tiền túi ra nhé!]
Khi các bình luận đang cuồn cuộn tràn màn hình, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã đẩy xe đến quầy thanh toán.
Hôm nay máy tự thanh toán gặp chút trục trặc, may mà quầy thanh toán thủ công không đông lắm, chỉ có vài người, bọn họ xếp ở cuối hàng.
Trước mặt có ba người, người đầu tiên sắp thanh toán xong, đang quét mã để trả tiền; hai người còn lại nhìn qua là một đôi tình nhân, ồ không, cũng có thể là vợ chồng, hành động rất thân mật.
Cô gái khẽ hất tóc, như chợt nhận ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ:
“Xin lỗi, tóc tôi có đụng vào hai bạn không?”
Cameraman cũng không ngờ cô gái đột nhiên quay đầu lọt vào ống kính, còn chưa kịp né thì gương mặt cô đã hiện rõ mồn một trên màn hình livestream.
[Trời ơi, thế giới này toàn là mỹ nhân sao?! A Cửu đã xinh thế rồi, giờ lại xuất hiện thêm một cô đẹp nữa, mãn nhãn quá!]
[Mỹ nhân sắc sảo! À không, chồng của cô ấy cũng đẹp trai nữa! Bốn người lọt vào khung hình cùng lúc mà tôi muốn khóc vì nhan sắc.]
Thịnh Dĩ lúc nào cũng thân thiện với con gái, khẽ lắc đầu mỉm cười: “Không sao đâu, không đụng phải.”
Cô gái nhìn rõ gương mặt Thịnh Dĩ, mắt lập tức sáng lên, rồi cúi đầu nhìn vào xe đẩy nhỏ của hai người họ.
Cô gái: “……”
Lại nhìn sang xe hàng sắp tràn ra ngoài của mình, cô gái lựa chọn một cách cực kỳ tinh tế và khách sáo để đề nghị: “Hay là hai bạn thanh toán trước đi? Bọn tôi chắc sẽ mất khá nhiều thời gian.”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, đánh giá sơ bộ hai xe hàng rồi gật đầu cảm ơn.
Nhân viên quầy thanh toán bắt đầu quét từng món một, Thịnh Dĩ vẫn còn nghe thấy cô gái kia thì thầm với người đàn ông đi cùng: “Cái loại mì cay này trông ngon thật đấy…”
“Chân gà kia hình như cũng ổn đó, dưới nhà mình có bán loại không xương không?”
“Tự nhiên em cũng muốn uống sữa rồi, sao anh không nhắc em mua một ít chứ!”
Vừa nói, cô gái dường như còn đang giận dỗi nũng nịu.
Liền nghe thấy một giọng nam dịu dàng vang lên, mang chút bất đắc dĩ: “Mèo con à, tủ lạnh ở nhà đã nhét đầy sữa rồi.”
Cô gái khựng lại, “ồ” một tiếng, lại có chút không cam lòng: “Thế thì anh uống bớt đi chứ!”
Thịnh Dĩ vừa nghe vừa không nhịn được bật cười.
Nói sao nhỉ… Một kiểu nũng nịu rất kỳ diệu, rất đáng yêu mà không hề làm người ta khó chịu.
Nhân viên quét xong tất cả các món, nhìn màn hình rồi báo: “187,4 tệ.”
Thịnh Dĩ như đã đoán trước được, vô cùng bình tĩnh nói: “Cho chúng tôi thêm hai túi loại 0,3 tệ nữa, cảm ơn chị.”
Nhân viên gật đầu, vừa lấy túi vừa nói: “Vậy tổng cộng là 188 tệ.”
Giang Liễm Chu: “……”
[……]
[Tớ bỗng nhiên cạn lời, chỉ muốn hét lên: “A Cửu vợ ơi, cậu sao mà lợi hại dữ vậy trời!”]
[jlz, bảo bối A Cửu đây là đang cảnh cáo cậu trước đấy, tuyệt đối đừng giấu quỹ đen, không thì cậu sẽ chết rất thảm.]
Vừa bỏ đồ vào túi, Thịnh Dĩ vừa đưa một bịch mì cay cho cô bé gái tên “MaoMao”: “Cái này tặng cô ăn thử nhé.” Cô gái lập tức rạng rỡ mặt mày, liên tục cảm ơn, còn lục trong xe hàng của mình ra một bịch sandwich: “Cái này ngon lắm á, cô cũng thử xem!”
Thịnh Dĩ: “……”
Nhân viên thu ngân: “……”
Người đàn ông đi cùng càng thêm bất đắc dĩ, cười xin lỗi với Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, dịu dàng kéo tay cô bé: “MaoMao, mình còn chưa thanh toán mà.”
Cô bé khựng lại, khuôn mặt tươi tắn đầy vẻ ngại ngùng, gãi đầu cười cười: “À… nay dậy hơi thiếu ngủ…”
Gặp được người đáng yêu như thế, tâm trạng của Thịnh Dĩ khó tránh khỏi mà trở nên vui vẻ.
Cho đến khi rời siêu thị, lên xe, chờ nhóm nhỏ tập hợp, cô vẫn nở nụ cười. Thậm chí khi nhớ lại biểu cảm vừa nãy của cô gái, cô còn bất giác bật cười khẽ một tiếng.
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô một cái, rồi lại liếc thêm một cái. Anh dựa người vào ghế ngồi, trông thì uể oải cợt nhả, nhưng không nói câu nào.
Thịnh Dĩ nhận ra ánh nhìn của anh, nhưng chẳng đoán được vị đại thiếu gia này đang nghĩ gì, nên cũng không lên tiếng.
Đôi mắt đào hoa từng được khen ngợi hết lời của Giang Liễm Chu khẽ cụp xuống, rồi đột nhiên quay đầu, bắt chuyện với anh quay phim vẫn luôn làm công cụ ghi hình cho mình.
Một cách rất bất ngờ, và cũng rất vô lý.
“Anh Lý” anh cất giọng gọi, “Anh thấy tôi đẹp trai không?”
Quay phim Lý: “……”
Ủa rồi đang nói cái gì vậy trời…
Nhưng Giang đại thiếu gia nào có để tâm đến tâm tư của người làm công, giọng điệu nhàn nhạt như gió thoảng: “Nếu thấy tôi đẹp thì lắc lắc máy quay một cái, thấy không đủ đẹp thì lắc đầu.”
Anh Lý: “……”
Ba giây sau, máy quay khẽ gật lên một cái, đầy vẻ nhẫn nhục chịu đựng.
Tiếc thay, Giang đại thiếu gia không phải dạng buông tha người dễ dàng.
Anh ngừng ba giây rồi tiếp lời: “Vậy… nếu so với người đàn ông lúc nãy ở chỗ thanh toán thì sao?”
Anh Lý: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ từ từ quay đầu lại, nhìn Giang Liễm Chu một cái.
Đại thiếu gia chẳng buồn ngoái đầu lại, giọng nói nghe như hờ hững nhưng vẫn bám riết không tha:
“Anh Lý?”
Thịnh Dĩ thật sự chịu hết nổi rồi.
Cô áy náy gật đầu xin lỗi anh quay phim, sau đó quay sang nói với Giang Liễm Chu: “Cậu xuống xe cho tôi.”
Giang Liễm Chu lúc đó còn đang vui vẻ: “Ơ?”
“Giang Liễm Chu, đừng tưởng rằng cậu tỏ tình với tôi rồi thì tôi sẽ…”
Thịnh Dĩ ngừng lại một chút, còn chưa nói hết câu, bỗng hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì thế?”
Giang Liễm Chu lại nhìn chằm chằm thêm hai giây nữa, rồi mới mở miệng: “Cậu…”
“Vẫn chưa tháo tai nghe livestream.”
Toàn bộ người trong phòng phát trực tiếp đều nghe thấy.
Thời tiết ở Viễn Thành xưa nay vốn dễ chịu, rất thích hợp để sinh sống, mà hôm nay lại càng ấm áp ôn hòa, xuân sắc dạt dào, cứ như thể một ngày đẹp trời trong sách vở, thời xưa các nho sinh rủ nhau đi du xuân, uống rượu ngâm thơ bên dòng suối vậy.
Đặc biệt là gần trưa, ánh nắng, gió xuân, thậm chí cả nhiệt độ, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn hảo, chỉ cần nhìn ra ngoài qua cửa sổ thôi, người ta cũng khó lòng ngăn nổi cái cảm giác muốn kéo bạn bè cùng nhau khám phá mùa xuân.
“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” từ trước đến nay vẫn luôn là một tổ chương trình không khiến khán giả thất vọng. Đã lấy chủ đề “Biết Xuân Chưa”, thì tuyệt đối sẽ không chỉ chơi mấy trò trong nhà có thể tổ chức ở đâu cũng được.
Khán giả cũng biết rõ, vòng đầu tiên vốn chỉ là món khai vị thôi. Mà hôm nay, chỉ riêng món “khai vị” đã hấp dẫn đến thế, thử hỏi làm sao người ta không trông đợi những phần sau sẽ tiếp tục thú vị đến mức nào? Rõ ràng, đối với người xem, “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” đã là một cái tên bảo chứng chất lượng rồi.
Tổ chương trình cũng không để khán giả thất vọng. Vòng đầu kết thúc, bốn nhóm đều đã có thứ hạng của riêng mình, sau một khoảng nghỉ ngắn thì bước vào quay hình vòng hai.
Tổ chương trình đã thông báo trước rằng vòng hai sẽ là hoạt động ngoài trời, vì vậy trong lúc nghỉ ngơi, khách mời nào cần dặm lại lớp trang điểm thì dặm, ai cần thay đồ thì thay, rồi lại tụ tập đông đủ.
Phát thanh vang lên: “Được rồi, chào mừng mọi người đến với vòng hai của lần ghi hình thứ năm chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’. Tháng ba mùa xuân, là thời điểm mà từ nhỏ chúng ta đã quen với những buổi dã ngoại, hôm nay cũng không ngoại lệ. Vòng tiếp theo mà mọi người mong chờ bấy lâu chính là…”
“Dã ngoại!”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, cô thật sự không ngờ, đến thời này rồi mà vẫn có thể nghe thấy từ “dã ngoại”…Chỉ cần nói “du xuân” thôi, cũng đâu đến mức ngây thơ như thế này?
[DÃ NGOẠI!!! Mê thật sự, chương trình như ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ chính là phải đeo ba lô con lên, cùng nhau đi dã ngoại đó trời~]
[Dân Viễn Thành tới đây! Ở đây đúng là có kha khá chỗ thích hợp dã ngoại đó, hôm nay thời tiết đẹp vậy, trong vòng bạn bè cũng có mấy người đi picnic rồi đó nha.]
[Hu hu, ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ thật sự quá xuất sắc! Một đứa con gái chính hiệu như tôi, từ trước tới giờ chỉ thấy hôm nay thời tiết đẹp thì nên ở nhà xem phim, ăn vặt thôi ấy! Vậy mà xem chương trình xong tôi lại muốn rủ bạn bè đi du xuân cơ chứ!]
Trong ánh mắt long lanh mong đợi của khán giả, phát thanh tiếp tục: “Picnic là một phần không thể thiếu của dã ngoại, chúng ta sẽ chụp những bức ảnh picnic thật đẹp cho các khách mời. Buổi picnic sẽ diễn ra vào trưa mai, còn từ giờ cho đến lúc đó, các khách mời cần chuẩn bị một số việc cho buổi picnic. Những việc chính cần chuẩn bị gồm có: mua nguyên liệu, mua khăn trải picnic và các vật dụng liên quan. ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ cũng sẽ cung cấp quỹ picnic cho các khách mời.”
Điểm này thì cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người, dù gì cũng chẳng có chương trình nào bắt khách mời tự bỏ tiền túi cả. Nhưng một khi phát thanh nói như vậy, thì nghĩa là…
Cái “quỹ picnic” này, chắc chắn sẽ có nhiều ít không đều. Thịnh Dĩ cũng âm thầm suy nghĩ, rồi lại nghĩ đến thứ hạng của nhóm mình trong vòng trước, trong chớp mắt, lòng người đã nguội đi hơn nửa.
Quả nhiên.
“Quỹ picnic do chương trình ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ cung cấp sẽ được xác định dựa trên thứ hạng của vòng đầu tiên. Trước tiên, xin chúc mừng nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đã giành hạng nhất ở vòng trước, chúc mừng hai bạn nhận được 3.888 tệ quỹ picnic!”
[!!! Không hổ là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” nhà có điều kiện, chỉ đi picnic thôi mà cũng được cấp nhiều tiền như vậy, hai người này chắc mua được cả đống đồ ăn ha? Có khi còn mua thêm chút rượu nữa ấy chứ.]
[Tôi cười chết mất, Đoàn Minh Tể lại nhìn Giang Liễm Chu với ánh mắt đầy biết ơn rồi!Anh Đoàn đúng là quá liều, không sợ tối nay bị Giang Liễm Chu xử âm thầm à?!]
“Đồng thời, cũng xin chúc mừng nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm xếp thứ hai, nhận được 2.888 tệ quỹ picnic!”
“Và nhóm Tống Viêm – Doãn Song giành hạng ba, nhận được 1.888 tệ quỹ picnic!”
Hai nhóm này cũng được cấp không ít tiền, tuy chưa đủ để mua loại rượu vang đắt tiền, nhưng hai người đi picnic thì muốn ăn gì, chơi gì cũng dư sức rồi.
Tiết Thanh Phù vốn có tính cách tốt bụng, thấy thế bèn an ủi Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ: “Không sao đâu A Cửu, các cậu nhìn xem chuỗi số này là cấp số cách đấy, 3888 – 2888 – 1888, tới lượt các cậu thì chắc là 888 tệ thôi. Tám trăm mấy, chỉ cần không mua rượu quá đắt là vẫn đủ mua được nhiều thứ lắm. Cứ lên kế hoạch kỹ là ổn!”
Thịnh Dĩ cũng nghĩ như vậy, cô thật ra không cảm thấy 888 tệ là ít. Dù cô chính là đại tiểu thư nhà họ Thịnh thật đấy, nhưng giai đoạn định hình tam quan quan trọng nhất đời cô lại là khoảng thời gian cô sống ở Cảnh Thành.
Ở đó, cô sống cùng ông bà ngoại, ăn mặc đều giản dị như người bình thường, thậm chí có khi vì lỡ tay mua quá nhiều họa cụ mà phải nhịn một bữa tối, thường xuyên phải dựa vào Giang Liễm Chu giúp đỡ mới xoay xở nổi.
Vậy nên chỉ cần suy nghĩ một chút, Thịnh Dĩ đã có thể vạch ra danh sách mua sắm hợp lý đến từng đồng, đảm bảo mỗi tệ đều được dùng đúng chỗ.
Đúng lúc ấy, phát thanh lại vang lên.
“Và nhóm cuối cùng… cũng tức là nhóm về chót, quỹ picnic của họ so với 1888 tệ của hạng ba thì…chỉ thiếu đúng một con số thôi.”
Tổ chương trình lại bắt đầu chơi trò úp mở đầy ác ý.
Mọi người: “…”
Nói thẳng ra là 888 tệ có phải đỡ mất thời gian không? Còn bày đặt “thiếu một con số” nữa?
Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lập tức đồng loạt biến sắc, liếc nhìn nhau, cả hai đều đoán được tổ chương trình lại định giở trò gì lúc này.
“Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ nhận được quỹ dã ngoại là 188 tệ”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
[Nói thế nào nhỉ, nếu đặt vào đời sống thường ngày thì khoản tiền picnic này là quá đủ rồi. Nhưng trong khoảnh khắc hiện tại, khi nhìn sang quỹ 3888 – 2888 – 1888 của người ta, rồi quay lại nhìn cái… 188 này, thật sự là rơi vào ngõ cụt rồi.]
[Tổ chương trình đúng là nhẫn tâm thật đấy, cảm ơn nhé, mỗi ngày đều dùng mạng của Giang Liễm Chu để đem lại niềm vui cho tụi tôi.]
“Đồng thời, picnic không chỉ cần mua một tấm khăn trải bàn, mà còn cần đủ các món: nước uống, đồ ăn vặt, món chính. Mọi người có thể dựa vào khoản quỹ picnic để lập danh sách mua sắm. Trong 30 phút, chúng tôi sẽ đưa tất cả đến siêu thị lớn để mua đồ!”
Ba mươi phút sau, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ ngồi đối diện nhau.
Thịnh Dĩ đặt hai tay lên bàn, bất động, mặt lạnh như tiền. Giang thiếu gia – người vốn nổi tiếng ngồi đâu cũng lười biếng, dựa lưng phè phỡn, lúc này lại ngồi nghiêm chỉnh, thẳng tắp như học sinh gương mẫu, sống lưng dựng thẳng như cán chổi.
Trong tay anh là mảnh giấy ghi chú dài do chương trình phát, tay phải cầm bút, nhưng không dám quay bút như mọi khi. Nét mặt nghiêm túc, dáng vẻ ngoan ngoãn y như một học sinh tiểu học đang ngồi trong tiết thi đua.
[Thiên địa chứng giám, tui chưa bao giờ thấy Giang ca trong trạng thái thế này! Ngoan ngoãn quá mức, muốn xoa đầu ảnh ghê luôn á…]
[Cái này còn chưa cưới mà đã bị “vợ quản nghiêm” đến độ này rồi hả?! Giang Liễm Chu, đời này cậu đừng hòng đứng thẳng lưng lên nữa nhé!]
[jlz: Đứng dậy thì quan trọng hơn hay vợ quan trọng hơn? Đương nhiên là vợ rồi, tui đâu có ngu~]
Giang Liễm Chu im lặng, mắt dán chặt vào tờ giấy ghi chú, nhưng vẫn không viết được chữ nào. Giang đại thiếu gia thực ra cũng từng có thời ăn khổ, nhưng khi đó là ở cùng Hứa Quy Cố – hai thằng con trai, chắc chắn ăn cái gì no cái đó.
Loại như lương khô, bánh bao khô, mì gói… có cái gì mà chưa từng ăn? Vừa rẻ vừa chắc bụng, đúng là rất tiện. Nhưng những thứ đó sao mà đem đi picnic được?
Lúc đó picnic của người ta trải khăn ra là rượu vang, sandwich, trái cây… chụp ảnh góc nào cũng đẹp mê. Đến lượt picnic của anh và Thịnh Dĩ, trải khăn ra là bánh bao, màn thầu với sữa đậu nành.
Giang Liễm Chu lại tiếp tục im lặng, nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi chú, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được nỗi bất lực của một “học sinh dốt” khi đối diện với bài kiểm tra toàn câu khó, không biết viết chữ nào. Anh rón rén ngẩng đầu lên, lén liếc nhìn Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ đang nhìn chằm chằm anh, Giang Liễm Chu lập tức cúi đầu xuống, giả vờ như chưa từng làm gì cả.
[Tui cười chết rồi mấy bạn ơi! Mỗi lần thấy Giang ca thế này là tui lại vui muốn bật khóc luôn ấy!]
[Tôi hiểu bạn quá mà! Mỗi lần thấy Giang ca trước mặt A Cửu là tui lại nghi ngờ bản thân: Đây thật sự là Giang Liễm Chu sao?! Dịu dàng, hiểu chuyện, đáng yêu quá trời quá đất!]
[Tôi thấy được tương lai sau khi “Mộc Dĩ Thành Chu” kết hôn rồi đó, mỗi ngày đều đáng yêu quá mức cho phép.]
Thật ra thì, Thịnh Dĩ lúc này vừa buồn cười lại vừa thấy bất lực. Tuy cô đúng là hơi cạn lời với cái hạng chót và quỹ mua đồ chỉ vỏn vẹn 188 tệ này, nhưng cô cũng hiểu rõ chuyện này không thể trách Giang Liễm Chu. Chỉ là… nhìn dáng vẻ hiện giờ của Giang Liễm Chu, cô thật sự rất muốn đấm một cái!
Một lúc lâu sau, Thịnh Dĩ đập bàn một cái, cô thề là mình chỉ đập nhẹ thôi, nhưng người đối diện là đại thiếu gia Giang Liễm Chu lại giật mình như thỏ non bị kinh hãi, suýt thì nhảy dựng lên khỏi ghế.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô thật sự trông giống người sẽ ra tay đánh người đến thế sao?
Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc, chìa tay về phía Giang Liễm Chu: “Đưa đây.”
Giang Liễm Chu khựng lại một chút, “ồ” một tiếng, chậm rãi nhưng trông lại có vẻ rất vui (?), đưa tay ra.
Thịnh Dĩ: “…”
Cô lại vỗ bàn cái “bốp”: “Tôi nói là sổ và mẩu giấy nhớ!”
Giang Liễm Chu: “…”
Anh ho khan một tiếng, vừa đưa cả hai thứ qua, vừa giả vờ như không có gì: “Nói sớm đi, chứ có phải tôi không đưa cho cậu đâu.”
Thịnh Dĩ không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm.
Giọng Giang Liễm Chu càng lúc càng nhỏ, khí thế càng lúc càng yếu, cuối cùng lại “khụ” một cái nữa, rồi ngoan ngoãn ngậm miệng.
Không còn ai kia ồn ào bên cạnh, Thịnh Dĩ cảm thấy cả thế giới trở nên yên bình hẳn.
Cô cầm bút, “soạt soạt soạt” viết gì đó lên mẩu giấy nhớ.
Viết xong cũng chẳng cho Giang Liễm Chu xem, cô gấp nhanh lại nhét vào túi, liếc nhìn đồng hồ thấy cũng đến lúc, bèn đứng dậy, khẽ gật đầu với anh: “Đi thôi, đi mua đồ.”
Trước hàng vạn hàng nghìn khán giả đang theo dõi, đại thiếu gia Giang luôn một tiếng nói ra gà cũng không dám trái lời, lúc này lại giống như cô vợ nhỏ bị bắt nạt, khẽ “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn đi theo sau Thịnh Dĩ.
Tám người, chia làm bốn nhóm, đều lên cùng một chiếc xe.
Rõ ràng, sáu người còn lại vẫn hứng thú ngất trời, nửa tiếng vừa rồi vẫn chưa bàn bạc đủ, lúc này lên xe rồi vẫn còn tranh luận nên mua gì trong siêu thị.
Chỉ có nhóm của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ là im phăng phắc.
Tống Viêm vừa bàn thêm vài câu với Doãn Song về việc mua rượu gì, chợt nghiêng đầu liếc qua Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, lập tức nghẹn họng.
Tống Viêm nháy mắt ra hiệu với Doãn Song, sau đó hỏi Giang Liễm Chu: “Anh Chu, hai người quyết định xong sẽ mua gì chưa?”
Đừng thấy Giang đại thiếu gia không dám hó hé trước mặt Thịnh Dĩ, lúc này lại có vẻ rất kiêu, hơi ngẩng đầu, lười biếng đáp: “Đương nhiên…”
Ừm, xem ra không phải chủ đề cấm kỵ gì cả.
Tống Viêm lập tức đánh giá trong đầu một lượt, rồi hỏi tiếp: “Vậy sẽ mua món chính gì thế?”
Giang Liễm Chu mím môi, liếc sang Thịnh Dĩ một cái, vẫn giữ dáng vẻ lười biếng: “Tới lúc đó các cậu sẽ biết.”
Tống Viêm: “…”
Anh Chu à, ánh mắt vừa rồi của anh đã để lộ hết mọi chuyện rồi đấy…
Siêu thị lớn mà chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 chọn là một hệ thống chuỗi nổi tiếng toàn cầu tại Viễn Thành, và thuộc dạng thành viên, tức là có chút điều kiện để vào mua sắm.
Ngược lại, số người bên trong cũng không nhiều, thấy có người đi vào còn mang theo cả đội quay phim, cũng chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, chẳng ai bu lại xem náo nhiệt cả.
Giang Liễm Chu đẩy một chiếc xe đẩy, Thịnh Dĩ đi bên cạnh. Nói thật, Thịnh Dĩ thật sự không ngờ lần nữa cùng Giang Liễm Chu đi siêu thị lại là vào năm này.
Hồi đó hình như cũng như vậy. Ban đầu là Thịnh Dĩ đẩy xe, đẩy được mấy bước, đại thiếu gia Giang liền lười biếng liếc cô một cái: “Mới mấy bước đã đẩy không nổi rồi?”
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu liền hất cằm, ra hiệu cho cô tránh ra một chút, rồi tự mình đẩy xe đi tới trước, vừa đi vừa hỏi cô: “Tối nay tụ tập, muốn uống gì?”
“Ngày mai đi picnic muốn uống gì?” Giang Liễm Chu nghiêng đầu hỏi cô.
Cảm xúc trong khoảnh khắc đó, Thịnh Dĩ thật sự khó mà diễn tả rõ ràng.
Giống như ký ức và hiện thực đột nhiên chồng lên nhau một cách kỳ diệu, cậu thiếu niên mười bảy tuổi ngày nào và Giang Liễm Chu hiện tại, cùng nhau, dịu dàng và tự do, đứng trước mặt cô.
Cô bỗng thấy sống mũi cay cay.
Thịnh Dĩ khẽ “ừ” một tiếng, lấy một hàng sữa AD canxi từ trên kệ xuống, giơ lên trước mặt Giang Liễm Chu, mỉm cười: “Uống cái này đi.”
[Trời ơi tim tôi chịu không nổi nữa rồi mấy bạn ơi!! Cái cảnh tượng này y như vợ chồng mới cưới cùng đi siêu thị, tôi sắp xỉu tại chỗ mất!!]
[Tôi làm gì có đức hạnh gì mà được xem cảnh này. Cảm ơn chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》, cảm ơn show hẹn hò!]
[…Tự nhiên thấy hơi lú, 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 ban đầu là show loại gì vậy nhỉ? Là show tình cảm à?]
[Không ai quan tâm đâu, khỏi hỏi. Nhưng mà A Cửu uống sữa AD thật sự đáng yêu muốn xỉu!]
Giang Liễm Chu nhìn mấy hộp sữa AD canxi một chút, chậm rãi gật đầu:“Khẩu vị nhiều năm rồi vẫn y nguyên.”
“Có ý kiến à?” Thịnh Dĩ vừa cười vừa đặt vào xe, nhướng mày nhìn anh.
Đại thiếu gia Giang lười biếng lắc đầu: “Tôi nào dám có ý kiến?”
Dừng một chút, lại nói tiếp: “Tôi còn đang mừng không kịp.”
Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng Thịnh Dĩ lại nghe ra… chút hương vị khác.
Cô mím môi, lại với tay lấy một hộp sữa tươi trên cao. Thật ra, với chiều cao của Thịnh Dĩ, thì chẳng cần kiễng chân cũng lấy được.
Nhưng Giang Liễm Chu ở bên cạnh lại đưa tay lên trước, lấy luôn hộp sữa ấy, rồi giơ giơ trước mặt cô.
Thịnh Dĩ quay đầu lại nhìn, chỉ trong khoảnh khắc ấy, cô mới bất ngờ nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào, gần đến mức như thể cô đang ở ngay trong lòng anh.
Cô quay đầu lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của anh. Đôi mắt đen tuyền ấy, phản chiếu rõ bóng dáng của cô, lấp lánh ánh sáng li ti, như đang nhảy múa.
Thịnh Dĩ mím môi, Giang Liễm Chu lùi lại nửa bước, đặt hộp sữa vào xe đẩy.
Thản nhiên như không có gì, nhưng trong khoảnh khắc cúi đầu ấy, khóe mắt lại hơi cong lên, cười khẽ không thành tiếng.
Suy cho cùng thì chỉ có 188 tệ, mà Thịnh Dĩ lại đã lên sẵn danh sách cần mua, nên hai người thật ra mua đồ cũng khá nhanh.
Đại thiếu gia Giang chỉ đứng nhìn Thịnh Dĩ lấy từng món từng món bỏ vào xe, cũng không nói gì, chỉ lo đẩy xe.
Không hề có một chút ý kiến nào. Nhưng thật ra, Thịnh Dĩ đã quen với việc Giang Liễm Chu “không có ý kiến”. Từ trước tới nay đều vậy, Giang Liễm Chu nhìn thì có vẻ tính tình không tốt, nhưng lại vô cùng khoan dung với cô.
Dù thỉnh thoảng miệng có làu bàu chút ít, nhưng tay thì chưa bao giờ dừng lại. Còn khán giả trong phòng livestream thì ít nhiều cũng bị chấn động.
[Cái gì đây?? Mì cay? Lẩu tự nấu? Mà còn là loại rẻ nhất nữa?!]
[Khoan đã, sao lại dừng ở khu đồ ăn sẵn rồi, còn lấy chút cổ vịt với chân gà nữa? Không phải đâu, bảo bối của tôi, cậu thực sự định gặm mấy cái này lúc đi picnic sao?]
[Tuy vừa mua sữa AD canxi rồi, nhưng thật sự không mua lấy một chút rượu gì sao huhu, ít nhất cũng phải là một chai RIO chứ?]
[Có chị em nào đang ghi lại hóa đơn không vậy? Đừng quên là chỉ có 188 tệ thôi đấy! Tôi thật sự lo lắng phát điên luôn, đừng để jlz bị bắt phải móc tiền túi ra nhé!]
Khi các bình luận đang cuồn cuộn tràn màn hình, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đã đẩy xe đến quầy thanh toán.
Hôm nay máy tự thanh toán gặp chút trục trặc, may mà quầy thanh toán thủ công không đông lắm, chỉ có vài người, bọn họ xếp ở cuối hàng.
Trước mặt có ba người, người đầu tiên sắp thanh toán xong, đang quét mã để trả tiền; hai người còn lại nhìn qua là một đôi tình nhân, ồ không, cũng có thể là vợ chồng, hành động rất thân mật.
Cô gái khẽ hất tóc, như chợt nhận ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ:
“Xin lỗi, tóc tôi có đụng vào hai bạn không?”
Cameraman cũng không ngờ cô gái đột nhiên quay đầu lọt vào ống kính, còn chưa kịp né thì gương mặt cô đã hiện rõ mồn một trên màn hình livestream.
[Trời ơi, thế giới này toàn là mỹ nhân sao?! A Cửu đã xinh thế rồi, giờ lại xuất hiện thêm một cô đẹp nữa, mãn nhãn quá!]
[Mỹ nhân sắc sảo! À không, chồng của cô ấy cũng đẹp trai nữa! Bốn người lọt vào khung hình cùng lúc mà tôi muốn khóc vì nhan sắc.]
Thịnh Dĩ lúc nào cũng thân thiện với con gái, khẽ lắc đầu mỉm cười: “Không sao đâu, không đụng phải.”
Cô gái nhìn rõ gương mặt Thịnh Dĩ, mắt lập tức sáng lên, rồi cúi đầu nhìn vào xe đẩy nhỏ của hai người họ.
Cô gái: “……”
Lại nhìn sang xe hàng sắp tràn ra ngoài của mình, cô gái lựa chọn một cách cực kỳ tinh tế và khách sáo để đề nghị: “Hay là hai bạn thanh toán trước đi? Bọn tôi chắc sẽ mất khá nhiều thời gian.”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, đánh giá sơ bộ hai xe hàng rồi gật đầu cảm ơn.
Nhân viên quầy thanh toán bắt đầu quét từng món một, Thịnh Dĩ vẫn còn nghe thấy cô gái kia thì thầm với người đàn ông đi cùng: “Cái loại mì cay này trông ngon thật đấy…”
“Chân gà kia hình như cũng ổn đó, dưới nhà mình có bán loại không xương không?”
“Tự nhiên em cũng muốn uống sữa rồi, sao anh không nhắc em mua một ít chứ!”
Vừa nói, cô gái dường như còn đang giận dỗi nũng nịu.
Liền nghe thấy một giọng nam dịu dàng vang lên, mang chút bất đắc dĩ: “Mèo con à, tủ lạnh ở nhà đã nhét đầy sữa rồi.”
Cô gái khựng lại, “ồ” một tiếng, lại có chút không cam lòng: “Thế thì anh uống bớt đi chứ!”
Thịnh Dĩ vừa nghe vừa không nhịn được bật cười.
Nói sao nhỉ… Một kiểu nũng nịu rất kỳ diệu, rất đáng yêu mà không hề làm người ta khó chịu.
Nhân viên quét xong tất cả các món, nhìn màn hình rồi báo: “187,4 tệ.”
Thịnh Dĩ như đã đoán trước được, vô cùng bình tĩnh nói: “Cho chúng tôi thêm hai túi loại 0,3 tệ nữa, cảm ơn chị.”
Nhân viên gật đầu, vừa lấy túi vừa nói: “Vậy tổng cộng là 188 tệ.”
Giang Liễm Chu: “……”
[……]
[Tớ bỗng nhiên cạn lời, chỉ muốn hét lên: “A Cửu vợ ơi, cậu sao mà lợi hại dữ vậy trời!”]
[jlz, bảo bối A Cửu đây là đang cảnh cáo cậu trước đấy, tuyệt đối đừng giấu quỹ đen, không thì cậu sẽ chết rất thảm.]
Vừa bỏ đồ vào túi, Thịnh Dĩ vừa đưa một bịch mì cay cho cô bé gái tên “MaoMao”: “Cái này tặng cô ăn thử nhé.” Cô gái lập tức rạng rỡ mặt mày, liên tục cảm ơn, còn lục trong xe hàng của mình ra một bịch sandwich: “Cái này ngon lắm á, cô cũng thử xem!”
Thịnh Dĩ: “……”
Nhân viên thu ngân: “……”
Người đàn ông đi cùng càng thêm bất đắc dĩ, cười xin lỗi với Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, dịu dàng kéo tay cô bé: “MaoMao, mình còn chưa thanh toán mà.”
Cô bé khựng lại, khuôn mặt tươi tắn đầy vẻ ngại ngùng, gãi đầu cười cười: “À… nay dậy hơi thiếu ngủ…”
Gặp được người đáng yêu như thế, tâm trạng của Thịnh Dĩ khó tránh khỏi mà trở nên vui vẻ.
Cho đến khi rời siêu thị, lên xe, chờ nhóm nhỏ tập hợp, cô vẫn nở nụ cười. Thậm chí khi nhớ lại biểu cảm vừa nãy của cô gái, cô còn bất giác bật cười khẽ một tiếng.
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô một cái, rồi lại liếc thêm một cái. Anh dựa người vào ghế ngồi, trông thì uể oải cợt nhả, nhưng không nói câu nào.
Thịnh Dĩ nhận ra ánh nhìn của anh, nhưng chẳng đoán được vị đại thiếu gia này đang nghĩ gì, nên cũng không lên tiếng.
Đôi mắt đào hoa từng được khen ngợi hết lời của Giang Liễm Chu khẽ cụp xuống, rồi đột nhiên quay đầu, bắt chuyện với anh quay phim vẫn luôn làm công cụ ghi hình cho mình.
Một cách rất bất ngờ, và cũng rất vô lý.
“Anh Lý” anh cất giọng gọi, “Anh thấy tôi đẹp trai không?”
Quay phim Lý: “……”
Ủa rồi đang nói cái gì vậy trời…
Nhưng Giang đại thiếu gia nào có để tâm đến tâm tư của người làm công, giọng điệu nhàn nhạt như gió thoảng: “Nếu thấy tôi đẹp thì lắc lắc máy quay một cái, thấy không đủ đẹp thì lắc đầu.”
Anh Lý: “……”
Ba giây sau, máy quay khẽ gật lên một cái, đầy vẻ nhẫn nhục chịu đựng.
Tiếc thay, Giang đại thiếu gia không phải dạng buông tha người dễ dàng.
Anh ngừng ba giây rồi tiếp lời: “Vậy… nếu so với người đàn ông lúc nãy ở chỗ thanh toán thì sao?”
Anh Lý: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ từ từ quay đầu lại, nhìn Giang Liễm Chu một cái.
Đại thiếu gia chẳng buồn ngoái đầu lại, giọng nói nghe như hờ hững nhưng vẫn bám riết không tha:
“Anh Lý?”
Thịnh Dĩ thật sự chịu hết nổi rồi.
Cô áy náy gật đầu xin lỗi anh quay phim, sau đó quay sang nói với Giang Liễm Chu: “Cậu xuống xe cho tôi.”
Giang Liễm Chu lúc đó còn đang vui vẻ: “Ơ?”
“Giang Liễm Chu, đừng tưởng rằng cậu tỏ tình với tôi rồi thì tôi sẽ…”
Thịnh Dĩ ngừng lại một chút, còn chưa nói hết câu, bỗng hỏi: “Cậu đang nhìn cái gì thế?”
Giang Liễm Chu lại nhìn chằm chằm thêm hai giây nữa, rồi mới mở miệng: “Cậu…”
“Vẫn chưa tháo tai nghe livestream.”
Toàn bộ người trong phòng phát trực tiếp đều nghe thấy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









