Phải nói thật, cảm giác này đúng là không tệ, chẳng phải chính là dưới một người, trên vạn người đó sao? Mấy phi tần sau khi hành lễ xong, lần lượt lấy ra lễ vật đã chuẩn bị sẵn. 

Ý tứ trong đó không cần nói cũng biết, bọn họ muốn lấy lòng ta.

Ta cũng không kén chọn, tất cả đều nhận hết.

Đến lượt phu thê Hoàng Phủ Triệt.

Hai người bưng trà, cung kính quỳ trước mặt ta.

Hoàng Phủ Triệt hôm qua đã bước ra bước đầu tiên là gọi ta mẫu hậu, hôm nay tuy vẫn còn gượng gạo, nhưng đã khá hơn nhiều so với hôm qua, hắn gọi:

“Mẫu hậu.”

Ta không nhận trà, ánh mắt rơi xuống người nữ t.ử mặc váy dài màu xanh nhạt đứng bên cạnh hắn, mỉm cười thân thiết gọi:

“Tình nhi, ngươi không lẽ không nhận ra ta sao?”

Nàng ta tên là Lê Tình, chính là con gái thừa tướng.

Tiểu tiện nhân này trước kia chẳng ít lần bắt nạt ta. 

Thứ gì ta muốn, nàng ta đều tranh với ta, chỉ là lại không tranh nổi. 

Còn Hoàng Phủ Triệt, cũng là do nàng ta hao tâm tổn sức quyến rũ mà có được.

Lê Tình dè dặt ngẩng đầu nhìn ta, nghiến c.h.ặ.t hàm răng, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười, nghẹn một lúc lâu mới gọi được:

“Mẫu… mẫu hậu…”

Ta cười tủm tỉm đứng dậy bước tới, đưa tay xoa xoa đầu hai người họ:

“Ngoan, sau này thường xuyên tới nhé.”

Hai người này, e là cả đời cũng chẳng muốn gặp lại ta.

“Bổn cung mệt rồi, tất cả lui xuống đi.”

Ta vừa dứt lời, mấy phi tần liền lần lượt lui ra ngoài.

Ta vừa định rời đi thì bị Hoàng Phủ Triệt gọi lại:

“Tang nhi, nàng đợi đã.”

Ta quay đầu lại: “Ngươi đang gọi mẫu hậu của ngươi đấy à?”

Hoàng Phủ Triệt dường như nổi giận, không nói không rằng tiến lên nắm lấy tay ta:

“Tang nhi, ta biết nàng hận ta, nhưng… nhưng nàng cũng không nên đem cả đời mình ra làm cược như vậy. Phụ hoàng ta xưa nay tâm cơ thâm trầm, làm việc tàn nhẫn, nếu nàng nảy sinh tâm tư khác, người sẽ không bỏ qua cho nàng đâu. Nàng nghe lời khuyên của Triệt ca ca một lần, được không?”

Giọng điệu của hắn gần như là đang cầu xin ta.

Ta hít sâu một hơi, cụp mắt nhìn bàn tay hắn đang nắm lấy cổ tay ta, ánh mắt càng lúc càng lạnh:

“Ta nói lại lần nữa, đừng gọi ta là Tang nhi, gọi mẫu hậu.”

“Hoặc là, ngươi muốn đội mũ xanh cho phụ hoàng ngươi?”

Ta đã gả cho Hoàng Phủ Diệp, thì sẽ không còn bất kỳ ý nghĩ nào với Hoàng Phủ Triệt nữa. 

Ngày đó vừa nghe tin hắn sắp thành thân với con gái thừa tướng, ta quả thực có hận, nhưng hành động của ta bây giờ, nói là trả thù, chi bằng nói là muốn trêu đùa hắn.

Ta là người xưa nay yêu ghét rõ ràng. 

Huống chi, hôm qua ta đã nói rõ tất cả với Hoàng Phủ Diệp rồi.

Không ngờ chứ? 

Phụ thân ngươi không những không giận, còn muốn cùng ta bắt nạt ngươi.

Ta cảm giác bàn tay đang giữ cổ tay ta bỗng nhiên buông lỏng.

Trong mắt Hoàng Phủ Triệt tràn đầy thất vọng:

“Tang nhi… nàng… tự lo cho mình đi…”

Ta hờ hững phủi phủi chỗ vừa bị hắn chạm vào, rồi ngẩng cao đầu rời đi.

5

Chiều tối, ta không ngờ chuyện buổi sáng ta vừa tỉnh dậy đã bị đau lưng mỏi người, một chuyện bé xíu như hạt bụi, vậy mà lại lan truyền khắp cả hoàng cung.

Ta dò hỏi kỹ mới biết, đám người c.h.ế.t tiệt đó lại tưởng lầm rằng ta đau lưng là vì đã làm cái chuyện kia.

Nhưng ta nghĩ lại thì thấy, Hoàng Phủ Diệp làm hoàng đế bao nhiêu năm nay, đến một đứa con ruột cũng không có, e là phương diện kia không được tốt lắm. 

Dù thế nào đi nữa cũng không đến mức khiến ta đau lưng mỏi người chứ?

Đúng là nói bừa!

Thôi vậy, dù sao hôm nay ta cũng đã xả được cơn tức, sướng một phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng nếu Hoàng Phủ Diệp biết chuyện này thì sẽ nghĩ thế nào?

Đang lúc ta phiền não, cung nữ bỗng bước vào, cười tươi nói:

“Hoàng hậu nương nương, hoàng thượng mời người cùng dùng bữa tối.”

Thân người ta cứng đờ lại.

Dù gì thì hôm qua sau khi ta nói rõ với y, y cũng không nổi giận. 

Nếu ta đến chút thể diện này cũng không cho y, chẳng phải quá không hiểu chuyện sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn đi.



Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Khi ta bước vào, Hoàng Phủ Diệp đã có mặt từ trước.

Từ lúc ta vào, ánh mắt y vẫn luôn đặt trên người ta, khiến ta có chút không tự nhiên, nhưng vẫn theo lễ nghi, cung kính gọi:

“Hoàng thượng.”

Hoàng Phủ Diệp khẽ gật đầu: “Ừ, ngồi đi.”

“Ồ…”

Ta đáp một tiếng, định ngồi xuống chỗ gần nhất.

Nhưng vừa ngồi, liền nghe Hoàng Phủ Diệp gọi ta:

“Tang nhi, ngồi sang bên cạnh trẫm.”

Giọng y rất dịu dàng.

Ta mím môi, cũng ngoan ngoãn đi qua.

Dù sao thì ăn ở đâu chẳng là ăn?

Ta vừa ngồi xuống, một cảm giác bất an liền dâng lên trong lòng, nhưng ta cũng không nghĩ nhiều.

Ngồi cạnh y, ta không được tự nhiên lắm, chỉ ăn vài miếng nhỏ rồi đặt đũa xuống.

Con gái ra ngoài vẫn nên chú ý hình tượng chứ, phải không?

“Hoàng thượng, thần thiếp ăn no rồi, hơi căng bụng, muốn ra ngoài đi dạo một lát cho tiêu bớt.”

Ta nói.

Hoàng Phủ Diệp gật đầu, trong đáy mắt lấp lánh ý cười:

“Ừ, đi đi.”

Trong lòng ta vui mừng, vừa định xoay người rời đi thì sau lưng lại vang lên giọng y.

“Trẫm phải đến thư phòng.”

“Ừm?”

“Tiêu thực xong thì nhớ qua đó.”

“……”

Nhưng ta chỉ một lòng muốn đi, nào quan tâm ý nói gì?

Ta gật đầu qua loa rồi chuồn ra ngoài.



Ta đi tới ngự hoa viên, nghe nói hậu hoa viên của hoàng gia đẹp nhất.

Chỉ tiếc là ban đêm, ta nhìn không rõ lắm.

Ta đi lang thang không mục đích, sờ sờ cái bụng trống rỗng của mình, ánh mắt rơi xuống cái ao nhỏ không xa, rơi vào trầm tư.

“Người đâu, đi lấy cho bổn cung một cái cần câu.”

Cung nữ tuy không hiểu vì sao, nhưng vẫn đi tìm cần câu đưa cho ta:

“Nương nương, người lấy cần câu làm gì vậy ạ?”

Nàng hỏi xong, nhìn đám cá chép gấm đang bơi qua bơi lại trong ao, cũng rơi vào trầm tư:

“Nương nương… người… người không phải là muốn…”

Ta nhận lấy cần câu, chuẩn bị câu một con cá lên nếm thử cho tươi:

“Bổn cung nói cho ngươi biết, kim diễm cẩm lý này ngon nhất đấy. Trong ao nhiều như vậy, bổn cung lén ăn một con, sẽ không bị phát hiện đâu.”

Cung nữ trông vô cùng khó xử: “Nương nương…”

“Câm miệng! Ta đếm một con số!”

Cung nữ: “……”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện