Ngày hôm sau, ta ăn vận chỉnh tề, cố ý thay bộ váy áo cùng trâm vòng do Trần ma ma lựa chọn.
Trong gương đồng, nữ t.ử mặt mày như đào lý, nét dịu dàng pha lẫn vài phần linh động.
Vừa bước vào chính sảnh, ta liền nhẹ nhàng tiến lên hành lễ.
“Nữ nhi thỉnh an phụ thân.”
Phụ thân đ.á.n.h giá ta từ đầu đến chân, khóe môi nhếch lên đầy hài lòng.
“Tốt, đây mới là viên minh châu của nhà họ Liễu ta.”
Ta cúi đầu mỉm cười:
“Nữ nhi ngu muội, nay mới thấu hiểu khổ tâm của phụ thân. Nữ nhi lập thân, nên như nước — gặp vuông thì vuông, gặp tròn thì tròn.”
“Tốt… tốt lắm…”
Phụ thân viền mắt ửng đỏ, dường như có chút cảm động.
“Con gái…”
“Phụ thân.” — Ta ngắt lời ông.
“Nay nữ nhi đã trưởng thành, người nên gọi là Nhứ nhi mới đúng.”
Từ nhỏ ta tên là Anh Anh.
Phụ thân từng nói, nữ hài nhà nghèo, càng phải sống như nam hài, có chí khí thì mới sống lâu.
Về sau nhà họ Liễu phát đạt.
Ngói xanh đổi thành ngói lưu ly, dáng vẻ phụ thân cũng thay đổi.
Ông không cho ta gọi là “cha”, mà học theo kiểu thương gia thế tộc, bắt ta gọi là “phụ thân”.
Ông nói cái tên “Anh Anh” quá cứng, dễ gãy, nên mời tiên sinh đến đổi tên cho ta.
Tiên sinh nói, hai chữ ‘Yên Nhứ’ nghe thanh nhã, tựa như làn khói nhè nhẹ giữa ngày xuân, như bông liễu lả lơi theo gió, cánh hoa rơi chẳng nơi nương tựa.
Phụ thân khen không ngớt miệng.
Chỉ là ông đâu ngờ, khói và bông liễu — vốn đều là những thứ phiêu tán vô căn, chỉ cần một cơn gió đã chẳng còn hình dạng.
Còn đứa con trai của Trương di nương thì được chính miệng phụ thân đặt tên là Hoài Kim.
Hoài Kim, Hoài Kim.
Ngay từ khi lọt lòng, đã ôm trọn cả núi vàng biển bạc của nhà họ Liễu trong tay.
Trương di nương bên cạnh châm chọc:
“Lão gia tìm được ma ma giỏi thật, chưa đến một tháng đã biến gà rừng thành phượng hoàng rồi.”
Ta xoay đầu nhìn nàng ta, ánh mắt nhu hòa như nước, chẳng còn mảy may gai góc ngày xưa.
“Di nương nói đùa rồi, ta chẳng qua chỉ nghĩ, mai sau đứng vững ở nhà họ Đoạn rồi, cũng dễ bề giúp đỡ đệ đệ.”
“Nghe nói phụ thân định nâng di nương lên làm kế thất?”
Phụ thân gật đầu:
“Đúng thế, Vân nhi sinh con trai cho họ Liễu, lại hầu hạ ta bao năm, nên cho nàng ấy một danh phận.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta thuận theo:
“Đúng là nên thế.”
“Chỉ là…”
Ta khẽ chuyển giọng.
“Nhà họ Đoạn là thế gia danh giá, kiêng kỵ nhất là hai chữ ‘leo lên’.”
“Nếu nữ nhi vừa gả đi, bên nhà mẹ đẻ liền lập tức nâng thiếp thành thê, nếu rơi vào mắt người ngoài… e là sẽ nghĩ nhà họ Liễu nhắm vào sản nghiệp của nhà họ Đoạn.”
Lời này thẳng thắn quá mức, sắc mặt phụ thân lập tức biến đổi.
Trương di nương sốt ruột đến giậm chân:
“Lão gia đừng nghe ả tiện nhân này nói bậy! Nó rõ ràng là không cam lòng để thiếp thân làm chính thất!”
“Câm miệng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phụ thân trầm ngâm một lúc, sau cùng lại dịu giọng với ta:
“Nhứ nhi suy nghĩ rất chu toàn. Việc nâng thành kế thất, tạm thời gác lại vậy.”
Trương di nương tức đến xanh mặt, vừa làm nũng vừa ra sức đổ thêm dầu, cũng chẳng khiến phụ thân động lòng nổi một chút.
Ta không quay về phòng mà rẽ sang sương phòng.
Vừa đẩy cửa bước vào, Trần ma ma đang thu dọn hành lý.
Ta tiến lên, nhẹ nhàng giữ tay bà lại.
“Ma ma định đi ngay sao?”
Bà ngẩng đầu nhìn ta, thoáng có chút kinh ngạc:
“Cô nương đã học xong, lão nô cũng nên lui bước.”
Ta hỏi:
“Ma ma ở nơi này còn người thân nào chăng?”
Bà khựng lại một thoáng, nở nụ cười nhàn nhạt có phần chua xót.
“Ba mươi năm trong thâm cung, duyên trần đã dứt từ lâu. Nay chẳng qua là một chiếc lá trôi nổi, theo dòng mà đi thôi.”
Nghe bà nói vậy, ta bưng lấy chén trà trên bàn, trịnh trọng quỳ xuống trước mặt bà.
“Nếu ma ma không chê, hãy để ta làm con gái của người, sau này phụng dưỡng người đến cuối đời, hương khói không đoạn.”
Trần ma ma nhìn ta, khẽ bật cười, tiếp lấy trà và uống cạn.
Từ nhỏ ta đã theo phụ thân xuôi ngược khắp nơi, quen với việc tự mình lo liệu.
Ngay cả đám người cốt cán trong cửa tiệm cũng không dễ gì đem theo bên mình.
Gặp được Trần ma ma, là ông trời thương xót, ban cho ta một cánh tay trợ lực.
Phụ thân biết chuyện này thì mừng rỡ vô cùng.
Trong mắt ông, chuyện đó chẳng qua càng chứng minh ta đã “cải tà quy chính”.
Trần ma ma từng ở trong cung, nếu đi theo ta làm ma ma hồi môn, tất sẽ khiến nhà họ Liễu nở mày nở mặt.
Những ngày gần đây, ta ngoan ngoãn như một tiểu thư khuê các thật sự.
Khiến ông gần như quên mất — đứa con gái từng dám vỗ bàn cãi lại ông năm xưa.
Còn nửa tháng nữa là đến ngày thành hôn, ta chủ động đề nghị được ra tiệm một chuyến.
Thấy ông lộ vẻ ngần ngại, ta liền nói thêm:
“Phụ thân yên tâm, nữ nhi sẽ che mặt kỹ càng. Đám chưởng quỹ ấy đều là do tay nữ nhi dìu dắt, trước khi đi nên dặn dò một chút, kẻo bọn họ lại lơi lỏng.”
Ta thấy trong mắt ông hiện lên tia tính toán.
Hẳn ông đang nghĩ, để ta đi trấn an đám cũ, để họ tiếp tục hết lòng bán mạng vì nhà họ Liễu.
Quả nhiên, ông vuốt râu gật đầu.
“Cũng được, đi sớm về sớm.”
…
Ta đứng trước cửa tiệm hương liệu, lặng lẽ nhìn tấm biển treo “Liễu Ký Hương Phường”, bất giác xuất thần.
Năm năm trước, ta cũng đứng nơi này, nhón chân giúp phụ thân treo lên tấm biển ấy.
Khi đó, ông xoa đầu ta, cười nói:
“Nha đầu, từ nay đây chính là chốn dung thân, là vốn liếng để chúng ta lập nghiệp.”
Nào ngờ, giờ thì cái “vốn liếng” ấy đã tăng lên gấp trăm lần, còn kẻ từng treo biển… lại sắp bị đuổi ra khỏi cửa.
Thật là trào phúng.
“Qua cầu rút ván” — không ngờ cũng có thể ứng vào tình phụ t.ử.
Trên sân phơi, Triệu chưởng quỹ đang mặc áo vải xanh thô, lom khom sàng lọc hương liệu.
“Triệu thúc.” — Ta khẽ gọi một tiếng.
Ông quay đầu lại, thoáng ngơ ngác khi trông thấy y phục của ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









