Khi phụ thân gả ta cho Đoạn lão gia, ta vừa tròn hai mươi, còn ông ta đã năm mươi.

Người người đều nói đây là mối nhân duyên tốt.

Nhà họ Đoạn giàu có sung túc, dù là kế thất chứ không phải chính thê, cũng đủ thể diện và vinh hoa.

Trên sảnh đường ngày thành hôn, thân hình Đoạn lão gia còng xuống.

Khi bàn tay già nua của ông ta nắm lấy đầu ngón tay ta, ta khẽ rũ mắt cười nhạt — trong lòng lại lạnh lẽo như băng.

Ông ta hơn ta ba mươi tuổi, tuổi tác ấy đủ để làm tổ phụ của ta.

Nhưng thì sao chứ? Bọn họ cho rằng ném cho ta một lão nhân là có thể trói buộc cuộc đời ta.

Nào ngờ, điều đó lại vừa khéo hợp ý ta.

Trượng phu trẻ tuổi có thể sẽ dây dưa khó dứt, nhưng người đã già rồi… thì sẽ c.h.ế.t sớm thôi.

1

Sau khi nhận sính lễ từ nhà họ Đoạn, phụ thân ta mới ung dung thông báo trong bữa cơm.

“Con gái à, phụ thân đã định cho con một mối hôn sự rất tốt.”

Ông ta bắt chước dáng vẻ của đám thân hào, tay vuốt mấy sợi râu lưa thưa trên cằm.

Gương mặt bóng nhẫy, tươi cười đầy vẻ đắc ý.

“Nhà họ Đoạn là đại thương gia ở đất Lật Châu, trong thành từ tiệm lụa, hàng gạo tới hiệu t.h.u.ố.c, mười nhà thì sáu nhà mang họ Đoạn.”

“Con gả sang đó chính là làm đương gia chủ mẫu, cả đời hưởng phúc đó.”

Ta đặt đũa xuống, cố ý hỏi:

“Phụ thân nói là công t.ử nào của nhà họ Đoạn vậy?”

Nụ cười trên mặt ông ta chợt khựng lại, lúng túng vuốt râu.

“Đám công t.ử ấy đầu óc non nớt, có gì hơn người? Phụ thân chọn cho con là Đoạn lão gia đang độ trung niên.”

“Ồ? Năm mươi tuổi, cũng tính là đang độ trung niên sao?”

Ta bật cười khẽ.

“Phụ thân chẳng phải vừa tháng trước mới mừng thọ bốn mươi, còn than mình sắp bước qua nửa đời, thân già sức yếu rồi đó sao?”

Bên cạnh, Trương di nương đột ngột đặt mạnh đũa xuống bàn.

“Nhứ tỷ nhi, sao con lại nói thế? Lão gia cũng là vì nghĩ cho con thôi.”

“Đoạn lão gia là gia chủ nhà họ Đoạn, con gả sang đó làm chủ mẫu, chẳng tốt hơn nhiều so với lấy đám tiểu t.ử còn phải cúi đầu nhìn sắc mặt người ta hay sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn Trương di nương, thong thả ung dung.

“Nếu di nương sốt ruột đến thế, chi bằng tự mình gả sang đó? Nghe nói đoạn lão gia rất thương hương tiếc ngọc, năm kia còn nạp một người nhỏ hơn di nương hai tuổi đấy.”

“Vô lễ!” — Phụ thân đột nhiên vỗ bàn quát lớn.

“Nếu không phải con với Đoạn lão gia bát tự tương hợp, con nghĩ ông ta sẽ để mắt đến một đứa nha đầu như con?”

“Bát tự tương hợp ư?” — Ta tức đến bật cười.

“Chẳng phải là phụ thân vì muốn leo cành cao mà tìm thầy bói tung tin đồn đó sao?”

Phụ thân giận đến tái mặt.

“Hôn sự là do phụ mẫu định đoạt, nào đến lượt con cãi lời!”

Trương di nương lập tức hùa theo.

“Lão gia đừng vì thế mà tổn hại thân thể. Theo thiếp thấy, Nhứ tỷ nhi chính là lòng cao hơn trời, mấy năm nay suốt ngày lộ mặt ngoài đường, còn đâu dáng vẻ khuê nữ danh môn nữa!”

Ta siết c.h.ặ.t vạt áo, trên mặt vẫn là nụ cười lạnh nhạt.

“Năm ta năm tuổi đã theo phụ thân rong ruổi đầu phố cuối ngõ bán hương liệu. Mười hai tuổi tự mình gánh vác cửa tiệm, mười sáu tuổi một thân một mình lên phương Bắc buôn bán.”

“Nay phụ thân mặc gấm vóc lụa là, lại cho rằng ta là kẻ làm mất mặt?”

Ánh mắt ta rơi vào chỗ trống bên cạnh Trương di nương.

“Phụ thân gấp gáp muốn đuổi ta ra khỏi cửa, là đang định chừa chỗ cho ai vậy?”

Chỗ đó lẽ ra nên là chỗ con trai bảo bối của nàng ta, giờ lại chẳng rõ đang lêu lổng ở kỹ viện nào.

Trương di nương như bị giẫm phải đuôi, sắc mặt biến đổi:

“Liễu Yên Nhứ, ngươi chớ có không biết điều! Gia sản nhà họ Liễu sớm muộn gì cũng để lại cho Hoài Kim, ngươi là thứ đồ con gái phá của…”

“Phá của?” — Ta lạnh giọng ngắt lời.

“Năm ngoái sáu phần lợi nhuận của cửa tiệm là ai kiếm được?”

“Tháng trước là nhi t.ử của ai bị người trong sòng bạc đuổi đ.á.n.h đòi nợ?”

Mặt phụ thân sầm xuống như sắt nguội.

“Con càng lúc càng hỗn xược! Bao năm nay ta quá dung túng, để con quên mất bổn phận làm con rồi!”

“Chuyện cửa tiệm con khỏi cần nhúng tay vào nữa. Còn chuyện hôn sự với nhà họ Đoạn — không gả cũng phải gả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta đứng dậy, xoay người nhìn lại ngôi nhà mà ta từng dốc lòng bảo vệ.

Căn phòng rộng lớn, gỗ lê chạm trổ, hải đường rũ xuống — từng chi tiết đều là tâm huyết suốt bao năm qua của ta.

Giờ đây lại bị phụ thân nhẹ nhàng dâng hết cho kẻ ngu dốt như heo là Liễu Hoài Kim.

Ta hỏi lần cuối:

“Phụ thân còn nhớ năm ấy người sốt cao không dứt, là ai quỳ dưới tuyết van xin chưởng quỹ hiệu t.h.u.ố.c cho nợ tiền t.h.u.ố.c không?”

Phụ thân quay mặt đi, thoáng lộ vẻ áy náy.

Giọng Trương di nương ch.ói tai vang lên.

“Ôi chao, giờ lại muốn diễn vai hiếu nữ rồi? Nếu thật lòng hiếu thảo, thì nên ngoan ngoãn bước lên kiệu hoa mới phải!”

Ta không quay đầu lại, lặng lẽ bước ra khỏi hoa sảnh.

Phía sau vang lên tiếng bát đũa rơi vỡ loảng xoảng.



Hôn kỳ định vào ba tháng sau.

Phụ thân liền thu lại quyền quản lý cửa tiệm của ta, ngay cả y phục nam trang ta thường mặc cũng sai người thu dọn.

Trong sân, mấy mụ bà t.ử lực lưỡng đang lần lượt ném y phục của ta vào lò lửa.

Ta dõi mắt nhìn từng mảnh áo bị ngọn lửa nuốt chửng, cong queo như những năm tháng ta vì thương hiệu nhà họ Liễu mà vào sinh ra t.ử.

Từng tấc, từng tấc, hóa thành tro bụi.

“Từ nay, cô nương phải học cách làm đương gia chủ mẫu.”

