Chậm rãi đặt tay lên mu bàn tay hắn, rõ ràng cảm nhận được làn da dưới đầu ngón tay lập tức căng lên.

Tới dịch quán nghỉ chân, ta tháo khăn che mặt:

Vừa nhìn lên đã thấy Đoạn Thanh Hằng đang giả vờ vô tình quan sát.

Ta mỉm cười dịu dàng nhìn hắn:

“Công t.ử có điều chi muốn nói?”

Hắn lập tức quay mặt đi, giọng cứng ngắc:

“Chỉ là nhìn cô nương… chợt nhớ đến một cố nhân.”

Ta khẽ cười, ngữ điệu nhàn nhạt:

“Ồ?”

“Vị cố nhân kia của tại hạ thích mặc nam trang, giọng nói lớn, tính tình bốc đồng. Còn thích kết nghĩa với mấy người kỳ lạ ở bến tàu.”

Dưới lớp váy cưới, tay ta chợt siết c.h.ặ.t vạt áo.

Trong ký ức, một tiểu nha đầu áo quần tả tơi đang nhón chân, liều mạng vẫy tay.

Hai tên lưu manh say rượu đang giằng lấy túi hương trên đòn gánh của nàng, có ý đồ bất chính.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Năm đó ta mười bốn tuổi, bỗng nảy ra một kế, lớn tiếng gọi về phía thiếu niên áo gấm vừa đi ngang:

“Ca ca, muội ở đây!”

Tim ta khi ấy gần như nhảy lên cổ họng.

Thiếu niên khựng bước, rồi lập tức đi tới.

Giữa ánh mắt nghi hoặc của hai kẻ say, hắn thu quạt lại, khẽ gõ trán ta:

“Con nha đầu này, lại lén chạy ra ngoài chơi.”

Giọng hắn mang theo tiếng cười bất đắc dĩ: “Về nhà thôi.”

Hai tùy tùng lặng lẽ gánh đòn hàng của ta lên.

Ta khoác tay hắn rời đi rất xa, đến khi rẽ qua ngã ba mới vội vàng buông tay:

“Đa tạ công t.ử đã cứu giúp.”

Giọng ta vẫn còn run vì sợ hãi.

Hắn lại đưa cho ta một chiếc khăn tay:

“Ngõ thứ ba phía đông bến tàu có một quán trà, chưởng quầy là cố hữu của ta.”

Rồi bỏ một đồng tiền vào tay ta:

“Cầm cái này, hắn sẽ cho cô nương một bát trà mát.”

Đồng tiền còn mang theo hơi ấm ấy, sau này ta xâu vào sợi chỉ, đeo mãi bên cổ.

Đó là lần đầu tiên ta gặp Đoạn Thanh Hằng.

“Nghe qua cũng là một cô nương thú vị.” — Ta nhẹ giọng nói.

Đoạn Thanh Hằng chợt quay đầu, ánh mắt nóng rực:

“Nàng thích ăn bánh hoa quế ở phố Đông, nhưng lại chê ngọt quá, ăn nhiều thì đau răng.”

“Nàng còn hay kẹp cánh hoa vào sổ sách để làm dấu, bảo như vậy tra sổ tâm trạng sẽ tốt hơn.”

“Đoạn công t.ử.” — Ta ngắt lời.

“Trời không còn sớm.”

Đoạn Thanh Hằng lập tức câm lặng, bàn tay nắm lại đến trắng bệch.

Ta và hắn lặng lẽ đối mặt, chỉ có tiếng gió xào xạc nơi gốc hoè già trong dịch quán.

Từng có một thời, ta theo hắn xuôi ngược khắp nơi.

Giữa mùa đông rét buốt dưới chân núi Trường Lăng, hắn ủ rượu cho ta, đuôi mày còn vương bông tuyết.

Mùa hè ở chùa An Quán, khi ta buộc dây đỏ khấn nguyện, hắn lặng lẽ bỏ thêm tiền hương dầu.

Người cũ ở gần trong gang tấc, nhưng lòng người đã thay, cảnh vật đã đổi.

Nha đầu tóc vàng gánh hàng rong năm nào, nay đội mũ phượng khăn hồng — lại phải gả cho một lão nhân tuổi ngũ tuần.

Còn công t.ử áo gấm từng chỉ điểm cho ta đạo buôn bán, về sau lại phải gọi ta một tiếng “mẫu thân!”

Khoảng cách giữa ta và hắn, chẳng phải chỉ là ba bước ấy… mà là cả một kiếp người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



Ngày thành thân, cả sảnh đường rộn ràng náo nhiệt.

Dưới lớp khăn trùm, ta chỉ lờ mờ trông thấy bóng dáng khom xuống của Đoạn lão gia.

Tiếng hò reo đồng loạt vang lên, tựa như đây là một mối duyên trời định.

Ta được đám đông dìu vào tân phòng.

Nến đỏ rực rỡ, ta ngay ngắn ngồi trên giường cưới.

Từ dưới lớp khăn trùm, chỉ thấy một đôi giày gấm mang theo mùi rượu, lảo đảo bước đến.

Cán cân hỷ nâng khăn trùm lên, đập vào mắt ta là một gương mặt đầy những nếp nhăn ngang dọc.

Hai mắt đục ngầu nằm trũng trong bọng mắt xệ xuống, hơi rượu lẫn mùi mục rữa hắt thẳng vào mặt.

“Để tiểu nương t.ử chờ lâu rồi.” — Giọng khàn khàn vang lên.

Ta khẽ ngẩng đầu, nụ cười uyển chuyển, ánh mắt ẩn giấu e thẹn.

“Phu quân.”

Không gọi là “lão gia”, mà là “phu quân”.

Hai chữ ấy rõ ràng khiến Đoạn lão gia vô cùng hài lòng.

Hỷ ma ma kịp thời dâng lên rượu hợp cẩn.

Một chén rượu vào bụng, mặt ta dần nóng bừng.

Dưới ánh nến, đúng là dung nhan như phù dung, đôi mắt tựa hoa hạnh.

Đoạn lão gia phất tay một cái, đám người lũ lượt lui ra.

Bàn tay gầy guộc như cành củi của ông ta chạm lên trâm phượng trên đầu ta, từng món đồ trang sức bị gỡ ra, ném xuống đất.

Ông ta vừa cởi nút áo ta, vừa nói đùa, giọng khàn khàn:

“Nghe nói tiểu nương t.ử giỏi buôn bán lắm.”

Ta thuận thế nắm lấy mu bàn tay ông, tự mình đưa bàn tay đó tháo từng lớp váy cưới.

“Chỉ là hiểu biết nông cạn, sao sánh được với tài trí của phu quân.”

Cổ họng ông ta phát ra tiếng ừ ừ hào hứng.

“Hay lắm, hay lắm. Lão phu thích nhất chính là linh khí trên người nàng.”

Ta c.ắ.n môi cười khẽ, mặc cho ông ta đè ta xuống lớp chăn bông.

Khi da thịt chạm nhau, ta ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c cũ kỹ trên người ông ta, mùi trầm hương cũng không lấn át được hơi thở lụi tàn.

Đêm ấy, ta dâng thân cho một lão nhân có thể làm tổ phụ mình.

Nhưng thì đã sao? Dù là hổ dữ, một khi đã rụng răng thì cũng chỉ là con mèo bệnh.

Phu quân trẻ tuổi e là khó dỗ.

Còn người đã già… thì sẽ c.h.ế.t sớm thôi.

Ta dùng thân thể tươi trẻ này, trói c.h.ặ.t Đoạn Ngọc Tường trong tẩm phòng.

Liên tục năm ngày, Đoạn Ngọc Tường đều ngủ lại ở Thê Hà Uyển.

Chỉ là, ông ta sớm đã không còn sức lực.

Ngoài đêm động phòng, mấy ngày sau đều chỉ ôm ta ôn chuyện cũ.

Ta vẫn cố làm ra vẻ yêu thích, hầu hạ ông ta thật êm ái thoải mái.

Quả nhiên, vàng bạc châu báu như nước đổ xuống.

Ta không bỏ sót thứ gì, ngày ngày trang điểm kỹ lưỡng, trâm ngọc lấp lánh cài đầy trên tóc.

Lão nhân yêu nhất chẳng phải chính là sắc màu rực rỡ này sao?

Ta càng xinh đẹp lộng lẫy, ông ta lại càng không nỡ rời tay.

Ta không quên tâm tư của mình.

Đã làm chủ mẫu, thì nhất định phải nắm quyền.

Đoạn Ngọc Tường con cái không nhiều.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện