Thẩm Xu bị đau, theo bản năng nhíu mày, đáy mắt cũng có nước mắt, không phải vừa rồi còn ghét bỏ nàng sao, bây giờ lại nổi điên cái gì không biết? Nghĩ vậy, Thẩm Xu càng cảm thấy ấm ức, nàng cử động thân mình tỏ vẻ kháng nghị.

Nhưng mà hậu quả của việc này chính là Bùi Vân Khiêm không chỉ không buông nàng ra, thậm chí còn ôm chặt hơn nữa, khiến cả người nàng dán trong n.g.ự.c hắn không thể động đậy.

Cảm nhận được Thẩm Xu đang không an phận trong n.g.ự.c mình, sát khí trong lòng Bùi Vân Khiêm càng ngày càng lớn, sự bực bội ngày càng tăng.

Ở trước mặt Tô Ngự, Thẩm Xu bài xích hắn tới vậy sao? Nghĩ vậy, gân xanh trên cánh tay Bùi Vân Khiêm nổi lên, đáy mắt lạnh lẽo.

Sau đó, hắn híp mắt, nhàn nhạt nói, “Tối qua có lẽ nội tử* mệt mỏi nên nghỉ ngơi không tốt cho lắm.”

(*xưng hô của chồng với vợ thời cổ đại.)

Nghe vậy, Tô Ngự hơi kinh ngạc.

Thẩm Xu cũng mở to hai mắt nhìn Bùi Vân Khiêm khó hiểu, rõ ràng đêm qua nàng vẫn luôn ngủ ở Bắc các, cơ thể không tốt cũng vì phong hàn chưa khoẻ hẳn thôi, mệt nhọc khi nào vậy?

Không chờ Thẩm Xu khôi phục tinh thần lại, Bùi Vân Khiêm đã rút cánh tay bên hông Thẩm Xu ra, nàng còn chưa kịp đứng vững, trên tay lại có thêm một cánh tay có lực, nháy mắt đã ôm ngang nàng lên.

Hô hấp Thẩm Xu cứng lại, theo bản năng ôm lấy cổ Bùi Vân Khiêm, suýt chút nữa kinh hô thành tiếng.

Cùng lúc đó, Thẩm Xu tinh tường nghe thấy tiếng hít hà của mọi người xung quanh.

Đã nhiều ngày nhiễm phong hàn không nghỉ ngơi cho tốt, tuy rằng vừa rồi đã ngủ được một giấc trên xe ngựa nhưng đầu óc vẫn quay cuồng, trải qua hành động vừa rồi của hắn, Thẩm Xu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người mơ màng, mãi cho tới khi nghe thấy tiếng thì thầm xung quanh mới hơi hồi hồn.

Sau khi ý thức được điều đang xảy ra, khuôn mặt Thẩm Xu bỗng chốc đỏ bừng, hận không thể tìm một cái khe dưới đất để chui vào, đầu không tự giác mà cọ cọ trong n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, cuối cùng chôn càng ngày càng sâu.

Bùi Vân Khiêm bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, không coi ai ra gì ôm Thẩm Xu trước mắt bao nhiêu người đi vào trong điện Trọng Hoa.

Thẩm Xu chỉ cảm thấy nàng sống cả hai đời mà chưa từng xấu hổ như vậy, dọc đường đi bị người ta ‘vây xem’ thì cũng thôi đi, hạ nhân bên ngoài không dám trực tiếp ngẩng đầu lên nhìn nên nàng cũng không đến mức quá xấu hổ, vốn tưởng rằng tới cửa điện, Bùi Vân Khiêm sẽ thả nàng xuống, ai ngờ tên điên này lại ôm nàng vào trong trước ánh mắt của không biết bao nhiêu người.

Nếu không phải vì nàng tiếc tính mạng, đổi thành một người khác nhất định sẽ xấu hổ giận dữ tới mức hận không thể đ.â.m đầu c.h.ế.t đi.

Thẩm Xu c.ắ.n răng trừng mắt nhìn Bùi Vân Khiêm một cái rồi sửa sang lại xiêm y, cúi đầu mặt dày ngồi ngay ngắn ở bàn bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếng thì thầm xung quanh rõ ràng tới mức không thể che giấu, thế nên Thẩm Xu muốn làm bộ không nghe thấy cũng khó.



Mãi cho tới khi Bùi Vân Khiêm lần nữa trở về, tiếng nói nhỏ xung quanh mới ngừng lại.

Dần dần khách khứa tới đông đủ, cũng sắp tới thời gian khai tiệc, Phùng Thái hậu ngồi trên ghế chủ vị ăn mặc phượng bào đỏ thẫm thêu tơ vàng ung dung cao quý, bên cạnh là Thẩm Đình mặc long bào.

“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, Thái hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Thẩm Đình nâng tay, tuỳ ý nói, “Bình thân, hôm nay mẫu thân thiết đãi gia yến, các khanh không cần đa lễ.”

Đợi mọi người ngồi xuống, Phùng Thái hậu mới mở miệng, “Hôm nay ai gia mở tiệc, một là do thấy cảnh xuân sắc của Ngự Hoa Viên quá mê người nên muốn cùng mọi người thưởng thức, thứ hai là vì đón gió tẩy trần cho thế t.ử Tĩnh Hà vương.”

Nghe vậy, Tô Ngự đứng dậy nói, “Đa tạ Thái hậu nương nương hậu ái.”

Nói xong, Tô Ngự thuận thế ngồi xuống bàn bên cạnh Thẩm Xu, cách Thẩm Xu không quá một thước.

Thấy thế, lông mày Bùi Vân Khiêm nhíu lại khó có thể phát hiện, sau đó yên lặng thu hồi tầm mắt, giơ tay cầm lấy con tôm trên bàn, thong thả ung dung lột vỏ.

Tô Ngự ngồi cạnh, Thẩm Xu cũng không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào, hai người lớn lên cạnh nhau từ nhỏ, cung nhân đều theo thói quen sắp xếp chỗ của hai người ở cạnh nhau.

Thẩm Xu nâng chén trà trên bàn nhấp một ngụm rồi lại đặt xuống, nhìn hai con tôm trên đĩa của mình, Thẩm Xu sửng sốt, khó tin nhìn Bùi Vân Khiêm.

Bùi Vân Khiêm mà bóc tôm cho nàng á?

Có lẽ là cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Xu, Bùi Vân Khiêm dừng tay quay đầu nhìn nàng, giọng nói bình tĩnh không phập phồng cũng không mang theo chút cảm xúc nào, “Ta đã rửa tay rồi.”

Nghe vậy, Thẩm Xu nghẹn lời, “Không… không phải…”

Bùi Vân Khiêm lại lần nữa nhìn qua, “Không ăn?”

Thẩm Xu như bị đụng phải chốt an toàn, lập tức cầm đũa gắp hai con tôm vào miệng.

“Đa tạ tướng quân.”

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm chậm rãi thu hồi ánh mắt, “Diễn trò phải làm cho trọn.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện