Nghĩ lại thì con cá hôm qua quả thật không giống kim diễm cẩm lý ta thường thấy cho lắm.

Không lẽ ta đen đủi đến vậy? Lén ăn kim diễm cẩm lý đã là phạm kiêng kỵ, mà ta ăn lại còn là hoàng kim cẩm lý do Lâm quốc tiến cống mấy ngày trước, vậy chẳng phải toi đời rồi sao?

Thế là ta bật dậy khỏi giường, vội vã chạy tới ngự hoa viên.

Khi ta tới nơi, bên cạnh ao nhỏ đã chật kín người.

Mọi người thấy ta vẫn cung kính chào:

“Hoàng hậu nương nương.”

Lệ phi đứng đầu tiên phía trước, xông lên nói:

“Hoàng hậu nương nương, người đúng là gan lớn thật, dám lén ăn hoàng kim cẩm lý!”

Dù trong lòng chột dạ, nhưng ta vẫn khá bình tĩnh, dù sao hồi nhỏ cũng đâu phải chưa từng gây họa:

“Sao ngươi biết là ta ăn?”

“Đêm qua thần thiếp nghe thấy trong ngự hoa viên có động tĩnh, lại gần xem thì thấy chính hoàng hậu nương nương đang câu cá ở đây.”

Ta tức đến bật cười:

“Con cá này quan trọng như vậy, ngươi đã nhìn thấy rồi, sao không ngăn ta lại?”

Lệ phi nghẹn lời: “Thần thiếp…”

8

Chuyện này rốt cuộc thì lỗi cũng ở ta.

Lời ta vừa dứt, sau lưng liền vang lên một giọng nói ch.ói tai:

“Hoàng kim cẩm lý này, đâu phải mẫu hậu nói bồi là bồi được.”

Ta quay đầu lại, Lê Tình đang mặt mày hớn hở bước về phía ta:

“Ngươi không bồi nổi đâu.”

Đây là lần đầu tiên Lê Tình chủ động gọi ta là mẫu hậu như vậy, dù là trong hoàn cảnh khó xử thế này.

Không cần nghĩ cũng biết, Lê Tình nhất định là tới để đổ thêm dầu vào lửa.

Lê Tình quay sang nhìn Lệ phi, mỉm cười nói:

“Chuyện này liên quan tới bang giao hai nước, vẫn nên giao cho hoàng thượng định đoạt thì hơn.”

Ta mím môi.

Nếu Hoàng Phủ Diệp biết chuyện này, chẳng phải sẽ lột da ta sao?

Có hơi khó giải quyết thật.

Lê Tình từng bước tiến về phía ta, trên mặt mang theo nụ cười hiểm độc:

“Bùi Tang, ngươi nghĩ xem… hoàng thượng sẽ xử trí thế nào?”

“Ta nghĩ à?”

Ta nhướn mày, giơ tay liền tát nàng ta một cái.

Bốp!

Tiếng tát vang dội lập tức khiến đám người đang xì xào bàn tán xung quanh im bặt.

Lê Tình không ngờ ta lại dám tát nàng ta trước mặt bao nhiêu người như vậy, che mặt, mắt đỏ hoe trừng ta:

“Ngươi… ngươi dám đ.á.n.h ta?”

“Sao nào, gia phong phủ thừa tướng các ngươi chính là như thế, coi trời bằng vung, không coi trọng bề trên sao? Xem ra phủ thừa tướng cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Ta chậm rãi bước về phía nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo dị thường:

“Ngươi có biết không? Những thứ ngươi phải hao tâm tổn trí mới có được, bổn cung chỉ cần thổi chút gió bên gối hoàng thượng là xong. Ngươi cũng xứng à?”

Lê Tình trừng to mắt nhìn ta, ngay cả những người xung quanh cũng đều nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc.

“Tình nhi, ngươi không hiểu chuyện, mẫu hậu dạy ngươi. Gọi một tiếng mẫu hậu đi, ngươi vẫn là đứa con ngoan của mẫu hậu.”

Lê Tình nghiến c.h.ặ.t răng nhìn ta, từ kẽ răng ép ra một câu:

“Vâng… mẫu hậu…”

“Hoàng thượng!”

Nghe tiếng hô này, mọi người xung quanh đồng loạt quỳ xuống.

Ta hít sâu một hơi, theo ánh nhìn của mọi người mà nhìn sang, quy củ gọi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“…Hoàng thượng.”

Hôm nay coi như ta đã trút được hết uất ức mấy ngày qua, cho dù có bị phế truất ngôi hậu, ta cũng không thiệt.

“Bình thân.”

Ta không dám ngẩng đầu nhìn y, nhưng nghe giọng điệu cũng bình thản, không nghe ra điều gì khác thường.

Hiểu rồi, yên lặng trước cơn bão.

Haiz.

Ta thở dài một hơi, liền cảm thấy trên đầu tối sầm lại.

Ta theo phản xạ ngẩng đầu lên, gương mặt tuyệt mỹ của Hoàng Phủ Diệp tràn ngập trong tầm mắt ta.

“Hoàng thượng, ngài đ.á.n.h ta cũng được, nhưng có thể đừng đ.á.n.h vào mặt ta không…”

“Ai nói trẫm muốn đ.á.n.h nàng?”

Nghe xong, tim ta chùng xuống:

“Vậy… vậy thì ngài cứ phạt đi, dù sao ta cũng đã sướng đủ rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ý ta nói là ngồi ở ngôi hậu này đã sướng đủ rồi.

Lệ phi thấy vậy, vội vàng chạy lên trước, đầu gối mềm nhũn, thẳng thừng quỳ xuống trước mặt Hoàng Phủ Diệp:

“Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương đêm qua đã đem hoàng kim cẩm lý do mẫu quốc của thần thiếp tiến cống cầu hòa nướng ăn mất rồi. Chuyện này liên quan đến bang giao hai nước, xin hoàng thượng làm chủ!”

9

Ta không dám nói gì, chỉ dè dặt liếc nhìn Hoàng Phủ Diệp một cái.

“Cầu hòa?”

Hoàng Phủ Diệp nhướng mày, trầm giọng nói:

“Trẫm còn tưởng Lâm quốc có thể lấy ra thành ý gì, hóa ra chỉ là ba con cá chẳng đáng tiền.”

Nghe xong, ta trợn mắt nhìn y, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Y… là có ý gì đây?

Không trách ta sao?

Nụ cười trên mặt Lệ phi cứng đờ lại:

“Hoàng… hoàng thượng, ngài nói vậy là có ý gì?”

Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp nhàn nhạt:

“Nàng thật sự cho rằng trẫm không xuất binh là vì Lâm quốc đưa tới ba con cá này sao?”

Nụ cười trên mặt Lệ phi hoàn toàn biến mất, lắp bắp hỏi:

“Vậy… vậy là vì sao?”

Hoàng Phủ Diệp liếc nhìn ta một cái:

“Bởi vì hoàng hậu coi trọng con cá này, trẫm mới cảm thấy nó có chút giá trị.”

Y ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

“Nếu hoàng hậu thích ăn, thì đem nốt con còn lại trong ao làm rồi đưa sang.”

Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp càng lúc càng dịu dàng, ta nhìn y mà nhất thời ngây người.

Vì sao y lại che chở ta như vậy?

Lệ phi không cam lòng, lại tức giận, liền mở miệng:

“Hoàng thượng, hoàng kim cẩm lý này vô cùng quý hiếm, ngài… ngài cứ để hoàng hậu nương nương ăn như vậy, e rằng… e rằng không được thỏa đáng…”

“Không thỏa đáng?”

Hoàng Phủ Diệp khẽ hừ một tiếng:

“Nàng có biết không, nếu không phải hoàng hậu để mắt tới con cá này, Lâm quốc sớm đã bị san bằng thành bình địa, nàng còn có thể bình yên đứng ở đây sao?”

Ta hiểu ý y rồi.

Nếu ta không ăn con cá đó, Hoàng Phủ Diệp đã sớm xuất binh đ.á.n.h Lâm quốc. 

Chính vì ta thấy cá ngon, y mới giữ lại Lâm quốc.

Hóa ra là để người khác nuôi cá giúp ngươi?

Không đúng… nói vậy thì hình như là nuôi cho ta.

Một phen nói của Hoàng Phủ Diệp khiến Lệ phi á khẩu không nói nên lời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện