Lưu di nương tưởng nắm chắc phần thắng, cùng bà đỡ tung hứng ăn ý.
Vài câu đã khiến Đoạn Ngọc Tường dấy lên nghi ngờ.
Nào ngờ ta đã từ sớm rút củi đáy nồi, bày sẵn cạm bẫy, chỉ chờ nàng ta chui đầu vào.
Khi sự đã rồi, ta không cần nói lời cay độc, tự nhiên có Đoạn Ngọc Tường đứng ra làm chủ cho ta.
Con nối dõi là chuyện lớn.
Ta đoán chắc, xảy ra chuyện thế này, ông ta tuyệt đối không ngồi yên.
Như vậy, những việc trước kia như chu sa trong t.h.u.ố.c, ghế ngồi bị động tay động chân, cũng sẽ từng chữ từng câu lọt vào tai Đoạn Ngọc Tường.
…
Hôm tiệc trăm ngày của Khải nhi, ngay trước mặt đám tộc lão, Đoạn Ngọc Tường đã chính tay giao lệnh bài quản gia vào tay ta.
Còn Lưu di nương, người từng một tay khuynh đảo nội viện năm xưa, suốt ba tháng nay chẳng thấy bóng dáng.
Đoạn Ngọc Tường nói nàng ta ngã bệnh — thì nàng ta chỉ có thể “bệnh” mà thôi.
Ngay cả con trai nàng ta, Đoạn Thanh Lộ, cũng bị khiển trách nặng nề, liên tiếp bị rút khỏi quyền quản lý ba cửa hiệu lớn.
Ở một góc khuất không người, ta cảm nhận được một ánh mắt nóng rực đang gắt gao dõi theo mình.
Như muốn nhìn thấu toàn bộ lớp mặt nạ ngoài da.
Ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Đoạn Thanh Hằng, thấy hắn ngẩn người bước đến gần.
Khải nhi được ôm trong tay bọc tã đỏ, da thịt trắng hồng, đáng yêu đến mức khiến hắn sững sờ.
Yết hầu hắn khẽ trượt lên xuống, giọng khàn đặc:
“Ta… có thể bế đứa nhỏ không?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta mỉm cười, rồi khéo léo từ chối:
“Đại công t.ử còn chưa thành gia lập thất, chưa quen chăm trẻ, lỡ làm rơi hay làm đau thì chẳng hay chút nào.”
Ta ôm lấy Khải nhi, cùng Đoạn Ngọc Tường đứng giữa đại sảnh, đón nhận từng lời chúc tụng và nịnh bợ.
Không liếc lấy Đoạn Thanh Hằng một lần nữa.
Có Khải nhi, đích t.ử đường đường chính chính, địa vị ta trong Đoạn gia đã vững như bàn thạch.
Ban ngày ta phải lo việc nội viện, lại còn chăm con.
Sức lực đâu ra để tiếp tục hầu hạ Đoạn Ngọc Tường? Nhưng chuyện ấy, ta đã sớm tính trước.
Khi đêm buông xuống, một chiếc kiệu nhỏ không đáng chú ý được rước vào từ cửa bên.
Rèm kiệu vén lên, khiến Đoạn Ngọc Tường lập tức sững người.
Từ trong bước ra, là một ả hồ cơ tóc vàng mắt biếc.
Da trắng như sứ, ánh mắt khẽ đảo đã mang theo ngàn vạn phong tình.
Ta chọc nhẹ khuỷu tay ông ta, chu môi phụng phịu:
“Phu quân nhìn đến ngẩn cả người, từ nay còn nhớ gì đến mẹ con thiếp nữa đây.”
Ông ta hoàn hồn, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.
Mùi rượu lẫn mùi mục rữa phả thẳng vào mặt, vậy mà ta vẫn có thể dịu dàng nép trong lòng ông ta, không hề đổi sắc.
“Chỉ là thứ đồ chơi mà thôi, làm sao sánh được với tiểu nương t.ử của ta.”
Ta giả vờ ấm ức, kể lại chuyện tìm ả hồ cơ kia:
“Vì tìm được nàng ta, thiếp phải nhờ đến người quen cũ, riêng tiền đặt cọc đã mất một ngàn lượng, sau lại tốn thêm hai ngàn lượng để chuộc thân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta giơ ba ngón tay, giọng đầy khoa trương:
“Cả thảy những ba ngàn lượng đó!”
Đoạn Ngọc Tường cười ha hả, rút ngay một xấp ngân phiếu trong n.g.ự.c áo:
“Phu quân bù lại cho nàng năm ngàn lượng!”
Ta tươi như hoa nhận lấy, hôn một cái rõ kêu lên khuôn mặt nhăn nheo của ông ta:
“Phu quân là nhất!”
Chiêu giành sủng trắng trợn như thế, lại khiến Đoạn Ngọc Tường càng thêm tin tưởng.
Thậm chí còn thường khen ta tâm tính đơn thuần.
Mỗi khi ông ta nói vậy, ta liền giả vờ xấu hổ, tựa nhẹ vào vai ông ta:
“Cả đời thiếp chỉ dựa vào phu quân mà sống. Chỉ cần người thương yêu thiếp, những thứ khác đều không đáng bận tâm.”
Lúc Khải nhi bắt đầu bi bô tập nói, tin tức từ Khánh Châu truyền tới:
Thương hiệu nhà họ Liễu đã sắp chống đỡ không nổi.
Mới ba năm, một Liễu Ký từng huy hoàng một thời đã đến đường cùng.
Ba năm qua, Triệu chưởng quầy vẫn lén gửi tin đều đặn mỗi tháng.
Dù có sự hậu thuẫn ngầm của Đoạn gia, tình hình kinh doanh của Liễu gia vẫn càng lúc càng lụn bại.
Một năm trở lại đây, phụ thân ta liên tục gửi thư.
Ban đầu là hỏi thăm dò ý, sau dần chuyển thành khẩn cầu.
Từng nét b.út đều lộ rõ sự khó khăn của thương cuộc, hy vọng ta nghĩ đến tình thân mà ra tay giúp đỡ.
Cơ nghiệp của Liễu gia, vốn do ta một tay gây dựng.
Ông ta chẳng tốn chút công sức nào, lại trở thành đại đông gia, liền tưởng rằng kinh doanh là chuyện dễ.
Buông lỏng quản lý, để lũ ăn chơi vô dụng nhúng tay điều hành.
Cửa hàng bán hàng giả tràn lan, sổ sách thì loạn như tơ vò.
Khách quen lâu năm lắc đầu bỏ đi, những mối làm ăn lớn trước kia cũng lần lượt dứt hợp tác.
Liễu Ký từng rực rỡ một thời, nay chẳng còn gì ngoài cái tên.
Ta nhấc b.út, khẽ thở dài, trong mắt lại hiện lên cảnh năm xưa ông vỗ vai ta mà nói:
“Con gái, sớm muộn cũng phải gả chồng.”
Nét mực rơi xuống giấy như lưỡi d.a.o sắc lạnh. Ta viết:
“Nữ nhi nay đã làm thê t.ử người ta, lấy chồng – dạy con mới là bổn phận, việc ngoài nội viện thật sự lực bất tòng tâm.”
Mãi cho đến khi Liễu Hoài Kim lại gây ra một khoản nợ lớn — không trả nổi.
Phụ thân vốn đã phiền muộn vì thâm hụt tài chính, lần này lại càng không muốn bỏ bạc ra vá chỗ rách.
Ông định mặc kệ mấy ngày, để tên con trai kia nếm mùi đời khổ sở.
Nào ngờ, Liễu Hoài Kim không trả nổi tiền, trang sức của Trương di nương cũng bị hắn đem đi cầm sạch.
Người của sòng bạc thấy vậy liền ra tay đ.á.n.h đập, chỉ vài đòn đã khiến hắn mất mạng.
Nghe nói lúc đầu bọn họ cũng chưa định hạ thủ quá nặng.
Chỉ là Liễu Hoài Kim vốn quen sống an nhàn sung sướng, thân thể mềm yếu, chịu không nổi mấy cú đã tắt thở.
Phụ thân sau đó bị hoảng đến mức trúng phong, ngã gục trên giường, miệng méo lệch, nói không thành lời.
Càng châm chọc hơn là — bởi vì Liễu Hoài Kim bình thường làm chuyện ác quá nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









