1
“Phu nhân, Hầu gia lại say rượu ở Mộng Hồi Lâu, không chịu hồi phủ.”
Bàn tay đang lật sách của ta dừng lại, cho người chuẩn bị xe, tự mình đi đón hắn về phủ.
Ta đến Mộng Hồi Lâu quá nhiều lần, đã sớm quen thuộc với cách bài trí ở đây.
Ta làm lơ ánh mắt kỳ lạ của đám người xung quanh, đi thẳng đến phòng bao quen thuộc của Thẩm Hoài Đình.
Còn chưa vào đến cửa đã nghe thấy giọng nói mềm mại của một nữ t.ử vọng ra từ bên trong: “Hầu gia, ngài uống nhiều như vậy, đợi lát nữa phu nhân đến lại trách ta không ngăn ngài đó.”
Thẩm Hoài Đình hừ lạnh một tiếng, ngữ khí cực kỳ châm chọc: “Phu nhân cái gì, nàng ta chỉ là một con ch.ó của ta mà thôi! Một con c hó gọi là đến, đuổi là đi!”
Đám thị vệ lập tức biến sắc, sợ ta nổi giận.
Nhưng ta lại làm như không nghe thấy gì, đẩy cửa bước vào.
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Ánh mắt mơ màng của Thẩm Hoài Đình dừng lại trên mặt ta, đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Ngươi nghe thấy rồi?”
Hắn đang đề cập đến những lời khi nãy.
Ta gật gật đầu, vẻ mặt điềm nhiên.
“Nghe thấy rồi.”
Thẩm Hoài Đình cau mày, giống như không hài lòng với phản ứng bình thản của ta.
Hắn loạng choạng đi tới, nghiêng người tiến lại gần ta, trong mắt lóe lên một tia sáng tối đen.
“Ngươi nói xem ta nói có đúng không? Ngươi có phải là c hó của ta không?”
Mùi rượu nồng đậm ập tới.
Ta vô thức cau mày.
Ta biết Thẩm Hoài Đình đang cố tình chọc giận ta.
Ta nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, ngước mắt nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ.
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Hai người bọn ta trừng mắt nhìn nhau không nhượng bộ, cuối cùng Thẩm Hoài Đình là người thua trước.
Bởi vì hắn đã say mèm.
Buổi tối, ta dùng khăn ướt lau mặt cho hắn.
Hắn đột nhiên tỉnh dậy, bất ngờ nắm lấy tay ta.
Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào.
“Nguyệt Như, nàng đừng thành hôn, đợi ta có được không?”
Ta không đáp lời.
Hắn nhìn ta thật kỹ, lẩm bẩm một câu rồi lại ngủ thiếp đi.
“Ngươi không phải Nguyệt Như.”
2
Ta đương nhiên không phải là Cố Nguyệt Như.
Cố Nguyệt Như là ánh trăng sáng trong lòng Thẩm Hoài Đình.
Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, vốn nên nắm tay nhau sống đến cuối đời. Nhưng bởi vì cha của Cố Nguyệt Như khi thượng triều đã nói lời sai nên bị Bệ hạ trách phạt, còn hứa hôn nàng ta với Tam hoàng t.ử không được sủng ái.
Rồi lệnh cho Thẩm Hoài Đình cưới ta.
Ngày hôm đó, Thẩm Hoài Đình quỳ trước cửa cung, cầu xin Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh.
Nhưng lại bị Hoàng thượng đ ánh hai mươi trượng, rồi sai hộ vệ đưa người về phủ.
Hắn có một tình cảm sâu sắc với Cố Nguyệt Như.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sâu sắc đến nỗi ghét bỏ ta – người đã chiếm mất vị trí phu nhân của Cố Nguyệt Như.
Thành hôn chưa tới ba ngày, hắn đã suốt ngày lăn lộn ở thanh lâu, chơi đùa với những cô nương ở đó.
Khiến cho ta trở thành chuyện cười lớn nhất Thịnh Kinh.
Bọn họ thậm chí còn âm thầm cá cược, cược rằng ta nhiều nhất là một năm sẽ cùng hắn hòa ly.
Nhưng đến bây giờ, cũng đã ba năm rồi.
Ta đối xử với Thẩm Hoài Đình ngày càng tốt hơn, quan tâm từng li từng tí.
Hắn đến thanh lâu uống say bí tỉ, ta cũng không quan tâm thân phận mà đến đó đón hắn về nhà.
Một lần lại một lần.
Những kẻ trước kia cười nhạo ta không nắm giữ được trái tim của phu quân, đến bây giờ lại không nói ra được nửa lời cay nghiệt, chỉ còn than thở thương xót cho ta.
Nhưng, ta không hề đáng thương.
Ta đưa Thẩm Hoài Đình hồi phủ, chỉ là vì thích ngắm nhìn dáng vẻ của hắn lúc say ——
Hắn khi đó trông lanh lợi hiếm thấy, dựa vào xe ngựa ngủ say, ánh sáng lờ mờ chiếu vào trên mặt hắn, càng làm cho gương mặt hắn trở nên sắc cạnh rõ ràng ——
Cũng càng khiến hắn trông giống Tiểu tướng quân của ta.
3
Hôm sau tỉnh dậy, vậy mà đã có tuyết rơi đầu mùa.
Hoàng hậu tổ chức yến tiệc hoa mai trong hậu cung, mời tất cả triều thần và gia quyến ở Thịnh Kinh đến thưởng rượu ngắm hoa.
Lúc dùng bữa sáng, ta nhàn nhạt hỏi: “Hầu gia có muốn đi cùng ta không?”
Thẩm Hoài Đình liếc nhìn ta một cái, gật đầu.
Ta có chút ngạc nhiên.
Dù sao thì trước giờ hắn chưa từng cùng ta tham dự yến tiệc.
Ta sai đầy tớ chuẩn bị xe ngựa, còn mình thì tự tay chuẩn bị lễ phục cho hắn.
Bận rộn một hồi lâu mới xong, nhưng đến thời điểm xuất phát, Thẩm Hoài Đình lại biến mất không thấy.
Nha hoàn Thanh Trúc vô cùng bực bội: “Hầu gia cũng thật quá đáng, đã đồng ý với phu nhân rồi mà lại không tới!”
Ta khẽ nhướn mi, trong lòng thầm nghĩ ——
Có lẽ đây là trò mới mà Thẩm Hoài Đình dùng để bỡn cợt ta.
Trước đây khi mẹ ta bệnh nặng, hắn đã đưa ta đến Hoài Âm Tự rồi lừa ta rằng đó là nơi cầu phúc, phải quỳ một đêm mới chứng tỏ mình thành tâm.
Ta bèn quỳ cả một đêm.
Nhưng sau này ta mới biết, nơi đó chỉ là một ngôi chùa hoang vắng bị đồn có ma.
Hắn đã từng cắt nát chiếc túi ta thêu cho cha và anh trai, xé nát những bức tranh chữ mà ta trân trọng giữ gìn……
Một lần lại một lần muốn chọc giận ta.
Để ta hòa ly với hắn.
Nhưng ta đã chịu đựng tất cả.
Bởi vì mỗi khi nhìn vào khuôn mặt ấy, ta đều không thể làm gì được.
Tình nguyện bị lừa một lần.
Lại một lần.
4
Trong yến tiệc hoa mai cơ bản đều là phu thê sánh đôi, tay nắm tay ngồi cùng một chỗ.
Chỉ có mình ta lẻ loi trơ trọi.
Nhưng mọi người đều hiểu cho cảnh ngộ của ta.
Ánh mắt nhìn về phía ta cũng mang theo vài phần thương hại.
“Phu nhân, Hầu gia lại say rượu ở Mộng Hồi Lâu, không chịu hồi phủ.”
Bàn tay đang lật sách của ta dừng lại, cho người chuẩn bị xe, tự mình đi đón hắn về phủ.
Ta đến Mộng Hồi Lâu quá nhiều lần, đã sớm quen thuộc với cách bài trí ở đây.
Ta làm lơ ánh mắt kỳ lạ của đám người xung quanh, đi thẳng đến phòng bao quen thuộc của Thẩm Hoài Đình.
Còn chưa vào đến cửa đã nghe thấy giọng nói mềm mại của một nữ t.ử vọng ra từ bên trong: “Hầu gia, ngài uống nhiều như vậy, đợi lát nữa phu nhân đến lại trách ta không ngăn ngài đó.”
Thẩm Hoài Đình hừ lạnh một tiếng, ngữ khí cực kỳ châm chọc: “Phu nhân cái gì, nàng ta chỉ là một con ch.ó của ta mà thôi! Một con c hó gọi là đến, đuổi là đi!”
Đám thị vệ lập tức biến sắc, sợ ta nổi giận.
Nhưng ta lại làm như không nghe thấy gì, đẩy cửa bước vào.
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Ánh mắt mơ màng của Thẩm Hoài Đình dừng lại trên mặt ta, đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Ngươi nghe thấy rồi?”
Hắn đang đề cập đến những lời khi nãy.
Ta gật gật đầu, vẻ mặt điềm nhiên.
“Nghe thấy rồi.”
Thẩm Hoài Đình cau mày, giống như không hài lòng với phản ứng bình thản của ta.
Hắn loạng choạng đi tới, nghiêng người tiến lại gần ta, trong mắt lóe lên một tia sáng tối đen.
“Ngươi nói xem ta nói có đúng không? Ngươi có phải là c hó của ta không?”
Mùi rượu nồng đậm ập tới.
Ta vô thức cau mày.
Ta biết Thẩm Hoài Đình đang cố tình chọc giận ta.
Ta nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, ngước mắt nhìn hắn chằm chằm, gằn từng chữ.
“Hầu gia, nên hồi phủ rồi.”
Hai người bọn ta trừng mắt nhìn nhau không nhượng bộ, cuối cùng Thẩm Hoài Đình là người thua trước.
Bởi vì hắn đã say mèm.
Buổi tối, ta dùng khăn ướt lau mặt cho hắn.
Hắn đột nhiên tỉnh dậy, bất ngờ nắm lấy tay ta.
Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào.
“Nguyệt Như, nàng đừng thành hôn, đợi ta có được không?”
Ta không đáp lời.
Hắn nhìn ta thật kỹ, lẩm bẩm một câu rồi lại ngủ thiếp đi.
“Ngươi không phải Nguyệt Như.”
2
Ta đương nhiên không phải là Cố Nguyệt Như.
Cố Nguyệt Như là ánh trăng sáng trong lòng Thẩm Hoài Đình.
Hai người bọn họ là thanh mai trúc mã, vốn nên nắm tay nhau sống đến cuối đời. Nhưng bởi vì cha của Cố Nguyệt Như khi thượng triều đã nói lời sai nên bị Bệ hạ trách phạt, còn hứa hôn nàng ta với Tam hoàng t.ử không được sủng ái.
Rồi lệnh cho Thẩm Hoài Đình cưới ta.
Ngày hôm đó, Thẩm Hoài Đình quỳ trước cửa cung, cầu xin Hoàng thượng thu hồi mệnh lệnh.
Nhưng lại bị Hoàng thượng đ ánh hai mươi trượng, rồi sai hộ vệ đưa người về phủ.
Hắn có một tình cảm sâu sắc với Cố Nguyệt Như.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sâu sắc đến nỗi ghét bỏ ta – người đã chiếm mất vị trí phu nhân của Cố Nguyệt Như.
Thành hôn chưa tới ba ngày, hắn đã suốt ngày lăn lộn ở thanh lâu, chơi đùa với những cô nương ở đó.
Khiến cho ta trở thành chuyện cười lớn nhất Thịnh Kinh.
Bọn họ thậm chí còn âm thầm cá cược, cược rằng ta nhiều nhất là một năm sẽ cùng hắn hòa ly.
Nhưng đến bây giờ, cũng đã ba năm rồi.
Ta đối xử với Thẩm Hoài Đình ngày càng tốt hơn, quan tâm từng li từng tí.
Hắn đến thanh lâu uống say bí tỉ, ta cũng không quan tâm thân phận mà đến đó đón hắn về nhà.
Một lần lại một lần.
Những kẻ trước kia cười nhạo ta không nắm giữ được trái tim của phu quân, đến bây giờ lại không nói ra được nửa lời cay nghiệt, chỉ còn than thở thương xót cho ta.
Nhưng, ta không hề đáng thương.
Ta đưa Thẩm Hoài Đình hồi phủ, chỉ là vì thích ngắm nhìn dáng vẻ của hắn lúc say ——
Hắn khi đó trông lanh lợi hiếm thấy, dựa vào xe ngựa ngủ say, ánh sáng lờ mờ chiếu vào trên mặt hắn, càng làm cho gương mặt hắn trở nên sắc cạnh rõ ràng ——
Cũng càng khiến hắn trông giống Tiểu tướng quân của ta.
3
Hôm sau tỉnh dậy, vậy mà đã có tuyết rơi đầu mùa.
Hoàng hậu tổ chức yến tiệc hoa mai trong hậu cung, mời tất cả triều thần và gia quyến ở Thịnh Kinh đến thưởng rượu ngắm hoa.
Lúc dùng bữa sáng, ta nhàn nhạt hỏi: “Hầu gia có muốn đi cùng ta không?”
Thẩm Hoài Đình liếc nhìn ta một cái, gật đầu.
Ta có chút ngạc nhiên.
Dù sao thì trước giờ hắn chưa từng cùng ta tham dự yến tiệc.
Ta sai đầy tớ chuẩn bị xe ngựa, còn mình thì tự tay chuẩn bị lễ phục cho hắn.
Bận rộn một hồi lâu mới xong, nhưng đến thời điểm xuất phát, Thẩm Hoài Đình lại biến mất không thấy.
Nha hoàn Thanh Trúc vô cùng bực bội: “Hầu gia cũng thật quá đáng, đã đồng ý với phu nhân rồi mà lại không tới!”
Ta khẽ nhướn mi, trong lòng thầm nghĩ ——
Có lẽ đây là trò mới mà Thẩm Hoài Đình dùng để bỡn cợt ta.
Trước đây khi mẹ ta bệnh nặng, hắn đã đưa ta đến Hoài Âm Tự rồi lừa ta rằng đó là nơi cầu phúc, phải quỳ một đêm mới chứng tỏ mình thành tâm.
Ta bèn quỳ cả một đêm.
Nhưng sau này ta mới biết, nơi đó chỉ là một ngôi chùa hoang vắng bị đồn có ma.
Hắn đã từng cắt nát chiếc túi ta thêu cho cha và anh trai, xé nát những bức tranh chữ mà ta trân trọng giữ gìn……
Một lần lại một lần muốn chọc giận ta.
Để ta hòa ly với hắn.
Nhưng ta đã chịu đựng tất cả.
Bởi vì mỗi khi nhìn vào khuôn mặt ấy, ta đều không thể làm gì được.
Tình nguyện bị lừa một lần.
Lại một lần.
4
Trong yến tiệc hoa mai cơ bản đều là phu thê sánh đôi, tay nắm tay ngồi cùng một chỗ.
Chỉ có mình ta lẻ loi trơ trọi.
Nhưng mọi người đều hiểu cho cảnh ngộ của ta.
Ánh mắt nhìn về phía ta cũng mang theo vài phần thương hại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









