Ánh mắt Thẩm Xu khựng lại, một lúc lâu sau mới hiểu ý trong lời nói của hắn là gì.

Nàng cúi đầu cụp mắt, không nói gì nữa.

Không ngờ nhất cử nhất động ở bên này đều rơi vào trong mắt của Phùng Thái hậu.

Phía trên, Phùng Thái hậu lơ đãng nói, “Nếu ai gia nhớ không lầm, Tô Ngự còn chưa có hôn phối đâu đúng không, đã yêu thích nữ t.ử nào chưa?”

Nghe vậy, cả Tô Ngự lẫn Bùi Vân Khiêm đều sửng sốt.

Một lát sau, Bùi Vân Khiêm mới khôi phục lại như thường, thong thả ung dung bóc vỏ tôm đặt vào đĩa trước mặt Thẩm Xu rồi mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tô Ngự.

Tô Ngự nhìn thẳng, mặt không hề có chút biểu cảm dư thừa nào, chậm rãi mở miệng, “Làm phiền Thái hậu nương nương rồi, chí của nam nhi là phải lấy bảo vệ quốc gia tổ quốc làm nhiệm vụ của mình, nào có thể để tư tình nữ nhi ràng buộc.”

Lời này của Tô Ngự không thể bắt bẻ, khiến người ta tìm không ra nửa phần sai sót.

Nhưng vừa dứt lời đã nghe thấy Bùi Vân Khiêm bên cạnh cười nhạt, tiếng động không to không nhỏ vừa vặn lọt vào trong tai Tô Ngự.

Phùng Thái hậu trên ghế chủ vị cười cười, lời nói sâu xa, “Tuy rằng bảo vệ quốc gia quan trọng, nhưng cưới vợ sinh con cũng là chuyện lớn của đời người, không thể chậm trễ được.”

Đang nói, Phùng Thái hậu như đột nhiên nhớ tới điều gì, nói tiếp, “Nếu ai gia nhớ không lầm, mấy năm trước tiên đế còn cố ý muốn tứ hôn Xu Nhi với ngươi, bây giờ thanh mai trúc mã Xu Nhi của ngươi cũng đã thành thân, hôn kỳ của ngươi cũng nên sắp xếp càng sớm càng tốt.”

Nghe vậy, động tác bóc tôm của Bùi Vân Khiêm dừng lại, sắc mặt âm trầm.

Tứ hôn? Thanh mai trúc mã? Bùi Vân Khiêm buông tôm trong tay, nghiêng người nhìn về phía Thẩm Xu, ánh mắt dừng ở khoảng cách giữa Thẩm Xu và Tô Ngự vô cùng lạnh lẽo.

Tô Ngự không nói thêm gì, chỉ khom người, “Thái Hậu nói đùa rồi.”

Mục đích đã đạt được, Phùng Thái hậu lười nói chuyện thêm, chỉ lên tiếng bảo Tô Ngự ngồi xuống rồi phân phó bắt đầu mở tiệc.

Bên này, Bùi Vân Khiêm cụp mắt, bất tri bất giác uống sạch bình rượu trên bàn.

Thẩm Xu nhìn Bùi Vân Khiêm bên cạnh hết một ly tới một ly, cũng không biết nên khuyên bảo hắn thế nào, thấy sắc mặt Bùi Vân Khiêm không hề thay đổi giống như không có men say, Thẩm Xu không nói gì nữa.

Xảy ra chuyện trưa nay, Thẩm Xu ngồi giữa Bùi Vân Khiêm và Tô Ngự cảm thấy không được tự nhiên, vất vả lắm mới đợi được lúc tiệc tàn.

Không biết có phải vì uống rượu hay không, Bùi Vân Khiêm lên xe ngựa vẫn luôn nhắm mắt, một câu cũng không nói, chờ tới lúc xe ngựa dừng ở trước cửa Bùi phủ cũng đã qua giờ Tuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thẩm Xu đứng dậy kéo màn xuống xe, không đợi nàng đứng vững, hô hấp ấm áp mang theo mùi rượu đã truyền từ đỉnh đầu xuống, sau đó một bàn tay mạnh mẽ bế nàng lên.

Hô hấp Thẩm Xu dừng lại, kinh hô thành tiếng, “Ngươi làm cái gì thế!”

“Đừng nhúc nhích!”

Giọng nói cố chấp, không thể xen vào.

Thẩm Xu nhíu mày, hôm nay bị gì thế? Bùi Vân Khiêm lại nổi điên cái gì?

Nàng nín thở nhích tới nhích lui trong n.g.ự.c Bùi Vân Khiêm, không chịu an phận.

Một lúc sau, lông mày Bùi Vân Khiêm nhíu chặt, cánh tay giam cầm Thẩm Xu trong ngực, không thể động đậy.

Không biết vì sao nghe thấy nhịp tim của Bùi Vân Khiêm và hơi thở nặng nề của hắn khiến trái tim nàng cũng không nhịn được mà khẽ run, mãi cho tới khi Bùi Vân Khiêm đặt nàng trên thềm đá, Thẩm Xu mới lần nữa ngẩng đầu.

Thẩm Xu ngồi trên bậc đá hậu viện Nam Các Bùi phủ, Bùi Vân Khiêm mặc một thân triều phục hoa văn màu sắc tối đứng trước mặt nàng, vẻ lạnh lẽo trong mắt chưa hoàn toàn biến mất, đáy mắt mang theo vài phần mê ly sau khi say rượu.

Ánh mắt Bùi Vân Khiêm cực nóng, nhìn chằm chằm khiến trong lòng Thẩm Xu hoảng hốt, lông mi run rẩy nuốt nước miếng, chần chừ thu hồi ánh mắt.

Bùi Vân Khiêm hỉ nộ vô thường thế nào nàng đã biết, cho nên hành động vừa rồi của hắn cũng không khiến nàng cảm thấy ngoài ý muốn chút nào cả, dù sao thì hắn cũng chưa bao giờ làm theo lẽ thường.

Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Xu bất tri bất giác nổi lên một trận chua xót, mím môi, nàng không muốn chơi trò mèo vờn chuột với hắn.

Thấy Thẩm Xu né tránh ánh mắt hắn rồi cúi đầu, sắc mặt Bùi Vân Khiêm càng trở nên nặng nề, Tô Ngự đã trở lại, nàng không muốn nhìn mặt hắn như vậy sao? Liếc một cái cũng không?

Nghĩ vậy, Bùi Vân Khiêm tức khắc cảm thấy bực bội trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo hơn.

Sau một lúc, hắn híp mắt, khom người tới gần Thẩm Xu, giọng nói âm trầm, “Thích hắn ta?”

Thẩm Xu sửng sốt, chậm rãi ngẩng đầu mơ màng nhìn Bùi Vân Khiêm, nhất thời không hiểu ý hắn là gì.

Thấy nửa ngày trời Thẩm Xu không đáp lại, bực bội vừa mới đè nén lại lập tức dâng cao.

Đáy mắt hắn đỏ ngầu mang theo men say, giọng nói khàn khàn chán nản.

“Nàng thích hắn ở chỗ nào chứ? Có cái gì hắn có thể cho nàng mà ta thì không sao? Hửm?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện