7
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa ta và Thẩm Hoài Đình có vẻ dịu đi đôi chút.
Ta không hề thay đổi.
Thẩm Hoài Đình cũng không còn ngày ngày lăn lộn thanh lâu, say rượu bét nhè.
Hắn lại một lần nữa nhặt cây giáo dài mà mình thông thạo lên, so tài với các binh tướng trên thao trường.
“Hầu gia nói ngài không muốn bị thương nữa, sợ phu nhân lại khóc.”
Thị vệ của hắn trộm nói với ta, có lẽ là muốn khiến cho ta vui lên một chút.
Nhưng phản ứng của ta vẫn nhàn nhạt, không còn tươi vui.
Một lần, khi Thẩm Hoài Đình đang thi đấu, ta cũng đến xem.
Dưới ánh nắng, hắn vung cây giáo, mái tóc đen tung bay trên làn da trắng, vết sẹo mờ trên mặt không hề phá hủy vẻ đẹp trai mà ngược lại còn khiến hắn tăng thêm vài phần khí phách nam nhi.
Nhưng từ đầu đến cuối, lại không có điểm nào giống Tiểu tướng quân của ta cả.
Ta đợi hắn thi đấu xong, gọi với theo.
“Hầu gia, chúng ta cùng nhau đi dạo đi.”
Hắn không từ chối.
Chúng ta sánh bước bên nhau đi dạo trong Hầu phủ, là lần đầu tiên sau ba năm chung sống.
Ta hơi hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy đôi tai đỏ ửng của hắn, cùng với vết sẹo trên mặt.
“Thực ra chàng nói không sai, ta đúng là nữ nhân đã gả hai lần.”
Thẩm Hoài Đình sửng sốt, ta hỏi hắn: “Chàng có biết ta đã gả cho ai không?”
Hắn hơi nhíu mày.
“Ta không muốn biết.”
Nhưng ta không thèm đếm xỉa đến lời cự tuyệt của hắn, tiếp tục nói: “Chàng ấy tên là Hoa Thành Tiêu, là người cùng ta lớn lên ở Tây Bắc. Mùa hè chàng sẽ đưa ta đi cưỡi ngựa, buổi tối sẽ thổi sáo cho ta nghe trong sân nhà. Năm ta mười sáu tuổi đã muốn gả cho chàng, của hồi môn cũng đã chuẩn bị xong, nhưng trước đó một hôm biên ải xảy ra chiến loạn, chàng không thể không đi.”
“Sau đó, không bao giờ trở về.”
Trong cuộc chiến đó, Hoàng thượng đã lấy lại được biên cương, cha và anh trai ta cũng giành được nhiều chiến công lớn.
Chỉ có ta, mất đi phu quân của mình.
Đau tới mức không nói nên lời.
Cũng không có gì để nói.
Ngay cả cha và anh trai ta cũng giấu kín chuyện ta hứa hôn sắp gả, không cho ta nói một chữ với bên ngoài.
Ép ta, quên đi Hoa Thành Tiêu.
Nhưng ta, không thể nào quên được.
8
Ta chớp chớp đôi mắt chua xót, đột nhiên phát hiện ra tuyết đã rơi xuống tự khi nào.
Giống hệt như ngày Hoa Thành Tiêu rời đi.
Ngày đó, chàng khoác lên mình áo giáp màu trắng bạc, nằm sấp trên đầu tường nhìn xuống chỗ ta, khuôn mặt tuấn mỹ có chút ửng hồng.
“Triêu Triêu, đợi ta chiến thắng trở về, ta sẽ cưới nàng. Lần này là ta có lỗi với nàng, nhưng nàng nhất định phải đợi ta quay về. Chỉ cần ta quay về, ta sẽ cưới nàng làm vợ, chúng ta sẽ sống bên nhau mãi mãi, không bao giờ lìa xa.”
Ánh mắt chàng rực cháy thiêu đốt trái tim ta, khắc sâu vào m.á.u thịt ta từng chữ từng chữ trong tên chàng.
Khiến cho mãi đến hôm nay, ta vẫn không thể nào quên được.
Những bông tuyết rơi trên má ta, lạnh tới mức khiến ta quay trở về thực tại.
Ta nhìn thẳng về phía Thẩm Hoài Đình, nhẹ nhàng nói: “Thẩm Hoài Đình, thật ra ngươi trông rất giống chàng, vậy nên cho dù ngươi có chọc giận ta thế nào thì ta cũng đều chấp nhận.”
“Nhưng ta đã sai, vẫn luôn sai, ngươi là ngươi, chàng là chàng, hai người không phải là một.”
Cơ thể hắn đột nhiên run rẩy dữ dội, như thể đã thấy điềm báo trước trong lời nói của ta.
“Nàng đừng nói nữa, nàng đừng nói nữa—”
Ta cười cười, trong tiếng thở dài mang theo đôi phần giải thoát: “Ta coi ngươi là thế thân, ngươi đối xử với ta cũng không tốt, chúng ta coi như là không ai nợ ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thẩm Hoài Đình, chúng ta hòa ly đi.”
9.
Thẩm Hoài Đình không trả lời ta.
Hắn chỉ nhìn ta một lúc lâu rồi xoay người bỏ đi.
Ta không hiểu.
Hòa ly với ta vốn là điều từ trước tới nay hắn vẫn luôn mong cầu, tại sao khi ta chủ động đưa ra lời đề nghị thì hắn lại không lập tức đồng ý.
Có lẽ là do ta đột nhiên nhắc đến Hoa Thành Tiêu với người khác, vậy nên đêm đó ta lại mơ thấy chàng.
Trở về một ngày trước khi ta tròn mười sáu tuổi.
Hôm đó Mạnh phủ sớm đã giăng đèn kết hoa, một trăm hai mươi rương của hồi môn cũng bày kín trong sân nhà.
Chờ ta được gả.
Hoa Thanh Tiêu không phải con nhà quý tộc, chàng là một đứa trẻ mồ côi được cha nhặt về làm thị vệ cho ta.
Nhưng sau đó, chàng ra trận.
Vì chàng muốn cưới ta.
Chàng muốn dùng những chiến công để chứng minh cho cha và anh trai ta thấy năng lực của mình.
Mà ta cũng thích chàng.
Ta thích khuôn mặt đỏ bừng của chàng mỗi lần nhìn thấy ta, thích chàng cẩn thận vì ta dắt ngựa, nhưng thích nhất vẫn là thân ảnh khi chàng chiến thắng trở về, cưỡi trên ngựa cao mặc sức khoe khoang.
Sau đó, cha và anh trai tán thưởng sự dũng mãnh của chàng, đồng ý lời cầu hôn của chàng dành cho ta.
Đồng ý gả ta cho chàng khi ta tròn mười sáu tuổi.
Nhưng trước ngày chúng ta thành hôn, Tương Quốc xâm phạm biên ải, c.h.é.m g.i.ế.c cướp bóc, nhân dân cực khổ lầm than không sao tả xiết.
Chàng không thể không đi.
Trước khi đi, chàng cưỡi trên lưng ngựa cao cao, vẫy tay về phía ta rồi mỉm cười rạng rỡ.
“Triêu Triêu, đợi ta trở về.”
Ta ngày ngày chờ rồi lại đợi, nhưng cuối cùng chỉ đợi được miếng ngọc bội đẫm m.á.u của chàng.
Cha và anh trai nói rằng chàng đã c hết, sẽ không bao giờ quay trở lại.
Chỉ còn một ngày... chỉ còn một ngày nữa thôi là ta đã trở thành thê t.ử của Hoa Thành Tiêu.
Nhưng bỏ lỡ một lần, lại chính là mãi mãi.
Từ đó về sau, ta đã không còn cách nào trở thành thê t.ử của chàng nữa.
Ta nhớ hôm đó tuyết rơi rất dày, trắng xóa cả một vùng rộng lớn.
Trời lạnh thấu xương, m áu nhuộm đỏ cả bàn tay ta.
Nhưng đã không còn ai khoác áo lông cáo cho ta, nắm tay ta, giọng điệu bất đắc dĩ mà cưng chiều.
“Triêu Triêu, cẩn thận bị cảm lạnh.”
Trên thế gian này, đã không còn Hoa Thành Tiêu nữa.
Thanh mai trúc mã, trẻ nhỏ vô tư.
Cuối cùng lại biến thành —
“Chàng dưới suối vàng, bùn tiêu cốt
Ta chốn nhân gian, tuyết trắng đầu.”*
*君埋泉下泥销骨,
我寄人间雪满头。
Đây là hai câu thơ gốc trong bài “Mộng vi chi” của tác giả Bạch Cư Dị
Dịch thơ:
Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt,
Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu.
Dịch nghĩa:
Quân ở dưới suối vàng, bùn đất tiêu xương cốt,
Ta gửi thân mình ở chốn nhân gian, tuyết phủ trắng đầu.
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa ta và Thẩm Hoài Đình có vẻ dịu đi đôi chút.
Ta không hề thay đổi.
Thẩm Hoài Đình cũng không còn ngày ngày lăn lộn thanh lâu, say rượu bét nhè.
Hắn lại một lần nữa nhặt cây giáo dài mà mình thông thạo lên, so tài với các binh tướng trên thao trường.
“Hầu gia nói ngài không muốn bị thương nữa, sợ phu nhân lại khóc.”
Thị vệ của hắn trộm nói với ta, có lẽ là muốn khiến cho ta vui lên một chút.
Nhưng phản ứng của ta vẫn nhàn nhạt, không còn tươi vui.
Một lần, khi Thẩm Hoài Đình đang thi đấu, ta cũng đến xem.
Dưới ánh nắng, hắn vung cây giáo, mái tóc đen tung bay trên làn da trắng, vết sẹo mờ trên mặt không hề phá hủy vẻ đẹp trai mà ngược lại còn khiến hắn tăng thêm vài phần khí phách nam nhi.
Nhưng từ đầu đến cuối, lại không có điểm nào giống Tiểu tướng quân của ta cả.
Ta đợi hắn thi đấu xong, gọi với theo.
“Hầu gia, chúng ta cùng nhau đi dạo đi.”
Hắn không từ chối.
Chúng ta sánh bước bên nhau đi dạo trong Hầu phủ, là lần đầu tiên sau ba năm chung sống.
Ta hơi hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy đôi tai đỏ ửng của hắn, cùng với vết sẹo trên mặt.
“Thực ra chàng nói không sai, ta đúng là nữ nhân đã gả hai lần.”
Thẩm Hoài Đình sửng sốt, ta hỏi hắn: “Chàng có biết ta đã gả cho ai không?”
Hắn hơi nhíu mày.
“Ta không muốn biết.”
Nhưng ta không thèm đếm xỉa đến lời cự tuyệt của hắn, tiếp tục nói: “Chàng ấy tên là Hoa Thành Tiêu, là người cùng ta lớn lên ở Tây Bắc. Mùa hè chàng sẽ đưa ta đi cưỡi ngựa, buổi tối sẽ thổi sáo cho ta nghe trong sân nhà. Năm ta mười sáu tuổi đã muốn gả cho chàng, của hồi môn cũng đã chuẩn bị xong, nhưng trước đó một hôm biên ải xảy ra chiến loạn, chàng không thể không đi.”
“Sau đó, không bao giờ trở về.”
Trong cuộc chiến đó, Hoàng thượng đã lấy lại được biên cương, cha và anh trai ta cũng giành được nhiều chiến công lớn.
Chỉ có ta, mất đi phu quân của mình.
Đau tới mức không nói nên lời.
Cũng không có gì để nói.
Ngay cả cha và anh trai ta cũng giấu kín chuyện ta hứa hôn sắp gả, không cho ta nói một chữ với bên ngoài.
Ép ta, quên đi Hoa Thành Tiêu.
Nhưng ta, không thể nào quên được.
8
Ta chớp chớp đôi mắt chua xót, đột nhiên phát hiện ra tuyết đã rơi xuống tự khi nào.
Giống hệt như ngày Hoa Thành Tiêu rời đi.
Ngày đó, chàng khoác lên mình áo giáp màu trắng bạc, nằm sấp trên đầu tường nhìn xuống chỗ ta, khuôn mặt tuấn mỹ có chút ửng hồng.
“Triêu Triêu, đợi ta chiến thắng trở về, ta sẽ cưới nàng. Lần này là ta có lỗi với nàng, nhưng nàng nhất định phải đợi ta quay về. Chỉ cần ta quay về, ta sẽ cưới nàng làm vợ, chúng ta sẽ sống bên nhau mãi mãi, không bao giờ lìa xa.”
Ánh mắt chàng rực cháy thiêu đốt trái tim ta, khắc sâu vào m.á.u thịt ta từng chữ từng chữ trong tên chàng.
Khiến cho mãi đến hôm nay, ta vẫn không thể nào quên được.
Những bông tuyết rơi trên má ta, lạnh tới mức khiến ta quay trở về thực tại.
Ta nhìn thẳng về phía Thẩm Hoài Đình, nhẹ nhàng nói: “Thẩm Hoài Đình, thật ra ngươi trông rất giống chàng, vậy nên cho dù ngươi có chọc giận ta thế nào thì ta cũng đều chấp nhận.”
“Nhưng ta đã sai, vẫn luôn sai, ngươi là ngươi, chàng là chàng, hai người không phải là một.”
Cơ thể hắn đột nhiên run rẩy dữ dội, như thể đã thấy điềm báo trước trong lời nói của ta.
“Nàng đừng nói nữa, nàng đừng nói nữa—”
Ta cười cười, trong tiếng thở dài mang theo đôi phần giải thoát: “Ta coi ngươi là thế thân, ngươi đối xử với ta cũng không tốt, chúng ta coi như là không ai nợ ai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thẩm Hoài Đình, chúng ta hòa ly đi.”
9.
Thẩm Hoài Đình không trả lời ta.
Hắn chỉ nhìn ta một lúc lâu rồi xoay người bỏ đi.
Ta không hiểu.
Hòa ly với ta vốn là điều từ trước tới nay hắn vẫn luôn mong cầu, tại sao khi ta chủ động đưa ra lời đề nghị thì hắn lại không lập tức đồng ý.
Có lẽ là do ta đột nhiên nhắc đến Hoa Thành Tiêu với người khác, vậy nên đêm đó ta lại mơ thấy chàng.
Trở về một ngày trước khi ta tròn mười sáu tuổi.
Hôm đó Mạnh phủ sớm đã giăng đèn kết hoa, một trăm hai mươi rương của hồi môn cũng bày kín trong sân nhà.
Chờ ta được gả.
Hoa Thanh Tiêu không phải con nhà quý tộc, chàng là một đứa trẻ mồ côi được cha nhặt về làm thị vệ cho ta.
Nhưng sau đó, chàng ra trận.
Vì chàng muốn cưới ta.
Chàng muốn dùng những chiến công để chứng minh cho cha và anh trai ta thấy năng lực của mình.
Mà ta cũng thích chàng.
Ta thích khuôn mặt đỏ bừng của chàng mỗi lần nhìn thấy ta, thích chàng cẩn thận vì ta dắt ngựa, nhưng thích nhất vẫn là thân ảnh khi chàng chiến thắng trở về, cưỡi trên ngựa cao mặc sức khoe khoang.
Sau đó, cha và anh trai tán thưởng sự dũng mãnh của chàng, đồng ý lời cầu hôn của chàng dành cho ta.
Đồng ý gả ta cho chàng khi ta tròn mười sáu tuổi.
Nhưng trước ngày chúng ta thành hôn, Tương Quốc xâm phạm biên ải, c.h.é.m g.i.ế.c cướp bóc, nhân dân cực khổ lầm than không sao tả xiết.
Chàng không thể không đi.
Trước khi đi, chàng cưỡi trên lưng ngựa cao cao, vẫy tay về phía ta rồi mỉm cười rạng rỡ.
“Triêu Triêu, đợi ta trở về.”
Ta ngày ngày chờ rồi lại đợi, nhưng cuối cùng chỉ đợi được miếng ngọc bội đẫm m.á.u của chàng.
Cha và anh trai nói rằng chàng đã c hết, sẽ không bao giờ quay trở lại.
Chỉ còn một ngày... chỉ còn một ngày nữa thôi là ta đã trở thành thê t.ử của Hoa Thành Tiêu.
Nhưng bỏ lỡ một lần, lại chính là mãi mãi.
Từ đó về sau, ta đã không còn cách nào trở thành thê t.ử của chàng nữa.
Ta nhớ hôm đó tuyết rơi rất dày, trắng xóa cả một vùng rộng lớn.
Trời lạnh thấu xương, m áu nhuộm đỏ cả bàn tay ta.
Nhưng đã không còn ai khoác áo lông cáo cho ta, nắm tay ta, giọng điệu bất đắc dĩ mà cưng chiều.
“Triêu Triêu, cẩn thận bị cảm lạnh.”
Trên thế gian này, đã không còn Hoa Thành Tiêu nữa.
Thanh mai trúc mã, trẻ nhỏ vô tư.
Cuối cùng lại biến thành —
“Chàng dưới suối vàng, bùn tiêu cốt
Ta chốn nhân gian, tuyết trắng đầu.”*
*君埋泉下泥销骨,
我寄人间雪满头。
Đây là hai câu thơ gốc trong bài “Mộng vi chi” của tác giả Bạch Cư Dị
Dịch thơ:
Quân mai tuyền hạ nê tiêu cốt,
Ngã ký nhân gian tuyết mãn đầu.
Dịch nghĩa:
Quân ở dưới suối vàng, bùn đất tiêu xương cốt,
Ta gửi thân mình ở chốn nhân gian, tuyết phủ trắng đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









