Cuộc điện thoại bị cúp máy, cả đại sảnh lập tức chìm vào yên lặng. Nhưng rất rõ ràng, ai cũng hiểu rằng sự im lặng này không phải vì không còn gì để nói, mà là có rất nhiều điều muốn nói, lại phát hiện bản thân chẳng thể thốt ra được lời nào.
Không ai ngờ rằng, một cuộc gọi vốn chỉ là nhiệm vụ trò chơi, lại khiến mọi người nghe thấy những điều như thế.
Thịnh Dĩ giao lại điện thoại cho nhân viên, cúi đầu, biểu cảm trên mặt cũng khó mà nhìn rõ.
Giang Liễm Chu khựng người trong giây lát. Ngay khi nhận ra có điều gì đó không ổn, phản xạ đầu tiên của anh là ra hiệu cho nhân viên cắt sóng phát trực tiếp.
Thịnh Dĩ ra hiệu rằng mình không sao, nhưng anh vẫn kịp thời ra lệnh cho tổ chương trình cắt sóng trước khi cô An kịp nói ra hai từ “tai nạn xe”.
Lúc đó, phòng livestream vẫn đang bị càn quét bởi những dòng bình luận dồn dập toàn là: “???”
Ngay sau đó, màn hình bất ngờ chuyển sang đen, có khán giả cứ ngỡ do mạng nhà mình chập chờn, hoặc là vì quá nhiều người xem khiến nền tảng bị nghẽn, nên cố gắng tải lại bằng mọi cách nhưng vẫn không thể vào lại phòng livestream.
Song, dù đã ngắt sóng, hiện trường vẫn còn rất nhiều nhân viên. Cuộc gọi cũng không bị cắt, Giang Liễm Chu chỉ có thể đứng im lặng lắng nghe.
Khoảnh khắc vài phút trước ấy, đối với Giang Liễm Chu, quả thật là một màn dày vò tận tâm can.
Dù dựa vào những hành động và biểu hiện của Thịnh Dĩ thời gian gần đây, anh đã mơ hồ đoán ra vài phần. Nhưng suy đoán dù sao cũng chỉ là suy đoán, còn việc tận tai nghe thấy xác nhận hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau.
Mọi chuyện, cuối cùng cũng đã có lời giải. Vì sao Thịnh Dĩ nói do lý do cá nhân nên không thể lái xe; vì sao sau lần gặp lại đó, cô như biến thành một người hoàn toàn khác; vì sao cô không theo học khoa mỹ thuật; vì sao cô không dùng tay phải để viết hay vẽ; vì sao mỗi khi cầm vật nặng, cô luôn dùng tay trái.
Thậm chí là, có một lần khi họ nói chuyện về tiểu thuyết, anh từng hỏi cô vì sao lại đọc nhiều đến thế.
Khi đó, Thịnh Dĩ đã đáp rằng: “Có khoảng thời gian vì không thể làm gì khác, rảnh rỗi quá nên mới đọc vài quyển.”
Giọng điệu lúc đó quá đỗi bình thản, bình thản hệt như khi cô nói về việc không thể lái xe, hoặc việc không theo học mỹ thuật.
Bình thản như đang kể rằng “trưa nay mình ăn lẩu”, khiến người nghe hoàn toàn không sinh nghi, không nghĩ rằng đằng sau đó có điều gì ẩn giấu.
Bình lặng, thản nhiên, như thể chỉ là chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, càng không hề mang dáng vẻ của một người muốn kể khổ hay tranh thủ sự đồng cảm.
Thế nên, người ta rất dễ bỏ qua trọng tâm thật sự của câu nói. Ví như khi cô nói vì “quá rảnh” nên mới đọc tiểu thuyết, phần lớn mọi người sẽ hỏi: đọc thể loại gì? Đọc tác phẩm nào?
Mà không mấy ai để ý: vì sao lại rảnh rỗi đến thế? Là vì không thể làm gì cả, chỉ có thể nằm trên giường, nên mới thấy buồn chán. Và, điều mình yêu thích nhất, có lẽ cả đời này cũng chẳng thể làm lại được nữa.
Vậy nên, không chỉ là buồn chán, có thể còn là tuyệt vọng, nhưng Thịnh Dĩ không khóc, cũng không làm ầm ĩ, cô vốn không phải người như thế.
Giang Liễm Chu thậm chí không dám tưởng tượng tâm trạng của cô khi ấy sẽ ra sao.
Thời trung học, trường Nhất Trung ở Cảnh Thành có không ít học sinh theo học lớp năng khiếu nghệ thuật, thậm chí nhiều người là bắt đầu từ con số không.
Có một lần anh đến phòng mỹ thuật tìm Thịnh Dĩ, liền nghe thấy vài học sinh bên cạnh thì thầm: vẽ tranh thật sự rất khó, nếu không phải vì kỳ thi đại học thì ai thèm học làm gì?
Nhưng Thịnh Dĩ không giống họ, cô là vì yêu thích mà học.
Lúc ban đầu, Giang Liễm Chu chú ý đến cô bạn cùng bàn ít nói nhưng có ngoại hình nổi bật, chính là vì từng nhìn thấy cô vẽ tranh quá mức chuyên chú.
Thật ra, quá trình sáng tạo luôn đầy khó khăn, kể cả với việc bản thân yêu thích, chỉ cần kéo dài thời gian một chút cũng dễ trở thành gánh nặng.
Nhưng Thịnh Dĩ thì không, cô thực lòng thích vẽ, không chỉ là thích thành phẩm, mà còn yêu cả quá trình vẽ.
Anh từng tự hỏi: phải thích đến mức nào, thì mới có thể kiên nhẫn và chuyên tâm vẽ mỗi ngày như thế?
Một ngày, hai ngày, ba ngày, sự tò mò dần dần chuyển thành một loại cảm xúc khác.
Hồi đó anh từng nghĩ, Thịnh Dĩ là kiểu người nên được sống một đời tự do, không ràng buộc, cứ mãi vẽ tranh như vậy, mãi làm điều mình yêu thích, chẳng ai được cản cô lại.
Giống như cô An vừa nói. Rốt cuộc là đã mơ thấy một giấc mơ ra sao, mà khi tỉnh dậy lại nói ra câu: “Em thật sự rất muốn vẽ tranh”?
Sau khi xuất viện, Thịnh Dĩ đã làm thế nào để cầm bút bằng tay trái, dứt khoát từ bỏ tất cả những gì trước kia, bắt đầu lại từ đầu, vẽ từ con số không, học lại từ đầu, vẽ suốt bao nhiêu năm, cho đến khi danh tiếng dần lan xa?
Giang Liễm Chu thậm chí còn nhớ, lần họ nói chuyện về tiểu thuyết, thể loại mà Thịnh Dĩ đọc nhiều nhất là những truyện có nhân vật chính vì cơ thể có vấn đề nên không thể làm gì, sau đó nhờ cơ duyên mà một lần nữa toả sáng rực rỡ.
Con người xem gì, có thể vì cảm động, có thể vì mơ ước, cũng có thể là… một loại dựa dẫm tinh thần.
Vậy thì Thịnh Dĩ, có phải cũng từng hy vọng như vậy? Anh không biết. Thật sự là… anh chẳng biết gì cả. Giang Liễm Chu há miệng, nhưng nhất thời như thể bị nghẹn lại, không thể phát ra được âm thanh nào.
Anh bước đến trước mặt Thịnh Dĩ, cúi đầu nhìn cô gái đang lặng lẽ cúi đầu kia.
Anh vốn không phải kiểu người quá giàu lòng đồng cảm, nhưng vào giây phút này, anh lại cảm thấy như chính mình cũng đang chịu đựng nỗi đau đó.
Nỗi đau ấy đã vượt xa khỏi giới hạn của hai chữ “xót xa”, Giang Liễm Chu thậm chí không thể dùng lời để diễn tả được tâm trạng của mình lúc này.
Anh muốn vung tay đấm thật mạnh để trút bỏ tất cả, nhưng lại chỉ như đang đánh vào một đám bông mềm mại, cuối cùng chỉ có thể siết chặt nắm tay, đến mức gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay.
Giang Liễm Chu chậm rãi đưa tay lên, như thể khó mà hạ quyết tâm nổi. Sau một thoáng ngập ngừng, anh mím môi, rồi nhẹ nhàng đặt tay l*n đ*nh đầu Thịnh Dĩ.
Rất nhẹ, như một chiếc lông vũ chẳng mang chút trọng lượng nào, Thịnh Dĩ ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong im lặng, cô khẽ cong mắt mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu như nghẹt thở. Trái tim anh như bị bóp nghẹn lại, không thể hô hấp. Anh vươn tay ôm lấy bờ vai Thịnh Dĩ, bất ngờ kéo cô vào lòng.
Như thể dồn hết sức lực toàn thân để ôm chặt lấy cô. Thế nhưng bàn tay đặt trên vai Thịnh Dĩ lại chỉ là sự nhẹ nhàng đầy dè dặt.
Thịnh Dĩ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Chóp mũi tràn ngập mùi hương quen thuộc trên người anh, một mùi hương khiến người ta yên tâm.
Nói sao nhỉ… Chuyện đó đã trôi qua nhiều năm, cô cũng đã bước ra khỏi bóng đen ấy từ lâu rồi. Ngoài những người thân cận nhất, gần như không ai biết. Dù có nhắc đến, Thịnh Dĩ cũng chỉ kể vài câu cho có lệ.
Tự cô vẫn luôn nghĩ, chẳng có gì đáng để nhắc lại cả, chỉ là một tai nạn thôi. Cuộc đời mà… có thể sống sót đã là đủ may mắn rồi, sao có thể đòi hỏi không gặp chút tai họa nào?
Hơn nữa, ngoại trừ khoảng thời gian ban đầu, cô thấy mình chẳng bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng. Vẫn có thể vẽ, vẫn có thể đi lại, như vậy đã may mắn hơn rất rất nhiều người rồi.
Thế nhưng, ngay giây phút này, trong vòng tay của Giang Liễm Chu, cô lại bỗng thấy tủi thân, một cảm giác tủi thân chẳng thể nói thành lời.
Ngay cả khi tỉnh lại trong phòng bệnh sau kỳ thi đại học, nghe bác sĩ dè dặt nói với cô rằng: “Tay phải của cháu có lẽ sẽ không thể mang vác nặng, cũng không thể cầm cọ được nữa” cô cũng không thấy tủi thân đến thế.
Khi ấy, cô chỉ gật đầu nói “Cháu biết rồi”. Sau đó, còn nghe y tá bàn tán rằng: cô gái xinh đẹp kia thật kiên cường, đến một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi.
Lúc đó Thịnh Dĩ đã nghĩ, khóc để làm gì chứ? Mạng còn giữ được, lẽ ra phải biết ơn mới đúng.
Thế nhưng bây giờ, cô lại không thể ngăn được mình, từng giọt từng giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, thấm ướt chiếc áo khoác của Giang Liễm Chu.
Cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại khóc, giống như một đứa trẻ vấp ngã. Lúc bình thường thì chỉ biết phủi bụi trên quần, nhìn vết thương rồi thổi phù vài cái cho qua.
Nhưng nếu đúng lúc đó có người vỗ vai an ủi, ôm vào lòng mà dỗ dành thì đứa bé ấy sẽ lập tức òa khóc, vừa khóc vừa nói: “Đau lắm, thật sự rất đau, đau đến không chịu nổi…”
Giang Liễm Chu chẳng màng việc nước mắt hay lớp trang điểm có thể làm bẩn chiếc áo khoác đắt tiền của mình. Anh chỉ càng ôm cô chặt hơn, cúi đầu đặt môi lên mái tóc cô, dịu dàng dỗ dành: “Cậu thật sự rất tuyệt… Vất vả cho cậu rồi.”
Anh khựng lại một chút, lần đầu tiên khi cô còn tỉnh táo mà gọi: “…Bảo bối.”
Bảo bối của anh. Từ “bảo bối” ấy, anh đã gọi trong lòng vô số lần, nhưng hiếm khi thốt ra ngoài miệng. Và đây là lần đầu tiên, cô thật sự nghe thấy.
Giang Liễm Chu thậm chí còn thấy may mắn.
Anh nghĩ thật may vì mình đã bày tỏ tình cảm, để giờ đây có thể không chút do dự mà đối xử tốt với cô, không sợ cô hiểu lầm, không phải đến ngay lúc thế này, cũng chẳng dám gọi cô một tiếng “bảo bối”.
Có những lúc, ta cứ tưởng mình đã bước ra khỏi bóng tối, đã buông bỏ được tất cả, đã kiên cường vượt qua mọi chuyện.
Thế nhưng, chỉ cần một câu “vất vả rồi”, nước mắt liền tuôn rơi không ngừng.
——-
Trong đại sảnh, vẫn có không ít người, nhưng tất cả đều im lặng. Tựa như bản thân họ không thuộc về thế giới này, như thể hai người ấy là một thế giới riêng biệt mà không ai có thể chen vào.
Cũng chẳng ai muốn chen vào.
Tự ý cắt ngang buổi ghi hình trực tiếp, với một chương trình có quy mô khán giả khổng lồ như 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》thì chuyện này đã được tính là một “sự cố nghiêm trọng”.
Thế nhưng toàn bộ ekip đều đã nhận được chỉ thị: không ai được làm phiền hai người họ, tạm thời dừng ghi hình. Đội sản xuất đang khẩn trương xử lý “sự cố” phát sóng.
Khi hàng triệu khán giả đang thấp thỏm lo lắng, chương trình đã đồng loạt đăng thông báo trên trang chủ, phòng livestream và cả Weibo chính thức.
Thông báo viết: do gặp sự cố kỹ thuật, hiện ekip đang tiến hành kiểm tra và khắc phục. Kính mong quý khán giả kiên nhẫn chờ đợi, chương trình sẽ được khôi phục ngay khi hệ thống ổn định trở lại.
Ngoài ra, còn gửi lời xin lỗi vô cùng chân thành, thái độ tốt đến mức không thể bắt bẻ nổi.
Nhưng dù là diễn đàn, siêu thoại chính thức của chương trình, hay các siêu thoại CP lớn nhỏ… đều đã rối tung như nồi lẩu.
Các studio nghệ sĩ và fanclub chính thức cũng ngay lập tức lên tiếng trấn an người hâm mộ.
Bên dưới bài đăng của đại fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” trên Weibo, chỉ cần vừa tải lại, là lập tức có hàng trăm bình luận mới nhảy lên.
Hiển nhiên, thông báo kia vẫn còn có chỗ giấu giếm, với khán giả đại trà thì tạm tin được. Nhưng với đám fan CP lăn lộn trên Weibo và diễn đàn mỗi ngày… thì chỉ cần nhìn là biết, trong lời tuyên bố ấy, còn có điều chưa nói hết.
[Nếu là tổ chương trình khác, đăng một thông báo có khi tôi còn tin được đôi ba phần, nhưng mà “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” ấy à… xin lỗi nhé, tổ chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” này giàu có đến mức từ trước đến nay chưa từng xảy ra bất kỳ sự cố nào. Họ đã ngắt sóng lâu như vậy rồi, đừng nói là đang kiểm tra lỗi kỹ thuật, có khi từ trăm năm trước họ đã thay hết đồ mới rồi ấy chứ.]
[Đúng đó yyds tỷ tỷ, em sốt ruột muốn chết luôn! Chắc chắn là do cú điện thoại đó mà mới cắt sóng! Có khi nào cô An đã tiết lộ gì đó không? Em lo cho vợ A Cửu quá trời luôn hu hu.]
[Câu cuối cùng mà cô An nói là khen A Cửu vẽ rất đẹp, rồi lại bảo sẽ mãi nhớ dáng vẻ lần đầu tiên gặp A Cửu, nói đến đó thì đột nhiên ngắt luôn! Rốt cuộc là dáng vẻ thế nào, rốt cuộc A Cửu đã trải qua chuyện gì!]
[Tôi nghĩ chắc chắn là có chuyện ngoài ý muốn rồi… Trời ơi, tính cách của A Cửu vốn đã rất trầm lặng, theo như lời cô An thì lúc mới gặp còn ít nói hơn bây giờ? Trước đó từng bảo bị thương tay phải, chẳng lẽ là tai nạn giao thông hay gì đó, dẫn đến việc không thể tiếp tục vẽ tranh nữa sao?]
[Đừng mà!!! Chị phía trên chỉ mới nói đại vậy thôi mà tim tôi đã đau không chịu nổi rồi, nếu là thật thì… chắc Chu ca sẽ đau lòng chết mất.]
Phía dưới bài đăng Weibo là một mớ hỗn loạn lời bàn tán, ai nấy đều thi nhau đưa ra đủ kiểu suy đoán. Thế nhưng tài khoản luôn rất năng nổ và trung lập trong cộng đồng fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” lại chưa từng xuất hiện.
Mãi đến mười phút sau khi livestream bị gián đoạn, tài khoản ấy mới đăng một bài viết:Mộc Dĩ Thành Chu yyds: “Mọi người hãy giữ bình tĩnh. Điều có thể xác nhận là A Cửu không sao cả, và buổi livestream bị gián đoạn dự kiến sẽ sớm được khôi phục. Dù trong lòng mọi người có bao nhiêu suy đoán đi nữa, thì trong khi chưa có xác nhận chính thức, xin hãy giữ lý trí, đừng lan truyền những thông tin chưa được kiểm chứng trên các nền tảng công cộng.
Đồng thời, chúng ta là fan, nhưng nói chính xác hơn là những người quen biết họ qua mạng. A Cửu chỉ là một người thường, xin đừng cố tình xâm phạm đời tư của cô ấy. Hãy giữ một giới hạn phù hợp. Hãy dùng cách đúng đắn nhất để ủng hộ người mà chúng ta yêu mến!”
Tài khoản “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” vốn là một tồn tại được đông đảo fan CP ủng hộ vì luôn tích cực và trung lập. Chỉ là lần này xảy ra sự cố gián đoạn chưa từng có từ đầu chương trình đến giờ, lại kéo dài lâu đến vậy, nên fan mới sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng.
Sau khi tài khoản này lên tiếng, rất nhiều fan cũng dần thấy lời nói đó có lý. Dù sao thì, kể cả chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” có ngắt sóng, thì nhất định cũng là có lý do.
Phần nhiều là giống như “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” đã nói, có thể liên quan đến một số chuyện riêng tư của Thịnh Dĩ, và những thông tin đó vốn không phù hợp để khán giả đại chúng được biết đến.
Nếu trong tình huống như vậy mà fan CP vẫn cố tình truy đến tận cùng những chuyện riêng tư ấy, thì khác gì fan cuồng hay cánh săn tin chứ?
Chẳng bao lâu sau, dưới sự kêu gọi từ nhiều phía, bầu không khí hỗn loạn ban nãy trong cộng đồng khán giả cũng dần ổn định lại.
Ba phút sau, buổi livestream trở lại bình thường.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số khán giả đồng loạt tràn vào phòng livestream, nền tảng phát sóng gồng mình chịu đựng dòng lưu lượng khổng lồ, nhưng hình ảnh hiển thị vẫn ổn định.
Ngay cả các khách mời cũng giữ nguyên dáng vẻ như trước khi bị cắt sóng, như thể sự cố vừa rồi chưa từng là lỗi kỹ thuật, mà chỉ như có ai đó bấm nút “tạm dừng thời gian”, khiến tất cả mọi người trong phòng livestream đều dừng lại ở khoảnh khắc một giây trước khi ngắt kết nối.
Tựa như một chương trình truyền hình, chỉ cần sự cố được xử lý là có thể tiếp tục phát sóng.
[Aaaa tôi vào được rồi! Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy, làm tôi lo sốt vó luôn, cuộc gọi kết thúc rồi hả?]
[Hu hu ôm chầm vợ A Cửu cái nào, vợ A Cửu giờ ổn chứ? Nếu trạng thái không được tốt lắm thì hay là hôm nay quay đến đây thôi? Tôi lo cho sức khỏe của cậu ấy lắm]
[Đúng đó, dù gì thì A Cửu cũng mới hồi phục sức khỏe, bệnh nặng vừa qua đi. Tuy nhìn có vẻ còn béo lên chút nữa chứ]
[Má ơi, chị phía trên chỉ nói một câu mà khiến toàn bộ cảm xúc tôi tích tụ bao lâu tan biến sạch sành sanh!]
[A Cửu có phải vừa dặm lại lớp trang điểm không? Thấy như che bớt quầng đỏ quanh mắt rồi… có phải đã khóc không? Với lại, jlz anh có thể kiềm chế một chút được không, ánh mắt của anh dán cả vào người vợ luôn rồi đó!]
Phát thanh vang lên: “Chào mừng mọi người quay trở lại với phòng livestream. Thiết bị chương trình đã được sửa chữa xong, rất xin lỗi vì sự cố vừa rồi đã gây ra bất tiện cho quý vị khán giả. Chúng tôi sẽ nghiêm túc kiểm điểm về sự cố lần này, đảm bảo sẽ không lặp lại trong tương lai.”
“Vậy bây giờ, chúng ta tiếp tục quay hình nhé!”
Vì đã nói là quay tiếp, nên mọi thứ quay về với trò chơi ban đầu. Tâm trạng của Thịnh Dĩ cũng đã ổn định trở lại, cô lại nhìn xuống tấm thẻ nhiệm vụ trong tay mình. Sau đó, cô liếc mắt trao đổi ánh nhìn với Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu đương nhiên hiểu được ý cô “Xác định rồi hả, là ‘tiến thẳng về đích’?”
Anh khẽ gật đầu, ngẩng mặt lên đầy lười biếng.
Ý tứ cũng rõ ràng “Còn không tin tôi à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thật ra có đôi lúc, cô đúng là… hơi không tin lắm.
Cô gật đầu, ý là “Vậy chẳng phải vòng chơi này, tụi mình là quán quân được định sẵn rồi sao?”
Bking đúng là Bking, đến nước này rồi mà vẫn không quên quan tâm đến kết quả trò chơi.
Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy cuộc điện thoại ban nãy hình như cũng đáng lắm chứ.
Loa phát thanh vang lên: “Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã hoàn thành nhiệm vụ”
“Các bạn có thể lùi về vạch xuất phát rồi!”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
Động tác giơ tay chữ “Yeah” của Thịnh Dĩ suýt nữa thì đông cứng giữa không trung.
Cô như không thể tin nổi mà chậm rãi quay đầu nhìn sang Giang Liễm Chu bên cạnh.
Giang Liễm Chu: “……”
Thật ra thì anh cũng không dám tin.
Dù gì cũng là chính tay anh viết ra tấm thẻ nhiệm vụ đó. Chưa nói đến trí nhớ vốn luôn xuất sắc của mình, thì cái thẻ đó cũng mới chỉ được viết cách đây chưa đầy một tiếng!
Dù hiện tại thẻ nhiệm vụ đã được tổ chương trình in sẵn thay vì viết tay, nhưng từng chữ trên đó hoàn toàn không sai một ly, anh sao có thể nhớ nhầm cơ chứ!
Nhưng mà, lời “còn không tin tôi à” vừa mới nói ra khỏi miệng, lúc này đây lại càng không thể để lộ vẻ mặt kinh ngạc được.
Anh tự cho là mình đã bình tĩnh quay đầu sang một bên một cách ngầu lòi. Thực chất là hoàn toàn không dám nhìn vẻ mặt của Thịnh Dĩ.
[……]
[Mẹ nó, chương trình này đúng là không có phút nào nhàm chán, luôn khiến tôi bất ngờ đúng lúc gay cấn nhất.]
[Tôi không hiểu sai chứ? Tấm thẻ đó vốn là của anh Chu viết, đáng ra là “tiến thẳng về đích”, nên A Cửu mới dù không tình nguyện lắm vẫn đi gọi điện? Vậy mà bây giờ……]
Các khách mời tại hiện trường cũng đều ngơ ngác, chỉ có Tiết Thanh Phù khẽ mỉm cười, còn Du Thâm thì đẩy đẩy kính.
Giang Liễm Chu quả thực cảm thấy mình không gánh nổi cơn giận của Thịnh Dĩ.
Nên sau một thoáng ngập ngừng, anh chậm rãi giơ tay lên, hướng về tổ chương trình đề xuất khiếu nại: “Tôi cho rằng tấm thẻ nhiệm vụ có phần không công bằng, xin tổ chương trình cho một lời giải thích hợp lý.”
Tổ chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 vốn nổi tiếng là khá nhân văn, nên trong tình huống thế này tất nhiên sẽ cho phép khách mời nộp đơn khiếu nại.
Vậy nên, màn hình lớn từ từ hé lộ tấm thẻ nhiệm vụ vốn được mã hóa bởi tổ chương trình.
Đích thực là: [Lùi về vạch xuất phát].
Thịnh Dĩ: “……”
[……]
[Giang Liễm Chu, hôm nay an nghỉ đi, không ai cứu được anh nữa rồi [nến][nến]]
[Điều khó chịu nhất với một “bking” không phải là về bét, mà là rõ ràng có thể về nhất mà lại tụt tận đáy. Giang Liễm Chu, anh phạm phải điều đại kỵ. Điều cuối cùng chúng tôi có thể làm cho anh, là đúng ngày này năm sau dành cho anh ba phút mặc niệm.]
[Cày cuốc ba mươi năm, một ngày quay lại thời kháng chiến.]
……
Thậm chí đồng tử của Giang Liễm Chu còn có chút rung chấn. Nói thật lòng, ngay cả tổ chương trình cũng không thể ngờ lại xảy ra tình huống kịch tính như vậy, còn hơn cả những gì đã viết sẵn trong kịch bản.
Loa phát thanh lại vang lên: “Do nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã kích hoạt cơ chế đặc biệt của vòng thi này, nên hiện tại sẽ có phần giải thích cụ thể. Theo thông lệ của 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》, ở mỗi vòng ghi hình, nhóm giành được hạng nhất sẽ nhận được một số lợi thế trong vòng sau.”
“Ở đợt ghi hình lần trước, nhóm giành được hạng nhất trong vòng tổng kết là nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm, nên trong vòng đầu tiên của lần ghi hình này, họ được hưởng lợi thế. Và lợi thế đó chính là”
Phát thanh tạm dừng một chút, lại quen thói làm khán giả hồi hộp: “Được sao chép một tấm thẻ nhiệm vụ bất kỳ của một tổ khách mời bất kỳ, và có thể lựa chọn giữ nguyên hay đảo ngược nội dung ‘Tiến lên/lùi lại X ô’.”
“Tiết Thanh Phù và Du Thâm đã chỉ định Giang Liễm Chu làm đối tượng sao chép, chọn một tấm thẻ của anh để sao chép, và đổi ‘Tiến thẳng về đích’ thành ‘Lùi về vạch xuất phát’.”
“Còn tấm thẻ mà nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ rút trúng, không phải là bản gốc do Giang Liễm Chu viết, mà là bản sao chép được nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm chỉnh sửa lại.”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ âm thầm siết chặt nắm tay. Giang Liễm Chu bắt đầu thử giải thích cho mình, anh hắng giọng rồi khẽ ho một tiếng: “Cái này thật sự không phải lỗi của tôi.”
Mà quả thật, cũng không hoàn toàn là lỗi của anh, nhưng vậy thì lại càng khiến người ta tức điên!
Giờ thì ngay cả một người để đổ lỗi cũng không có, đã làm bao nhiêu nhiệm vụ như thế, cuối cùng còn gọi một cú điện thoại khiến mình rơi nước mắt trước bao nhiêu người, kết quả là vẫn phải khổ sở quay về vạch xuất phát.
Đoàn Minh Tể và Uông Đồng thì vui ra mặt.
Đoàn Minh Tể quả không hổ danh là streamer game, đúng là mê k*ch th*ch, thi thoảng còn liều mạng đến độ gan trời.
Anh ta chắp tay vái về phía Giang Liễm Chu đầy khoa trương: “Cảm ơn Chu ca đã nhường vị trí quán quân cho tôi, đại ân này, tôi nhất định khắc ghi trong lòng!”
Giang Liễm Chu: “…”
Tôi thấy là cậu muốn tôi chết thì có.
Sau đó, trò chơi diễn ra rất nhanh, vòng đầu tiên cũng kết thúc chóng vánh. Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân giành hạng nhất, Tiết Thanh Phù và Du Thâm về nhì, Tống Viêm và Doãn Song xếp thứ ba, còn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ…
“Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã giành hạng tư trong vòng này, chúc mừng!”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu: “…”
Tống Viêm vỗ vỗ vai Giang Liễm Chu, vừa muốn cười lại phải cố nhịn, còn phải tỏ vẻ đồng cảm:
“Cái… cái đó… Chu ca, hay là quỳ lên bàn giặt đồ một lần cho xong?”
Doãn Song cũng phụ họa: “Cũng đúng mà, đại trượng phu có thể co có thể giãn. A Cửu nhà mình mềm lòng lắm, tha thứ nhanh thôi.”
Tống Viêm im lặng hai giây, rồi hỏi Doãn Song một câu đầy tính triết lý tâm linh. Giọng anh ấy không lớn, nhưng vừa đủ để mic bắt được, và đủ để người bên cạnh là Giang Liễm Chu nghe rõ ràng: “Chu ca… đã từng giãn chưa?”
Giang Liễm Chu: “……”
Không ai ngờ rằng, một cuộc gọi vốn chỉ là nhiệm vụ trò chơi, lại khiến mọi người nghe thấy những điều như thế.
Thịnh Dĩ giao lại điện thoại cho nhân viên, cúi đầu, biểu cảm trên mặt cũng khó mà nhìn rõ.
Giang Liễm Chu khựng người trong giây lát. Ngay khi nhận ra có điều gì đó không ổn, phản xạ đầu tiên của anh là ra hiệu cho nhân viên cắt sóng phát trực tiếp.
Thịnh Dĩ ra hiệu rằng mình không sao, nhưng anh vẫn kịp thời ra lệnh cho tổ chương trình cắt sóng trước khi cô An kịp nói ra hai từ “tai nạn xe”.
Lúc đó, phòng livestream vẫn đang bị càn quét bởi những dòng bình luận dồn dập toàn là: “???”
Ngay sau đó, màn hình bất ngờ chuyển sang đen, có khán giả cứ ngỡ do mạng nhà mình chập chờn, hoặc là vì quá nhiều người xem khiến nền tảng bị nghẽn, nên cố gắng tải lại bằng mọi cách nhưng vẫn không thể vào lại phòng livestream.
Song, dù đã ngắt sóng, hiện trường vẫn còn rất nhiều nhân viên. Cuộc gọi cũng không bị cắt, Giang Liễm Chu chỉ có thể đứng im lặng lắng nghe.
Khoảnh khắc vài phút trước ấy, đối với Giang Liễm Chu, quả thật là một màn dày vò tận tâm can.
Dù dựa vào những hành động và biểu hiện của Thịnh Dĩ thời gian gần đây, anh đã mơ hồ đoán ra vài phần. Nhưng suy đoán dù sao cũng chỉ là suy đoán, còn việc tận tai nghe thấy xác nhận hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau.
Mọi chuyện, cuối cùng cũng đã có lời giải. Vì sao Thịnh Dĩ nói do lý do cá nhân nên không thể lái xe; vì sao sau lần gặp lại đó, cô như biến thành một người hoàn toàn khác; vì sao cô không theo học khoa mỹ thuật; vì sao cô không dùng tay phải để viết hay vẽ; vì sao mỗi khi cầm vật nặng, cô luôn dùng tay trái.
Thậm chí là, có một lần khi họ nói chuyện về tiểu thuyết, anh từng hỏi cô vì sao lại đọc nhiều đến thế.
Khi đó, Thịnh Dĩ đã đáp rằng: “Có khoảng thời gian vì không thể làm gì khác, rảnh rỗi quá nên mới đọc vài quyển.”
Giọng điệu lúc đó quá đỗi bình thản, bình thản hệt như khi cô nói về việc không thể lái xe, hoặc việc không theo học mỹ thuật.
Bình thản như đang kể rằng “trưa nay mình ăn lẩu”, khiến người nghe hoàn toàn không sinh nghi, không nghĩ rằng đằng sau đó có điều gì ẩn giấu.
Bình lặng, thản nhiên, như thể chỉ là chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, càng không hề mang dáng vẻ của một người muốn kể khổ hay tranh thủ sự đồng cảm.
Thế nên, người ta rất dễ bỏ qua trọng tâm thật sự của câu nói. Ví như khi cô nói vì “quá rảnh” nên mới đọc tiểu thuyết, phần lớn mọi người sẽ hỏi: đọc thể loại gì? Đọc tác phẩm nào?
Mà không mấy ai để ý: vì sao lại rảnh rỗi đến thế? Là vì không thể làm gì cả, chỉ có thể nằm trên giường, nên mới thấy buồn chán. Và, điều mình yêu thích nhất, có lẽ cả đời này cũng chẳng thể làm lại được nữa.
Vậy nên, không chỉ là buồn chán, có thể còn là tuyệt vọng, nhưng Thịnh Dĩ không khóc, cũng không làm ầm ĩ, cô vốn không phải người như thế.
Giang Liễm Chu thậm chí không dám tưởng tượng tâm trạng của cô khi ấy sẽ ra sao.
Thời trung học, trường Nhất Trung ở Cảnh Thành có không ít học sinh theo học lớp năng khiếu nghệ thuật, thậm chí nhiều người là bắt đầu từ con số không.
Có một lần anh đến phòng mỹ thuật tìm Thịnh Dĩ, liền nghe thấy vài học sinh bên cạnh thì thầm: vẽ tranh thật sự rất khó, nếu không phải vì kỳ thi đại học thì ai thèm học làm gì?
Nhưng Thịnh Dĩ không giống họ, cô là vì yêu thích mà học.
Lúc ban đầu, Giang Liễm Chu chú ý đến cô bạn cùng bàn ít nói nhưng có ngoại hình nổi bật, chính là vì từng nhìn thấy cô vẽ tranh quá mức chuyên chú.
Thật ra, quá trình sáng tạo luôn đầy khó khăn, kể cả với việc bản thân yêu thích, chỉ cần kéo dài thời gian một chút cũng dễ trở thành gánh nặng.
Nhưng Thịnh Dĩ thì không, cô thực lòng thích vẽ, không chỉ là thích thành phẩm, mà còn yêu cả quá trình vẽ.
Anh từng tự hỏi: phải thích đến mức nào, thì mới có thể kiên nhẫn và chuyên tâm vẽ mỗi ngày như thế?
Một ngày, hai ngày, ba ngày, sự tò mò dần dần chuyển thành một loại cảm xúc khác.
Hồi đó anh từng nghĩ, Thịnh Dĩ là kiểu người nên được sống một đời tự do, không ràng buộc, cứ mãi vẽ tranh như vậy, mãi làm điều mình yêu thích, chẳng ai được cản cô lại.
Giống như cô An vừa nói. Rốt cuộc là đã mơ thấy một giấc mơ ra sao, mà khi tỉnh dậy lại nói ra câu: “Em thật sự rất muốn vẽ tranh”?
Sau khi xuất viện, Thịnh Dĩ đã làm thế nào để cầm bút bằng tay trái, dứt khoát từ bỏ tất cả những gì trước kia, bắt đầu lại từ đầu, vẽ từ con số không, học lại từ đầu, vẽ suốt bao nhiêu năm, cho đến khi danh tiếng dần lan xa?
Giang Liễm Chu thậm chí còn nhớ, lần họ nói chuyện về tiểu thuyết, thể loại mà Thịnh Dĩ đọc nhiều nhất là những truyện có nhân vật chính vì cơ thể có vấn đề nên không thể làm gì, sau đó nhờ cơ duyên mà một lần nữa toả sáng rực rỡ.
Con người xem gì, có thể vì cảm động, có thể vì mơ ước, cũng có thể là… một loại dựa dẫm tinh thần.
Vậy thì Thịnh Dĩ, có phải cũng từng hy vọng như vậy? Anh không biết. Thật sự là… anh chẳng biết gì cả. Giang Liễm Chu há miệng, nhưng nhất thời như thể bị nghẹn lại, không thể phát ra được âm thanh nào.
Anh bước đến trước mặt Thịnh Dĩ, cúi đầu nhìn cô gái đang lặng lẽ cúi đầu kia.
Anh vốn không phải kiểu người quá giàu lòng đồng cảm, nhưng vào giây phút này, anh lại cảm thấy như chính mình cũng đang chịu đựng nỗi đau đó.
Nỗi đau ấy đã vượt xa khỏi giới hạn của hai chữ “xót xa”, Giang Liễm Chu thậm chí không thể dùng lời để diễn tả được tâm trạng của mình lúc này.
Anh muốn vung tay đấm thật mạnh để trút bỏ tất cả, nhưng lại chỉ như đang đánh vào một đám bông mềm mại, cuối cùng chỉ có thể siết chặt nắm tay, đến mức gân xanh hằn rõ trên mu bàn tay.
Giang Liễm Chu chậm rãi đưa tay lên, như thể khó mà hạ quyết tâm nổi. Sau một thoáng ngập ngừng, anh mím môi, rồi nhẹ nhàng đặt tay l*n đ*nh đầu Thịnh Dĩ.
Rất nhẹ, như một chiếc lông vũ chẳng mang chút trọng lượng nào, Thịnh Dĩ ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong im lặng, cô khẽ cong mắt mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu như nghẹt thở. Trái tim anh như bị bóp nghẹn lại, không thể hô hấp. Anh vươn tay ôm lấy bờ vai Thịnh Dĩ, bất ngờ kéo cô vào lòng.
Như thể dồn hết sức lực toàn thân để ôm chặt lấy cô. Thế nhưng bàn tay đặt trên vai Thịnh Dĩ lại chỉ là sự nhẹ nhàng đầy dè dặt.
Thịnh Dĩ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Chóp mũi tràn ngập mùi hương quen thuộc trên người anh, một mùi hương khiến người ta yên tâm.
Nói sao nhỉ… Chuyện đó đã trôi qua nhiều năm, cô cũng đã bước ra khỏi bóng đen ấy từ lâu rồi. Ngoài những người thân cận nhất, gần như không ai biết. Dù có nhắc đến, Thịnh Dĩ cũng chỉ kể vài câu cho có lệ.
Tự cô vẫn luôn nghĩ, chẳng có gì đáng để nhắc lại cả, chỉ là một tai nạn thôi. Cuộc đời mà… có thể sống sót đã là đủ may mắn rồi, sao có thể đòi hỏi không gặp chút tai họa nào?
Hơn nữa, ngoại trừ khoảng thời gian ban đầu, cô thấy mình chẳng bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng. Vẫn có thể vẽ, vẫn có thể đi lại, như vậy đã may mắn hơn rất rất nhiều người rồi.
Thế nhưng, ngay giây phút này, trong vòng tay của Giang Liễm Chu, cô lại bỗng thấy tủi thân, một cảm giác tủi thân chẳng thể nói thành lời.
Ngay cả khi tỉnh lại trong phòng bệnh sau kỳ thi đại học, nghe bác sĩ dè dặt nói với cô rằng: “Tay phải của cháu có lẽ sẽ không thể mang vác nặng, cũng không thể cầm cọ được nữa” cô cũng không thấy tủi thân đến thế.
Khi ấy, cô chỉ gật đầu nói “Cháu biết rồi”. Sau đó, còn nghe y tá bàn tán rằng: cô gái xinh đẹp kia thật kiên cường, đến một giọt nước mắt cũng chưa từng rơi.
Lúc đó Thịnh Dĩ đã nghĩ, khóc để làm gì chứ? Mạng còn giữ được, lẽ ra phải biết ơn mới đúng.
Thế nhưng bây giờ, cô lại không thể ngăn được mình, từng giọt từng giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, thấm ướt chiếc áo khoác của Giang Liễm Chu.
Cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại khóc, giống như một đứa trẻ vấp ngã. Lúc bình thường thì chỉ biết phủi bụi trên quần, nhìn vết thương rồi thổi phù vài cái cho qua.
Nhưng nếu đúng lúc đó có người vỗ vai an ủi, ôm vào lòng mà dỗ dành thì đứa bé ấy sẽ lập tức òa khóc, vừa khóc vừa nói: “Đau lắm, thật sự rất đau, đau đến không chịu nổi…”
Giang Liễm Chu chẳng màng việc nước mắt hay lớp trang điểm có thể làm bẩn chiếc áo khoác đắt tiền của mình. Anh chỉ càng ôm cô chặt hơn, cúi đầu đặt môi lên mái tóc cô, dịu dàng dỗ dành: “Cậu thật sự rất tuyệt… Vất vả cho cậu rồi.”
Anh khựng lại một chút, lần đầu tiên khi cô còn tỉnh táo mà gọi: “…Bảo bối.”
Bảo bối của anh. Từ “bảo bối” ấy, anh đã gọi trong lòng vô số lần, nhưng hiếm khi thốt ra ngoài miệng. Và đây là lần đầu tiên, cô thật sự nghe thấy.
Giang Liễm Chu thậm chí còn thấy may mắn.
Anh nghĩ thật may vì mình đã bày tỏ tình cảm, để giờ đây có thể không chút do dự mà đối xử tốt với cô, không sợ cô hiểu lầm, không phải đến ngay lúc thế này, cũng chẳng dám gọi cô một tiếng “bảo bối”.
Có những lúc, ta cứ tưởng mình đã bước ra khỏi bóng tối, đã buông bỏ được tất cả, đã kiên cường vượt qua mọi chuyện.
Thế nhưng, chỉ cần một câu “vất vả rồi”, nước mắt liền tuôn rơi không ngừng.
——-
Trong đại sảnh, vẫn có không ít người, nhưng tất cả đều im lặng. Tựa như bản thân họ không thuộc về thế giới này, như thể hai người ấy là một thế giới riêng biệt mà không ai có thể chen vào.
Cũng chẳng ai muốn chen vào.
Tự ý cắt ngang buổi ghi hình trực tiếp, với một chương trình có quy mô khán giả khổng lồ như 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》thì chuyện này đã được tính là một “sự cố nghiêm trọng”.
Thế nhưng toàn bộ ekip đều đã nhận được chỉ thị: không ai được làm phiền hai người họ, tạm thời dừng ghi hình. Đội sản xuất đang khẩn trương xử lý “sự cố” phát sóng.
Khi hàng triệu khán giả đang thấp thỏm lo lắng, chương trình đã đồng loạt đăng thông báo trên trang chủ, phòng livestream và cả Weibo chính thức.
Thông báo viết: do gặp sự cố kỹ thuật, hiện ekip đang tiến hành kiểm tra và khắc phục. Kính mong quý khán giả kiên nhẫn chờ đợi, chương trình sẽ được khôi phục ngay khi hệ thống ổn định trở lại.
Ngoài ra, còn gửi lời xin lỗi vô cùng chân thành, thái độ tốt đến mức không thể bắt bẻ nổi.
Nhưng dù là diễn đàn, siêu thoại chính thức của chương trình, hay các siêu thoại CP lớn nhỏ… đều đã rối tung như nồi lẩu.
Các studio nghệ sĩ và fanclub chính thức cũng ngay lập tức lên tiếng trấn an người hâm mộ.
Bên dưới bài đăng của đại fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” trên Weibo, chỉ cần vừa tải lại, là lập tức có hàng trăm bình luận mới nhảy lên.
Hiển nhiên, thông báo kia vẫn còn có chỗ giấu giếm, với khán giả đại trà thì tạm tin được. Nhưng với đám fan CP lăn lộn trên Weibo và diễn đàn mỗi ngày… thì chỉ cần nhìn là biết, trong lời tuyên bố ấy, còn có điều chưa nói hết.
[Nếu là tổ chương trình khác, đăng một thông báo có khi tôi còn tin được đôi ba phần, nhưng mà “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” ấy à… xin lỗi nhé, tổ chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” này giàu có đến mức từ trước đến nay chưa từng xảy ra bất kỳ sự cố nào. Họ đã ngắt sóng lâu như vậy rồi, đừng nói là đang kiểm tra lỗi kỹ thuật, có khi từ trăm năm trước họ đã thay hết đồ mới rồi ấy chứ.]
[Đúng đó yyds tỷ tỷ, em sốt ruột muốn chết luôn! Chắc chắn là do cú điện thoại đó mà mới cắt sóng! Có khi nào cô An đã tiết lộ gì đó không? Em lo cho vợ A Cửu quá trời luôn hu hu.]
[Câu cuối cùng mà cô An nói là khen A Cửu vẽ rất đẹp, rồi lại bảo sẽ mãi nhớ dáng vẻ lần đầu tiên gặp A Cửu, nói đến đó thì đột nhiên ngắt luôn! Rốt cuộc là dáng vẻ thế nào, rốt cuộc A Cửu đã trải qua chuyện gì!]
[Tôi nghĩ chắc chắn là có chuyện ngoài ý muốn rồi… Trời ơi, tính cách của A Cửu vốn đã rất trầm lặng, theo như lời cô An thì lúc mới gặp còn ít nói hơn bây giờ? Trước đó từng bảo bị thương tay phải, chẳng lẽ là tai nạn giao thông hay gì đó, dẫn đến việc không thể tiếp tục vẽ tranh nữa sao?]
[Đừng mà!!! Chị phía trên chỉ mới nói đại vậy thôi mà tim tôi đã đau không chịu nổi rồi, nếu là thật thì… chắc Chu ca sẽ đau lòng chết mất.]
Phía dưới bài đăng Weibo là một mớ hỗn loạn lời bàn tán, ai nấy đều thi nhau đưa ra đủ kiểu suy đoán. Thế nhưng tài khoản luôn rất năng nổ và trung lập trong cộng đồng fan CP “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” lại chưa từng xuất hiện.
Mãi đến mười phút sau khi livestream bị gián đoạn, tài khoản ấy mới đăng một bài viết:Mộc Dĩ Thành Chu yyds: “Mọi người hãy giữ bình tĩnh. Điều có thể xác nhận là A Cửu không sao cả, và buổi livestream bị gián đoạn dự kiến sẽ sớm được khôi phục. Dù trong lòng mọi người có bao nhiêu suy đoán đi nữa, thì trong khi chưa có xác nhận chính thức, xin hãy giữ lý trí, đừng lan truyền những thông tin chưa được kiểm chứng trên các nền tảng công cộng.
Đồng thời, chúng ta là fan, nhưng nói chính xác hơn là những người quen biết họ qua mạng. A Cửu chỉ là một người thường, xin đừng cố tình xâm phạm đời tư của cô ấy. Hãy giữ một giới hạn phù hợp. Hãy dùng cách đúng đắn nhất để ủng hộ người mà chúng ta yêu mến!”
Tài khoản “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” vốn là một tồn tại được đông đảo fan CP ủng hộ vì luôn tích cực và trung lập. Chỉ là lần này xảy ra sự cố gián đoạn chưa từng có từ đầu chương trình đến giờ, lại kéo dài lâu đến vậy, nên fan mới sốt sắng như kiến bò trên chảo nóng.
Sau khi tài khoản này lên tiếng, rất nhiều fan cũng dần thấy lời nói đó có lý. Dù sao thì, kể cả chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” có ngắt sóng, thì nhất định cũng là có lý do.
Phần nhiều là giống như “Mộc Dĩ Thành Chu yyds” đã nói, có thể liên quan đến một số chuyện riêng tư của Thịnh Dĩ, và những thông tin đó vốn không phù hợp để khán giả đại chúng được biết đến.
Nếu trong tình huống như vậy mà fan CP vẫn cố tình truy đến tận cùng những chuyện riêng tư ấy, thì khác gì fan cuồng hay cánh săn tin chứ?
Chẳng bao lâu sau, dưới sự kêu gọi từ nhiều phía, bầu không khí hỗn loạn ban nãy trong cộng đồng khán giả cũng dần ổn định lại.
Ba phút sau, buổi livestream trở lại bình thường.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số khán giả đồng loạt tràn vào phòng livestream, nền tảng phát sóng gồng mình chịu đựng dòng lưu lượng khổng lồ, nhưng hình ảnh hiển thị vẫn ổn định.
Ngay cả các khách mời cũng giữ nguyên dáng vẻ như trước khi bị cắt sóng, như thể sự cố vừa rồi chưa từng là lỗi kỹ thuật, mà chỉ như có ai đó bấm nút “tạm dừng thời gian”, khiến tất cả mọi người trong phòng livestream đều dừng lại ở khoảnh khắc một giây trước khi ngắt kết nối.
Tựa như một chương trình truyền hình, chỉ cần sự cố được xử lý là có thể tiếp tục phát sóng.
[Aaaa tôi vào được rồi! Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy, làm tôi lo sốt vó luôn, cuộc gọi kết thúc rồi hả?]
[Hu hu ôm chầm vợ A Cửu cái nào, vợ A Cửu giờ ổn chứ? Nếu trạng thái không được tốt lắm thì hay là hôm nay quay đến đây thôi? Tôi lo cho sức khỏe của cậu ấy lắm]
[Đúng đó, dù gì thì A Cửu cũng mới hồi phục sức khỏe, bệnh nặng vừa qua đi. Tuy nhìn có vẻ còn béo lên chút nữa chứ]
[Má ơi, chị phía trên chỉ nói một câu mà khiến toàn bộ cảm xúc tôi tích tụ bao lâu tan biến sạch sành sanh!]
[A Cửu có phải vừa dặm lại lớp trang điểm không? Thấy như che bớt quầng đỏ quanh mắt rồi… có phải đã khóc không? Với lại, jlz anh có thể kiềm chế một chút được không, ánh mắt của anh dán cả vào người vợ luôn rồi đó!]
Phát thanh vang lên: “Chào mừng mọi người quay trở lại với phòng livestream. Thiết bị chương trình đã được sửa chữa xong, rất xin lỗi vì sự cố vừa rồi đã gây ra bất tiện cho quý vị khán giả. Chúng tôi sẽ nghiêm túc kiểm điểm về sự cố lần này, đảm bảo sẽ không lặp lại trong tương lai.”
“Vậy bây giờ, chúng ta tiếp tục quay hình nhé!”
Vì đã nói là quay tiếp, nên mọi thứ quay về với trò chơi ban đầu. Tâm trạng của Thịnh Dĩ cũng đã ổn định trở lại, cô lại nhìn xuống tấm thẻ nhiệm vụ trong tay mình. Sau đó, cô liếc mắt trao đổi ánh nhìn với Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu đương nhiên hiểu được ý cô “Xác định rồi hả, là ‘tiến thẳng về đích’?”
Anh khẽ gật đầu, ngẩng mặt lên đầy lười biếng.
Ý tứ cũng rõ ràng “Còn không tin tôi à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thật ra có đôi lúc, cô đúng là… hơi không tin lắm.
Cô gật đầu, ý là “Vậy chẳng phải vòng chơi này, tụi mình là quán quân được định sẵn rồi sao?”
Bking đúng là Bking, đến nước này rồi mà vẫn không quên quan tâm đến kết quả trò chơi.
Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy cuộc điện thoại ban nãy hình như cũng đáng lắm chứ.
Loa phát thanh vang lên: “Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã hoàn thành nhiệm vụ”
“Các bạn có thể lùi về vạch xuất phát rồi!”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ: “…”
Động tác giơ tay chữ “Yeah” của Thịnh Dĩ suýt nữa thì đông cứng giữa không trung.
Cô như không thể tin nổi mà chậm rãi quay đầu nhìn sang Giang Liễm Chu bên cạnh.
Giang Liễm Chu: “……”
Thật ra thì anh cũng không dám tin.
Dù gì cũng là chính tay anh viết ra tấm thẻ nhiệm vụ đó. Chưa nói đến trí nhớ vốn luôn xuất sắc của mình, thì cái thẻ đó cũng mới chỉ được viết cách đây chưa đầy một tiếng!
Dù hiện tại thẻ nhiệm vụ đã được tổ chương trình in sẵn thay vì viết tay, nhưng từng chữ trên đó hoàn toàn không sai một ly, anh sao có thể nhớ nhầm cơ chứ!
Nhưng mà, lời “còn không tin tôi à” vừa mới nói ra khỏi miệng, lúc này đây lại càng không thể để lộ vẻ mặt kinh ngạc được.
Anh tự cho là mình đã bình tĩnh quay đầu sang một bên một cách ngầu lòi. Thực chất là hoàn toàn không dám nhìn vẻ mặt của Thịnh Dĩ.
[……]
[Mẹ nó, chương trình này đúng là không có phút nào nhàm chán, luôn khiến tôi bất ngờ đúng lúc gay cấn nhất.]
[Tôi không hiểu sai chứ? Tấm thẻ đó vốn là của anh Chu viết, đáng ra là “tiến thẳng về đích”, nên A Cửu mới dù không tình nguyện lắm vẫn đi gọi điện? Vậy mà bây giờ……]
Các khách mời tại hiện trường cũng đều ngơ ngác, chỉ có Tiết Thanh Phù khẽ mỉm cười, còn Du Thâm thì đẩy đẩy kính.
Giang Liễm Chu quả thực cảm thấy mình không gánh nổi cơn giận của Thịnh Dĩ.
Nên sau một thoáng ngập ngừng, anh chậm rãi giơ tay lên, hướng về tổ chương trình đề xuất khiếu nại: “Tôi cho rằng tấm thẻ nhiệm vụ có phần không công bằng, xin tổ chương trình cho một lời giải thích hợp lý.”
Tổ chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 vốn nổi tiếng là khá nhân văn, nên trong tình huống thế này tất nhiên sẽ cho phép khách mời nộp đơn khiếu nại.
Vậy nên, màn hình lớn từ từ hé lộ tấm thẻ nhiệm vụ vốn được mã hóa bởi tổ chương trình.
Đích thực là: [Lùi về vạch xuất phát].
Thịnh Dĩ: “……”
[……]
[Giang Liễm Chu, hôm nay an nghỉ đi, không ai cứu được anh nữa rồi [nến][nến]]
[Điều khó chịu nhất với một “bking” không phải là về bét, mà là rõ ràng có thể về nhất mà lại tụt tận đáy. Giang Liễm Chu, anh phạm phải điều đại kỵ. Điều cuối cùng chúng tôi có thể làm cho anh, là đúng ngày này năm sau dành cho anh ba phút mặc niệm.]
[Cày cuốc ba mươi năm, một ngày quay lại thời kháng chiến.]
……
Thậm chí đồng tử của Giang Liễm Chu còn có chút rung chấn. Nói thật lòng, ngay cả tổ chương trình cũng không thể ngờ lại xảy ra tình huống kịch tính như vậy, còn hơn cả những gì đã viết sẵn trong kịch bản.
Loa phát thanh lại vang lên: “Do nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã kích hoạt cơ chế đặc biệt của vòng thi này, nên hiện tại sẽ có phần giải thích cụ thể. Theo thông lệ của 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》, ở mỗi vòng ghi hình, nhóm giành được hạng nhất sẽ nhận được một số lợi thế trong vòng sau.”
“Ở đợt ghi hình lần trước, nhóm giành được hạng nhất trong vòng tổng kết là nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm, nên trong vòng đầu tiên của lần ghi hình này, họ được hưởng lợi thế. Và lợi thế đó chính là”
Phát thanh tạm dừng một chút, lại quen thói làm khán giả hồi hộp: “Được sao chép một tấm thẻ nhiệm vụ bất kỳ của một tổ khách mời bất kỳ, và có thể lựa chọn giữ nguyên hay đảo ngược nội dung ‘Tiến lên/lùi lại X ô’.”
“Tiết Thanh Phù và Du Thâm đã chỉ định Giang Liễm Chu làm đối tượng sao chép, chọn một tấm thẻ của anh để sao chép, và đổi ‘Tiến thẳng về đích’ thành ‘Lùi về vạch xuất phát’.”
“Còn tấm thẻ mà nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ rút trúng, không phải là bản gốc do Giang Liễm Chu viết, mà là bản sao chép được nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm chỉnh sửa lại.”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ âm thầm siết chặt nắm tay. Giang Liễm Chu bắt đầu thử giải thích cho mình, anh hắng giọng rồi khẽ ho một tiếng: “Cái này thật sự không phải lỗi của tôi.”
Mà quả thật, cũng không hoàn toàn là lỗi của anh, nhưng vậy thì lại càng khiến người ta tức điên!
Giờ thì ngay cả một người để đổ lỗi cũng không có, đã làm bao nhiêu nhiệm vụ như thế, cuối cùng còn gọi một cú điện thoại khiến mình rơi nước mắt trước bao nhiêu người, kết quả là vẫn phải khổ sở quay về vạch xuất phát.
Đoàn Minh Tể và Uông Đồng thì vui ra mặt.
Đoàn Minh Tể quả không hổ danh là streamer game, đúng là mê k*ch th*ch, thi thoảng còn liều mạng đến độ gan trời.
Anh ta chắp tay vái về phía Giang Liễm Chu đầy khoa trương: “Cảm ơn Chu ca đã nhường vị trí quán quân cho tôi, đại ân này, tôi nhất định khắc ghi trong lòng!”
Giang Liễm Chu: “…”
Tôi thấy là cậu muốn tôi chết thì có.
Sau đó, trò chơi diễn ra rất nhanh, vòng đầu tiên cũng kết thúc chóng vánh. Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân giành hạng nhất, Tiết Thanh Phù và Du Thâm về nhì, Tống Viêm và Doãn Song xếp thứ ba, còn Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ…
“Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã giành hạng tư trong vòng này, chúc mừng!”
Thịnh Dĩ: “…”
Giang Liễm Chu: “…”
Tống Viêm vỗ vỗ vai Giang Liễm Chu, vừa muốn cười lại phải cố nhịn, còn phải tỏ vẻ đồng cảm:
“Cái… cái đó… Chu ca, hay là quỳ lên bàn giặt đồ một lần cho xong?”
Doãn Song cũng phụ họa: “Cũng đúng mà, đại trượng phu có thể co có thể giãn. A Cửu nhà mình mềm lòng lắm, tha thứ nhanh thôi.”
Tống Viêm im lặng hai giây, rồi hỏi Doãn Song một câu đầy tính triết lý tâm linh. Giọng anh ấy không lớn, nhưng vừa đủ để mic bắt được, và đủ để người bên cạnh là Giang Liễm Chu nghe rõ ràng: “Chu ca… đã từng giãn chưa?”
Giang Liễm Chu: “……”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









