6
Bị uy áp của ta áp chế, cung nữ không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta thả lưỡi câu xuống ao.
Chỉ trong thời gian một nén hương, ta đã câu được một con cá toàn thân vàng óng.
Nó có hơi khác với kim diễm cẩm lý ta thường thấy, nhưng cũng chẳng sao, không ảnh hưởng đến khẩu vị.
Ta sai cung nữ lén mang đi xử lý, rồi bảo một người khác đứng gác.
Ngay trong ngự hoa viên, ta dựng một cái giá nướng, bắt đầu nướng cá.
Ăn xong con cá thì đã là chuyện nửa canh giờ sau đó.
Ta xoa xoa cái bụng căng tròn, cảm thán một câu:
“Không hổ là kim diễm cẩm lý nuôi trong hoàng cung, mùi vị đúng là ngon hơn hẳn mấy thứ ta thường ăn.”
Cung nữ vẻ mặt lo lắng nhìn ta:
“Nương nương, chúng ta mau đi thôi, kẻo hoàng thượng đợi sốt ruột.”
Ta là người cứ ăn no là buồn ngủ, liền lười biếng đáp:
“Biết rồi biết rồi.”
…
Ta chậm rãi đi tới cửa thư phòng, mới nghe cung nữ nói Hoàng Phủ Triệt cũng đang ở bên trong, đang bàn việc với Hoàng Phủ Diệp.
Nghe nói Hoàng Phủ Triệt cũng ở đó, ta lập tức hứng thú, đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hiền từ đi vào trong.
Nghe thấy động tĩnh, Hoàng Phủ Triệt theo phản xạ quay đầu lại, thấy là ta thì sắc mặt lập tức tối sầm xuống.
Có Hoàng Phủ Diệp ở đây, ta cũng hơi thu liễm lại, lên tiếng:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Triệt nhìn ta, bàn tay bên người siết rồi lại buông, gọi:
“Mẫu hậu.”
Nghe vậy, trong lòng ta lập tức dễ chịu hẳn, bày ra dáng vẻ của một người mẫu thân già hiền hậu:
“Triệt nhi ngoan.”
Hoàng Phủ Diệp cũng nhìn ta, khóe môi hơi cong lên:
“Tang nhi, qua đây.”
Y dường như rất thích gọi ta là Tang nhi.
Ta bước qua.
Đợi ta đến gần, y nắm lấy tay ta, khẽ kéo một cái liền kéo ta vào trong lòng y.
Ta hơi giật mình: “Hoàng thượng, ngài…”
Lời còn chưa dứt, y đã đột ngột ghé sát lại, đôi môi mềm ấm dán bên vành tai ta, hơi thở ra vào khiến tai ta ngứa ngáy, thấp giọng nói:
“Trẫm giúp nàng bắt nạt trả lại.”
Lời này của y tuy quá đáng, nhưng lại rất hợp ý ta.
Hoàng Phủ Triệt đúng là t.h.ả.m thật.
Ta ngoan ngoãn ở yên trong lòng y, quay đầu cười hỏi:
“Hoàng thượng có dặn dò gì?”
“Giúp trẫm mài mực.”
Hoàng Phủ Diệp nói.
Ta không nói gì, đứng dậy đi tới trước án nghiên, chuẩn bị nghiên cứu xem thứ này dùng thế nào.
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp chuyển sang Hoàng Phủ Triệt:
“Triệt nhi, tiếp tục đi.”
“Vâng, phụ hoàng.”
Hoàng Phủ Triệt trầm mặc một chút rồi tiếp tục nói:
“Phụ hoàng, mấy hôm trước Lệ phi từ mẫu quốc mang tới ba con hoàng kim lý, một con đã dâng cho Thái hậu, hai con còn lại hiện đều đang được nuôi trong ao nhỏ ở ngự hoa viên.”
Nghe xong, tay mài mực của ta khựng lại.
Hoàng kim cẩm lý? May mà lúc nãy ta ăn là kim diễm cẩm lý, không liên quan gì tới ta.
“Hoàng kim cẩm lý ở Lâm quốc tổng cộng chỉ có bảy con, lần này một lúc đã tặng cho chúng ta ba con, thành ý cầu hòa quả thực rất rõ ràng.”
Hoàng Phủ Triệt tiếp tục.
Hoàng Phủ Diệp rũ mắt, không nói nhiều, đầu ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên mặt bàn:
“Được rồi, lui xuống đi.”
“Vâng, nhi thần cáo lui.”
Hoàng Phủ Triệt vừa định rời đi, Hoàng Phủ Diệp lại mở miệng:
“Còn nữa, trẫm sợ hoàng hậu trong cung buồn chán vô vị, bảo gọi thêm nữ quyến trong nhà vào cung đi lại nhiều hơn.”
Ta chớp chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nữ quyến trong nhà, chẳng phải chính là Lê Tình sao?
Hay thật.
Như vậy chẳng phải cơ hội của ta sẽ càng nhiều hơn sao?
Hoàng Phủ Triệt mặt đen lại: “Vâng, phụ hoàng.”
Nói xong, hắn liền lui ra ngoài.
Hoàng Phủ Triệt đi rồi, ta ở lại đây chẳng phải cũng chẳng còn gì thú vị?
Nghĩ vậy, động tác mài mực của ta dừng lại, lau lau đôi tay đen sì, nói:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Hoàng thượng, vậy… thần thiếp cũng xin cáo lui trước.”
7
Ta vừa định rời đi thì sau lưng đã vang lên giọng của Hoàng Phủ Diệp.
“Còn một chuyện nữa.”
Bước chân ta khựng lại, quay đầu với vẻ mặt ngơ ngác:
“Chuyện… chuyện gì?”
Ánh mắt sâu thẳm của Hoàng Phủ Diệp nhìn chằm chằm vào ta:
“Hôm nay, trẫm nghe trong cung có vài lời đồn.”
Ánh mắt y nhìn ta lúc nào cũng mang theo mấy phần ý cười.
Ta đương nhiên biết y đang nói đến chuyện lưng ta đau, nhưng chuyện này có thể trách ta sao?
Ta kéo kéo khóe môi:
“Hoàng thượng không cần để tâm, chẳng qua chỉ là mấy lời đồn đại thôi.”
“Lời đồn…”
Hoàng Phủ Diệp nhướn mày:
“Trẫm còn tưởng, Tang nhi nàng đang ám chỉ trẫm.”
Trên mặt ta vẫn cười hì hì, trong lòng thì đã có cả vạn bó cỏ lăn tung tóe.
Ám chỉ? Ta ám chỉ cái b.úa!
Nghĩ vậy, ta liền đáp:
“Cũng không phải, hơn nữa hoàng thượng nhiều năm nay cũng chưa có con nối dõi… thân thể không được tốt, vẫn nên sớm mời thái y đến xem cho thì hơn.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta càng thêm đậm, thản nhiên nói:
“Trẫm sẽ khiến nàng hối hận vì câu nói này.”
Giọng điệu y nhẹ như mây, nghe vào tai ta cũng chẳng hề có cảm giác sợ hãi.
“Những lời thần thiếp đã nói, những việc thần thiếp đã làm, chưa từng hối hận.”
Chỉ bằng hắn thôi à…
Khi ta trở về tẩm điện, phát hiện giường của ta đã được thay, đổi thành một cái sạp mềm dày, mấy cung nữ đang thu dọn y phục và trang sức của ta.
Trong lòng ta vui mừng, liền nằm xuống.
“Hoàng hậu nương nương, hoàng thượng đối với người thật tốt.”
Một cung nữ bỗng lên tiếng.
“Yên tâm đi, sẽ không lâu đâu.”
Thật ra nghĩ lại lời Hoàng Phủ Triệt nói, cũng không phải là không có lý.
Ta đâu thể cả đời đều bị nhốt trong cung này được?
Cung nữ nghe vậy liền nhíu mày:
“Nương nương sao lại nói những lời xui xẻo như thế, phỉ phỉ phỉ!”
Ta nhắm mắt, thuận miệng phụ họa:
“Được được được, phỉ phỉ phỉ…”
Ngày hôm sau, ta bị tiếng gọi hốt hoảng của cung nữ đ.á.n.h thức.
“Nương nương, không xong rồi!”
“Sao thế?”
Ta hỏi xong liền kéo chăn trùm lên đầu.
Cung nữ vội vã chạy vào:
“Lệ phi nói, tối qua chính người đã ăn hoàng kim cẩm lý.”
Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, trong lòng ta có chút bực bội:
“Chắc là đêm qua nàng ta lên cơn điên tự ăn ấy.”
“Ta ăn là kim diễm…”
Lời còn chưa dứt, ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Bị uy áp của ta áp chế, cung nữ không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn ta thả lưỡi câu xuống ao.
Chỉ trong thời gian một nén hương, ta đã câu được một con cá toàn thân vàng óng.
Nó có hơi khác với kim diễm cẩm lý ta thường thấy, nhưng cũng chẳng sao, không ảnh hưởng đến khẩu vị.
Ta sai cung nữ lén mang đi xử lý, rồi bảo một người khác đứng gác.
Ngay trong ngự hoa viên, ta dựng một cái giá nướng, bắt đầu nướng cá.
Ăn xong con cá thì đã là chuyện nửa canh giờ sau đó.
Ta xoa xoa cái bụng căng tròn, cảm thán một câu:
“Không hổ là kim diễm cẩm lý nuôi trong hoàng cung, mùi vị đúng là ngon hơn hẳn mấy thứ ta thường ăn.”
Cung nữ vẻ mặt lo lắng nhìn ta:
“Nương nương, chúng ta mau đi thôi, kẻo hoàng thượng đợi sốt ruột.”
Ta là người cứ ăn no là buồn ngủ, liền lười biếng đáp:
“Biết rồi biết rồi.”
…
Ta chậm rãi đi tới cửa thư phòng, mới nghe cung nữ nói Hoàng Phủ Triệt cũng đang ở bên trong, đang bàn việc với Hoàng Phủ Diệp.
Nghe nói Hoàng Phủ Triệt cũng ở đó, ta lập tức hứng thú, đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hiền từ đi vào trong.
Nghe thấy động tĩnh, Hoàng Phủ Triệt theo phản xạ quay đầu lại, thấy là ta thì sắc mặt lập tức tối sầm xuống.
Có Hoàng Phủ Diệp ở đây, ta cũng hơi thu liễm lại, lên tiếng:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Triệt nhìn ta, bàn tay bên người siết rồi lại buông, gọi:
“Mẫu hậu.”
Nghe vậy, trong lòng ta lập tức dễ chịu hẳn, bày ra dáng vẻ của một người mẫu thân già hiền hậu:
“Triệt nhi ngoan.”
Hoàng Phủ Diệp cũng nhìn ta, khóe môi hơi cong lên:
“Tang nhi, qua đây.”
Y dường như rất thích gọi ta là Tang nhi.
Ta bước qua.
Đợi ta đến gần, y nắm lấy tay ta, khẽ kéo một cái liền kéo ta vào trong lòng y.
Ta hơi giật mình: “Hoàng thượng, ngài…”
Lời còn chưa dứt, y đã đột ngột ghé sát lại, đôi môi mềm ấm dán bên vành tai ta, hơi thở ra vào khiến tai ta ngứa ngáy, thấp giọng nói:
“Trẫm giúp nàng bắt nạt trả lại.”
Lời này của y tuy quá đáng, nhưng lại rất hợp ý ta.
Hoàng Phủ Triệt đúng là t.h.ả.m thật.
Ta ngoan ngoãn ở yên trong lòng y, quay đầu cười hỏi:
“Hoàng thượng có dặn dò gì?”
“Giúp trẫm mài mực.”
Hoàng Phủ Diệp nói.
Ta không nói gì, đứng dậy đi tới trước án nghiên, chuẩn bị nghiên cứu xem thứ này dùng thế nào.
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp chuyển sang Hoàng Phủ Triệt:
“Triệt nhi, tiếp tục đi.”
“Vâng, phụ hoàng.”
Hoàng Phủ Triệt trầm mặc một chút rồi tiếp tục nói:
“Phụ hoàng, mấy hôm trước Lệ phi từ mẫu quốc mang tới ba con hoàng kim lý, một con đã dâng cho Thái hậu, hai con còn lại hiện đều đang được nuôi trong ao nhỏ ở ngự hoa viên.”
Nghe xong, tay mài mực của ta khựng lại.
Hoàng kim cẩm lý? May mà lúc nãy ta ăn là kim diễm cẩm lý, không liên quan gì tới ta.
“Hoàng kim cẩm lý ở Lâm quốc tổng cộng chỉ có bảy con, lần này một lúc đã tặng cho chúng ta ba con, thành ý cầu hòa quả thực rất rõ ràng.”
Hoàng Phủ Triệt tiếp tục.
Hoàng Phủ Diệp rũ mắt, không nói nhiều, đầu ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên mặt bàn:
“Được rồi, lui xuống đi.”
“Vâng, nhi thần cáo lui.”
Hoàng Phủ Triệt vừa định rời đi, Hoàng Phủ Diệp lại mở miệng:
“Còn nữa, trẫm sợ hoàng hậu trong cung buồn chán vô vị, bảo gọi thêm nữ quyến trong nhà vào cung đi lại nhiều hơn.”
Ta chớp chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nữ quyến trong nhà, chẳng phải chính là Lê Tình sao?
Hay thật.
Như vậy chẳng phải cơ hội của ta sẽ càng nhiều hơn sao?
Hoàng Phủ Triệt mặt đen lại: “Vâng, phụ hoàng.”
Nói xong, hắn liền lui ra ngoài.
Hoàng Phủ Triệt đi rồi, ta ở lại đây chẳng phải cũng chẳng còn gì thú vị?
Nghĩ vậy, động tác mài mực của ta dừng lại, lau lau đôi tay đen sì, nói:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Hoàng thượng, vậy… thần thiếp cũng xin cáo lui trước.”
7
Ta vừa định rời đi thì sau lưng đã vang lên giọng của Hoàng Phủ Diệp.
“Còn một chuyện nữa.”
Bước chân ta khựng lại, quay đầu với vẻ mặt ngơ ngác:
“Chuyện… chuyện gì?”
Ánh mắt sâu thẳm của Hoàng Phủ Diệp nhìn chằm chằm vào ta:
“Hôm nay, trẫm nghe trong cung có vài lời đồn.”
Ánh mắt y nhìn ta lúc nào cũng mang theo mấy phần ý cười.
Ta đương nhiên biết y đang nói đến chuyện lưng ta đau, nhưng chuyện này có thể trách ta sao?
Ta kéo kéo khóe môi:
“Hoàng thượng không cần để tâm, chẳng qua chỉ là mấy lời đồn đại thôi.”
“Lời đồn…”
Hoàng Phủ Diệp nhướn mày:
“Trẫm còn tưởng, Tang nhi nàng đang ám chỉ trẫm.”
Trên mặt ta vẫn cười hì hì, trong lòng thì đã có cả vạn bó cỏ lăn tung tóe.
Ám chỉ? Ta ám chỉ cái b.úa!
Nghĩ vậy, ta liền đáp:
“Cũng không phải, hơn nữa hoàng thượng nhiều năm nay cũng chưa có con nối dõi… thân thể không được tốt, vẫn nên sớm mời thái y đến xem cho thì hơn.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhìn ta càng thêm đậm, thản nhiên nói:
“Trẫm sẽ khiến nàng hối hận vì câu nói này.”
Giọng điệu y nhẹ như mây, nghe vào tai ta cũng chẳng hề có cảm giác sợ hãi.
“Những lời thần thiếp đã nói, những việc thần thiếp đã làm, chưa từng hối hận.”
Chỉ bằng hắn thôi à…
Khi ta trở về tẩm điện, phát hiện giường của ta đã được thay, đổi thành một cái sạp mềm dày, mấy cung nữ đang thu dọn y phục và trang sức của ta.
Trong lòng ta vui mừng, liền nằm xuống.
“Hoàng hậu nương nương, hoàng thượng đối với người thật tốt.”
Một cung nữ bỗng lên tiếng.
“Yên tâm đi, sẽ không lâu đâu.”
Thật ra nghĩ lại lời Hoàng Phủ Triệt nói, cũng không phải là không có lý.
Ta đâu thể cả đời đều bị nhốt trong cung này được?
Cung nữ nghe vậy liền nhíu mày:
“Nương nương sao lại nói những lời xui xẻo như thế, phỉ phỉ phỉ!”
Ta nhắm mắt, thuận miệng phụ họa:
“Được được được, phỉ phỉ phỉ…”
Ngày hôm sau, ta bị tiếng gọi hốt hoảng của cung nữ đ.á.n.h thức.
“Nương nương, không xong rồi!”
“Sao thế?”
Ta hỏi xong liền kéo chăn trùm lên đầu.
Cung nữ vội vã chạy vào:
“Lệ phi nói, tối qua chính người đã ăn hoàng kim cẩm lý.”
Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, trong lòng ta có chút bực bội:
“Chắc là đêm qua nàng ta lên cơn điên tự ăn ấy.”
“Ta ăn là kim diễm…”
Lời còn chưa dứt, ta đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









