17

Đợi đến khi nói chuyện xong xuôi, tôi mới giật mình nhận ra đã qua giờ giới nghiêm từ lâu rồi.

Hỏng rồi, hỏng thật rồi.

Tôi vội vàng kiểm tra điện thoại thì thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của bạn cùng phòng.

Toi đời rồi, vì mải dạy học nên tôi để chế độ im lặng và hoàn toàn không để ý.

Đợi tôi run rẩy gọi lại, bạn cùng phòng lập tức hét lên: "Cậu làm bố lo muốn c.h.ế.t đi được, cậu đúng là chị Từ duy nhất của tớ đấy!"

Tôi vội hạ thấp giọng xin lỗi và giải thích với cô ấy là có bạn nằm viện nên phải ở lại chăm sóc.

Bạn cùng phòng nghi ngờ hỏi vặn lại: "Thế là bạn nam hay bạn nữ?"

Tôi khẽ liếc nhìn Quý Thần Dần, và đành phải thành thật khai báo: "Là... bạn nam."

Bạn cùng phòng lập tức kêu lên như khỉ hú trong rừng nhiệt đối: "Thế là thuyền CP của tớ BE rồi, cậu thế mà lại quên Quý Thần Dần bên hồ Đại Minh rồi sao!"

Tôi suýt thì quỳ lạy cô ấy luôn.

Tôi tình cờ liếc mắt thì thấy Quý Thần Dần quả nhiên đang nhướng mày nhìn tôi đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu.

Tôi sợ cô áy còn nói lung tung gì thêm nữa nên báo mình vẫn ổn rồi vội vàng cúp máy.

Sau đó, căn phòng rơi vào một sự im lặng quỷ dị.

Quý Thần Dần chủ động phá vỡ sự im lặng: "Tại sao họ lại gọi em là chị Từ?"

Tôi thầm nghĩ anh đừng có phá vỡ sự im lặng thì hơn, vì chẳng có câu trả lời nào tôi muốn nói ra cả.

Tôi đưa tay che mặt, rồi rầu rĩ phản bác: "Anh biết rõ rồi còn hỏi em làm gì!"

Quý Thần Dần bị tôi chọc cho cười không chịu được.

Tôi cũng cười theo anh, những chuyện xấu hổ trong điện thoại lại một lần nữa được anh hóa giải chỉ bằng vài ba câu nói đùa.

Tối đi ngủ, tôi lặng lẽ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ cho Quý Thần Dần.

Bản thân nằm trên giường lại không tài nào ngủ được, tôi cứ trằn trọc mãi để nghĩ về những lời Quý Thần Dần đã nói với mình ngày hôm nay.

Nhớ lại sơ tâm ban đầu khi mới quyết định theo đuổi ngành này, lòng tôi không khỏi càng thêm phần kiên định.

18

Quý Thần Dần tuy miệng nói là nợ tôi, nhưng ngay sau khi xuất viện anh đã chuyển trả tiền viện phí vào thẻ cho tôi, thậm chí còn chuyển dư ra rất nhiều.

Tôi phát hiện ra bèn giả vờ ngạc nhiên hỏi anh: "Anh bảo là nợ em cơ mà, chuyển thế này là tính xóa nợ luôn rồi hả?"

Quý Thần Dần ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, anh buồn cười nhìn tôi rồi thuận theo lời tôi nói: "Không xóa được đâu, nợ này chắc tôi phải trả dần cả đời mất."

Nhận được câu trả lời đúng như mong muốn, tôi hài lòng tiếp tục vùi đầu vào viết code.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chúng tôi lại khôi phục lại chế độ học tập như trước đây.

Quý Thần Dần thỉnh thoảng sẽ đích thân xuống bếp nấu cơm cho cả hai chúng tôi ăn.

Tôi phát hiện ra anh nấu ăn ngon kinh khủng, mặc dù trông dáng vẻ thanh cao của anh và căn bếp đầy dầu mỡ chẳng có vẻ gì là ăn nhập với nhau cả.

Thế nhưng cái lúc anh bận rộn trong bếp trông lại hài hòa đến lạ kỳ.

Tôi không khỏi cảm thán: "Tay nghề này của anh thật đáng nể, không chỉ viết code giỏi mà nấu cơm cũng ngon tuyệt đỉnh nữa."

Quý Thần Dần đưa cho tôi bát canh rồi nhẹ nhàng bảo: "Em thấy thích là được rồi."

Tôi im lặng hồi lâu, đột nhiên như thể vừa uống phải rượu giả nên muốn mượn rượu làm càn, tôi lí nhí nói: "Thực ra... em không chỉ thích mỗi cái này đâu."

Tay cầm đũa của anh chợt khựng lại, anh nghi hoặc nhìn tôi trân trân.

Tôi lại đ.á.n.h bạo hỏi một câu khác: "Anh có biết từ khóa 'new' trong lập trình dùng để làm gì không?"

Anh không hiểu hết ý đồ của tôi nhưng vẫn tận tình trả lời, giảng giải cho tôi nghe về các cách dùng đa dạng của 'new'.

Trong ngôn ngữ C++, người ta dùng 'new' để tạo ra một đối tượng (object), nên mấy đứa FA trong phòng tôi hay đùa rằng nếu không có người yêu (đối tượng) thì cứ 'new' một cái là xong.

Tôi hít sâu vài hơi lấy bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt anh rồi nghiêm túc nói: "Vậy... em có thể dùng từ khóa 'new' với anh được không?"

Quý Thần Dần nín thở, anh chần chừ rất lâu mới có thể phản ứng lại được tôi đang ám chỉ điều gì.

Anh rõ ràng đã hiểu thâm ý của tôi, nhưng anh cứ nhìn tôi mãi mà không nói câu nào, mấy phút chờ đợi trôi qua khiến tôi thấy đau khổ vô cùng.

Anh nhìn tôi, nội tâm dường như đang diễn ra một sự giằng xé kịch liệt, đôi lông mày đẹp đẽ của anh nhíu c.h.ặ.t lại, rồi anh khẽ nói: "Tôi xin lỗi."

Tôi biết ngay mà, kết quả này vốn đã nằm trong dự đoán của tôi rồi.

Tôi giả vờ như không để ý, cố cười nói: "Không sao đâu, chương trình thỉnh thoảng cũng có lỗi thôi mà, lần sau chạy lại nhất định sẽ thành công."

Thế nhưng, nước mắt tôi lại không tự chủ được mà cứ thế lã chã rơi xuống.

Mẹ kiếp.

Sao tôi lại vô dụng đến thế này cơ chứ.

Bàn tay Quý Thần Dần hơi run rẩy, anh đưa tay lau nước mắt cho tôi rồi xót xa nói: "Bên cạnh tôi sẽ vất vả lắm, người khác sẽ chỉ trỏ..."

Tôi sụt sịt mũi, và dứt khoát ngắt lời anh: "Em không thèm quan tâm đến chuyện đó."

Tôi vừa khóc vừa thầm mắng Quý Thần Dần đúng là một đồ nhát gan.

Sự do dự của anh tôi hoàn toàn thấu hiểu, chẳng qua là vì cái chân giả kia, anh sợ người đời sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khác lạ.

Thế thì đã sao chứ, ai sống trên đời này mà tránh được miệng lưỡi thế gian đâu cơ chứ? Tôi xua tay tỏ vẻ không để ý, rồi như đang dỗi mà nói với anh: "Anh cứ chờ đấy, em nhất định sẽ khiến chương trình này chạy thành công cho xem."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện