19
Sau khi Tiểu Vi trở về, lớp học vẫn diễn ra đúng giờ như thường lệ, chỉ có điều bầu không khí giữa tôi và Quý Thần Dần bỗng trở nên có chút vi diệu.
Tiểu Vi cứ tưởng chúng tôi đang cãi nhau nên để hòa giải, cuối buổi học con bé đã đề nghị cả nhà cùng đi công viên giải trí chơi.
Tôi hào hứng đồng ý ngay, còn Quý Thần Dần bị hai chúng tôi mè nheo mãi cuối cùng cũng đành phải đi cùng.
Đang lúc xếp hàng mua kẹo bông, một cậu bé đứng ngay sau chúng tôi bỗng kêu lên, cậu bé tò mò hỏi: "Mẹ ơi, sao chân của anh kia lại khác chân mọi người thế ạ?"
Vừa nghe thấy câu hỏi này, sắc mặt Tiểu Vi liền biến đổi ngay lập tức, con bé theo bản năng liền đứng chắn trước mặt anh trai mình.
Còn về phần Quý Thần Dần, lúc đó tôi thực sự không dám quay lại nhìn anh.
Mẹ của cậu bé cũng bị lời con trẻ làm cho hoảng sợ, bà vừa kéo con về phía mình vừa vội vàng lên tiếng xin lỗi chúng tôi.
Tôi thấy đứa bé này chắc chỉ tò mò đơn thuần chứ không hề có ác ý, bèn ngồi xổm xuống giải thích cho nó nghe: "Đó là vì trước đây anh ấy từng được một siêu nhân rất lợi hại cứu giúp, nên bây giờ anh ấy cũng biến thành siêu nhân người sắt để bảo vệ mọi người đấy."
Quả nhiên, ánh mắt cậu bé nhìn Quý Thần Dần lập tức tràn đầy sự sùng bái, thằng bé không ngớt lời khen ngợi: "Anh giỏi quá đi mất!"
Tôi đứng dậy, bắt chước dáng vẻ nghiêm trang của cậu bé rồi nói: "Đúng thế, anh ấy siêu dũng cảm luôn đấy nhé!"
Mẹ cậu bé vẫn giữ vẻ mặt đầy áy náy, rồi lập tức dắt con đi chỗ khác.
Tôi quay người lại thì phát hiện Quý Thần Dần vẫn luôn dõi theo tôi, cảm xúc trong đáy mắt anh đang cuộn trào mãnh liệt.
Rồi tôi cúi xuống, thấy Tiểu Vi cũng đang có biểu cảm y hệt như anh trai nó, con bé chớp chớp mắt nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ và sùng bái.
Tôi buồn cười quơ quơ tay, đưa kẹo bông vừa mua cho hai anh em rồi bảo: "Ngẩn ra đó làm gì nữa, đi chơi thôi nào!"
Quý Thần Dần chậm mất một nhịp mới cầm lấy kẹo bông, nhưng ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn tôi không rời, dường như có một thứ gì đó trong lòng anh vừa sụp đổ, nhưng lại có một thứ gì đó khác đang mạnh mẽ nảy mầm.
Chúng tôi cùng nhau ngồi lên vòng đu quay, Tiểu Vi phấn khích kể: "Em nghe người ta nói ước nguyện trên đỉnh vòng đu quay chắc chắn sẽ trở thành hiện thực đấy."
Tôi nghĩ thầm đó chỉ là lời lừa trẻ con thôi.
Tôi vừa nói với con bé như vậy, nhưng đến khi cabin lên đến đỉnh cao nhất của vòng quay.
Tôi và Tiểu Vi lại không hẹn mà cùng nhắm nghiền mắt lại cầu nguyện, sau đó cả hai cùng cười phá lên vì trêu đối phương sao mà mê tín thế.
Quý Thần Dần bỗng lên tiếng giữa tiếng cười đùa của hai chúng tôi: "Thế hai đứa ước cái gì vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh đêm bên hồ lúc này thực sự rất đẹp, ánh đèn lúc mờ lúc tỏ chiếu lên sườn mặt điển trai của Quý Thần Dần khiến cả người anh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Tôi nghiêng người, khẽ rũ mắt xuống để cố ý trêu anh: "Em không nói cho anh biết đâu."
Tiểu Vi lúc này mới tò mò hỏi: "Thế anh hai có ước điều gì không?"