Ta xoay người, bắt gặp một lão bà tóc mai bạc trắng đang đứng dưới hành lang.

Bà ta vận y phục mộc mạc, toàn thân không có lấy một món trang sức, vậy mà khí thế lại khiến người không dám khinh thường.

“Lão nô họ Trần, được lệnh lão gia, từ giờ sẽ phụ trách dạy cô nương quy củ.”

Trần ma ma từng là lão nhân trong cung được thả ra, chưa cần nổi giận đã tự mang khí thế nghiêm nghị.

Ngày đầu tiên học đứng, Trần ma ma đặt ba quyển “Nữ giới” lên đỉnh đầu ta.

“Cô nương biết vì sao phải đội sách không?”

Ta đáp: “Để giữ tư thái đoan trang.”

“Sai rồi.” — Bà đột nhiên rút ra một cuốn.

Trọng lượng lệch hẳn, ta vội vàng giữ thăng bằng.

“Là để cô nương hiểu rằng, nữ t.ử muốn lập thân, vĩnh viễn phải gánh lấy phần sức nặng nhiều hơn nam nhân.”

Phụ thân thi thoảng đến xem, bắt gặp ta đang luyện tập nghi lễ.

Nghe thấy ông ta đứng ngoài hành lang cười khẩy:

“Sớm ngoan ngoãn như thế, nào đến nỗi khiến người ta chướng mắt?”

Trần ma ma bất ngờ cất cao giọng:

“Cô nương, lưng hạ thấp thêm ba phần, nhớ kỹ — càng cúi thấp, lúc đứng dậy mới càng có lực.”

Một tháng trôi qua, những vết chai sần trên đầu ngón tay ta dần mòn mất.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Trước kia để tiện làm việc, ta luôn dùng một chiếc trâm gỗ cài tóc đơn giản. Giờ đây lại phải học cách b.úi thành kiểu vân kế phức tạp.

Trong gương đồng, chuỗi ngọc trên tóc ch.ói đến hoa mắt.

Chớp mắt một cái, hình bóng trong gương như hòa làm một với thiếu nữ năm xưa che ô trong mưa, gắng gượng bảo vệ gánh hàng.

Thuở ấy ta chưa gọi là Liễu Yên Nhứ, thậm chí không đủ tiền mua một mảnh khăn tay sạch sẽ.

Còn nay — lại ngồi trong khuê phòng ngập ngát hương thơm, tập dùng khăn lụa ướp hương nhẹ nhàng lau khóe môi.

Ta bật cười chua chát, nhưng Trần ma ma phía sau gương lại nói:

“Ở đời, nữ nhi nhà nghèo học quy củ là xa xỉ, còn nữ nhi nhà giàu không biết quy củ — chính là tội lỗi. Cô nương đã từng nếm trải cái trước, càng nên hiểu cái sau quý giá đến nhường nào.”

Tóc vấn xong, thoa dầu hoa quế, trâm ngọc điểm trên đầu sáng rực.

Trần ma ma hành lễ một cái.

“Cô nương đã học được kha khá, lão nô cũng nên cáo từ rồi.”

Ta biết bản thân học được vẫn còn thô sơ, nếu so với những thiên kim khuê tú lớn lên trong nhung lụa, vẫn còn kém xa lắm.

Ta lặng lẽ dò xét sắc mặt Trần ma ma.

Khuôn mặt xưa nay luôn nghiêm khắc kia bỗng có chút dịu lại, nơi khóe mắt thấp thoáng ý cười.

“Học quy củ cứng nhắc đến đâu, cũng chỉ là mỹ nhân gỗ.”

Tim ta khẽ chấn động, hiểu rằng bà đang chỉ điểm.

“Ý của ma ma là…”

“Đao kiếm sáng loáng lại dễ gãy, chẳng bằng học con công dệt gấm — người ta chỉ nhìn thấy vẻ lộng lẫy, nào ai nhìn thấu móng vuốt ẩn dưới lớp lông vũ kia?”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện