Ngay cả Hoàng hậu cũng nghe nói về chuyện hôm qua ta lại đến thanh lâu, nàng kéo ta đến bên người, giọng điệu có chút thở dài: “Toại Triêu, ngươi đừng nuông chiều Hoài Đình như vậy.”





Trên mặt ta lộ ra chút gượng gạo của người thiếu nữ: “Thiếp không muốn Hầu gia bởi vì thiếp mà không vui. Chỉ cần Hầu gia vui vẻ, thiếp như thế nào cũng được.”





Hoàng hậu vỗ nhẹ vào tay ta, cũng không tiếp tục nhiều lời.





Suy cho cùng nàng muốn Thẩm Hoài Đình lấy ta vốn dĩ là bởi ta ở Thịnh Kinh nổi tiếng dịu dàng, không thể áp chế được hắn.





Nàng đau lòng Thẩm Hoài Đình tuổi trẻ mất mẹ, đương nhiên nguyện ý buông thả cho hắn.



Hầu phu nhân ta đây khó xử lúng túng thế nào, nàng không quan tâm.



Nhưng cho dù ta có khó xử lúng túng đến đâu, cũng không thể oán trách căm hờn.



Miệng nàng nói đau lòng cho ta, nhưng thật ra đang dò xét ta.



Ta hiểu rõ hơn ai hết.





Cũng nguyện ý khoác lên mình dáng vẻ cuồng dại vì yêu.





Bởi vì như vậy mới có thể giữ vững vị trí Hầu phu nhân.



Mới có thể ngày ngày ngắm nhìn khuôn mặt đó.





Dù sao thì, phải bỏ ra thì mới có nhận lại.



Trong yến tiệc, ngoài cửa sổ đột nhiên có tuyết rơi.





Các phu nhân ở Thịnh Kinh hiếm khi nhìn thấy tuyết, không nhịn được tham gia náo nhiệt.

 



Chỉ có ta ngồi yên bất động.

 





Có phu nhân tò mò hỏi: “Hầu* phu nhân lớn lên ở Tây Bắc, nghe nói ở đó mùa đông mỗi ngày đều có tuyết rơi dày đặc, lẽ nào Hầu phu nhân không thích tuyết sao?”





Ta khẽ nhấp một ngụm rượu hoa đào.





“Không thích.”





Người ta yêu c hết trong một đêm tuyết rơi.



Kể từ đó, ta không bao giờ yêu nữa.

5

Trên đường hồi phủ, ta không ngồi xe ngựa.



Chỉ chầm chậm bước đi trên con đường trở về nhà.





Thanh Trúc tay cầm ô, miệng oang oang nói: “Tiểu thư, người lại ham mát mẻ mà đi trong tuyết, bây giờ không có Hoa tiểu tướng quân quản người nữa —— "



Nói được một nửa, nàng đột nhiên nuốt xuống phần còn lại, sau đó cẩn thận liếc nhìn ta.





Đã lâu không nghe thấy cái tên này.





Ta dừng lại một lát, sau đó tiếp tục bước đi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng càng bước lại càng nhanh.





Cho đến khi không thể đi được nữa, ta mới đứng yên tại chỗ thở hổn hển.





Thanh Trúc đuổi theo kịp, khẽ phủi đi tuyết rơi trên vai ta, chậm rãi khuyên nhủ: “Tiểu thư, Hoa tiểu tướng quân đã q ua đ ời nhiều năm như vậy rồi, người cũng nên buông bỏ thôi —”





Lời còn chưa dứt, con hẻm nhỏ bên cạnh bọn ta bỗng truyền đến tiếng khóc nức nở, yếu ớt lại mềm mại.





Giây tiếp theo, một giọng nam cũng vang lên.



“Nguyệt Như, đừng khóc nữa...”



Là Thẩm Hoài Đình.





“Người mà ta thích chỉ có duy nhất mình nàng, Mạnh Toại Triêu kia không là cái thá gì cả!”



“Nhưng phu nhân của chàng lại là nàng ta.”





“Vậy thì thế nào, trong lòng ta chỉ có một mình nàng, nàng ta cho dù có danh phận thì trước giờ ta cũng chưa từng ngủ cùng, cả kinh thành ai cũng biết ta ghét nàng ta, nàng ta là nữ nhân đã gả hai lần, nào có nửa phần thể diện của Hầu phu nhân ––”



Nữ nhân đã gả hai lần.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Những lời này khiến cho sắc mặt Thanh Trúc tái nhợt, hai mắt trợn to.





Có lẽ là kinh ngạc vì không rõ Thẩm Hoài Đình biết chuyện này từ lúc nào.





Dù sao thì chuyện ta đã từng gả một lần bị cha ta che giấu rất kín kẽ, toàn Thịnh Kinh không ai biết chuyện.





Nhưng ta còn chưa kịp hiểu rõ thì đã thấy Tam hoàng t.ử dẫn người xông vào trong hẻm, phẫn nộ hét lớn: “Đôi gian phu dâm phụ các ngươi, vậy mà lại dám vụng trộm sau lưng bổn hoàng t.ử!”



“Ngươi được lắm Cố Nguyệt Như, đã m.a.n.g t.h.a.i rồi mà còn không an phận, đi ra ngoài vụng trộm với nam nhân! Cái t.h.a.i này lẽ nào cũng là của hắn ——”





Lời còn chưa xong đã bị Thẩm Hoài Đình đ.ấ.m thẳng vào mặt.





Sau đó là tiếng tay đ.ấ.m chân đá liên tục vang lên, cùng với đó là tiếng hét của phụ nữ.





Ta lặng lẽ đứng ngoài quan sát, không hề ngăn cản.





Thẩm phủ vốn là phủ Võ tướng, Tam hoàng t.ử cùng vài kẻ hầu sao có thể làm hắn bị thương.





Nhưng ta đã tính sai.

6

Khi mọi chuyện kết thúc, ta chậm rãi đi vào con hẻm nhỏ. 





Cố Nguyệt Như đã bị mang đi, chỉ còn lại Thẩm Hoài Đình một mình đứng dựa vào tường.





Nhìn thấy ta, hắn cũng không hề ngạc nhiên.





Trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng đến lạ thường.



“Ngươi lại nghe thấy rồi?”



Ta gật đầu: “Nghe thấy rồi.”





“Ta và nàng ấy không có ––”



Hắn bước ra từ trong bóng tối, lộ ra toàn bộ khuôn mặt, trên mặt còn mang theo vài phần khó chịu, mở miệng giải thích với ta.



Nhưng ánh mắt của ta lại bị v ết t hương trên má trái của hắn thu hút.





Không dài, nhưng vô cùng sâu, m áu tươi vẫn đang không ngừng chảy.





Tim ta lập tức run lên, vội vàng lấy khăn tay che miệng vết thương, trong mắt tràn đầy hoảng loạn: “Gọi thái y! Mau lên!”





Hắn sững sờ, cau mày nói: “Chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi—”





Nhưng ta cứng rắn kéo hắn về phủ.





Cho đến khi thái y tới phủ khám bệnh, sau đó nói với ta rằng vết thương này không thể chữa khỏi, có lẽ cả đời sẽ để lại sẹo.





Ta đờ đẫn ngồi trước mặt hắn, nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, không hề nhúc nhích.





Thẩm Hoài Đình nhíu mày thật c.h.ặ.t, đang định rời đi.





Nhưng lại bị ta nắm lấy cổ tay.



“Ta đau quá, Thẩm Hoài Đình, tại sao ta lại đau như vậy!”





Ta nằm trong lòng hắn, khóc nức nở không hề báo trước.





Khóc tới nỗi không thể kiềm chế được, đau đớn bi thương.





Như thể đã mất đi thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình.





Thẩm Hoài Đình sửng sốt, vô thức an ủi ta: “Nàng đừng khóc, ta thật sự không đau.”





Hắn cho rằng ta đau lòng vì hắn.





Nhưng không hề.





Ta khóc là vì, trên đời này sẽ không còn ai giống Tiểu tướng quân của ta nữa.





Không còn ai nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện