Ta vén tấm màn che trên mũ, ánh mắt đục ngầu của ông lập tức sáng lên.
“Thiếu đông gia!”
Vừa gọi xong, ông đã hạ giọng, cảnh giác nhìn quanh:
“Sao cô nương lại đến đây?”
“Ta đến thăm thúc. Triệu thúc, sao thúc lại mặc đồ của phu dịch thế này?”
Triệu chưởng quỹ cười khổ:
“Tháng trước lão gia đột ngột gọi đến, bảo ta giao lại lệnh bài chưởng quỹ cho Trương T.ử Dương, từ nay mọi việc nghe hắn sai khiến.”
“Nào ngờ ngay hôm sau, hắn đã đẩy ta xuống sân phơi làm tạp dịch.”
— Trương T.ử Dương?!
Lông mày ta khẽ giật.
Là cái tên cháu trai của Trương di nương kia — ba mươi tuổi vẫn lêu lổng, suốt ngày làm mấy chuyện trộm gà bắt ch.ó đó sao? Mà giờ lại đường đường trở thành đại chưởng quỹ?
Phải nói là Trương di nương thổi gió bên gối rất giỏi, hay là phụ thân quyết tâm loại bỏ tâm phúc bên cạnh ta đây?
Triệu chưởng quỹ lôi từ n.g.ự.c áo ra một quyển sổ nhỏ:
“Thiếu đông gia xem, đây là sổ ra vào trong tháng vừa rồi.”
“Trương chưởng quỹ mới đến đã đổi đường nhập hàng, nói là tiết kiệm được ba phần chi phí.”
“Nhưng kỳ thực trầm hương nhập kho, chất lượng chưa bằng được một nửa năm ngoái.”
Ta nhìn ghi chú trên sổ tay của ông, trong lòng ngổn ngang chua xót.
Phụ thân à, người thật sự đã già rồi.
Tổng phường chưởng quỹ, cần điều động hàng hóa, phân phối ngân lượng, có thể nhúng tay vào mọi sự.
Một tên côn đồ như Trương T.ử Dương, sao gánh vác nổi?
Ta rút ra tờ ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn trong tay áo, nhét vào tay ông.
“Triệu thúc, chắc hẳn thúc cũng nghe nói ta sắp gả vào nhà họ Đoạn. Nhà ấy quyền thế thịnh vượng, thúc có bằng lòng vì ta mà nhẫn nhịn thêm ít lâu không?”
“Ta… lão già này thật hổ thẹn, sao dám nhận ân tình lớn như thế…”
Ta ấn tay ông lại, ngăn ông từ chối.
“Nếu không có thúc trấn giữ Hương Phường bao năm qua, họ Liễu làm sao có được ngày hôm nay? Thúc hoàn toàn xứng đáng.”
Triệu chưởng quỹ vốn có một tiệm hương liệu riêng, chỉ là đơn thân độc mã, khó đứng vững giữa chốn thương trường. Sau đó được ta chủ trương thu mua, rồi đề bạt làm chưởng quỹ.
Ông hiểu rõ nghề, lại là người trung hậu.
Một cánh tay đắc lực như thế, ta tuyệt đối không thể để tuột mất.
Thấy ông nhận lấy ngân phiếu, ta lại rút từ tay áo ra năm tờ một trăm lượng và hai mươi tờ năm mươi lượng.
“Số này chia cho những huynh đệ bên dưới. Những ngày qua, họ hẳn cũng bị chèn ép không ít, coi như chút tâm ý an ủi của ta.”
Giọng Triệu chưởng quỹ có phần nghẹn ngào:
“Thiếu đông gia yên tâm, nếu có động tĩnh gì, ta sẽ lập tức báo ngay.”
“Cái tên Trương T.ử Dương ấy, ngay cả độ lửa khi sấy hương còn không nắm được, thì làm nên trò trống gì!”
Thời loạn mới thấy lòng người. Những kẻ đi theo ta, tự ta đến trấn an tất nhiên sẽ hiệu quả hơn.
Chỉ tiếc thời gian cấp bách, mà phía phụ thân lại đang theo dõi sát sao, chỉ đành phó thác vào Triệu chưởng quỹ.
Rời Hương Phường, ta đi thẳng đến cửa hàng tre trúc.
Không ngoài dự đoán, Tề chưởng quỹ của trúc phường cũng đã bị thay.
Vẫn là chiêu cũ — trước tiên giáng chức, bắt làm tạp dịch.
Chờ họ không chịu nổi nữa thì lập tức loại bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề chưởng quỹ là người do chính tay ta dìu dắt, mới ngoài ba mươi, thân hình rắn chắc.
Với việc làm tạp dịch, hắn không để tâm, chỉ bất bình: Liễu Hoài Kim — kẻ ăn chơi trác táng, c.ờ b.ạ.c rượu chè, chẳng hiểu gì về buôn bán — vậy mà cũng được làm chưởng quỹ.
Liễu Hoài Kim giống hệt Trương T.ử Dương, ai nịnh nọt giỏi thì được nâng đỡ.
Ta hầu như có thể đoán trước — nhiều nhất ba năm nữa, toàn bộ thương hiệu này chắc chắn sẽ xảy ra biến cố.
Ta dùng lại cách cũ, nhét hai ngàn lượng vào tay Tề Quang.
Hắn kiên quyết không nhận:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Cô nương đã giúp ta quá nhiều, sao ta lại còn nhận tiền của người? Chỉ cần cô nương căn dặn, Tề Quang này dù c.h.ế.t cũng không từ.”
Ta cương quyết ép hắn nhận:
“Hai đứa nhỏ nhà huynh đều đến tuổi đến trường rồi. Cầm lấy đi, khổ gì thì khổ, đừng để con khổ.”
Tề Quang chợt nhìn ta, trên khuôn mặt rám nắng hiện lên vẻ xót xa:
“Thiếu đông gia tốt như vậy, chỉ vì sinh ra là nữ t.ử mà bị đám súc sinh kia chèn ép… Ông trời thật chẳng có mắt!”
Ta vội ngăn hắn nói thêm, rồi đưa thêm ít bạc lẻ để hắn chia cho huynh đệ trong trúc phường.
Một chuyến đi hôm nay, tạm xem như đã an bài cho những người từng theo ta xông pha.
Chỉ là, túi bạc của ta cũng cạn sạch.
Ngày thành thân đã cận kề, Trương di nương còn ngáng chân, khiến phụ thân giữ lại không ít của hồi môn.
Ta chỉ nói một câu:
“Không bỏ con thì sao bắt được sói?”
Liền khiến phụ thân cam tâm tình nguyện thêm cho ta một phần hồi môn.
Đã muốn bám víu, thì phải chịu bỏ vốn.
Để ta hai tay trắng bước chân vào nhà họ Đoạn, kẻ mất mặt chẳng phải là chính lão gia nhà họ Liễu sao?
…
Khánh Châu và Lật Châu chỉ cách nhau ba ngày đường.
Nữ nhi xuất giá, lẽ ra phải do huynh đệ trong nhà cõng ra tận kiệu hoa.
Chỉ là Trương di nương sợ con trai bảo bối mệt nhọc, một mực phản đối.
Cũng tốt thôi, ta vốn dĩ cũng chẳng muốn.
Đứng trước cổng lớn phủ họ Liễu, ta ngoái đầu nhìn lại nơi mình khôn lớn suốt bao năm.
Rồi xoay người, để màn che phủ xuống.
Lúc bước xuống bậc thềm, ta chợt ngửi thấy mùi trầm hương lẫn hương lá trúc quen thuộc.
“Liễu cô nương, thất lễ rồi!”
Từ khe hở dưới màn che, một bàn tay thon dài đưa tới.
Trên ngón cái bên phải có một nốt ruồi son cỡ hạt vừng.
Toàn thân ta chấn động.
Là… Đoạn Thanh Hằng!
Vốn tưởng nhà họ Đoạn sẽ phái một người trong chi thứ tới rước dâu.
Nào ngờ lại là đích thân thiếu đông gia.
“Thanh Hằng thay phụ thân tới nghênh thân, cô nương cứ đặt tay lên, cẩn thận bậc thềm.”
Giọng hắn ôn hòa lễ độ, lại mang theo vẻ xa lạ như thể ta với hắn xưa nay chưa từng quen biết.
Ta khẽ đáp:
“Đa tạ công t.ử.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









