14

Đợi đến khi vào bệnh viện và làm xong một loạt các thủ tục, tôi đã mệt rã rời nên ngồi phịch xuống ghế chờ.

Quý Thần Dần đã bắt đầu được truyền dịch, nhưng anh vẫn đang trong trạng thái hôn mê.

Dây thần kinh đang căng cứng bấy lâu bỗng nhiên chùng xuống, khiến cảm giác sợ hãi bắt đầu ập tới chiếm lấy tâm trí tôi.

Hình ảnh anh ngã vào người tôi không còn chút sức sống nào cứ hiện rõ mồn một, rồi cả những lời đồn về việc sức khỏe anh không tốt nữa.

Tôi lớn bằng ngần này rồi nhưng đã trải qua chuyện này bao giờ đâu, chỉ sợ mình làm gì không kịp, càng nghĩ lại càng thấy sợ phát khiếp.

Tôi vốn là đứa mau nước mắt, cảm xúc chỉ cần d.a.o động một chút là bắt đầu khóc lóc chẳng ra làm sao.

Tôi vừa khóc vừa tự mắng bản thân sao mà vô dụng, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại thấy rất tủi thân và sợ hãi.

"Đừng khóc nữa." Trong phòng bệnh bất ngờ truyền đến giọng nói quen thuộc.

Cả người tôi sững lại, qua màn nước mắt nhạt nhòa, tôi chạm ngay phải ánh mắt thâm trầm của Quý Thần Dần.

Cuối cùng anh cũng đã tỉnh rồi, anh dùng giọng rất nhẹ để an ủi tôi: "Đừng sợ."

Anh không nói thì còn đỡ, vừa nghe anh nói tôi càng khóc to hơn, nhưng miệng thì vẫn cố cứng: "Em có khóc đâu, em đang nhỏ t.h.u.ố.c mắt đấy chứ."

Tất cả những cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng trút hết lên người Quý Thần Dần: "Người lớn thế này rồi mà tự mình cảm cúm sốt cao cũng không để ý, nếu hôm nay em không đến..."

Tôi nước mắt lưng tròng, vừa nấc vừa chỉ vào anh tố cáo: "...thì anh cứ ở nhà mà thối rữa ra đấy rồi!"

Quý Thần Dần bị tôi nói cho ngơ ngác, trong đáy mắt anh hiện lên những cảm xúc mà tôi không hiểu rõ, dường như thấp thoáng có chút đau lòng.

Anh giơ tay lên, dè dặt lau nước mắt cho tôi rồi khẽ dỗ dành: "Là lỗi của tôi."

Sau đó, anh nhẹ nhàng vỗ từng cái lên lưng tôi để an ủi.

Đợi đến khi tôi dần bình tĩnh lại, nhận ra vừa rồi mình đã xả giận một cách không qua não, tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Tôi tìm chuyện để nói: "Anh tỉnh từ bao giờ thế?"

Không biết là anh đã nhìn tôi ngồi khóc lóc như thế bao lâu rồi nữa.

Quý Thần Dần yếu ớt nhếch mép, trong mắt hiện thêm vài phần ý cười: "Mơ thấy một cô bé khóc ghê quá, sợ nếu còn khóc nữa thì ngập cả bệnh viện mất, nên tôi đành phải tỉnh."

Tôi: ……

Tôi thì lo muốn c.h.ế.t, vậy mà anh vẫn còn tâm trạng để đùa giỡn được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi nhìn tờ hóa đơn thanh toán trong tay, buông xuôi hai tay rồi bảo: "Được rồi, giờ coi như em không nợ anh nữa nhé."

Lần này tôi nói thật lòng đấy.

Đến bệnh viện một chuyến làm đủ loại kiểm tra, số tiền dạy kèm tôi "hố" được của chị coi như đổ sông đổ bể hết rồi.

Quý Thần Dần "ừ" một tiếng, ánh mắt anh vô cùng dịu dàng, anh cũng mỉm cười nói: "Vậy đổi thành tôi nợ em."

15

Tôi đang định mở miệng nói gì đó thì chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

Cái chân giả của Quý Thần Dần vẫn đang để ngay bên cạnh, lúc làm kiểm tra bác sĩ đã tháo nó ra và tôi vẫn luôn giữ hộ anh.

Tôi đang phân vân không biết phải mở lời trả lại anh như thế nào đây.

Chẳng lẽ lại nói thẳng là: "Trả chân cho anh này" hả? Nghĩ đến thôi đã thấy ngại ngùng quá mức rồi.

Quý Thần Dần rõ ràng cũng nhận ra điều này, anh im lặng một lúc rồi khẽ thở dài hỏi: "Không dọa em sợ chứ?"

Tôi vội vàng xua tay, trong đầu nghĩ ngợi hồi lâu rồi buột miệng: "Ngầu lắm luôn ấy!"

Trời ơi, tôi đang nói cái quái gì vậy không biết.

Sợ anh chạnh lòng, tôi vội vàng chữa cháy: "Ý em là, nó giống như Iron Man vậy, mạnh mẽ và không gì phá hủy được!"

Quý Thần Dần bị tôi chọc cho cười: "Còn có cái ngầu hơn nữa cơ."

Mắt tôi hơi mở to vì tò mò, tôi nghe lời anh mang cái chân giả tới gần giường.

Không biết anh thao tác thế nào mà cái chân giả bắt đầu phát sáng, lại còn là kiểu đèn nhấp nháy bùng nổ nữa chứ.

Cả phòng bệnh bỗng chốc biến thành như một quán karaoke thực thụ, may mà tôi thuê cho anh phòng đơn, nếu không thì chắc làm phiền người khác c.h.ế.t mất.

Tôi như được mở ra cánh cửa của một thế giới mới, không kìm được mà thốt lên: "Ngầu quá đi mất!"

Nhưng rồi chợt nghĩ đến dáng vẻ thanh lãnh thường ngày của Quý Thần Dần mà có ngày lại mang cái chân phát sáng này đi lượn lờ khắp nơi, trời ơi, hình ảnh đó "đẹp" quá khiến tôi không dám nghĩ tới thêm nữa.

Tôi cười bò ra giường, thầm nghĩ đợi anh khỏi bệnh nhất định phải bắt anh bật công tắc lên xem rốt cuộc đó là cái kiểu tương phản dễ thương gì.

Quý Thần Dần không biết tôi đang cười cái gì, anh chỉ bất lực giải thích: "Tiểu Vi chọn cho tôi đấy, con bé cứ khăng khăng bảo thế này rất ngầu."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện