12
Buổi học sau đó vẫn diễn ra rất thuận lợi, vì cả hai chúng tôi đều có hứng thú với lập trình nên chủ đề chung tự nhiên cũng nhiều lên.
Biết em ấy muốn đi theo con đường học sinh năng khiếu công nghệ, tôi nể phục vô cùng nên đã giơ ngón cái "like" cho em ấy một cái thật mạnh.
Tiểu Vi vừa gõ xong dòng code cuối cùng, đột nhiên con bé quay sang hỏi: "Chị ơi, nhưng mà em muốn hỏi một câu này."
Tôi ra hiệu bằng mắt bảo em ấy cứ nói tiếp đi.
Con bé nghiêng đầu, nhìn dòng code đơn giản trên màn hình rồi thắc mắc: "Tại sao chương trình đầu tiên chúng ta chạy bao giờ cũng đều là 'hello world' ạ?"
Hửm? Chuỗi ký tự này sao? Thực ra câu hỏi này chính tôi cũng chưa từng nghĩ tới, chỉ biết từ hồi mới bắt đầu học ngôn ngữ C, chương trình đầu tiên cần chạy chính là cái này.
Đang lúc tôi mải suy nghĩ thì từ phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: "Đó là: Chào thế giới."
Cả hai chúng tôi đều giật mình quay đầu lại nhìn.
Quý Thần Dần đứng ngược sáng, anh dựa người vào khung cửa rồi thong thả nói: "Khoảnh khắc chương trình của em chạy thành công, nó đã có sinh mệnh. Nó đại diện cho công nghệ mới gửi lời khiêu chiến đến thế giới này."
Nghe anh nói, tim tôi không khỏi đập mạnh liên hồi.
Ánh sáng từ phòng khách chiếu lên gương mặt tuấn tú của Quý Thần Dần khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe giọng nói trầm thấp của anh tiếp tục: "Đây là một sự kế thừa, cũng là niềm hy vọng hoàn toàn mới."
Đợi đến khi Quý Thần Dần đi lại gần, tôi mới sực hoàn hồn, trong đầu cứ lặp đi lặp lại mãi kiến giải đầy sâu sắc của anh về chương trình này.
Anh cũng giống như lần trước, đưa cho tôi một cốc nước rồi ôn tồn bảo: "Vất vả cho em rồi."
Tôi chậm nửa nhịp mới cầm lấy uống, trong lòng vẫn còn vương lại chút kích động khó tả.
Tiểu Vi rõ ràng nghe xong cũng thấy nhiệt huyết sôi trào, hai chúng tôi nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng mở miệng mè nheo: "Đại lão ơi, giảng tiếp cho chúng em đi ạ."
Quý Thần Dần bị chúng tôi làm nũng đến hết cách, đành dẫn cả hai vào thư phòng, mở máy chiếu lên để giảng giải về lịch sử phát triển máy tính.
Về phương diện này, anh thực sự là một vương giả áp đảo khi không chỉ giảng giải rõ ràng mà còn dùng máy tính demo cho chúng tôi xem rất nhiều ví dụ thực tế.
Mọi thứ đều vô cùng sinh động và thú vị.
Một tiết học bỗng chốc biến thành cảnh hai đứa tôi ngồi bệt dưới đất gật đầu lia lịa, thi thoảng lại thốt lên tiếng "Oa" tán thưởng không ngớt.
Quý Thần Dần đứng trước màn chiếu, niềm đam mê với máy tính toát ra từ tận đáy lòng anh, không hề có bất kỳ biểu hiện gồng mình quá sức nào, anh chỉ bình thản trần thuật lại niềm hy vọng mới mẻ mà ngành này mang lại cho nhân loại bằng một thái độ bộc trực mà nhiệt liệt.
Tôi nghe đến mê mẩn, nhưng càng về sau, tôi càng phát hiện Quý Thần Dần thỉnh thoảng lại cử động chân một cách không tự nhiên.
Cái chân giả cơ học lạnh lẽo kia một lần nữa hiện lên trước mắt tôi.
Tiểu Vi vì lần đầu tiên tiếp xúc với lập trình nên hiển nhiên đã bị cuốn hút đến mức quên sạch sành sanh mọi chuyện xung quanh.
Tôi khẽ liếc nhìn anh mấy lần, thấy tần suất anh cử động chân ngày càng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi thầm nghĩ anh đứng lâu như vậy chắc là đã khó chịu lắm rồi, nhưng lại không muốn làm chúng tôi mất hứng.
Thế là tôi chủ động giơ tay, tìm cớ ướm hỏi: "Cái đó... em muốn đi vệ sinh một chút ạ."
Quý Thần Dần nhìn đồng hồ rồi áy náy nói: "Xin lỗi, tôi giảng say sưa quá nên hơi lâu."
Trời ơi, được đại thần họ Quý trực tiếp giảng bài cho là đãi ngộ lớn cỡ nào chứ, người khác cầu còn không được, sao tôi lại dám chê lâu cho được.
Nếu không phải vì lo cho chân của anh, thì anh có giảng cả đêm tôi cũng sẵn lòng nghe mà.
13
Sau lần được Quý Thần Dần giảng bài đầy tâm huyết đó, tôi đối mặt với anh cũng không còn cảm thấy căng thẳng như trước nữa.
Tôi thường gom lại một đống câu hỏi hóc b.úa về lập trình, đợi đến cuối ngày thứ sáu thì mang ra hỏi anh.
Lần nào Quý Thần Dần cũng kiên nhẫn giảng giải cho tôi từng chút một.
Dần dần về sau, khung cảnh thường thấy là Quý Thần Dần đứng giảng, còn hai đứa tôi thì ngồi bệt dưới đất nghe như nuốt từng lời.
Quý Thần Dần có lần trêu đùa: "Vậy là tôi lại bỏ tiền túi ra thuê chính mình đến dạy học cho các em à?"
Đương nhiên tôi sẽ không lấy tiền của anh, vì thù lao dạy kèm của tôi đã được chị trả rồi.
Nhưng nghe anh nói vậy tôi vẫn thấy hơi ngại, có điều giờ gan tôi đã lớn hơn, còn biết nói đùa lại với anh: "Thì thầy cứ nợ trước đi, sau này em bắt trả sau."
Quý Thần Dần nhìn hai chúng tôi quậy phá vô lý như vậy thì cũng buồn cười bảo: "Thế này thì chắc nợ nhiều lắm đấy."
Kiểu tương tác tự nhiên này kéo dài suốt một thời gian lâu, và chẳng biết từ lúc nào, tôi bắt đầu mong chờ thứ sáu đến chỉ để được cùng Quý Thần Dần học lập trình.
Cho đến một ngày nọ, tôi gõ cửa rất lâu Quý Thần Dần mới ra mở.
Mặt anh lúc đó ửng đỏ bất thường, trạng thái trông không ổn chút nào, giọng nói cũng rất nhẹ: "Hôm nay không học đâu, chị em không báo với em à?"
Tôi vội vàng mở điện thoại lên kiểm tra, mới thấy tin nhắn chị tôi gửi từ mười mấy phút trước.
Hóa ra mấy hôm nay Tiểu Vi cùng mẹ đi thi ở tỉnh khác, trong nhà chỉ còn lại mình Quý Thần Dần.
Thấy tình trạng anh có vẻ tệ, tôi liền lo lắng dò hỏi: "Anh không sao chứ?"
Lời còn chưa dứt thì cả người anh đã đổ gục về phía tôi.
Ối trời đất ơi!
Tôi luống cuống đỡ lấy anh, lúc đó mới phát hiện cả người anh đang nóng hầm hập như lửa đốt.
Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn ra, đôi tay cũng bắt đầu run rẩy không thôi.
Vừa cố hết sức lôi anh vào phòng khách, tôi vừa dùng chút lý trí còn sót lại để gọi ngay cấp cứu 120.
Buổi học sau đó vẫn diễn ra rất thuận lợi, vì cả hai chúng tôi đều có hứng thú với lập trình nên chủ đề chung tự nhiên cũng nhiều lên.
Biết em ấy muốn đi theo con đường học sinh năng khiếu công nghệ, tôi nể phục vô cùng nên đã giơ ngón cái "like" cho em ấy một cái thật mạnh.
Tiểu Vi vừa gõ xong dòng code cuối cùng, đột nhiên con bé quay sang hỏi: "Chị ơi, nhưng mà em muốn hỏi một câu này."
Tôi ra hiệu bằng mắt bảo em ấy cứ nói tiếp đi.
Con bé nghiêng đầu, nhìn dòng code đơn giản trên màn hình rồi thắc mắc: "Tại sao chương trình đầu tiên chúng ta chạy bao giờ cũng đều là 'hello world' ạ?"
Hửm? Chuỗi ký tự này sao? Thực ra câu hỏi này chính tôi cũng chưa từng nghĩ tới, chỉ biết từ hồi mới bắt đầu học ngôn ngữ C, chương trình đầu tiên cần chạy chính là cái này.
Đang lúc tôi mải suy nghĩ thì từ phía sau đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc: "Đó là: Chào thế giới."
Cả hai chúng tôi đều giật mình quay đầu lại nhìn.
Quý Thần Dần đứng ngược sáng, anh dựa người vào khung cửa rồi thong thả nói: "Khoảnh khắc chương trình của em chạy thành công, nó đã có sinh mệnh. Nó đại diện cho công nghệ mới gửi lời khiêu chiến đến thế giới này."
Nghe anh nói, tim tôi không khỏi đập mạnh liên hồi.
Ánh sáng từ phòng khách chiếu lên gương mặt tuấn tú của Quý Thần Dần khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, chỉ nghe giọng nói trầm thấp của anh tiếp tục: "Đây là một sự kế thừa, cũng là niềm hy vọng hoàn toàn mới."
Đợi đến khi Quý Thần Dần đi lại gần, tôi mới sực hoàn hồn, trong đầu cứ lặp đi lặp lại mãi kiến giải đầy sâu sắc của anh về chương trình này.
Anh cũng giống như lần trước, đưa cho tôi một cốc nước rồi ôn tồn bảo: "Vất vả cho em rồi."
Tôi chậm nửa nhịp mới cầm lấy uống, trong lòng vẫn còn vương lại chút kích động khó tả.
Tiểu Vi rõ ràng nghe xong cũng thấy nhiệt huyết sôi trào, hai chúng tôi nhìn nhau rồi không hẹn mà cùng mở miệng mè nheo: "Đại lão ơi, giảng tiếp cho chúng em đi ạ."
Quý Thần Dần bị chúng tôi làm nũng đến hết cách, đành dẫn cả hai vào thư phòng, mở máy chiếu lên để giảng giải về lịch sử phát triển máy tính.
Về phương diện này, anh thực sự là một vương giả áp đảo khi không chỉ giảng giải rõ ràng mà còn dùng máy tính demo cho chúng tôi xem rất nhiều ví dụ thực tế.
Mọi thứ đều vô cùng sinh động và thú vị.
Một tiết học bỗng chốc biến thành cảnh hai đứa tôi ngồi bệt dưới đất gật đầu lia lịa, thi thoảng lại thốt lên tiếng "Oa" tán thưởng không ngớt.
Quý Thần Dần đứng trước màn chiếu, niềm đam mê với máy tính toát ra từ tận đáy lòng anh, không hề có bất kỳ biểu hiện gồng mình quá sức nào, anh chỉ bình thản trần thuật lại niềm hy vọng mới mẻ mà ngành này mang lại cho nhân loại bằng một thái độ bộc trực mà nhiệt liệt.
Tôi nghe đến mê mẩn, nhưng càng về sau, tôi càng phát hiện Quý Thần Dần thỉnh thoảng lại cử động chân một cách không tự nhiên.
Cái chân giả cơ học lạnh lẽo kia một lần nữa hiện lên trước mắt tôi.
Tiểu Vi vì lần đầu tiên tiếp xúc với lập trình nên hiển nhiên đã bị cuốn hút đến mức quên sạch sành sanh mọi chuyện xung quanh.
Tôi khẽ liếc nhìn anh mấy lần, thấy tần suất anh cử động chân ngày càng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi thầm nghĩ anh đứng lâu như vậy chắc là đã khó chịu lắm rồi, nhưng lại không muốn làm chúng tôi mất hứng.
Thế là tôi chủ động giơ tay, tìm cớ ướm hỏi: "Cái đó... em muốn đi vệ sinh một chút ạ."
Quý Thần Dần nhìn đồng hồ rồi áy náy nói: "Xin lỗi, tôi giảng say sưa quá nên hơi lâu."
Trời ơi, được đại thần họ Quý trực tiếp giảng bài cho là đãi ngộ lớn cỡ nào chứ, người khác cầu còn không được, sao tôi lại dám chê lâu cho được.
Nếu không phải vì lo cho chân của anh, thì anh có giảng cả đêm tôi cũng sẵn lòng nghe mà.
13
Sau lần được Quý Thần Dần giảng bài đầy tâm huyết đó, tôi đối mặt với anh cũng không còn cảm thấy căng thẳng như trước nữa.
Tôi thường gom lại một đống câu hỏi hóc b.úa về lập trình, đợi đến cuối ngày thứ sáu thì mang ra hỏi anh.
Lần nào Quý Thần Dần cũng kiên nhẫn giảng giải cho tôi từng chút một.
Dần dần về sau, khung cảnh thường thấy là Quý Thần Dần đứng giảng, còn hai đứa tôi thì ngồi bệt dưới đất nghe như nuốt từng lời.
Quý Thần Dần có lần trêu đùa: "Vậy là tôi lại bỏ tiền túi ra thuê chính mình đến dạy học cho các em à?"
Đương nhiên tôi sẽ không lấy tiền của anh, vì thù lao dạy kèm của tôi đã được chị trả rồi.
Nhưng nghe anh nói vậy tôi vẫn thấy hơi ngại, có điều giờ gan tôi đã lớn hơn, còn biết nói đùa lại với anh: "Thì thầy cứ nợ trước đi, sau này em bắt trả sau."
Quý Thần Dần nhìn hai chúng tôi quậy phá vô lý như vậy thì cũng buồn cười bảo: "Thế này thì chắc nợ nhiều lắm đấy."
Kiểu tương tác tự nhiên này kéo dài suốt một thời gian lâu, và chẳng biết từ lúc nào, tôi bắt đầu mong chờ thứ sáu đến chỉ để được cùng Quý Thần Dần học lập trình.
Cho đến một ngày nọ, tôi gõ cửa rất lâu Quý Thần Dần mới ra mở.
Mặt anh lúc đó ửng đỏ bất thường, trạng thái trông không ổn chút nào, giọng nói cũng rất nhẹ: "Hôm nay không học đâu, chị em không báo với em à?"
Tôi vội vàng mở điện thoại lên kiểm tra, mới thấy tin nhắn chị tôi gửi từ mười mấy phút trước.
Hóa ra mấy hôm nay Tiểu Vi cùng mẹ đi thi ở tỉnh khác, trong nhà chỉ còn lại mình Quý Thần Dần.
Thấy tình trạng anh có vẻ tệ, tôi liền lo lắng dò hỏi: "Anh không sao chứ?"
Lời còn chưa dứt thì cả người anh đã đổ gục về phía tôi.
Ối trời đất ơi!
Tôi luống cuống đỡ lấy anh, lúc đó mới phát hiện cả người anh đang nóng hầm hập như lửa đốt.
Tôi sợ đến mức chân mềm nhũn ra, đôi tay cũng bắt đầu run rẩy không thôi.
Vừa cố hết sức lôi anh vào phòng khách, tôi vừa dùng chút lý trí còn sót lại để gọi ngay cấp cứu 120.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









