1
Sau khi hắn cưới con gái thừa tướng, ta gả cho phụ hoàng của hắn.
“Con ngoan, gọi một tiếng mẫu hậu đi.”
Giọng ta dịu dàng đến cực hạn, cúi đầu nhìn nam nhân đang quỳ trước mặt ta.
Ta tên là Bùi Tang, nam nhân đang quỳ trước mặt ta chính là kẻ ta yêu mà không thể có được, Hoàng Phủ Triệt.
Từ nhỏ ta đã ái mộ hắn.
Dẫu nhiều lần ta bày tỏ tâm ý, hắn cũng từng nói sẽ cưới ta, nhưng cuối cùng thì sao?
Hắn vẫn cưới con gái thừa tướng, chỉ để củng cố quyền lực của mình.
Vì thế, ta gả cho hoàng thượng, trở thành mẫu hậu của hắn.
Hôm nay là ngày đại hôn của ta.
Hoàng Phủ Triệt cúi gằm đầu, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, nhưng nhất quyết không chịu mở miệng gọi ta một tiếng mẫu hậu.
Ta chậm rãi bước lên, từ trên cao nhìn xuống hắn, môi đỏ khẽ cong lên:
“Gọi đi, sao không gọi? Không nghe lời mẫu hậu nữa rồi sao?”
Hoàng Phủ Triệt im lặng hồi lâu, vẫn không thốt ra, mà ngẩng đầu nói với ta:
“Tang nhi, ta với nàng lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ, cần gì phải làm đến mức này?”
Ta có chút nổi giận:
“Ngươi mẹ nó rốt cuộc có gọi hay không?”
Hoàng Phủ Triệt lại cúi đầu xuống, không nói một lời.
2
“Hoàng hậu.”
Sau lưng ta vang lên một giọng nam ôn hòa.
Ta quay đầu lại, một gương mặt tuấn mỹ tuyệt trần lọt vào tầm mắt, trên mặt còn mang theo vài phần ý cười.
Nam nhân khoác long bào, khí độ tôn quý ấy chính là đương kim hoàng thượng, phụ hoàng của Hoàng Phủ Triệt, Hoàng Phủ Diệp.
Ta dựa sát vào y, nũng nịu nói:
“Hoàng thượng, Triệt nhi không chịu gọi thần thiếp là mẫu hậu, hắn… có phải là không thích thần thiếp không ạ…”
“Ồ?”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp chậm rãi dừng lại trên người nam t.ử đang quỳ dưới đất:
“Triệt nhi, có thật vậy không?”
Hoàng Phủ Triệt khó nhọc ngẩng đầu lên, nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới ép được hai chữ từ cổ họng ra:
“Mẫu… mẫu hậu…”
Ta giả vờ không nghe thấy, gãi gãi tai:
“Nói to hơn chút đi, tai mẫu hậu không được tốt cho lắm.”
“Mẫu hậu…”
Hắn lập tức gọi thêm một tiếng, rõ ràng gọn gàng.
“Ừm, ngoan lắm.”
Ta khá hài lòng cong cong khóe môi, quay đầu nhìn nam nhân khoác long bào bên cạnh:
“Hoàng thượng, thần thiếp mệt rồi, chúng ta về thôi.”
Trong mắt Hoàng Phủ Diệp tràn đầy bất lực, lại xen lẫn mấy phần cưng chiều, gật đầu nói:
“Được.”
Nói rồi, ta cùng Hoàng Phủ Diệp rời đi.
3
Hôm nay mệt suốt cả ngày, trở về tẩm điện, trong lòng ta tuy thầm sướng, nhưng không chống nổi cơn buồn ngủ.
“Hoàng thượng, ngài cứ tự nhiên đi.”
Ta lười biếng ngồi phịch xuống giường, vừa định nằm xuống.
Mông còn chưa chạm hẳn vào giường, ta đã cảm thấy có thứ gì đó cấn vào, cứng cứng.
Ta vén chăn lên nhìn, hóa ra là đậu phộng, táo đỏ các thứ, quan trọng là còn không ít.
“Đống đồ ăn này, sao lại ở đây?”
Hoàng Phủ Diệp thấy vậy liền bước tới, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhạt mỉm cười:
“Ngụ ý nàng và trẫm sớm sinh quý t.ử.”
Nghe xong, ta quay đầu nhìn y, suýt nữa thì phun ra.
Sớm sinh quý t.ử??? Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có Hoàng Phủ Triệt, đứa con trai này, còn chưa đủ sao?
Ta lắc đầu liên tục, kéo kéo khóe môi:
“Hoàng… hoàng thượng, chuyện này… thật sự không cần thiết…”
Hoàng Phủ Diệp đứng trước mặt ta, khí chất ung dung cao quý càng tôn lên gương mặt yêu nghiệt ấy.
Y khẽ gọi tên ta: “Tang nhi.”
Ta sững người một chút: “À?”
Đây là lần đầu tiên y gọi ta là Tang nhi.
“Trẫm thích nàng.”
Đôi mắt đen nhánh của Hoàng Phủ Diệp nghiêm túc nhìn gương mặt ta, giọng trầm thấp:
“Trẫm cưới nàng, là vì thích nàng.”
Lời thổ lộ đột ngột của Hoàng Phủ Diệp khiến ta có chút không chịu nổi, đầu óc hoàn toàn mơ hồ.
Thích ta ư?
Ta gả cho y chỉ là để bắt nạt Hoàng Phủ Triệt mà thôi.
Lừa thiên t.ử là trọng tội, ta không dám giấu y.
Ngẩn người một lúc, sắp xếp lại lời lẽ, ta mới ấp úng nói:
“Nhưng… nhưng ta gả cho ngài, chỉ đơn thuần là muốn bắt nạt con trai ngài thôi…”
“Được, trẫm giúp nàng.”
“?”
Sao y lại không giận?
Dù đứa con kia không phải ruột thịt của ngài, cũng không đến mức tàn nhẫn vậy chứ?
Phải rồi, Hoàng Phủ Triệt là con nuôi của Hoàng Phủ Diệp.
Năm đó, Hoàng Phủ Diệp mới tám tuổi, từ nhỏ thân thể đã yếu.
Thầy bói nói phải tìm cho y một đứa con để xung sát, nhưng y khi ấy mới tám tuổi, bất đắc dĩ chỉ có thể nhận nuôi một đứa trẻ, coi như con trai mình.
Mà người đó, chính là Hoàng Phủ Triệt.
Ta ngáp một cái:
“Thôi vậy, ta buồn ngủ rồi, chúng ta ngủ đi.”
Hoàng Phủ Diệp nhìn ra ta thật sự mệt, liền sai người dọn dẹp giường cho sạch sẽ, để ta nghỉ ngơi.
Nhưng ta vừa nằm xuống, Hoàng Phủ Diệp liền nằm theo ngay sau đó.
“Hoàng thượng, ngài…”
“Nhắm mắt, ngủ đi.”
Giọng nói của y dường như mang theo ma lực.
Ta ngoan ngoãn gật đầu, thấy y nhắm mắt, bản thân cũng theo đó nhắm mắt lại, yên ổn chìm vào giấc ngủ.
4
Sáng sớm khi ta tỉnh dậy, Hoàng Phủ Diệp đã vào triều.
Cung nữ đứng ngoài cửa hẳn là nghe thấy động tĩnh bên trong, liền mỉm cười bước vào:
“Nương nương, để nô tỳ hầu hạ người thay y phục.”
Ta gật đầu, vươn vai một cái, chỉ cảm thấy lưng ê ẩm, người mỏi nhừ.
Bởi ta không quen ngủ chung với người khác, cả đêm gần như không nhúc nhích, nên mới thành ra như vậy.
Cung nữ đứng phía sau cúi đầu cười:
“Nương nương, thân thể người có còn thấy mệt không ạ?”
Ta khựng lại: “Sao ngươi biết?”
Cung nữ e thẹn cười cười:
“Nương nương đừng trêu nô tỳ nữa.”
Càng nghe ta càng thấy là lạ, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc lạ ở chỗ nào.
Sau khi trang điểm xong, các phi tần của Hoàng Phủ Diệp đều phải lần lượt dâng trà cho ta.
Lúc này, bọn họ đã chờ sẵn trong Phượng Loan điện của ta.
Đương nhiên, cũng bao gồm đứa con trai duy nhất của ta cùng con dâu của hắn.
Ta chậm rãi bước vào đại điện, đi thẳng tới vị trí chủ tọa rồi ngồi xuống.
Ngay sau đó liền nghe các phi tần cùng phu thê Hoàng Phủ Triệt đồng thanh hô:
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an!”
Ta khẽ phất tay: “Đều đứng lên đi.”
Sau khi hắn cưới con gái thừa tướng, ta gả cho phụ hoàng của hắn.
“Con ngoan, gọi một tiếng mẫu hậu đi.”
Giọng ta dịu dàng đến cực hạn, cúi đầu nhìn nam nhân đang quỳ trước mặt ta.
Ta tên là Bùi Tang, nam nhân đang quỳ trước mặt ta chính là kẻ ta yêu mà không thể có được, Hoàng Phủ Triệt.
Từ nhỏ ta đã ái mộ hắn.
Dẫu nhiều lần ta bày tỏ tâm ý, hắn cũng từng nói sẽ cưới ta, nhưng cuối cùng thì sao?
Hắn vẫn cưới con gái thừa tướng, chỉ để củng cố quyền lực của mình.
Vì thế, ta gả cho hoàng thượng, trở thành mẫu hậu của hắn.
Hôm nay là ngày đại hôn của ta.
Hoàng Phủ Triệt cúi gằm đầu, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, nhưng nhất quyết không chịu mở miệng gọi ta một tiếng mẫu hậu.
Ta chậm rãi bước lên, từ trên cao nhìn xuống hắn, môi đỏ khẽ cong lên:
“Gọi đi, sao không gọi? Không nghe lời mẫu hậu nữa rồi sao?”
Hoàng Phủ Triệt im lặng hồi lâu, vẫn không thốt ra, mà ngẩng đầu nói với ta:
“Tang nhi, ta với nàng lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ, cần gì phải làm đến mức này?”
Ta có chút nổi giận:
“Ngươi mẹ nó rốt cuộc có gọi hay không?”
Hoàng Phủ Triệt lại cúi đầu xuống, không nói một lời.
2
“Hoàng hậu.”
Sau lưng ta vang lên một giọng nam ôn hòa.
Ta quay đầu lại, một gương mặt tuấn mỹ tuyệt trần lọt vào tầm mắt, trên mặt còn mang theo vài phần ý cười.
Nam nhân khoác long bào, khí độ tôn quý ấy chính là đương kim hoàng thượng, phụ hoàng của Hoàng Phủ Triệt, Hoàng Phủ Diệp.
Ta dựa sát vào y, nũng nịu nói:
“Hoàng thượng, Triệt nhi không chịu gọi thần thiếp là mẫu hậu, hắn… có phải là không thích thần thiếp không ạ…”
“Ồ?”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp chậm rãi dừng lại trên người nam t.ử đang quỳ dưới đất:
“Triệt nhi, có thật vậy không?”
Hoàng Phủ Triệt khó nhọc ngẩng đầu lên, nghẹn hồi lâu, cuối cùng mới ép được hai chữ từ cổ họng ra:
“Mẫu… mẫu hậu…”
Ta giả vờ không nghe thấy, gãi gãi tai:
“Nói to hơn chút đi, tai mẫu hậu không được tốt cho lắm.”
“Mẫu hậu…”
Hắn lập tức gọi thêm một tiếng, rõ ràng gọn gàng.
“Ừm, ngoan lắm.”
Ta khá hài lòng cong cong khóe môi, quay đầu nhìn nam nhân khoác long bào bên cạnh:
“Hoàng thượng, thần thiếp mệt rồi, chúng ta về thôi.”
Trong mắt Hoàng Phủ Diệp tràn đầy bất lực, lại xen lẫn mấy phần cưng chiều, gật đầu nói:
“Được.”
Nói rồi, ta cùng Hoàng Phủ Diệp rời đi.
3
Hôm nay mệt suốt cả ngày, trở về tẩm điện, trong lòng ta tuy thầm sướng, nhưng không chống nổi cơn buồn ngủ.
“Hoàng thượng, ngài cứ tự nhiên đi.”
Ta lười biếng ngồi phịch xuống giường, vừa định nằm xuống.
Mông còn chưa chạm hẳn vào giường, ta đã cảm thấy có thứ gì đó cấn vào, cứng cứng.
Ta vén chăn lên nhìn, hóa ra là đậu phộng, táo đỏ các thứ, quan trọng là còn không ít.
“Đống đồ ăn này, sao lại ở đây?”
Hoàng Phủ Diệp thấy vậy liền bước tới, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhạt mỉm cười:
“Ngụ ý nàng và trẫm sớm sinh quý t.ử.”
Nghe xong, ta quay đầu nhìn y, suýt nữa thì phun ra.
Sớm sinh quý t.ử??? Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có Hoàng Phủ Triệt, đứa con trai này, còn chưa đủ sao?
Ta lắc đầu liên tục, kéo kéo khóe môi:
“Hoàng… hoàng thượng, chuyện này… thật sự không cần thiết…”
Hoàng Phủ Diệp đứng trước mặt ta, khí chất ung dung cao quý càng tôn lên gương mặt yêu nghiệt ấy.
Y khẽ gọi tên ta: “Tang nhi.”
Ta sững người một chút: “À?”
Đây là lần đầu tiên y gọi ta là Tang nhi.
“Trẫm thích nàng.”
Đôi mắt đen nhánh của Hoàng Phủ Diệp nghiêm túc nhìn gương mặt ta, giọng trầm thấp:
“Trẫm cưới nàng, là vì thích nàng.”
Lời thổ lộ đột ngột của Hoàng Phủ Diệp khiến ta có chút không chịu nổi, đầu óc hoàn toàn mơ hồ.
Thích ta ư?
Ta gả cho y chỉ là để bắt nạt Hoàng Phủ Triệt mà thôi.
Lừa thiên t.ử là trọng tội, ta không dám giấu y.
Ngẩn người một lúc, sắp xếp lại lời lẽ, ta mới ấp úng nói:
“Nhưng… nhưng ta gả cho ngài, chỉ đơn thuần là muốn bắt nạt con trai ngài thôi…”
“Được, trẫm giúp nàng.”
“?”
Sao y lại không giận?
Dù đứa con kia không phải ruột thịt của ngài, cũng không đến mức tàn nhẫn vậy chứ?
Phải rồi, Hoàng Phủ Triệt là con nuôi của Hoàng Phủ Diệp.
Năm đó, Hoàng Phủ Diệp mới tám tuổi, từ nhỏ thân thể đã yếu.
Thầy bói nói phải tìm cho y một đứa con để xung sát, nhưng y khi ấy mới tám tuổi, bất đắc dĩ chỉ có thể nhận nuôi một đứa trẻ, coi như con trai mình.
Mà người đó, chính là Hoàng Phủ Triệt.
Ta ngáp một cái:
“Thôi vậy, ta buồn ngủ rồi, chúng ta ngủ đi.”
Hoàng Phủ Diệp nhìn ra ta thật sự mệt, liền sai người dọn dẹp giường cho sạch sẽ, để ta nghỉ ngơi.
Nhưng ta vừa nằm xuống, Hoàng Phủ Diệp liền nằm theo ngay sau đó.
“Hoàng thượng, ngài…”
“Nhắm mắt, ngủ đi.”
Giọng nói của y dường như mang theo ma lực.
Ta ngoan ngoãn gật đầu, thấy y nhắm mắt, bản thân cũng theo đó nhắm mắt lại, yên ổn chìm vào giấc ngủ.
4
Sáng sớm khi ta tỉnh dậy, Hoàng Phủ Diệp đã vào triều.
Cung nữ đứng ngoài cửa hẳn là nghe thấy động tĩnh bên trong, liền mỉm cười bước vào:
“Nương nương, để nô tỳ hầu hạ người thay y phục.”
Ta gật đầu, vươn vai một cái, chỉ cảm thấy lưng ê ẩm, người mỏi nhừ.
Bởi ta không quen ngủ chung với người khác, cả đêm gần như không nhúc nhích, nên mới thành ra như vậy.
Cung nữ đứng phía sau cúi đầu cười:
“Nương nương, thân thể người có còn thấy mệt không ạ?”
Ta khựng lại: “Sao ngươi biết?”
Cung nữ e thẹn cười cười:
“Nương nương đừng trêu nô tỳ nữa.”
Càng nghe ta càng thấy là lạ, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc lạ ở chỗ nào.
Sau khi trang điểm xong, các phi tần của Hoàng Phủ Diệp đều phải lần lượt dâng trà cho ta.
Lúc này, bọn họ đã chờ sẵn trong Phượng Loan điện của ta.
Đương nhiên, cũng bao gồm đứa con trai duy nhất của ta cùng con dâu của hắn.
Ta chậm rãi bước vào đại điện, đi thẳng tới vị trí chủ tọa rồi ngồi xuống.
Ngay sau đó liền nghe các phi tần cùng phu thê Hoàng Phủ Triệt đồng thanh hô:
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an!”
Ta khẽ phất tay: “Đều đứng lên đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









