Trong phòng livestream, bình luận vốn đã rất dày đặc. Lúc ban đầu, khi Doãn Song và Uông Đồng Hân đặt câu hỏi, cả phòng chat lập tức bùng nổ.
[Trời ơi, cười muốn chết! Gì mà toàn mấy câu hỏi với đáp án như gặp ma thế này! Trước tôi với bạn cũng từng chơi thử, toàn ra mấy câu chả liên quan gì, ai ngờ hôm nay lại…]
[Tôi thật sự mỗi ngày xem chương trình này, không phải vì “ăn đường” mà cười chết thì cũng là vì bị mấy cú bẻ lái mà cười xỉu… Mẹ tôi bảo tôi cười kiểu này nữa thì nếp nhăn cũng cười ra luôn cho xem!]
[Dễ thương quá đi mất, ôm ôm Song Song bé cưng với Đồng Hân bé cưng nào, cuốn sách này chẳng đúng tẹo nào đâu! Cứ mạnh dạn tiến lên nhé, vé số chắc chắn trúng, hợp tác với đạo diễn Lý chắc chắn có!]
[Chốt lại một câu: Ai dám nói cuốn sách này chuẩn, tôi giận người đó thật đấy!]
…
Bầu không khí rất hòa hợp.
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 nổi tiếng và được khán giả yêu mến chính là vì thế: dù là ghi hình phát sóng trực tiếp, nhưng bầu không khí trong livestream luôn rất tích cực, dù có đôi ba bình luận tiêu cực cũng nhanh chóng bị báo cáo.
Dàn khách mời thì ai nấy đều đáng yêu, quan hệ ngày một thân thiết, không vì đây là một show mang tính thi đấu mà trở nên căng thẳng hay khó xử.
Cho đến khi Thịnh Dĩ cất tiếng hỏi, câu “Gần đây tôi sẽ yêu đương chứ?” vừa thốt ra, không chỉ khiến các khách mời tại chỗ sững người, mà ngay cả phòng livestream cũng cứng đờ trong ba giây.
Ba giây sau, bình luận bùng nổ như vỡ đê.
[Aaaa đừng dùng “Sách Giải Đáp” để hỏi câu này! Xin anh đó Tống Viêm, cầu xin anh từ chối cô ấy đi! Cuốn này không chính xác đâu!]
[Đừng mà! Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, vợ A Cửu ơi tôi lạy cô đấy, hãy cho anh Chu một cơ hội đi! Với cái tính khí khó ở của anh ấy, nếu cô không chấp nhận anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ cô đơn suốt đời mất thôi!]
[Không được, các chị em ơi, nếu Tống Viêm thật sự định đoán cho A Cửu bé cưng thì đoạn này tôi xin phép không xem. Tim tôi yếu lắm rồi, coi chương trình càng lâu thì nitroglycerin cũng vô tác dụng mất thôi…]
[Vợ ơi, vợ A Cửu à! Chuyện tình cảm phải tin vào cảm giác của mình chứ đúng không? Đừng tin mấy cái kiểu “trời định” vớ vẩn! Cô chờ đấy, tôi sắp ra tiệm sách đập tan cái “Sách Giải Đáp” rồi!]
Nhưng bất kể phòng livestream có điên cuồng ra hiệu “Đừng mà!”, trong nhà ăn, Tống Viêm vẫn hơi run tay bắt đầu bước vào chuyến “vượt qua Hoàng Tuyền” lần này.
Mà nghĩ đi nghĩ lại, Tống Viêm thấy cũng chưa đến mức toang. Ít nhất thì bây giờ Giang Liễm Chu chưa có mặt, chuyến đi này của anh có thể kéo dài thêm chút thời gian, không đến nỗi lập tức mất mạng.
Khi lật đến [Đáp án nằm ngoài cửa sổ], phòng chat vẫn còn ngập tràn dấu chấm hỏi mơ hồ, cùng những tiếng kêu than kiểu “Tôi nói rồi mà, sách này chả chính xác chút nào cả!”, liên tục hối thúc khách mời chơi cái gì khác đi, hoàn toàn quên mất là khách mời không thể nhìn thấy bình luận trực tiếp.
Cho đến khi ống kính quay theo ánh mắt của Thịnh Dĩ, hướng về phía cửa sổ, nơi người đàn ông có dáng vẻ cao gầy, lười biếng mà tuấn tú ấy đang đứng.
[……]
[……T-T-Tôi, trời đất ơi!]
[Chết mất! Chết mất! Tôi không chịu nổi nữa!!! “Đáp án nằm ngoài cửa sổ” đó trời ơi!!! Tôi vừa nhảy dựng khỏi ghế, có ai đang gào rú với tôi không vậy!!!]
[《Sách Giải Đáp》 đúng là huyền thoại! Vợ A Cửu ơi, sao em có thể không đồng ý với anh Chu được chứ! Em nhìn đi, tình yêu của hai người là do ông trời an bài! Không ai có thể ngăn cản hai người đến với nhau cả!]
[Aaaaaa ai dám nói cuốn sách này không chuẩn? Ai dám?! Ai nói nó không đúng, tôi sống chết với người đó luôn! 《Sách Giải Đáp》 mau hiện linh đi! Trong vòng một giây tới, hiện linh ngay! Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ, tôi lệnh cho hai người ôm nhau hôn ngay lập tức!]
[Tôi đã đặt mua rồi! Mỗi lần tôi đặt sách là Mộc Dĩ Thành Chu sẽ yêu nhau thêm một trăm năm nữa!]
[? Cái người bán sách phía trước đừng nhân cơ hội quảng cáo ké nhé!]
Cả hai người, Doãn Song và Uông Đồng Hân, liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt siết chặt vòng tay ôm lấy chính mình. Lúc này, họ còn có thể nói gì nữa đây? Họ thật sự không dám nói gì cả…
Vậy mà Tống Viêm – người mới vừa nãy còn ra vẻ “người lớn không chấp nhặt với trẻ con” giờ lại bắt đầu vênh váo đắc ý: “Thế nào, bây giờ còn dám bảo ‘Sách Giải Đáp’ không linh nghiệm nữa không?”
Cái vẻ đáng ăn đòn ấy, đúng là không khác gì Giang Liễm Chu những lúc hay lên mặt. Khiến người ta không khỏi nghi ngờ, liệu chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” này có phải đã giúp các khách mời học lẫn cái xấu của nhau? Doãn Song khẽ cười khẩy, “Coi cái bộ dạng của cậu kìa, không biết còn tưởng chính cậu là tác giả quyển sách đó đấy.”
Tống Viêm: “?”
Uông Đồng Hân cũng hùa theo: “Đúng rồi, với lại hồi nãy chỉ vì liên quan đến A Cửu thì mới ứng nghiệm thôi, bọn tôi thì chẳng thấy linh gì cả. Chắc chỉ đúng với đầu… cậu ấy!”
Tống Viêm: “??”
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị đẩy ra, Giang thiếu gia bước chầm chậm vào phòng ăn, liếc mắt nhìn Thịnh Dĩ – người đã quay đầu đi tránh ánh mắt anh đầy lúng túng, rồi thong thả hỏi những người còn lại: “Mọi người đang làm gì đấy?”
Tống Viêm giơ cuốn Sách Giải Đáp trong tay lên cho Giang Liễm Chu xem, hào hứng đề nghị: “Anh Chu, anh thử xem không? Thật ra đúng lắm đấy!”
Uông Đồng Hân: “…”
Doãn Song: “…”
Giang Liễm Chu lại liếc sang Thịnh Dĩ một lần nữa, trong lòng dường như đang có gì đó suy tính.
Tống Viêm gật đầu khuyến khích.
“Được” Giang Liễm Chu đáp thẳng thừng.
Mọi người: “…”
Gì vậy? Vợ chơi thì chồng cũng chơi à? Vợ hát chồng hoạ là đến mức này sao? Anh cứ thích đi theo vợ làm cái đuôi nhỏ dính người mãi như thế hả?
Nhưng mà, nói gì thì nói, các khách mời ở đây dù gì cũng hiểu rõ tính Giang Liễm Chu. Nên dù có hơi cạn lời thì họ cũng dần dần quen với kiểu này rồi.
Tống Viêm ngừng lại hai giây, vẫn hỏi thêm: “Vậy… anh Chu, anh muốn hỏi điều gì?”
Giang Liễm Chu như thể đã nghĩ xong từ lâu, chẳng như ba người trước còn do dự lưỡng lự. Anh thẳng thừng nói ra câu hỏi của mình: “Vừa rồi A Cửu hỏi gì?”
Tống Viêm: “…”
Tống Viêm: “Anh Chu à, dù tôi không phải là tác giả của cuốn sách này, nhưng tôi vẫn muốn lên tiếng bênh vực nó một chút. Không ai hỏi kiểu đó đâu ạ…”
Thật đấy, bình thường người ta hỏi toàn kiểu “có nên hay không”, chứ ai lại đi hỏi một cuốn sách “nó là cái gì” chứ?
Giang Liễm Chu hừ nhẹ một tiếng: “Vậy mà cũng đòi bảo nó linh nghiệm?”
[……]
[Chị ba dấu chấm lửng lại đến đúng giờ rồi! Gào thét tôi yêu chị ba dấu chấm lửng!]
[jlz à, mẹ nói với con một vạn lần rồi, làm người thì đừng có kiêu ngạo quá được không? Giờ còn dám bảo Sách Giải Đáp không linh, đến lúc biết chuyện gì vừa xảy ra nãy giờ đảm bảo con khóc sưng mắt luôn cho xem!]
Thiếu gia Giang đã nói vậy rồi, Tống Viêm cũng chẳng còn gì để phản bác, chỉ lặp lại quy tắc chơi cho Giang Liễm Chu một lần nữa, rồi bắt đầu lật sách lạch cạch lạch cạch.
So với ba người trước, Giang Liễm Chu rõ ràng chẳng hề có vẻ gì là thành tâm cả. Anh không nhắm mắt, chỉ hơi nghiêng đầu đi một chút, rồi tùy tiện nói một câu, giọng uể oải: “Dừng.”
Tống Viêm dừng tay.
Anh ấy liếc nhìn kết quả trước một cái, lập tức bật cười: “Phụt.”
Nhưng khi ngẩng lên thấy gương mặt của Giang Liễm Chu, Tống Viêm lại không dám cười to, chỉ có thể cố gắng nhịn xuống, ho khan một tiếng, rồi “cung kính” đưa cuốn sách cho anh.
Rõ ràng biết câu hỏi vừa nãy của Giang Liễm Chu kiểu gì cũng chẳng ra được kết quả gì ra hồn, vậy mà Thịnh Dĩ vẫn không kìm được tò mò, ghé sát vào xem.
[Hỏi ba cậu đi.]
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Phụt.”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ vỗ vỗ vai anh: “Thấy chưa, có những lúc đúng là không thể không phục, cuốn sách này… chuẩn ghê đó. Muốn biết tôi hỏi gì á? Thì đi hỏi ba cậu đi.”
Giang Liễm Chu: “……”
[Chu ca, chuyện này… nếu không thì anh gọi A Cửu một tiếng “ba” đi? Xem như hoàn thành tâm nguyện nhỏ của cô ấy, cũng đâu có mất gì~]
[?? Tôi vừa phát hiện ra điểm then chốt nè, A Cửu nói gì cơ? “Cuốn sách này rất chuẩn”? Vậy là A Cửu mặc định câu trả lời vừa rồi là đúng rồi đúng không? A Cửu vợ ơi, hãy thừa nhận đi, tim em đã thuộc về anh ấy rồi!]
[Không hổ danh là chị gái “Mộc Dĩ Thành Chu yyds”! Fan cúi đầu bái phục. Cứ bắt trúng điểm ngọt ngào nhất, giới shipper thật sự phải học hỏi chị đó! Bảo sao ai cũng nói theo chị thì không bao giờ thiếu đường ăn cẩu lương.]
Bầu không khí của buổi tiệc ngủ thật sự quá tuyệt. Lần đầu tiên không vì thứ hạng mà tụ họp, ai nấy đều rất thả lỏng, có đồ ăn ngon, có rượu vang nhẹ, mấy người bạn ngồi lại trò chuyện đông tây nam bắc không dứt.
Phân đoạn mà đạo diễn chương trình khác có lẽ sẽ gọi là “nhạt nhẽo”, thì khán giả trong phòng livestream lại xem say sưa, thậm chí ước gì họ có thể cứ ngồi thế này mãi mãi.
Cho đến khi loa vang lên nhắc nhở: “Đã khá muộn rồi, ngày mai vẫn còn phần trò chơi cần ghi hình, mong các vị khách mời hãy đi nghỉ sớm nhé~”
Mọi người mới chợt nhận ra, không ngờ họ đã nói chuyện lâu đến vậy.
Khán giả lưu luyến không rời, nhưng những “mẹ ruột fan” lúc này chiếm thế thượng phong:
[Đi ngủ sớm đi các bảo bối của tôi, ngày dài còn ở phía trước! Tôi thật sự quá thích mấy đứa rồi, chỉ cần các em ở bên nhau là tôi lại thấy vui vẻ không chịu nổi.]
[Mai gặp lại nhé, ngủ ngon nha. Mẹ sẽ nhớ các con lắm đó.]
Thịnh Dĩ cũng không kìm được mà khẽ cười. Khoảnh khắc ấy, dù cô hoàn toàn không nhìn thấy màn hình bình luận, nhưng lại bất ngờ cảm nhận được cùng một mạch cảm xúc với khán giả đang theo dõi trực tiếp.
Chương trình này, thật sự rất tuyệt, dù là ở đâu cũng vậy.
——
Tất nhiên, ý nghĩ này đến buổi picnic trưa ngày hôm sau thì đã tan biến sạch sẽ, không sót lại chút gì.
Buổi picnic lần này trong chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 được tổ chức tại một công viên rừng nổi tiếng ở Viễn Thành. Trên đường lái xe đến đó, Thịnh Dĩ vẫn thi thoảng ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Quả thật Viễn Thành là một thành phố rất đáng sống. Dù nhiều người vẫn nói rằng thành phố nào cũng toàn những tòa nhà cao tầng giống hệt nhau, nhưng ở đây vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí sinh động, đậm mùi nhân gian.
Cây cối được quy hoạch rất tốt, gương mặt người qua lại ai nấy đều mang theo nụ cười. Hai bên đường là những cửa tiệm nhỏ bán đủ món ăn hấp dẫn, xe vừa vụt qua là đã thấy hơi nóng bốc lên, thậm chí còn có thể mơ hồ ngửi được mùi hương phảng phất.
Cũng có không ít người trông giống du khách, nam nữ thành thị ăn mặc thời thượng đi qua đi lại, trò chuyện với nhau vẫn thân thiện và tự nhiên, chỉ cần liếc mắt một cái, thật sự rất dễ khiến người ta có thiện cảm với thành phố này.
Gió xuân thoảng qua, mái tóc dài xoăn của Thịnh Dĩ khẽ tung bay về phía sau, trên gương mặt cô bất giác hiện lên một nụ cười nhẹ.
“Đừng nhìn nữa.” Một giọng nói lười biếng vang lên bên cạnh, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Thịnh Dĩ thoáng sững người: “Hả?”
Gì đây, giờ đến cả cửa sổ cô cũng không được ngắm nữa à?
Đại thiếu gia Giang còn tỏ vẻ không hài lòng: “Nhìn nữa cũng không thấy người đó đâu, tìm gì vậy?”
Thịnh Dĩ: “……”
Chủ đề này lại lập tức quay về đoạn hôm qua họ bị “tai nghe chưa tháo” cắt ngang, thật sự khiến người ta… cạn lời.
Cô ngẫm nghĩ một chút: “Chẳng lẽ Giang đại thiếu gia bỗng nhiên bắt đầu có cảm giác nguy cơ? Cảm thấy mình không đẹp trai bằng người ta?”
“Không thể nào” Giang Liễm Chu cười khẽ, giọng đầy lười biếng, “Anh đây đẹp trai số một thiên hạ.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bắt đầu bịa đặt không chớp mắt: “Thật ra hôm qua tôi dùng ‘Sách Giải Đáp’ để bói xem hôm nay có gặp lại bọn họ không.”
Thịnh Dĩ ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “‘Sách Giải Đáp’ trả lời rất chắc chắn: Sẽ gặp.”
Giang Liễm Chu: “?”
Giang Liễm Chu tiện tay ném cái Rubik bốn tầng đang xoay dở qua một bên, mặt không cảm xúc, nhưng giọng lại bất giác lớn hơn mấy phần: “Tôi nói rồi mà, ‘Sách Giải Đáp’ chẳng chính xác tí nào.”
Các khách mời đang ai làm việc nấy: “……”
Doãn Song liếc mắt ra hiệu với Tiết Thanh Phù: Anh Chu hôm nay sao thế? Hai người họ trước đó đang nói gì mà lại nhắc đến ‘Sách Giải Đáp’?”
Tiết Thanh Phù lắc đầu: Không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng tám phần là A Cửu lại đang lừa anh Chu đấy. Anh Chu dễ bị lừa lắm.
Doãn Song: “……”
Còn phải xem là bị ai lừa nữa…
[Thật lòng mong rằng sau này anh Chu sẽ không hối hận vì những lời đã nói hôm nay.]
[jlz: Không sao, tôi chưa bao giờ quan tâm đến sĩ diện. Chỉ cần A Cửu đồng ý kết hôn với tôi, tôi lập tức mua về một vạn cuốn Sách Giải Đáp.]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds, chị gái ơi, em đã nói một vạn lần rồi, chị đúng là con giun trong bụng Giang Liễm Chu đó! Sao chị lại hiểu anh ấy rõ đến thế chứ!]
Phong cảnh dọc đường vốn đã đủ đẹp, huống hồ gì hôm nay họ còn đến một nơi nổi tiếng, công viên rừng Viễn Thành. Mấy ngày nay trời cực kỳ đẹp, công viên lại nổi danh với cảnh sắc nên thơ, dù lúc này còn khá sớm nhưng trong công viên đã có không ít người đến chiếm chỗ, trải khăn picnic lên bãi cỏ.
Công viên này vốn nổi tiếng nhờ các loài hoa. Ở đây trồng rất nhiều loại cây hoa khác nhau, quanh năm suốt bốn mùa đều có cảnh hoa để ngắm. Xuân anh đào, hạ sen, thu quế, đông mai. Bốn mùa luân phiên, cảnh sắc chẳng mùa nào giống mùa nào. Và giờ đây, chính là độ đầu xuân, khi hoa anh đào vừa mới bắt đầu nở.
Phân đoạn lần này vẫn là hành động theo nhóm. Xe buýt chỉ dừng lại ở cổng công viên rừng, loa vang lên: “Xin mời các vị khách quý mang theo vật dụng picnic của mình, chia nhóm tìm vị trí dã ngoại. Và nhiệm vụ hôm nay của chúng ta…”
“Là mời người cùng ngắm hoa!”
“Bây giờ, xin mọi người hãy nhận thẻ nhiệm vụ.”
Thẻ nhiệm vụ lần này không được chiếu cho máy quay, khán giả cũng lập tức hiểu ra rằng có khả năng nhiệm vụ hôm nay lại là dụ dỗ người qua đường nói gì đó hoặc làm gì đó. Để tránh người hâm mộ trong phòng livestream làm lộ nội dung, chương trình chọn công bố nhiệm vụ sau khi các đội đã hoàn thành phần của mình.
Thịnh Dĩ nhận lấy thẻ, liếc mắt đọc dòng chữ trên đó:
[Tính giờ từ lúc trải khăn picnic, trong phạm vi 10 mét, mời hai người đầu tiên xuất hiện trong vòng tròn đến cùng picnic. Nếu ai từ chối, sẽ mời người kế tiếp theo thứ tự. Không được nói hai chữ “ngon lắm”, nhưng phải dẫn dắt để hai người khách khen “ngon thật đấy” mới xem là hoàn thành nhiệm vụ. Sẽ xếp hạng theo thứ tự hoàn thành nhiệm vụ.]
Giang Liễm Chu cũng ghé lại nhìn qua một lượt, đại khái đã hiểu. Nói cách khác, họ cần mời hai người qua đường đóng vai NPC, và khiến những người đó khen món ăn của họ là ngon.
Cũng không phải là quá khó, nhưng Thịnh Dĩ lại nhìn túi nguyên liệu họ mang theo, im lặng vài giây.
Mì cay, cổ vịt cay, chân gà, lẩu tự sôi.
…
Cô nhét thẻ nhiệm vụ vào tay Giang Liễm Chu, nghiêng đầu sang chỗ khác, nhắm nghiền mắt.
Giang Liễm Chu: “……”
Anh cố gắng phát huy tính chủ động tích cực: “Đừng như vậy mà, biết đâu chúng ta lại gặp được mấy người qua đường hiểu chuyện thì sao?”
Thịnh Dĩ từ từ mở mắt, nhìn anh hai giây.
Suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu định bán… sắc để dụ người ta hả?”
Giang Liễm Chu: “?”
Giang Liễm Chu: “Cuối cùng cậu cũng thừa nhận là tôi có… sắc à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Vì vậy, khi đến cổng soát vé, thấy những vị khách mời khác trong nhóm đã hào hứng đi tìm chỗ picnic, Thịnh Dĩ quay đầu liếc nhìn Giang Liễm Chu — người đang xách túi chỉ bằng một tay và dứt khoát chọn cách phó mặc.
“Cứ từ từ mà đi” Thịnh Dĩ nói “Tìm chỗ yên tĩnh ngẩn ngơ một lúc cũng được.”
Thiếu gia Giang rất có tinh thần “không bỏ cuộc, không từ bỏ”, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thế cũng được, cậu ngẩn người, tôi ‘đưa cậu bay’.”
Thịnh Dĩ không nhịn được mà bật cười, chẳng hiểu sao, vào khoảnh khắc này, Giang Liễm Chu lại…
thật sự có đôi ba phần đáng yêu.
Dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi mà, Thịnh Dĩ miệng thì nói vậy, chứ vẫn cùng Giang Liễm Chu đi tìm chỗ picnic. Lúc này dù người cũng không ít, nhưng đa phần đều đã chiếm mấy gốc anh đào to ở trung tâm. Còn ở mấy khu vực xung quanh thì vẫn còn khá nhiều chỗ trống.
Tuy Giang thiếu gia rất hay kén chọn, nhưng anh lại rất biết điều khi cần thiết. Xách túi trên tay, anh chẳng đòi hỏi gì, chỉ ngoan ngoãn nghe theo chỉ đạo của Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ vốn đã quen với cái kiểu “mình là người quyết định” mỗi khi ở cạnh Giang Liễm Chu, nên cũng chẳng thấy có gì kỳ lạ, cứ đi tới đi lui, vừa đi vừa quan sát các khu vực có thể trải khăn.
Cô dừng lại, khẽ giơ tay chỉ về phía gốc cây không xa: “Chỗ đó được chứ?”
Đó quả thực là một vị trí rất ổn, không quá đông, nhưng cũng không đến mức hoang vắng, cảnh đẹp và lên hình chắc chắn sẽ tốt.
Giang Liễm Chu vừa định gật đầu, thì thấy một cặp đôi trẻ từ hướng khác đi đến, chiếm ngay vị trí Thịnh Dĩ vừa chọn.
Thịnh Dĩ: “……”
Xem ra hôm nay đúng là ngày chẳng hợp để làm gì cả, đặc biệt là quay chương trình.
Cô thở dài một hơi, kéo cổ tay phải của Giang Liễm Chu đang định bước tới, rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đi thêm vài bước, Thịnh Dĩ lại chỉ về một nơi khác, hỏi anh: “Chỗ đó được không?”
Không nghe thấy trả lời, Thịnh Dĩ cũng chẳng quay đầu lại: “Hửm?”
…Không có âm thanh gì cả.
Thịnh Dĩ nhíu mày, thắc mắc quay đầu lại gọi: “Giang Liễm…”
Chữ “Chu” còn chưa kịp thốt ra, Giang thiếu gia đang lặng lẽ nhìn về một phía, trông như người mất hồn, không nói gì, hình như cũng chẳng nghe thấy cô đang gọi.
Thịnh Dĩ im lặng trong giây lát, rồi nhìn theo ánh mắt của anh, chính là nơi cổ tay cô đang nắm lấy cổ tay anh.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô lập tức buông tay như điện giật.
Giang thiếu gia lúc này mới “thoát ra” khỏi trạng thái xuất thần, liếc nhìn Thịnh Dĩ, rồi vội vàng quay mặt sang chỗ khác: “Sao còn chưa đi?”
Giọng điệu… nghe có vẻ thản nhiên lắm ấy, nếu bỏ qua phần cuối giọng có chút nhẹ bẫng ấy.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bỗng cảm thấy mình ở thời điểm này nên biết ơn một chút. Biết ơn rằng đại thiếu gia Giang kia… vậy mà không buông ra mấy câu kiểu như: “Cậu kéo cổ tay tôi, trong sạch của tôi không còn nữa, cậu phải chịu trách nhiệm.”
Nghĩ vậy, cô cũng chẳng thèm so đo việc Giang Liễm Chu vừa rồi không đáp lời, chỉ thản nhiên chỉ tay: “Vậy thì chỗ đó đi.”
Đại thiếu gia nhà họ Giang ngầu ngầu gật đầu một cái, xách túi đi luôn. Không thèm quan tâm xem vị trí đó thế nào, có thích hợp picnic không, có thuận lợi để làm nhiệm vụ hay không.
[Tinh túy của Giang Liễm Chu là gì, chính là dùng dáng vẻ cool ngầu nhất để làm những việc nghe lời vợ nhất.]
[Thật sự… mấy người ơi, chọn chỗ gì mà kỳ cục thế? Không phải làm nhiệm vụ là cần người qua đường phối hợp à? Hai người nhìn lại đi, một gốc anh đào vắng tanh thế kia, đừng nói là phối hợp, có ai đâu mà phối?]
[Tôi thật sự hết cách với jlz rồi đấy, có lúc cảm thấy anh ta như cáo già biết điều, lúc khác lại thấy… má ơi, anh từ đâu chui ra thế, thuần khiết như học sinh tiểu học ấy?? Này Giang Liễm Chu, bây giờ học sinh cấp ba cũng không ngại chuyện nắm cổ tay đâu nhé!]
[Mấy chị phía trước đừng bận lòng nữa~ tha thứ cho trai tân chưa yêu lần nào như anh ấy đi!]
……
So với chỗ ban đầu, vị trí này đúng là… kém hơn nhiều. Nhưng Thịnh Dĩ thật sự lại vừa ý cái cây này, vài đóa anh đào nở lác đác, gió nhẹ, hậu cảnh đẹp. Đã xác định sẽ “phó mặc”, thì chi bằng chọn một nơi lên hình thật đẹp để “phó mặc cho đáng”.
Nhưng mà nói thế nào nhỉ, chỗ này đúng là đủ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức, sau khi Giang Liễm Chu trải xong khăn picnic, hai người ngồi đợi suốt năm phút không ai đi ngang qua.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bình tĩnh mở đồ ăn mang theo, nhìn hộp chân vịt cay, đưa Giang Liễm Chu hộp loại không cay.
Sau đó, khán giả trong livestream liền trơ mắt nhìn, giữa khung cảnh đẹp như tranh vẽ, hai mỹ nhân, mỗi người ôm một hộp chân vịt, đeo găng tay, gặm lấy gặm để, gặm rất ngon lành.
[Tôi rốt cuộc đang mong đợi điều gì vậy trời.]
[Á á á tôi không biết nữa, tôi đói lắm rồi, vợ yêu ăn đi nào!]
Thịnh Dĩ gặm được mấy cái, càng ăn càng vui vẻ, uể oải gọi Giang Liễm Chu: “Nấu cho tôi cái nồi lẩu tự sôi đi.”
Thiếu gia Giang bên ngoài thì “chậc” một tiếng, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng tay chân lại nhanh nhẹn hơn ai hết. Trong đời anh chưa từng đụng tới món gì gọi là “lẩu tự sôi”, nên bây giờ cứ như đang làm thí nghiệm, nghiêm túc, chăm chú, cầm tờ hướng dẫn nghiên cứu kỹ càng.
Cảm giác là… tuy chăm chú, nhưng như thể đang chịu cực hình.
[……“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” phiên bản mới: Bé Cửu và người đàn ông vô dụng của cô ấy.]
May mà, dù Giang thiếu gia chưa từng nấu lẩu tự sôi, nhưng khả năng học hỏi cực nhanh, không gây ra vụ nổ nào (chắc vậy). Nồi từ từ sôi lên, hương thơm tỏa ra từng chút một, không quá nồng, nhưng thật sự hấp dẫn.
“Thơm quá trời luôn á!”
Thịnh Dĩ vừa định bẻ đôi đôi đũa dùng một lần, thì nghe thấy một giọng nữ quen quen vang lên. Giọng nói ấy đang từ từ tiến lại gần.
Cô khá bất ngờ, quay đầu nhìn thử, liền thấy cô gái hôm qua tên là “MaoMao” cùng người đàn ông kia đang xuất hiện từ khúc rẽ.
Trùng hợp thay, đúng là hai người đầu tiên xuất hiện sau khi họ đã trải khăn xong.
Thịnh Dĩ từ từ quay đầu lại, hỏi Giang Liễm Chu: “Cuốn ‘Sách Giải Đáp’ có chuẩn không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Đúng là duyên phận lớn cỡ nào đây, Thịnh Dĩ chuẩn bị quay đầu gọi hai người kia, nhưng bất chợt trước mắt tối sầm lại, có một cảm giác ấm áp phủ lên đôi mắt cô.
Tựa như… có ai đó nhẹ nhàng đưa tay che đi tầm nhìn của cô, còn chưa kịp phản ứng, một hơi thở nóng rực đã khẽ phủ sát bên tai cô mang theo sự dè dặt, cùng chút ngập ngừng, lưỡng lự, như đang dò hỏi, như đang thỏa hiệp.
“Vậy thì… cậu cũng đừng nhìn họ nữa.”
Anh ngừng lại một nhịp, rồi bổ sung thêm một câu.
“… Có được không?”
[Trời ơi, cười muốn chết! Gì mà toàn mấy câu hỏi với đáp án như gặp ma thế này! Trước tôi với bạn cũng từng chơi thử, toàn ra mấy câu chả liên quan gì, ai ngờ hôm nay lại…]
[Tôi thật sự mỗi ngày xem chương trình này, không phải vì “ăn đường” mà cười chết thì cũng là vì bị mấy cú bẻ lái mà cười xỉu… Mẹ tôi bảo tôi cười kiểu này nữa thì nếp nhăn cũng cười ra luôn cho xem!]
[Dễ thương quá đi mất, ôm ôm Song Song bé cưng với Đồng Hân bé cưng nào, cuốn sách này chẳng đúng tẹo nào đâu! Cứ mạnh dạn tiến lên nhé, vé số chắc chắn trúng, hợp tác với đạo diễn Lý chắc chắn có!]
[Chốt lại một câu: Ai dám nói cuốn sách này chuẩn, tôi giận người đó thật đấy!]
…
Bầu không khí rất hòa hợp.
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 nổi tiếng và được khán giả yêu mến chính là vì thế: dù là ghi hình phát sóng trực tiếp, nhưng bầu không khí trong livestream luôn rất tích cực, dù có đôi ba bình luận tiêu cực cũng nhanh chóng bị báo cáo.
Dàn khách mời thì ai nấy đều đáng yêu, quan hệ ngày một thân thiết, không vì đây là một show mang tính thi đấu mà trở nên căng thẳng hay khó xử.
Cho đến khi Thịnh Dĩ cất tiếng hỏi, câu “Gần đây tôi sẽ yêu đương chứ?” vừa thốt ra, không chỉ khiến các khách mời tại chỗ sững người, mà ngay cả phòng livestream cũng cứng đờ trong ba giây.
Ba giây sau, bình luận bùng nổ như vỡ đê.
[Aaaa đừng dùng “Sách Giải Đáp” để hỏi câu này! Xin anh đó Tống Viêm, cầu xin anh từ chối cô ấy đi! Cuốn này không chính xác đâu!]
[Đừng mà! Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi, vợ A Cửu ơi tôi lạy cô đấy, hãy cho anh Chu một cơ hội đi! Với cái tính khí khó ở của anh ấy, nếu cô không chấp nhận anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ cô đơn suốt đời mất thôi!]
[Không được, các chị em ơi, nếu Tống Viêm thật sự định đoán cho A Cửu bé cưng thì đoạn này tôi xin phép không xem. Tim tôi yếu lắm rồi, coi chương trình càng lâu thì nitroglycerin cũng vô tác dụng mất thôi…]
[Vợ ơi, vợ A Cửu à! Chuyện tình cảm phải tin vào cảm giác của mình chứ đúng không? Đừng tin mấy cái kiểu “trời định” vớ vẩn! Cô chờ đấy, tôi sắp ra tiệm sách đập tan cái “Sách Giải Đáp” rồi!]
Nhưng bất kể phòng livestream có điên cuồng ra hiệu “Đừng mà!”, trong nhà ăn, Tống Viêm vẫn hơi run tay bắt đầu bước vào chuyến “vượt qua Hoàng Tuyền” lần này.
Mà nghĩ đi nghĩ lại, Tống Viêm thấy cũng chưa đến mức toang. Ít nhất thì bây giờ Giang Liễm Chu chưa có mặt, chuyến đi này của anh có thể kéo dài thêm chút thời gian, không đến nỗi lập tức mất mạng.
Khi lật đến [Đáp án nằm ngoài cửa sổ], phòng chat vẫn còn ngập tràn dấu chấm hỏi mơ hồ, cùng những tiếng kêu than kiểu “Tôi nói rồi mà, sách này chả chính xác chút nào cả!”, liên tục hối thúc khách mời chơi cái gì khác đi, hoàn toàn quên mất là khách mời không thể nhìn thấy bình luận trực tiếp.
Cho đến khi ống kính quay theo ánh mắt của Thịnh Dĩ, hướng về phía cửa sổ, nơi người đàn ông có dáng vẻ cao gầy, lười biếng mà tuấn tú ấy đang đứng.
[……]
[……T-T-Tôi, trời đất ơi!]
[Chết mất! Chết mất! Tôi không chịu nổi nữa!!! “Đáp án nằm ngoài cửa sổ” đó trời ơi!!! Tôi vừa nhảy dựng khỏi ghế, có ai đang gào rú với tôi không vậy!!!]
[《Sách Giải Đáp》 đúng là huyền thoại! Vợ A Cửu ơi, sao em có thể không đồng ý với anh Chu được chứ! Em nhìn đi, tình yêu của hai người là do ông trời an bài! Không ai có thể ngăn cản hai người đến với nhau cả!]
[Aaaaaa ai dám nói cuốn sách này không chuẩn? Ai dám?! Ai nói nó không đúng, tôi sống chết với người đó luôn! 《Sách Giải Đáp》 mau hiện linh đi! Trong vòng một giây tới, hiện linh ngay! Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ, tôi lệnh cho hai người ôm nhau hôn ngay lập tức!]
[Tôi đã đặt mua rồi! Mỗi lần tôi đặt sách là Mộc Dĩ Thành Chu sẽ yêu nhau thêm một trăm năm nữa!]
[? Cái người bán sách phía trước đừng nhân cơ hội quảng cáo ké nhé!]
Cả hai người, Doãn Song và Uông Đồng Hân, liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi đồng loạt siết chặt vòng tay ôm lấy chính mình. Lúc này, họ còn có thể nói gì nữa đây? Họ thật sự không dám nói gì cả…
Vậy mà Tống Viêm – người mới vừa nãy còn ra vẻ “người lớn không chấp nhặt với trẻ con” giờ lại bắt đầu vênh váo đắc ý: “Thế nào, bây giờ còn dám bảo ‘Sách Giải Đáp’ không linh nghiệm nữa không?”
Cái vẻ đáng ăn đòn ấy, đúng là không khác gì Giang Liễm Chu những lúc hay lên mặt. Khiến người ta không khỏi nghi ngờ, liệu chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” này có phải đã giúp các khách mời học lẫn cái xấu của nhau? Doãn Song khẽ cười khẩy, “Coi cái bộ dạng của cậu kìa, không biết còn tưởng chính cậu là tác giả quyển sách đó đấy.”
Tống Viêm: “?”
Uông Đồng Hân cũng hùa theo: “Đúng rồi, với lại hồi nãy chỉ vì liên quan đến A Cửu thì mới ứng nghiệm thôi, bọn tôi thì chẳng thấy linh gì cả. Chắc chỉ đúng với đầu… cậu ấy!”
Tống Viêm: “??”
Đúng lúc ấy, cánh cửa bị đẩy ra, Giang thiếu gia bước chầm chậm vào phòng ăn, liếc mắt nhìn Thịnh Dĩ – người đã quay đầu đi tránh ánh mắt anh đầy lúng túng, rồi thong thả hỏi những người còn lại: “Mọi người đang làm gì đấy?”
Tống Viêm giơ cuốn Sách Giải Đáp trong tay lên cho Giang Liễm Chu xem, hào hứng đề nghị: “Anh Chu, anh thử xem không? Thật ra đúng lắm đấy!”
Uông Đồng Hân: “…”
Doãn Song: “…”
Giang Liễm Chu lại liếc sang Thịnh Dĩ một lần nữa, trong lòng dường như đang có gì đó suy tính.
Tống Viêm gật đầu khuyến khích.
“Được” Giang Liễm Chu đáp thẳng thừng.
Mọi người: “…”
Gì vậy? Vợ chơi thì chồng cũng chơi à? Vợ hát chồng hoạ là đến mức này sao? Anh cứ thích đi theo vợ làm cái đuôi nhỏ dính người mãi như thế hả?
Nhưng mà, nói gì thì nói, các khách mời ở đây dù gì cũng hiểu rõ tính Giang Liễm Chu. Nên dù có hơi cạn lời thì họ cũng dần dần quen với kiểu này rồi.
Tống Viêm ngừng lại hai giây, vẫn hỏi thêm: “Vậy… anh Chu, anh muốn hỏi điều gì?”
Giang Liễm Chu như thể đã nghĩ xong từ lâu, chẳng như ba người trước còn do dự lưỡng lự. Anh thẳng thừng nói ra câu hỏi của mình: “Vừa rồi A Cửu hỏi gì?”
Tống Viêm: “…”
Tống Viêm: “Anh Chu à, dù tôi không phải là tác giả của cuốn sách này, nhưng tôi vẫn muốn lên tiếng bênh vực nó một chút. Không ai hỏi kiểu đó đâu ạ…”
Thật đấy, bình thường người ta hỏi toàn kiểu “có nên hay không”, chứ ai lại đi hỏi một cuốn sách “nó là cái gì” chứ?
Giang Liễm Chu hừ nhẹ một tiếng: “Vậy mà cũng đòi bảo nó linh nghiệm?”
[……]
[Chị ba dấu chấm lửng lại đến đúng giờ rồi! Gào thét tôi yêu chị ba dấu chấm lửng!]
[jlz à, mẹ nói với con một vạn lần rồi, làm người thì đừng có kiêu ngạo quá được không? Giờ còn dám bảo Sách Giải Đáp không linh, đến lúc biết chuyện gì vừa xảy ra nãy giờ đảm bảo con khóc sưng mắt luôn cho xem!]
Thiếu gia Giang đã nói vậy rồi, Tống Viêm cũng chẳng còn gì để phản bác, chỉ lặp lại quy tắc chơi cho Giang Liễm Chu một lần nữa, rồi bắt đầu lật sách lạch cạch lạch cạch.
So với ba người trước, Giang Liễm Chu rõ ràng chẳng hề có vẻ gì là thành tâm cả. Anh không nhắm mắt, chỉ hơi nghiêng đầu đi một chút, rồi tùy tiện nói một câu, giọng uể oải: “Dừng.”
Tống Viêm dừng tay.
Anh ấy liếc nhìn kết quả trước một cái, lập tức bật cười: “Phụt.”
Nhưng khi ngẩng lên thấy gương mặt của Giang Liễm Chu, Tống Viêm lại không dám cười to, chỉ có thể cố gắng nhịn xuống, ho khan một tiếng, rồi “cung kính” đưa cuốn sách cho anh.
Rõ ràng biết câu hỏi vừa nãy của Giang Liễm Chu kiểu gì cũng chẳng ra được kết quả gì ra hồn, vậy mà Thịnh Dĩ vẫn không kìm được tò mò, ghé sát vào xem.
[Hỏi ba cậu đi.]
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Phụt.”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ vỗ vỗ vai anh: “Thấy chưa, có những lúc đúng là không thể không phục, cuốn sách này… chuẩn ghê đó. Muốn biết tôi hỏi gì á? Thì đi hỏi ba cậu đi.”
Giang Liễm Chu: “……”
[Chu ca, chuyện này… nếu không thì anh gọi A Cửu một tiếng “ba” đi? Xem như hoàn thành tâm nguyện nhỏ của cô ấy, cũng đâu có mất gì~]
[?? Tôi vừa phát hiện ra điểm then chốt nè, A Cửu nói gì cơ? “Cuốn sách này rất chuẩn”? Vậy là A Cửu mặc định câu trả lời vừa rồi là đúng rồi đúng không? A Cửu vợ ơi, hãy thừa nhận đi, tim em đã thuộc về anh ấy rồi!]
[Không hổ danh là chị gái “Mộc Dĩ Thành Chu yyds”! Fan cúi đầu bái phục. Cứ bắt trúng điểm ngọt ngào nhất, giới shipper thật sự phải học hỏi chị đó! Bảo sao ai cũng nói theo chị thì không bao giờ thiếu đường ăn cẩu lương.]
Bầu không khí của buổi tiệc ngủ thật sự quá tuyệt. Lần đầu tiên không vì thứ hạng mà tụ họp, ai nấy đều rất thả lỏng, có đồ ăn ngon, có rượu vang nhẹ, mấy người bạn ngồi lại trò chuyện đông tây nam bắc không dứt.
Phân đoạn mà đạo diễn chương trình khác có lẽ sẽ gọi là “nhạt nhẽo”, thì khán giả trong phòng livestream lại xem say sưa, thậm chí ước gì họ có thể cứ ngồi thế này mãi mãi.
Cho đến khi loa vang lên nhắc nhở: “Đã khá muộn rồi, ngày mai vẫn còn phần trò chơi cần ghi hình, mong các vị khách mời hãy đi nghỉ sớm nhé~”
Mọi người mới chợt nhận ra, không ngờ họ đã nói chuyện lâu đến vậy.
Khán giả lưu luyến không rời, nhưng những “mẹ ruột fan” lúc này chiếm thế thượng phong:
[Đi ngủ sớm đi các bảo bối của tôi, ngày dài còn ở phía trước! Tôi thật sự quá thích mấy đứa rồi, chỉ cần các em ở bên nhau là tôi lại thấy vui vẻ không chịu nổi.]
[Mai gặp lại nhé, ngủ ngon nha. Mẹ sẽ nhớ các con lắm đó.]
Thịnh Dĩ cũng không kìm được mà khẽ cười. Khoảnh khắc ấy, dù cô hoàn toàn không nhìn thấy màn hình bình luận, nhưng lại bất ngờ cảm nhận được cùng một mạch cảm xúc với khán giả đang theo dõi trực tiếp.
Chương trình này, thật sự rất tuyệt, dù là ở đâu cũng vậy.
——
Tất nhiên, ý nghĩ này đến buổi picnic trưa ngày hôm sau thì đã tan biến sạch sẽ, không sót lại chút gì.
Buổi picnic lần này trong chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 được tổ chức tại một công viên rừng nổi tiếng ở Viễn Thành. Trên đường lái xe đến đó, Thịnh Dĩ vẫn thi thoảng ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Quả thật Viễn Thành là một thành phố rất đáng sống. Dù nhiều người vẫn nói rằng thành phố nào cũng toàn những tòa nhà cao tầng giống hệt nhau, nhưng ở đây vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí sinh động, đậm mùi nhân gian.
Cây cối được quy hoạch rất tốt, gương mặt người qua lại ai nấy đều mang theo nụ cười. Hai bên đường là những cửa tiệm nhỏ bán đủ món ăn hấp dẫn, xe vừa vụt qua là đã thấy hơi nóng bốc lên, thậm chí còn có thể mơ hồ ngửi được mùi hương phảng phất.
Cũng có không ít người trông giống du khách, nam nữ thành thị ăn mặc thời thượng đi qua đi lại, trò chuyện với nhau vẫn thân thiện và tự nhiên, chỉ cần liếc mắt một cái, thật sự rất dễ khiến người ta có thiện cảm với thành phố này.
Gió xuân thoảng qua, mái tóc dài xoăn của Thịnh Dĩ khẽ tung bay về phía sau, trên gương mặt cô bất giác hiện lên một nụ cười nhẹ.
“Đừng nhìn nữa.” Một giọng nói lười biếng vang lên bên cạnh, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Thịnh Dĩ thoáng sững người: “Hả?”
Gì đây, giờ đến cả cửa sổ cô cũng không được ngắm nữa à?
Đại thiếu gia Giang còn tỏ vẻ không hài lòng: “Nhìn nữa cũng không thấy người đó đâu, tìm gì vậy?”
Thịnh Dĩ: “……”
Chủ đề này lại lập tức quay về đoạn hôm qua họ bị “tai nghe chưa tháo” cắt ngang, thật sự khiến người ta… cạn lời.
Cô ngẫm nghĩ một chút: “Chẳng lẽ Giang đại thiếu gia bỗng nhiên bắt đầu có cảm giác nguy cơ? Cảm thấy mình không đẹp trai bằng người ta?”
“Không thể nào” Giang Liễm Chu cười khẽ, giọng đầy lười biếng, “Anh đây đẹp trai số một thiên hạ.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bắt đầu bịa đặt không chớp mắt: “Thật ra hôm qua tôi dùng ‘Sách Giải Đáp’ để bói xem hôm nay có gặp lại bọn họ không.”
Thịnh Dĩ ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “‘Sách Giải Đáp’ trả lời rất chắc chắn: Sẽ gặp.”
Giang Liễm Chu: “?”
Giang Liễm Chu tiện tay ném cái Rubik bốn tầng đang xoay dở qua một bên, mặt không cảm xúc, nhưng giọng lại bất giác lớn hơn mấy phần: “Tôi nói rồi mà, ‘Sách Giải Đáp’ chẳng chính xác tí nào.”
Các khách mời đang ai làm việc nấy: “……”
Doãn Song liếc mắt ra hiệu với Tiết Thanh Phù: Anh Chu hôm nay sao thế? Hai người họ trước đó đang nói gì mà lại nhắc đến ‘Sách Giải Đáp’?”
Tiết Thanh Phù lắc đầu: Không nghe rõ họ đang nói gì, nhưng tám phần là A Cửu lại đang lừa anh Chu đấy. Anh Chu dễ bị lừa lắm.
Doãn Song: “……”
Còn phải xem là bị ai lừa nữa…
[Thật lòng mong rằng sau này anh Chu sẽ không hối hận vì những lời đã nói hôm nay.]
[jlz: Không sao, tôi chưa bao giờ quan tâm đến sĩ diện. Chỉ cần A Cửu đồng ý kết hôn với tôi, tôi lập tức mua về một vạn cuốn Sách Giải Đáp.]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds, chị gái ơi, em đã nói một vạn lần rồi, chị đúng là con giun trong bụng Giang Liễm Chu đó! Sao chị lại hiểu anh ấy rõ đến thế chứ!]
Phong cảnh dọc đường vốn đã đủ đẹp, huống hồ gì hôm nay họ còn đến một nơi nổi tiếng, công viên rừng Viễn Thành. Mấy ngày nay trời cực kỳ đẹp, công viên lại nổi danh với cảnh sắc nên thơ, dù lúc này còn khá sớm nhưng trong công viên đã có không ít người đến chiếm chỗ, trải khăn picnic lên bãi cỏ.
Công viên này vốn nổi tiếng nhờ các loài hoa. Ở đây trồng rất nhiều loại cây hoa khác nhau, quanh năm suốt bốn mùa đều có cảnh hoa để ngắm. Xuân anh đào, hạ sen, thu quế, đông mai. Bốn mùa luân phiên, cảnh sắc chẳng mùa nào giống mùa nào. Và giờ đây, chính là độ đầu xuân, khi hoa anh đào vừa mới bắt đầu nở.
Phân đoạn lần này vẫn là hành động theo nhóm. Xe buýt chỉ dừng lại ở cổng công viên rừng, loa vang lên: “Xin mời các vị khách quý mang theo vật dụng picnic của mình, chia nhóm tìm vị trí dã ngoại. Và nhiệm vụ hôm nay của chúng ta…”
“Là mời người cùng ngắm hoa!”
“Bây giờ, xin mọi người hãy nhận thẻ nhiệm vụ.”
Thẻ nhiệm vụ lần này không được chiếu cho máy quay, khán giả cũng lập tức hiểu ra rằng có khả năng nhiệm vụ hôm nay lại là dụ dỗ người qua đường nói gì đó hoặc làm gì đó. Để tránh người hâm mộ trong phòng livestream làm lộ nội dung, chương trình chọn công bố nhiệm vụ sau khi các đội đã hoàn thành phần của mình.
Thịnh Dĩ nhận lấy thẻ, liếc mắt đọc dòng chữ trên đó:
[Tính giờ từ lúc trải khăn picnic, trong phạm vi 10 mét, mời hai người đầu tiên xuất hiện trong vòng tròn đến cùng picnic. Nếu ai từ chối, sẽ mời người kế tiếp theo thứ tự. Không được nói hai chữ “ngon lắm”, nhưng phải dẫn dắt để hai người khách khen “ngon thật đấy” mới xem là hoàn thành nhiệm vụ. Sẽ xếp hạng theo thứ tự hoàn thành nhiệm vụ.]
Giang Liễm Chu cũng ghé lại nhìn qua một lượt, đại khái đã hiểu. Nói cách khác, họ cần mời hai người qua đường đóng vai NPC, và khiến những người đó khen món ăn của họ là ngon.
Cũng không phải là quá khó, nhưng Thịnh Dĩ lại nhìn túi nguyên liệu họ mang theo, im lặng vài giây.
Mì cay, cổ vịt cay, chân gà, lẩu tự sôi.
…
Cô nhét thẻ nhiệm vụ vào tay Giang Liễm Chu, nghiêng đầu sang chỗ khác, nhắm nghiền mắt.
Giang Liễm Chu: “……”
Anh cố gắng phát huy tính chủ động tích cực: “Đừng như vậy mà, biết đâu chúng ta lại gặp được mấy người qua đường hiểu chuyện thì sao?”
Thịnh Dĩ từ từ mở mắt, nhìn anh hai giây.
Suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu định bán… sắc để dụ người ta hả?”
Giang Liễm Chu: “?”
Giang Liễm Chu: “Cuối cùng cậu cũng thừa nhận là tôi có… sắc à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Vì vậy, khi đến cổng soát vé, thấy những vị khách mời khác trong nhóm đã hào hứng đi tìm chỗ picnic, Thịnh Dĩ quay đầu liếc nhìn Giang Liễm Chu — người đang xách túi chỉ bằng một tay và dứt khoát chọn cách phó mặc.
“Cứ từ từ mà đi” Thịnh Dĩ nói “Tìm chỗ yên tĩnh ngẩn ngơ một lúc cũng được.”
Thiếu gia Giang rất có tinh thần “không bỏ cuộc, không từ bỏ”, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thế cũng được, cậu ngẩn người, tôi ‘đưa cậu bay’.”
Thịnh Dĩ không nhịn được mà bật cười, chẳng hiểu sao, vào khoảnh khắc này, Giang Liễm Chu lại…
thật sự có đôi ba phần đáng yêu.
Dù sao cũng chỉ là trò chơi thôi mà, Thịnh Dĩ miệng thì nói vậy, chứ vẫn cùng Giang Liễm Chu đi tìm chỗ picnic. Lúc này dù người cũng không ít, nhưng đa phần đều đã chiếm mấy gốc anh đào to ở trung tâm. Còn ở mấy khu vực xung quanh thì vẫn còn khá nhiều chỗ trống.
Tuy Giang thiếu gia rất hay kén chọn, nhưng anh lại rất biết điều khi cần thiết. Xách túi trên tay, anh chẳng đòi hỏi gì, chỉ ngoan ngoãn nghe theo chỉ đạo của Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ vốn đã quen với cái kiểu “mình là người quyết định” mỗi khi ở cạnh Giang Liễm Chu, nên cũng chẳng thấy có gì kỳ lạ, cứ đi tới đi lui, vừa đi vừa quan sát các khu vực có thể trải khăn.
Cô dừng lại, khẽ giơ tay chỉ về phía gốc cây không xa: “Chỗ đó được chứ?”
Đó quả thực là một vị trí rất ổn, không quá đông, nhưng cũng không đến mức hoang vắng, cảnh đẹp và lên hình chắc chắn sẽ tốt.
Giang Liễm Chu vừa định gật đầu, thì thấy một cặp đôi trẻ từ hướng khác đi đến, chiếm ngay vị trí Thịnh Dĩ vừa chọn.
Thịnh Dĩ: “……”
Xem ra hôm nay đúng là ngày chẳng hợp để làm gì cả, đặc biệt là quay chương trình.
Cô thở dài một hơi, kéo cổ tay phải của Giang Liễm Chu đang định bước tới, rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đi thêm vài bước, Thịnh Dĩ lại chỉ về một nơi khác, hỏi anh: “Chỗ đó được không?”
Không nghe thấy trả lời, Thịnh Dĩ cũng chẳng quay đầu lại: “Hửm?”
…Không có âm thanh gì cả.
Thịnh Dĩ nhíu mày, thắc mắc quay đầu lại gọi: “Giang Liễm…”
Chữ “Chu” còn chưa kịp thốt ra, Giang thiếu gia đang lặng lẽ nhìn về một phía, trông như người mất hồn, không nói gì, hình như cũng chẳng nghe thấy cô đang gọi.
Thịnh Dĩ im lặng trong giây lát, rồi nhìn theo ánh mắt của anh, chính là nơi cổ tay cô đang nắm lấy cổ tay anh.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô lập tức buông tay như điện giật.
Giang thiếu gia lúc này mới “thoát ra” khỏi trạng thái xuất thần, liếc nhìn Thịnh Dĩ, rồi vội vàng quay mặt sang chỗ khác: “Sao còn chưa đi?”
Giọng điệu… nghe có vẻ thản nhiên lắm ấy, nếu bỏ qua phần cuối giọng có chút nhẹ bẫng ấy.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bỗng cảm thấy mình ở thời điểm này nên biết ơn một chút. Biết ơn rằng đại thiếu gia Giang kia… vậy mà không buông ra mấy câu kiểu như: “Cậu kéo cổ tay tôi, trong sạch của tôi không còn nữa, cậu phải chịu trách nhiệm.”
Nghĩ vậy, cô cũng chẳng thèm so đo việc Giang Liễm Chu vừa rồi không đáp lời, chỉ thản nhiên chỉ tay: “Vậy thì chỗ đó đi.”
Đại thiếu gia nhà họ Giang ngầu ngầu gật đầu một cái, xách túi đi luôn. Không thèm quan tâm xem vị trí đó thế nào, có thích hợp picnic không, có thuận lợi để làm nhiệm vụ hay không.
[Tinh túy của Giang Liễm Chu là gì, chính là dùng dáng vẻ cool ngầu nhất để làm những việc nghe lời vợ nhất.]
[Thật sự… mấy người ơi, chọn chỗ gì mà kỳ cục thế? Không phải làm nhiệm vụ là cần người qua đường phối hợp à? Hai người nhìn lại đi, một gốc anh đào vắng tanh thế kia, đừng nói là phối hợp, có ai đâu mà phối?]
[Tôi thật sự hết cách với jlz rồi đấy, có lúc cảm thấy anh ta như cáo già biết điều, lúc khác lại thấy… má ơi, anh từ đâu chui ra thế, thuần khiết như học sinh tiểu học ấy?? Này Giang Liễm Chu, bây giờ học sinh cấp ba cũng không ngại chuyện nắm cổ tay đâu nhé!]
[Mấy chị phía trước đừng bận lòng nữa~ tha thứ cho trai tân chưa yêu lần nào như anh ấy đi!]
……
So với chỗ ban đầu, vị trí này đúng là… kém hơn nhiều. Nhưng Thịnh Dĩ thật sự lại vừa ý cái cây này, vài đóa anh đào nở lác đác, gió nhẹ, hậu cảnh đẹp. Đã xác định sẽ “phó mặc”, thì chi bằng chọn một nơi lên hình thật đẹp để “phó mặc cho đáng”.
Nhưng mà nói thế nào nhỉ, chỗ này đúng là đủ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức, sau khi Giang Liễm Chu trải xong khăn picnic, hai người ngồi đợi suốt năm phút không ai đi ngang qua.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bình tĩnh mở đồ ăn mang theo, nhìn hộp chân vịt cay, đưa Giang Liễm Chu hộp loại không cay.
Sau đó, khán giả trong livestream liền trơ mắt nhìn, giữa khung cảnh đẹp như tranh vẽ, hai mỹ nhân, mỗi người ôm một hộp chân vịt, đeo găng tay, gặm lấy gặm để, gặm rất ngon lành.
[Tôi rốt cuộc đang mong đợi điều gì vậy trời.]
[Á á á tôi không biết nữa, tôi đói lắm rồi, vợ yêu ăn đi nào!]
Thịnh Dĩ gặm được mấy cái, càng ăn càng vui vẻ, uể oải gọi Giang Liễm Chu: “Nấu cho tôi cái nồi lẩu tự sôi đi.”
Thiếu gia Giang bên ngoài thì “chậc” một tiếng, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng tay chân lại nhanh nhẹn hơn ai hết. Trong đời anh chưa từng đụng tới món gì gọi là “lẩu tự sôi”, nên bây giờ cứ như đang làm thí nghiệm, nghiêm túc, chăm chú, cầm tờ hướng dẫn nghiên cứu kỹ càng.
Cảm giác là… tuy chăm chú, nhưng như thể đang chịu cực hình.
[……“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” phiên bản mới: Bé Cửu và người đàn ông vô dụng của cô ấy.]
May mà, dù Giang thiếu gia chưa từng nấu lẩu tự sôi, nhưng khả năng học hỏi cực nhanh, không gây ra vụ nổ nào (chắc vậy). Nồi từ từ sôi lên, hương thơm tỏa ra từng chút một, không quá nồng, nhưng thật sự hấp dẫn.
“Thơm quá trời luôn á!”
Thịnh Dĩ vừa định bẻ đôi đôi đũa dùng một lần, thì nghe thấy một giọng nữ quen quen vang lên. Giọng nói ấy đang từ từ tiến lại gần.
Cô khá bất ngờ, quay đầu nhìn thử, liền thấy cô gái hôm qua tên là “MaoMao” cùng người đàn ông kia đang xuất hiện từ khúc rẽ.
Trùng hợp thay, đúng là hai người đầu tiên xuất hiện sau khi họ đã trải khăn xong.
Thịnh Dĩ từ từ quay đầu lại, hỏi Giang Liễm Chu: “Cuốn ‘Sách Giải Đáp’ có chuẩn không?”
Giang Liễm Chu: “……”
Đúng là duyên phận lớn cỡ nào đây, Thịnh Dĩ chuẩn bị quay đầu gọi hai người kia, nhưng bất chợt trước mắt tối sầm lại, có một cảm giác ấm áp phủ lên đôi mắt cô.
Tựa như… có ai đó nhẹ nhàng đưa tay che đi tầm nhìn của cô, còn chưa kịp phản ứng, một hơi thở nóng rực đã khẽ phủ sát bên tai cô mang theo sự dè dặt, cùng chút ngập ngừng, lưỡng lự, như đang dò hỏi, như đang thỏa hiệp.
“Vậy thì… cậu cũng đừng nhìn họ nữa.”
Anh ngừng lại một nhịp, rồi bổ sung thêm một câu.
“… Có được không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









