Hàng xóm láng giềng cùng nhau đứng ra làm chứng, quan phủ cuối cùng chỉ phán một câu: c.h.ế.t rồi thì xóa nợ.
Đám thủ hạ chỉ cần nộp phạt, chịu hai mươi trượng là xong.
Liễu Hoài Kim ăn chơi trác táng, lui tới c.ờ b.ạ.c kỹ viện, đã từ lâu khiến người ta khinh ghét đến tận xương tủy.
Tin truyền đến tai ta, ta khóc nức nở bên cạnh Đoạn Ngọc Tường:
“Liễu gia vốn đã đơn bạc, nay chỉ còn lại một nhánh. Nếu phụ thân cũng không còn… thì chỉ còn lại một mình thiếp cô độc.”
Ta không bỏ sót ánh nhìn trầm ngâm trong mắt ông ta.
Chỉ một khắc sau, ông liền nắm tay ta, giọng đầy nhiệt tình:
“Phu nhân chớ lo, vi phu lập tức cho chuẩn bị xe ngựa, đưa nàng về Khánh Châu thăm nhà.”
Sau ba năm.
Một lần nữa bước qua cổng lớn Liễu gia, màu sơn đỏ rực ngày nào đã bong tróc, xám xịt và tàn tạ.
Trong phòng, mùi t.h.u.ố.c đắng xộc vào mũi.
Phụ thân nằm liệt trên giường, thấy ta vào, đôi mắt vẩn đục thoáng sáng lên.
Không màng nước dãi trào ra, miệng há to, phát ra mấy âm thanh ngắc ngứ.
Ta tiến đến, cúi sát bên giường.
“Phụ thân!”
Chỉ một tiếng “phụ thân” ấy, như đưa chúng ta trở về năm xưa.
Ngày ấy ông gánh hàng đi khắp phố, ta túm lấy vạt áo ông, cùng nhau lội khắp những con đường lát đá xanh.
Trên vai ông, đôi giỏ tre đựng đầy hương liệu lấp lánh ánh nắng vàng.
Thỉnh thoảng ông lại rút ra miếng bánh ngọt trong n.g.ự.c áo, bẻ phần lớn đưa ta.
Ông dạy ta hái d.ư.ợ.c liệu, chế hương.
Hai cha con trốn trong lò gạch bỏ hoang, nghiên cứu độ dày lý tưởng để đan được chiếc gối tre tốt nhất.
Tình cha con năm xưa, giờ nhớ lại như chuyện kiếp trước.
Ta nghiêng sát tai ông, nhẹ giọng nói:
“Con vẫn nhớ thứ hương liệu đầu tiên cha dạy con.”
“Phụ thân bảo, trầm hương phải chọn loại có vân nhỏ mịn, áp sát tai gõ nhẹ mà nghe tiếng thanh thì mới là loại thượng phẩm.”
“Nhưng phụ thân à, người dạy con nhiều đến thế… lại chẳng cho con một cơ hội để thể hiện.”
“Người cùng phụ thân chịu khổ là con, mà người được hưởng phúc lại là kẻ khác — thiên hạ này sao lại có lẽ công bằng như vậy?”
“Người nhìn xem, giờ người nằm đây như vậy, Trương di nương — người mà phụ thân từng nâng như trứng — có đến chăm nom nửa bước không?”
Lệ không kìm được mà trào ra.
Hận và tình cùng lúc giằng xé trong lòng, khiến ta nghẹn thở.
Năm đó, ta một mình cải nam trang đi theo Đoạn Thanh Hằng xuôi ngược Nam Bắc, học buôn học bán.
Từng đồng bạc kiếm được, đều nhờ người bí mật gửi về Liễu gia.
Mặc y phục nam nhân bao năm, đến son phấn còn chẳng dám dùng.
Thế mà ngày ta trở về, đẩy cửa bước vào tân trạch của Liễu gia, trước mắt lại là một gia đình êm ấm: phụ thân, Trương di nương và đứa con của bà ta.
Trương di nương chẳng khác nào con chim được phụ thân ta nuôi trong l.ồ.ng son.
Tiền bạc ta cực khổ kiếm được bao năm, lại bị phụ thân ta lén lút nuôi dưỡng mẹ con họ.
Cuối cùng, ta chẳng qua cũng chỉ là người dệt váy cưới cho kẻ khác.
Liễu gia ngày càng sung túc, giá trị của ta theo đó mà bị xóa nhòa.
Phụ thân bắt đầu ngấm ngầm gợi ý:
“Con gái sớm muộn cũng phải gả chồng.”
“Mười tám đã là gái ế, đừng để lỡ dở nữa.”
Thật nực cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cần ta, thì ta là trụ cột chống đỡ cả sản nghiệp.
Không cần nữa, liền biến thành món hàng chờ gả.
Ta có thể nhắm mắt phân biệt mọi loại hương liệu.
Biết cách chẻ mảnh tre đều như nhau.
Phép ghi sổ do ta nghĩ ra giúp hiệu suất tăng gấp đôi, tốc độ tính nhẩm khiến cả lão tiên sinh già phải khâm phục.
Vậy mà chỉ vì ta sinh ra là nữ, những thứ ấy đều bị xem như vô dụng.
“Phụ thân à, người vẫn nói làm ăn phải sáng mắt sáng lòng… Sao lại không nhìn ra, Trương di nương đã cắm cho người cái sừng lớn đến vậy?”
“Người ấy à, sống cần kiệm bao năm — rốt cuộc chỉ là thay lão chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c nuôi con trai hộ.”
Mắt phụ thân ta trợn trừng, cổ họng phát ra tiếng khục khặc.
“Đừng kích động.”
Ta lấy khăn lau miệng cho ông, giọng nhẹ như gió:
“Con sẽ tìm đại phu giỏi nhất về chữa cho người. Dù gì con cũng chẳng giống lũ vong ân bội nghĩa kia.”
Ta đứng dậy, không buồn quan tâm đến tiếng gọi đứt đoạn phía sau.
Phụ thân à, người hãy mở to mắt mà nhìn.
Con sẽ biến ván cờ c.h.ế.t này — thành một ván cờ sống.
…
Ba ngày ở lại Liễu phủ, ta chưa từng có giấc ngủ yên.
Tối hôm đó, gió tây thổi vù vù lạnh lẽo.
Ta trở dậy định đóng cửa sổ, thì bất ngờ bị một bàn tay rắn chắc chặn lại.
“Đoạn Thanh Hằng?! Sao ngươi lại ở đây?”
Lời còn chưa dứt, hắn đã tung mình nhảy vào phòng.
Ánh mắt hắn dừng trên vành mắt sưng đỏ của ta, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại.
“Ta không yên tâm.”
Ta quay người đi, cố nén cảm xúc đang dâng trào, giọng lạc đi vì nghẹn:
“Đêm đã khuya, công t.ử mau về đi.”
Căn phòng im ắng hồi lâu.
Khi quay lại, chẳng biết hắn đã đứng phía sau từ bao giờ.
Bàn tay ấm nóng vừa chạm vào vai, ta liền giật mạnh ra, quát khẽ:
“Tránh ra! Ngươi đến đây để cười nhạo ta sao?!”
Giằng co một lúc, sợi dây chuyền mang đồng tiền cổ trên cổ ta bỗng đứt.
Tiếng kim loại rơi xuống nền đá vang lên âm thanh thanh thúy giữa đêm tĩnh mịch.
Đoạn Thanh Hằng cúi người nhặt lấy, nhìn đồng tiền đã được vuốt ve nhẵn bóng, giọng khản đặc:
“Đồng tiền ta đưa năm ấy… nàng vẫn giữ bên mình?”
“Đừng tự mình đa tình.”
Ta đưa tay giật lại:
“Chỉ là tiện tay…”
Lời chưa dứt, hắn đã kéo mạnh ta vào lòng, sức lực khiến ta giật mình.
“Nếu không quý, một người như nàng – đường đường là chủ mẫu Đoạn gia, sao lại mang bên mình đồng tiền cũ nát?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hơi thở nóng bỏng phả lên vành tai ta, ngữ khí mạnh mẽ, mang theo khẩn thiết không thể kháng cự:
“Yên Nhứ, Đoạn Ngọc Tường đã già, trong mắt lão, nàng chỉ là món đồ mua vui. Nhưng ta thì khác…”
“Ta thật lòng yêu nàng.”
Một câu “ta yêu nàng”, phá tan hết thảy phòng bị trong ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