Ái chà, nghe vậy tôi lập tức thấy hứng thú hẳn, liền ghé tai lại gần để nghe cho rõ.
Quý Thần Dần bị vẻ mặt hóng hớt của hai chúng tôi chọc cho bật cười, anh giả bộ suy tư một lát rồi khẽ gật đầu xác nhận.
Tôi và Tiểu Vi vội vàng quấn lấy, ép anh phải khai ra cho bằng được.
Kết quả là anh nhìn tôi, cố ý bắt chước lại đúng tông giọng tinh nghịch của tôi lúc nãy: "Không nói cho em biết đâu."
Anh vô tình để lộ chút cảm xúc tinh quái hiếm thấy, trông sinh động và gần gũi cực kỳ.
Tôi thầm nghĩ, cái người này sao tự dưng lại bắt đầu trở nên ấu trĩ thế không biết.
Sau khi chơi chán chê mê mệt, Quý Thần Dần lái xe đưa tôi về lại ký túc xá.
Đến cổng trường, khi trong xe chỉ còn lại hai chúng tôi, anh bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Em thực sự muốn biết lúc nãy tôi đã ước gì không?"
Tôi không hiểu sao anh lại đột ngột nhắc lại chuyện này, bèn gãi đầu ngơ ngác: "Dạ, gì ạ?"
Quý Thần Dần khẽ thở dài, dường như vừa hạ quyết tâm rất lớn để nói với tôi một điều quan trọng: "Vừa nãy tôi đã ước mình sửa được một cái bug."
Cái gì cơ...
Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp, điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Cho nên…"
Anh dịu dàng nhìn tôi, trong đôi mắt sâu thẳm ấy như chứa cả ánh sao trời, anh ôn tồn nói: "Chúng ta có thể 'new' lại một lần nữa không? Lần này, anh nhất định sẽ rất trân trọng."
Tôi nhìn anh trân trân một lúc, rồi không kìm lòng được mà nghiêng người sang, dè dặt ôm lấy anh thật c.h.ặ.t.
Quý Thần Dần khẽ cười, là một nụ cười mãn nguyện.
Sau đó, tôi ghé sát tai anh thì thầm: "Chúc mừng anh, chương trình đã chạy thành công rồi."
Sau khi Tiểu Vi trở về, lớp học vẫn diễn ra đúng giờ như thường lệ, chỉ có điều bầu không khí giữa tôi và Quý Thần Dần bỗng trở nên có chút vi diệu.
Tiểu Vi cứ tưởng chúng tôi đang cãi nhau nên để hòa giải, cuối buổi học con bé đã đề nghị cả nhà cùng đi công viên giải trí chơi.
Tôi hào hứng đồng ý ngay, còn Quý Thần Dần bị hai chúng tôi mè nheo mãi cuối cùng cũng đành phải đi cùng.
Đang lúc xếp hàng mua kẹo bông, một cậu bé đứng ngay sau chúng tôi bỗng kêu lên, cậu bé tò mò hỏi: "Mẹ ơi, sao chân của anh kia lại khác chân mọi người thế ạ?"
Vừa nghe thấy câu hỏi này, sắc mặt Tiểu Vi liền biến đổi ngay lập tức, con bé theo bản năng liền đứng chắn trước mặt anh trai mình.
Còn về phần Quý Thần Dần, lúc đó tôi thực sự không dám quay lại nhìn anh.
Mẹ của cậu bé cũng bị lời con trẻ làm cho hoảng sợ, bà vừa kéo con về phía mình vừa vội vàng lên tiếng xin lỗi chúng tôi.
Tôi thấy đứa bé này chắc chỉ tò mò đơn thuần chứ không hề có ác ý, bèn ngồi xổm xuống giải thích cho nó nghe: "Đó là vì trước đây anh ấy từng được một siêu nhân rất lợi hại cứu giúp, nên bây giờ anh ấy cũng biến thành siêu nhân người sắt để bảo vệ mọi người đấy."
Quả nhiên, ánh mắt cậu bé nhìn Quý Thần Dần lập tức tràn đầy sự sùng bái, thằng bé không ngớt lời khen ngợi: "Anh giỏi quá đi mất!"
Tôi đứng dậy, bắt chước dáng vẻ nghiêm trang của cậu bé rồi nói: "Đúng thế, anh ấy siêu dũng cảm luôn đấy nhé!"
Mẹ cậu bé vẫn giữ vẻ mặt đầy áy náy, rồi lập tức dắt con đi chỗ khác.
Tôi quay người lại thì phát hiện Quý Thần Dần vẫn luôn dõi theo tôi, cảm xúc trong đáy mắt anh đang cuộn trào mãnh liệt.
Rồi tôi cúi xuống, thấy Tiểu Vi cũng đang có biểu cảm y hệt như anh trai nó, con bé chớp chớp mắt nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ và sùng bái.
Tôi buồn cười quơ quơ tay, đưa kẹo bông vừa mua cho hai anh em rồi bảo: "Ngẩn ra đó làm gì nữa, đi chơi thôi nào!"
Quý Thần Dần chậm mất một nhịp mới cầm lấy kẹo bông, nhưng ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn tôi không rời, dường như có một thứ gì đó trong lòng anh vừa sụp đổ, nhưng lại có một thứ gì đó khác đang mạnh mẽ nảy mầm.
Chúng tôi cùng nhau ngồi lên vòng đu quay, Tiểu Vi phấn khích kể: "Em nghe người ta nói ước nguyện trên đỉnh vòng đu quay chắc chắn sẽ trở thành hiện thực đấy."
Tôi nghĩ thầm đó chỉ là lời lừa trẻ con thôi.
Tôi vừa nói với con bé như vậy, nhưng đến khi cabin lên đến đỉnh cao nhất của vòng quay.
Tôi và Tiểu Vi lại không hẹn mà cùng nhắm nghiền mắt lại cầu nguyện, sau đó cả hai cùng cười phá lên vì trêu đối phương sao mà mê tín thế.
Quý Thần Dần bỗng lên tiếng giữa tiếng cười đùa của hai chúng tôi: "Thế hai đứa ước cái gì vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảnh đêm bên hồ lúc này thực sự rất đẹp, ánh đèn lúc mờ lúc tỏ chiếu lên sườn mặt điển trai của Quý Thần Dần khiến cả người anh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Tôi nghiêng người, khẽ rũ mắt xuống để cố ý trêu anh: "Em không nói cho anh biết đâu."
Tiểu Vi lúc này mới tò mò hỏi: "Thế anh hai có ước điều gì không?"
Ái chà, nghe vậy tôi lập tức thấy hứng thú hẳn, liền ghé tai lại gần để nghe cho rõ.
Quý Thần Dần bị vẻ mặt hóng hớt của hai chúng tôi chọc cho bật cười, anh giả bộ suy tư một lát rồi khẽ gật đầu xác nhận.
Tôi và Tiểu Vi vội vàng quấn lấy, ép anh phải khai ra cho bằng được.
Kết quả là anh nhìn tôi, cố ý bắt chước lại đúng tông giọng tinh nghịch của tôi lúc nãy: "Không nói cho em biết đâu."
Anh vô tình để lộ chút cảm xúc tinh quái hiếm thấy, trông sinh động và gần gũi cực kỳ.
Tôi thầm nghĩ, cái người này sao tự dưng lại bắt đầu trở nên ấu trĩ thế không biết.
Sau khi chơi chán chê mê mệt, Quý Thần Dần lái xe đưa tôi về lại ký túc xá.
Đến cổng trường, khi trong xe chỉ còn lại hai chúng tôi, anh bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Em thực sự muốn biết lúc nãy tôi đã ước gì không?"
Tôi không hiểu sao anh lại đột ngột nhắc lại chuyện này, bèn gãi đầu ngơ ngác: "Dạ, gì ạ?"
Quý Thần Dần khẽ thở dài, dường như vừa hạ quyết tâm rất lớn để nói với tôi một điều quan trọng: "Vừa nãy tôi đã ước mình sửa được một cái bug."
Cái gì cơ...
Tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp, điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Cho nên…"
Anh dịu dàng nhìn tôi, trong đôi mắt sâu thẳm ấy như chứa cả ánh sao trời, anh ôn tồn nói: "Chúng ta có thể 'new' lại một lần nữa không? Lần này, anh nhất định sẽ rất trân trọng."
Tôi nhìn anh trân trân một lúc, rồi không kìm lòng được mà nghiêng người sang, dè dặt ôm lấy anh thật c.h.ặ.t.
Quý Thần Dần khẽ cười, là một nụ cười mãn nguyện.
Sau đó, tôi ghé sát tai anh thì thầm: "Chúc mừng anh, chương trình đã chạy thành công rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









