“Đoạn Thanh Hằng, đồ khốn kiếp!”

“Nếu năm đó ngươi cưới ta, thì Khải nhi đã có thể đường đường chính chính gọi ngươi một tiếng phụ thân rồi!”

Hắn toàn thân run lên, trong mắt ánh lên tia sáng dữ dội.

Những nghi ngờ về thân thế của Khải nhi cuối cùng cũng được chứng thực.

Hắn run run nâng khuôn mặt ta lên:

“Không muộn, bây giờ vẫn chưa muộn.”

“Bao năm nay ta như thằng ngốc, chỉ biết vùi đầu lo thương lộ, lại bỏ lỡ bảo vật quý nhất đời mình. Mỗi lần thấy nàng cười nói bên lão già đó, ta chỉ muốn xé xác lão!”

“Ta hối hận đến thấu xương. Nếu năm đó ở Trường Lăng, ta lập tức cầu hôn, thì đâu đến nỗi như hôm nay…”

Ta lắc đầu, bi thương chặn nơi cổ họng, cắt lời hắn:

“Nói những điều ấy thì có ích gì? Liễu thị đã suy tàn, ta và con ở Đoạn gia chẳng khác gì cá nằm trên thớt.”

“Không! Sẽ không như thế!”

Hắn bỗng lớn tiếng, rồi nhanh ch.óng hạ thấp giọng, cố kiềm nén:

“Khải nhi là cốt nhục của ta. Ta sẽ không để các người chịu nửa phần thiệt thòi.”

“Yên Nhứ, chờ ta thêm một thời gian nữa thôi. Đợi ta đoạt lấy vị trí gia chủ Đoạn thị, ta nhất định sẽ cho mẹ con nàng một nơi an ổn.”

Ta ngẩng đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn:

“Vậy… còn tiểu thư nhà tri phủ thì sao?”

Hắn thoáng khựng lại, rồi ánh mắt kiên quyết:

“Vì nàng, tất cả đều không đáng kể.”

Dưới ánh nến, hắn khẽ hôn đi giọt lệ trên má ta.

Từng nụ hôn phủ xuống khóe môi, nồng nàn, lặng lẽ.

Chúng ta ôm nhau rất lâu, ta nghe thấy hơi thở hắn dần trở nên gấp gáp, bàn tay cũng bắt đầu không an phận.

Ta giữ lấy tay hắn, nhẹ nói:

“Đừng… phụ thân vẫn đang bệnh…”

Thấy ta thật sự không muốn, hắn đành luyến tiếc thu tay lại.

Trước khi đi, hắn đặt đồng tiền trở lại lòng bàn tay ta.

Hai tay ôm lấy tay ta, dịu dàng tha thiết:

“Yên Nhứ, hãy chờ ta.”

Ta vuốt ve đồng tiền trong tay, lặng lẽ nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn đêm.

Chờ hắn sao? Từ miệng hắn nói ra câu đó — đúng là mỉa mai thay.

Kẻ này miệng nói yêu ta, vậy còn kỹ nữ ở Túy Nguyệt Lâu, mỹ thiếp ở biệt viện Nam Thành thì tính sao?

Ta hiểu hắn quá rõ.

Năm xưa ở Trường Lăng, sau khi chiếm được lợi lộc, hắn cũng là dáng vẻ tình si như thế.

Hiện giờ chẳng qua là vì chưa có được — nên càng khát khao.

Đám phong lưu ong bướm kia hắn có thể che giấu, nhưng lửa ta đốt lên, hắn che thế nào?

Tiểu thư nhà tri phủ mà nghe được những chuyện này, còn có thể gả vào Đoạn gia sao?

Hắn sắp ba mươi, con riêng sinh mấy đứa rồi, vậy mà còn mơ cưới thiên kim quan lại, cầm trọn sản nghiệp nhà họ Đoạn?

Đồng tiền ấy, ta giữ lại là vì ta biết — nó sẽ có ích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mang bên người ư? Nói chơi thôi.

Chẳng qua là bảo Trần ma ma cách ngày lại cầm ra vuốt ve.

Lại để vào hương lô trong phòng mà ủ.

Chỉ vậy thôi, cũng đủ khiến nó mang theo mùi hương của ta quanh quẩn… khiến hắn nghĩ ta ngày đêm khắc khoải về hắn.



Ta lấy bạc tích trữ của riêng mình ra, trước tiên thanh toán hết nợ nần hàng hóa còn tồn.

Sau ba năm, một lần nữa bước chân vào thương hiệu của Liễu gia, nơi này đã chẳng còn chút dáng vẻ phồn hoa thuở trước.

Vải vóc vứt bừa bãi nơi góc phòng, nước nhuộm trong thùng bốc mùi thối rữa.

Khoảng sân phơi ngày nào từng bằng phẳng sáng sạch, nay đã mọc đầy cỏ dại.

Ta đứng trước cảnh tượng tan hoang ấy, trong lòng trào lên một tia đau xót.

Phụ thân à, nếu năm xưa người lựa chọn tin tưởng ta, Liễu gia há lại lụn bại đến mức này?

Ta khẽ nhắm mắt, ép mọi cảm xúc đang cuộn trào xuống đáy lòng.

Khi mở mắt ra, đã là một mảnh sáng suốt.

Ta cùng Triệu chưởng quầy và Kiều Quang lần lượt đến từng nhà kết toán tiền công.

Cũng nói rõ, ai còn nguyện ý theo ta, sau này thương hiệu khởi sắc, ắt sẽ lần lượt đề bạt.

Nếu ai muốn tìm con đường khác, ta cũng không cản.

Khi trở lại Đoạn phủ, đã là ngày thứ chín.

Ta tựa vào lòng Đoạn Ngọc Tường mà nức nở, y phục trắng nhạt càng tôn thêm vẻ đáng thương của ta.

“Phụ thân bệnh nặng, thiếp thân chỉ là nữ nhi nơi nội viện, thật chẳng đủ sức quản lý thương hiệu. Không bằng để phu quân đứng ra tiếp nhận, những bí phương chế hương và kỹ nghệ tre trúc, giao vào tay Đoạn gia nhất định sẽ phát triển rộng rãi hơn.”

Trong đôi mắt đục ngầu của Đoạn Ngọc Tường thoáng hiện lên một tia sáng.

Ta biết — ông ta đã động tâm.

Công thức chế hương và nghề tre trúc của Liễu gia vốn là việc buôn duy nhất ở Lật Châu có thể kiếm bạc to.

Ông ta trầm ngâm một lát, rồi khẽ ho hai tiếng.

“Ấy là sản nghiệp của nhà họ Liễu, giờ phụ thân nàng chỉ còn lại một mình nàng, để nàng thừa kế cũng là hợp tình hợp lý.”

Ta ngẩng đầu, vừa khéo để lộ ra vài phần yếu mềm.

“Thiếp thân chỉ là nữ nhân nơi khuê phòng, nếu lộ mặt ra ngoài, còn đâu thể thống.”

“Không sao cả.” Ông ta phẩy tay, nơi khóe miệng buông xuống thoáng nét toan tính.

“Nàng cứ làm đương gia, ra mặt lấy lệ là được, lão phu sẽ phái người đứng bên cạnh hỗ trợ.”

Ta cụp mắt khẽ gật đầu.

Tên già này, vừa muốn nuốt trọn sản nghiệp nhà ta, lại muốn giữ gìn danh tiếng, ép ta làm một con rối đeo mặt nạ mà che giấu cho hắn.

Chỉ cần danh chính ngôn thuận giao vào tay ta, được ra vào cửa hiệu, có người giám sát thì đã sao?

Ta chính thức đứng ra tiếp quản thương hiệu Liễu thị.

Mọi việc lớn nhỏ, đều đến hỏi ý hai vị chưởng quầy mà Đoạn Ngọc Tường phái tới.

Trên thương trường, ta đóng vai một nữ nhân ngu ngốc hoàn hảo.

Sau lưng, lại chia cho hai người bọn họ một phần lợi lộc hậu hĩnh

Hai người này năng lực có hạn, xưa nay chưa từng được xem trọng như thế, lập tức thay lòng, quay đầu quy phục.

Mỗi lần báo cáo với Đoạn Ngọc Tường, đều hết lời tâng bốc.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Không đến nửa năm, thương hiệu Liễu thị đã cải t.ử hoàn sinh, vận hành trở lại.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện