Đích trưởng t.ử Đoạn Thanh Hằng do nguyên phối sinh ra và thứ t.ử Đoạn Thanh Lộ do di nương Lưu thị sinh ra, đều là con cầu tự.

Lưu thị nhờ vậy mà được sủng ái, từ sau khi nguyên phối mất đi thì dần nắm quyền trong phủ.

Nghe nói đứa thứ t.ử ấy dạo gần đây đang âm thầm tranh đấu với Đoạn Thanh Hằng.

Tân hôn ngày thứ hai, lẽ ra các di nương thiếp thất phải đến bái kiến chủ mẫu.

Nhưng mãi đến chiều tà, ngay cả một nha hoàn thông phòng cũng không thấy mặt.

Khi ta đi dạo trong vườn, tình cờ chạm mặt Lưu di nương.

Nàng ta khoác tay tỳ nữ, hất cằm bước qua, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Hiện giờ Đoạn Ngọc Tường chỉ coi ta là món đồ chơi giải sầu, không nhắc đến chuyện này nửa câu.

Ta cũng vui vẻ giả ngốc, suốt ngày cùng ông ta uống rượu đàn hát.

Cho đến khi lời đồn bất ngờ lan ra ngoài phố.

Nói nhà họ Đoạn “cây già trổ hoa, phu thê chẳng nhận, cha con chẳng hay”.

Chỉ ba ngày ngắn ngủi, tin đồn đã truyền khắp Lật Châu.

Chuyện này đến tai Đoạn Ngọc Tường, ông ta lập tức rời thương hội trở về.

Thấy ông giận dữ bước vào, ta làm bộ kinh ngạc hỏi:

“Phu quân làm sao vậy?”

Ông đập mạnh xuống bàn, gọi quản gia tới.

Ngay trước mặt ta, hạ lệnh: sáng mai bằng mọi giá phải đưa các di nương đến thỉnh an.

Ta nâng tách trà, khẽ vuốt n.g.ự.c ông ta:

“Các tỷ tỷ tuổi tác đã cao, sức khỏe không tốt, không đến thỉnh an cũng chẳng sao.”

Ta chu môi làm nũng:

“Thiếp chỉ muốn ở cạnh phu quân, không muốn gặp di nương hay tiểu thiếp nào cả, tránh phải ghen tuông vu vơ.”

Quả nhiên Đoạn Ngọc Tường rất hưởng thụ.

“Tiểu dấm chua của ta à, nay nàng đã là đương gia chủ mẫu, mấy lễ tiết này không thể thiếu.”

Ta giơ ngón tay sơn đỏ điểm nhẹ lên n.g.ự.c ông ta:

“Chủ mẫu gì chứ, thiếp chỉ nguyện có phu quân bên cạnh, c.h.ế.t cũng cam lòng.”

Ông ta cười lớn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

“Nha đầu ngốc, trong phủ này ai ai cũng đang ngấp nghé quyền quản lý nội viện, chỉ có nàng là chẳng mảy may bận tâm.”

Ta tựa vào vai ông, thản nhiên nói:

“Chỉ cần có phu quân, mấy hư danh ấy có cũng được, không cũng chẳng sao.”

Hiện tại hai đứa con trai của hắn đang đấu đá vì thương hiệu.

Đoạn Ngọc Tường đã già, thứ ông ta yêu thích nhất… chính là một người “trong sạch” không màng đến quyền lực.

Cách hành xử của ta, vừa vặn hợp ý ông ta.



Đêm ấy, Trần ma ma đang giúp ta tháo trâm vòng.

“Chủ t.ử đi nước cờ này thật khéo.”

“Vừa thăm dò được chuyện Đoạn gia nghị hôn với Tri phủ, lại khiến lão gia phải tự mình ra mặt lập uy.”

Đoạn Ngọc Tường là cáo già, xưa nay không đặt mấy chuyện thể diện ra gì.

Nay lại đột nhiên đổi tính, đứng ra chống lưng cho ta — tất có điều mờ ám.

Nhà quyền quý, người hầu đông đúc, từng cử chỉ đều bị để ý.

Ta cố tình để lời đồn lan ra, chính là để thử xem —

Cái tin đoạn Thanh Hằng sắp thành thân với thiên kim Tri phủ kia, có thật hay không.

Đám quan lại thế gia vốn trọng thanh danh. Nếu có tin Đoạn phủ sủng thiếp diệt thê, hôn sự e là không thành.

“Mai gặp mấy vị di nương, chủ t.ử muốn mặc bộ nào?”

Ta tiện tay chọn lấy bộ váy lụa đỏ thẫm rực rỡ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Dĩ nhiên là càng phô trương càng tốt.”

Trần ma ma khẽ mỉm cười.

“Càng nổi bật, càng dễ khiến người ta nghĩ chủ t.ử đơn thuần, chẳng hiểu sự đời.”

“Đúng thế.”

Ta vuốt nhẹ cây phượng trâm trong tay.

“Cứ để bọn họ tưởng ta là bình hoa rỗng tuếch mới tốt.”

Trong gương, nữ t.ử mắt sáng răng trắng, sóng mắt lưu chuyển, ẩn chứa vài phần cố chấp.

Y hệt dáng vẻ một thiên kim được cưng chiều đến hư hỏng.

Ai mà ngờ được dưới lớp vỏ ấy, giấu bao tâm cơ? Trong hoa sảnh, trầm hương lượn lờ.

Khi Đoạn Ngọc Tường bước vào, liền bắt gặp ta ăn vận lộng lẫy ngồi đó.

Ông ta sững người một chút, rồi bật cười:

“Phu nhân ăn mặc thế này, không biết còn tưởng sắp tiến cung diện thánh.”

Ta chu môi, khẽ nắm váy xoay một vòng:

“Nghe nói các tỷ tỷ trong viện của phu quân ai nấy đều xinh đẹp. Thiếp không trang điểm kỹ một chút, sao trấn nổi trận này.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Đoạn Ngọc Tường nắm lấy cằm ta, đôi môi khô khốc in lên khoé miệng.

“Chỉ là hai di nương, có đáng để nàng căng thẳng thế sao?”

“Ồ? Chỉ có hai vị tỷ tỷ thôi ư? Vậy những người khác…”

“Đám kia chỉ là nha hoàn thông phòng, đâu xứng diện kiến nàng.”

Ta mở to mắt, rồi đỏ mặt cúi đầu:

“Vậy… vậy thiếp chẳng phải tự rước trò cười rồi sao.”

Đoạn Ngọc Tường vung tay:

“Không sao, tiểu nương t.ử dung mạo diễm lệ, rất hợp với bộ váy này.”

Đúng lúc ấy, Lưu di nương và Thôi di nương chậm rãi bước vào.

Thấy đoạn Ngọc Tường ngồi ngay chủ vị, hai người rõ ràng lúng túng.

“Thiếp thân thỉnh an lão gia, phu nhân.”

Ta vội bước lên đỡ lấy:

“Nhị vị tỷ tỷ mau đứng lên. Thân thể các tỷ không chịu nổi, những lễ tiết thế này, miễn được thì cứ miễn.”

Lời nói uyển chuyển, nhưng câu nào cũng mang gai nhọn.

Ta thấy sắc mặt Lưu di nương biến đổi rõ rệt, nhưng vẫn gắng gượng mỉm cười.

Tỳ nữ dâng trà, Thôi di nương hành lễ xong xuôi.

Ta sảng khoái tháo cây trâm cài bên tóc xuống:

“Đây là kiểu mới ở Vĩnh Hưng phường, coi như ta tặng tỷ chút trang sức.”

Tới lượt Lưu di nương, nàng ta cố tình gây khó dễ.

Một chén trà, đổ trọn lên chiếc váy đỏ của ta.

Ta không màng y phục, lập tức vội vã lau giúp nàng ta:

“Tỷ tỷ có bị phỏng không? Tỷ tỷ lớn tuổi rồi, tay chân chậm chạp, phải cẩn thận giữ gìn thân thể.”

Rồi quay sang Đoạn Ngọc Tường, ngọt giọng:

“Phu quân đừng trách tỷ ấy, người già thì hay run tay, mờ mắt, cũng là chuyện thường tình.”

Ta mượn chính lý do của Lưu di nương để bịt miệng nàng ta trước.

Lại cố tình không giấu nổi ghen tuông trong lời nói.

Người ngoài chưa chắc hiểu, nhưng đ

Đoạn Ngọc Tường sao có thể không biết?

Bao năm qua, Lưu thị quen được nuông chiều, kỵ nhất là có người ăn diện lộng lẫy hơn mình.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện