Không bao lâu sau, xe ngựa chậm rãi dừng ở cửa hoàng cung.

Sau lần vừa rồi, Thẩm Xu cũng không ngủ tiếp nữa, nhưng sợ đối diện với Bùi Vân Khiêm mà xấu hổ cho nên nàng dứt khoát nhắm mắt giả bộ ngủ, mãi cho tới khi xe ngựa dừng lại mới mở mắt.

Trầm mặc một hồi, thấy Bùi Vân Khiêm vẫn không nhúc nhích mà nhắm mắt như cũ, nàng cử động rồi kéo màn xe chuẩn bị đi xuống.

Không biết có phải ngồi lâu trên xe hay không, một chân vừa mới bước ra đã bị dẫm hụt, cả người nghiêng về phía trước.

Trong lòng Thẩm Xu run lên, có lẽ nàng là người đầu tiên ngã từ trên xe ngựa xuống đất trong toàn Sở Kinh thành này, vốn tưởng rằng sẽ ngã mạnh xuống đất, lại không nghĩ rằng, giây tiếp theo, cổ tay được một đôi tay có lực nắm chặt lấy, sau đó dễ như trở bàn tay kéo nàng quay trở về trong xe.



Không đợi nàng khôi phục lại tinh thần đã rơi vào trong một cái ôm ấm áp quen thuộc, chẳng qua bây giờ lại vô cùng lạnh lẽo.

Ngay sau đó, Thẩm Xu cảm thấy đỉnh đầu truyền tới hơi thở ấm áp, giọng nói lạnh như sắp kết băng, “Còn chưa ôm đủ sao?”

Thẩm Xu, “?”

Rõ ràng là Bùi Vân Khiêm nắm tay kéo nàng vào ngực, sao lời tới miệng hắn lại thành nàng chủ động nhào vào rồi? Thẩm Xu nhíu mày, nhanh chóng đứng dậy.

Không đợi nàng nói chuyện, Bùi Vân Khiêm đã xoay mặt xuống xe, Thẩm Xu cũng không hề chậm trễ đi theo phía sau Bùi Vân Khiêm, chẳng qua bây giờ không giống vừa rồi nữa, có Lâm Lãng đỡ nàng ở ngoài cửa.

Yến hội hôm nay cho phép hạ nhân đi theo hầu, cho nên Thẩm Xu vẫn luôn đi cùng Lâm Lãng, mà Bùi Vân Khiêm đi nhanh ở xa phía trước, bỏ lại hai người ở sau lưng.

Từ nhỏ Thẩm Xu đã lớn lên ở trong cung, đương nhiên còn quen đường lối trong cung hơn Bùi Vân Khiêm, vậy nên cho dù không có Bùi Vân Khiêm dẫn đường thì nàng cũng có thể thuần thục tìm được cung điện tổ chức xuân yến.

Bùi Vân Khiêm tự mình đi phía trước, mãi cho tới khi đi đến Trọng Hoa điện, bước chân của hắn mới chậm lại, chờ tới lúc hắn quay đầu đã không nhìn thấy Thẩm Xu đâu, chỉ có thể trông thấy thân ảnh mơ hồ ở phía sau.

Hắn nhíu mày, bước chân dừng tại chỗ.

Khách khứa lui tới rất nhiều, thay vì nói không thấy Bùi Vân Khiêm, không bằng nói nàng không hề nghĩ tới hắn đang đợi nàng.

Thấy Bùi Vân Khiêm đứng ở đây từ phía xa, nàng còn đang do dự xem có nên chào hỏi một hai câu, hỏi hắn có muốn vào cùng nàng không, nhưng nhớ lại cảnh tượng xấu hổ vừa rồi trên xe ngựa, Thẩm Xu lập tức cắt đứt ý nghĩ vừa rồi.

Thẩm Xu hơi cúi đầu, không coi ai ra gì mà dắt Lâm Lãng đi lướt qua trước mặt Bùi Vân Khiêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy thế, Bùi Vân Khiêm nhíu mày, chẳng lẽ biểu hiện của hắn còn chưa rõ sao?

Trái tim đập nhanh của Thẩm Xu vừa rơi xuống đã nghe thấy phía sau truyền tới giọng nói quen thuộc.

“Xu Nhi.



Thẩm Xu sửng sốt, xoay người lên tiếng, “Tô Ngự ca ca?”

Nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Thẩm Xu, Tô Ngự nhíu mày, “Sắc mặt không tốt chút nào, đêm qua muội không nghỉ ngơi tốt sao?”

Thẩm Xu vừa định nói chuyện, giây tiếp theo đã cảm thấy eo mình bị người ta giam cầm, vòng tay mang theo sức kéo, chưa gì đã bị người nọ ôm trong ngực, sức lực mang tính xâm lược.

Giọng nói nam nhân âm trầm lạnh lẽo.

“Phu nhân của bổn tướng quân, không nhọc thế t.ử lo lắng.



Mùi gỗ đàn hương quẩn quanh chóp mũi Thẩm Xu, cánh tay giam cầm trên tay vẫn còn đang gia tăng sức lực.

Sức lực vừa phải đủ để Thẩm Xu không cảm nhận được đau đớn, nhưng lại không thể cử động nổi một chút.

Phía đối diện, đuôi mắt Tô Ngự liếc nhìn bàn tay đang đặt trên eo Thẩm Xu, lông mày khẽ nhíu lại khó có thể phát hiện.

Mấy năm không gặp, người này vẫn giống như trước cuồng vọng vô lễ, thậm chí chỉ có hơn chứ không có kém.

Tính tình Thẩm Xu dịu dàng mềm mại, hẳn là đã phải chịu không ít ấm ức.

Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt hai người đều che giấu cảm xúc hỗn loạn, mang theo vài phần sát khí nhàn nhạt, tuy rằng không thể hiện ra bên ngoài nhưng không khí xung quanh trở nên thấp hơn vài độ, vài người bên cạnh đứng xem náo nhiệt cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ dẫn lửa thiêu thân.

Một người là thế t.ử Tĩnh Hà vương tay cầm trọng binh, một người là Trấn Quốc đại tướng quân quyền khuynh triều đình, mọi người xung quanh sao cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày hai người tám gậy tre cũng không đ.á.n.h nổi này sẽ đối địch với nhau.

Càng không nghĩ tới sẽ đối đầu với nhau chỉ vì một nữ nhân, thật đúng là càng sống lâu càng gặp nhiều chuyện kỳ lạ, một chuyến đi này không hề lỗ.

Không khí xung quanh yên lặng, chỉ có từng cơn gió nhẹ khẽ thổi cuốn góc áo bay lên.

Một lúc sau, Tô Ngự chậm rãi nâng tầm mắt, mở miệng đầu tiên, “Đã lâu không gặp, Bùi tướng quân.”

Bùi Vân Khiêm lạnh lùng nhìn qua, nhàn nhã ‘ừm’ một tiếng coi như đáp lại nhưng sát khí trên người không hề giảm sút, cánh tay ôm eo Thẩm Xu lại siết chặt hơn như đang tuyên cáo điều gì đó.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện