Cục diện khó xử cứ thế được câu nói đùa hóm hỉnh của Quý Thần Dần gạt bỏ qua một bên.
16
Vì sợ Quý Thần Dần buồn chán nên tôi cứ câu được câu chăng trò chuyện với anh.
Nói chuyện một hồi, không hiểu sao lại lái sang mảng lập trình quen thuộc.
Thế là khung cảnh biến thành anh vác thân bệnh giảng bài cho tôi, còn tôi thì ngồi nghe vô cùng nghiêm túc.
Đến khi y tá vào thay t.h.u.ố.c, cô ấy liền trêu: "Cặp đôi các em chăm chỉ thật đấy, nằm viện mà còn tranh thủ học nữa cơ à."
Khoảnh khắc đó, mặt tôi bỗng đỏ bừng lên.
Tôi chưa kịp giải thích gì thì cô ấy đã đi ra ngoài rồi.
Trong chốc lát, bầu không khí trong phòng lại có chút gì đó không đúng.
Tôi hắng giọng, quyết định không nói chuyện học tập nữa mà chuyển sang hỏi một vấn đề khác mà tôi cực kỳ muốn biết: "Sao anh lại quyết định về nước?"
Quý Thần Dần nhìn tôi có chút buồn cười, dường như không hiểu sao tôi lại chuyển chủ đề nhanh đến thế.
Thực ra tôi vẫn có tư tâm riêng, lời đồn anh vì sức khỏe yếu mới phải về nước cứ làm tôi canh cánh trong lòng, khiến tôi không tự chủ được mà lo lắng cho anh.
Quý Thần Dần bất lực day day thái dương: "Thực ra không phải do vấn đề sức khỏe đâu."
Anh cười giải thích với tôi rằng thời gian liên kết đào tạo của anh vốn chỉ có một hai năm, và quan trọng là anh cũng không muốn ở lại nước ngoài lâu hơn.
Tôi lầm bầm hỏi lại: "Vậy là vì cái gì?"
Quý Thần Dần thấy tôi vẫn chưa tin lắm thì bật cười.
Đột nhiên anh hỏi tôi: "Em cảm thấy khoa học máy tính có ý nghĩa gì đối với nhân loại?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi thăm dò trả lời: "Em nghĩ nó là thách thức và cũng là tài sản chung của toàn nhân loại ạ."
Quý Thần Dần gật đầu, anh như thể đang tự nói với mình, lại như đang giải thích cho tôi: "Khoa học không có biên giới, nhưng nhà khoa học thì có tổ quốc."
Tôi sững sờ, không kìm được mà mở to mắt nhìn anh trân trân.
Quý Thần Dần dựa vào giường bệnh, xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói tuy nhẹ nhưng để lộ một sự kiên nghị sắt đá:
"Khoa học không có biên giới, và sự nhảy vọt của khoa học tự nhiên đủ để khiến nền văn minh nhân loại tiến lên một bước dài."
Anh nhìn sang tôi, tuy cười dịu dàng nhưng ánh mắt lại rực cháy một ngọn lửa nhiệt huyết chưa từng thấy: "Nhưng con người có đức tin. Tôi hy vọng dùng tất cả kiến thức đã học, trong khi thúc đẩy bánh răng văn minh chuyển động, cũng có thể giúp tổ quốc tôi hùng mạnh đứng vững giữa rừng thế giới."
Hóa ra đây mới chính là lý do thực sự khiến anh về nước.
Tim tôi không khỏi đập nhanh, dòng m.á.u trong người như sôi trào và tâm trạng mãi không thể bình ổn lại được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Thần Dần chỉ vào cái chân giả bên cạnh tôi rồi hỏi: "Em có biết tại sao tôi lại phải đeo cái này không?"
Hơi thở tôi như ngưng trệ, tôi không ngờ anh lại chủ động hỏi thẳng thừng như vậy.
Tôi khẽ lắc đầu, thực ra tôi hoàn toàn có thể hỏi dò chị gái mình, nhưng tôi không muốn vạch trần vết sẹo của anh nên mãi vẫn không dám hỏi.
Anh bắt đầu hồi tưởng, tuy vẫn mỉm cười nhưng bàn tay lại hơi run rẩy: "Là do động đất."
Chỉ hai chữ thôi nhưng tôi đã hiểu được tất cả.
Đủ loại cảm xúc phức tạp lập tức ùa về, lời giải thích ngắn gọn của anh lại chính là sự thật đau đớn thấu tim của năm đó.
Tôi vô thức nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, tha thiết muốn truyền chút nhiệt độ của mình sang cho anh, để anh không còn thấy đau khổ nữa.
Quý Thần Dần cúi đầu nhìn tay tôi, anh cứng đờ hồi lâu mới nắm lại một cái, đến khi ngẩng đầu lên thì đã khôi phục lại vẻ bình thường.
"Sinh mạng của tôi là do đất nước ban tặng lại một lần nữa."
Ngừng một chút, anh mới nói tiếp: "Nếu có thể, tôi hy vọng sẽ cống hiến sinh mệnh có hạn này cho đất nước mãi mãi."
Đây mới chính là một Quý Thần Dần trọn vẹn nhất mà tôi được biết.
Bị hủy diệt trong tai nạn, rồi lại mạnh mẽ tái sinh trong đức tin.
Cả người tôi chấn động, chưa bao giờ tôi nghĩ câu chuyện xảy ra trên người anh lại bi tráng đến như vậy.
Hèn chi anh lại sợ bóng tối, hóa ra đó là bóng ma tâm lý từ năm đó để lại.
Nhưng một người sợ bóng tối đến thế, lại dám dùng chính m.á.u và đức tin của mình để tự thắp lên ngọn lửa trong sâu thẳm trái tim, chống đỡ bản thân đi đến tận bây giờ.
Có lẽ phát hiện ra sự khác thường của tôi, Quý Thần Dần thu lại cảm xúc rồi cười hỏi: "Còn em? Sao em lại hứng thú với lập trình thế?"
Quả nhiên tâm tư của tôi đã bị anh phát hiện rồi.
Tôi suy nghĩ một chút rồi thành thật nói: "Tại hồi cấp ba em xem tin tức thấy nước ngoài trừng phạt chip của chúng ta, lúc đó em đã nghĩ, em nhất định phải học cái này."
Ngừng một chút, tôi hơi ngại ngùng nói tiếp: "Tuy sức của em có hơi nhỏ bé, và em cũng có thể hơi ngốc nữa."
Sau đó tôi kiên định nhìn anh: "Nhưng tích tiểu thành đại mà, nước mình nhất định sẽ vươn lên đi đầu."
Quý Thần Dần vẫn luôn chăm chú nhìn tôi và nghiêm túc nghe tôi nói.
Tôi sợ anh nghĩ tôi đang nói khoác nên liền vội giải thích: "Hôm đó ở quán bar là do em say quá không biết làm bài nên mới bị ma xui quỷ khiến thôi ạ."
Nhắc đến chuyện này, anh như nhớ ra điều gì đó, khóe miệng khẽ cong lên một nét cười.
Tôi nhìn dáng vẻ của anh, càng nói càng thấy thiếu tự tin nên lí nhí giải thích: "Thực ra bình thường thành tích của em cũng khá lắm đấy."
Ý cười của Quý Thần Dần dần lan rộng, anh gật đầu bảo: "Tôi tin em, cũng tin tất cả những người đang nỗ lực vì ngành này của chúng ta."
16
Vì sợ Quý Thần Dần buồn chán nên tôi cứ câu được câu chăng trò chuyện với anh.
Nói chuyện một hồi, không hiểu sao lại lái sang mảng lập trình quen thuộc.
Thế là khung cảnh biến thành anh vác thân bệnh giảng bài cho tôi, còn tôi thì ngồi nghe vô cùng nghiêm túc.
Đến khi y tá vào thay t.h.u.ố.c, cô ấy liền trêu: "Cặp đôi các em chăm chỉ thật đấy, nằm viện mà còn tranh thủ học nữa cơ à."
Khoảnh khắc đó, mặt tôi bỗng đỏ bừng lên.
Tôi chưa kịp giải thích gì thì cô ấy đã đi ra ngoài rồi.
Trong chốc lát, bầu không khí trong phòng lại có chút gì đó không đúng.
Tôi hắng giọng, quyết định không nói chuyện học tập nữa mà chuyển sang hỏi một vấn đề khác mà tôi cực kỳ muốn biết: "Sao anh lại quyết định về nước?"
Quý Thần Dần nhìn tôi có chút buồn cười, dường như không hiểu sao tôi lại chuyển chủ đề nhanh đến thế.
Thực ra tôi vẫn có tư tâm riêng, lời đồn anh vì sức khỏe yếu mới phải về nước cứ làm tôi canh cánh trong lòng, khiến tôi không tự chủ được mà lo lắng cho anh.
Quý Thần Dần bất lực day day thái dương: "Thực ra không phải do vấn đề sức khỏe đâu."
Anh cười giải thích với tôi rằng thời gian liên kết đào tạo của anh vốn chỉ có một hai năm, và quan trọng là anh cũng không muốn ở lại nước ngoài lâu hơn.
Tôi lầm bầm hỏi lại: "Vậy là vì cái gì?"
Quý Thần Dần thấy tôi vẫn chưa tin lắm thì bật cười.
Đột nhiên anh hỏi tôi: "Em cảm thấy khoa học máy tính có ý nghĩa gì đối với nhân loại?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi thăm dò trả lời: "Em nghĩ nó là thách thức và cũng là tài sản chung của toàn nhân loại ạ."
Quý Thần Dần gật đầu, anh như thể đang tự nói với mình, lại như đang giải thích cho tôi: "Khoa học không có biên giới, nhưng nhà khoa học thì có tổ quốc."
Tôi sững sờ, không kìm được mà mở to mắt nhìn anh trân trân.
Quý Thần Dần dựa vào giường bệnh, xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói tuy nhẹ nhưng để lộ một sự kiên nghị sắt đá:
"Khoa học không có biên giới, và sự nhảy vọt của khoa học tự nhiên đủ để khiến nền văn minh nhân loại tiến lên một bước dài."
Anh nhìn sang tôi, tuy cười dịu dàng nhưng ánh mắt lại rực cháy một ngọn lửa nhiệt huyết chưa từng thấy: "Nhưng con người có đức tin. Tôi hy vọng dùng tất cả kiến thức đã học, trong khi thúc đẩy bánh răng văn minh chuyển động, cũng có thể giúp tổ quốc tôi hùng mạnh đứng vững giữa rừng thế giới."
Hóa ra đây mới chính là lý do thực sự khiến anh về nước.
Tim tôi không khỏi đập nhanh, dòng m.á.u trong người như sôi trào và tâm trạng mãi không thể bình ổn lại được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Thần Dần chỉ vào cái chân giả bên cạnh tôi rồi hỏi: "Em có biết tại sao tôi lại phải đeo cái này không?"
Hơi thở tôi như ngưng trệ, tôi không ngờ anh lại chủ động hỏi thẳng thừng như vậy.
Tôi khẽ lắc đầu, thực ra tôi hoàn toàn có thể hỏi dò chị gái mình, nhưng tôi không muốn vạch trần vết sẹo của anh nên mãi vẫn không dám hỏi.
Anh bắt đầu hồi tưởng, tuy vẫn mỉm cười nhưng bàn tay lại hơi run rẩy: "Là do động đất."
Chỉ hai chữ thôi nhưng tôi đã hiểu được tất cả.
Đủ loại cảm xúc phức tạp lập tức ùa về, lời giải thích ngắn gọn của anh lại chính là sự thật đau đớn thấu tim của năm đó.
Tôi vô thức nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, tha thiết muốn truyền chút nhiệt độ của mình sang cho anh, để anh không còn thấy đau khổ nữa.
Quý Thần Dần cúi đầu nhìn tay tôi, anh cứng đờ hồi lâu mới nắm lại một cái, đến khi ngẩng đầu lên thì đã khôi phục lại vẻ bình thường.
"Sinh mạng của tôi là do đất nước ban tặng lại một lần nữa."
Ngừng một chút, anh mới nói tiếp: "Nếu có thể, tôi hy vọng sẽ cống hiến sinh mệnh có hạn này cho đất nước mãi mãi."
Đây mới chính là một Quý Thần Dần trọn vẹn nhất mà tôi được biết.
Bị hủy diệt trong tai nạn, rồi lại mạnh mẽ tái sinh trong đức tin.
Cả người tôi chấn động, chưa bao giờ tôi nghĩ câu chuyện xảy ra trên người anh lại bi tráng đến như vậy.
Hèn chi anh lại sợ bóng tối, hóa ra đó là bóng ma tâm lý từ năm đó để lại.
Nhưng một người sợ bóng tối đến thế, lại dám dùng chính m.á.u và đức tin của mình để tự thắp lên ngọn lửa trong sâu thẳm trái tim, chống đỡ bản thân đi đến tận bây giờ.
Có lẽ phát hiện ra sự khác thường của tôi, Quý Thần Dần thu lại cảm xúc rồi cười hỏi: "Còn em? Sao em lại hứng thú với lập trình thế?"
Quả nhiên tâm tư của tôi đã bị anh phát hiện rồi.
Tôi suy nghĩ một chút rồi thành thật nói: "Tại hồi cấp ba em xem tin tức thấy nước ngoài trừng phạt chip của chúng ta, lúc đó em đã nghĩ, em nhất định phải học cái này."
Ngừng một chút, tôi hơi ngại ngùng nói tiếp: "Tuy sức của em có hơi nhỏ bé, và em cũng có thể hơi ngốc nữa."
Sau đó tôi kiên định nhìn anh: "Nhưng tích tiểu thành đại mà, nước mình nhất định sẽ vươn lên đi đầu."
Quý Thần Dần vẫn luôn chăm chú nhìn tôi và nghiêm túc nghe tôi nói.
Tôi sợ anh nghĩ tôi đang nói khoác nên liền vội giải thích: "Hôm đó ở quán bar là do em say quá không biết làm bài nên mới bị ma xui quỷ khiến thôi ạ."
Nhắc đến chuyện này, anh như nhớ ra điều gì đó, khóe miệng khẽ cong lên một nét cười.
Tôi nhìn dáng vẻ của anh, càng nói càng thấy thiếu tự tin nên lí nhí giải thích: "Thực ra bình thường thành tích của em cũng khá lắm đấy."
Ý cười của Quý Thần Dần dần lan rộng, anh gật đầu bảo: "Tôi tin em, cũng tin tất cả những người đang nỗ lực vì ngành này của chúng ta."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









