Ta nghiền ngẫm kỹ lại, không đúng nha, sao ta lại thấy người đang ghen là y vậy? “Tất nhiên là hoàng thượng quan trọng nhất rồi.”

“Ừ.” 

Hoàng Phủ Diệp từ phía sau ôm lấy ta, tay chẳng biết từ lúc nào đã đặt lên eo ta, cuối cùng dừng lại trên bụng nhỏ của ta: 

“Vậy thì đừng đi nữa. Hôm nay không được, sau này cũng không được.”

Nụ cười trên mặt ta cứng lại: “Vì sao?”

Bên tai ta truyền đến tiếng cười khẽ của y:

“Trẫm phát hiện ra, Tang nhi nàng cầm kỳ thư họa cái gì cũng không tinh, mấy thứ tà môn như bài cửu thì lại tinh thông vô cùng.”

“……”

Mẹ kiếp, câu này sát thương không lớn, nhưng nh.ụ.c m.ạ thì cực mạnh!

Sau đó, Hoàng Phủ Diệp sai người cho các phi tần bên ngoài đều về hết, lại dặn người mang cho ta ít bánh ngọt để ăn chơi.

Nói ra thì, mấy vị phi tần này cũng đáng thương thật. 

Nhập cung bao nhiêu năm, hoàng thượng chưa từng quan tâm lấy một lần. 

Ta cũng biết chút ít, các nàng đa phần đều là bất đắc dĩ mới phải vào cung.

Nghe động tĩnh bên ngoài dần nhỏ lại, ta suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng:

“Hoàng thượng.”

“Ừ?” 

Y đáp.

Ta nuốt miếng đồ trong miệng xuống rồi mới nói tiếp:

“Ngài còn nhớ không, thần thiếp từng nói với ngài, không muốn cùng người khác chung một phu quân.”

Dù bọn họ chẳng làm gì, nhưng mang cái danh đó thôi, ta nghe cũng khó chịu rồi.

“Nhớ.”

Y đột nhiên trả lời dứt khoát như vậy, ta lại sững người, ngược lại có chút ngượng ngùng, lắp bắp nói:

“Vậy… vậy hoàng thượng có nhiều phi tần như thế…”

“Ừm?”

Ta nghẹn lời.

Nhất định phải để ta nói toạc ra à? 

Không thể tự giác một chút sao?

Ta hơi bực, nghĩ gì nói nấy:

“…Dù sao có các nàng ấy thì sẽ không có thần thiếp.”

Cùng lắm sau này để con gọi người khác là phụ thân.

“Ghen rồi?”

“……”

Ngươi nghe xem, đây có phải lời của con người không?

Hoàng Phủ Diệp nhìn bộ dạng tức đến xù lông của ta, bật cười thành tiếng:

“Trẫm đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được Tang nhi nàng thông suốt rồi.”

Nghe vậy, ta ngơ ngác nhìn y:

“Hoàng thượng, lời này là có ý gì?”

“Ngày mai, trẫm sẽ hạ chỉ, giải tán hết các nàng ấy.”

Nghe xong, ta trầm mặc một lúc, không khỏi có chút đau lòng, do dự nói:

“Hoàng thượng, mấy vị phi tần biết chơi bài cửu… có thể để lại không?”

Hoàng cung rộng lớn thế này, tìm được một người hợp chí hướng đâu có dễ!

“Không được.”

Ta lại rơi vào trầm mặc.

Chuyện thức trắng đêm chơi bài cửu, để hoàng thượng một mình giữ phòng trống, ta thật sự làm ra được.

Trời đất ơi, làm nửa ngày, hóa ra thằng hề lại chính là ta?

Ta bĩu môi, như quả bóng xì hơi, nhưng động tác lấy bánh ngọt thì vẫn không dừng.

Đúng lúc này, tiểu thái giám bước vào:

“Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân cầu kiến.”

Có người tới?

Ta cúi đầu nhìn xuống, lúc này ta đang ngồi trên người y. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta da mặt mỏng, nếu bị người khác nhìn thấy, chắc ta xấu hổ đến mức dùng chân bới ra được hẳn một căn “biệt thự mộng mơ của công chúa”.

“Mời hắn vào.”

Hoàng Phủ Diệp thản nhiên nói một câu như vậy, ta liền vội vàng đứng dậy khỏi người y.

Vì thế khi Thừa tướng bước vào, ta đang cúi đầu, ngoan ngoãn mài mực.

Hoàng Phủ Diệp không nói gì, thu lại nụ cười nơi khóe môi, rồi mới ngẩng mắt hỏi:

“Thừa tướng tìm trẫm là vì chuyện gì?”

Sau khi Thừa tướng quy củ hành lễ, liếc nhìn ta một cái, rũ mắt xuống, mới mở miệng nói:

“Bẩm hoàng thượng, tự nhiên là vì chuyện của Tình nhi.”

Ta chỉ cúi đầu mài mực, không nói gì.

Thời điểm ông tachọn tới cũng thật khéo. 

Lê Tình bị nhốt vào thiên lao đã mấy ngày rồi, hơn nữa ta cũng không xảy ra chuyện gì, Hoàng Phủ Diệp lại trực tiếp tống người vào thiên lao. 

Đối với bọn họ mà nói vốn đã có phần quá tay, bây giờ nếu còn không thả người, quả thực cũng khó ăn nói.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Ồ?” 

Hoàng Phủ Diệp hứng thú nhướng mày:

“Ý của Thừa tướng là?”

Thừa tướng rũ mắt:

“Tình nhi nàng… dù sao cũng là Vương phi… hoàng thượng nếu thật sự xử trí như vậy, e là sẽ tổn hại thể diện hoàng gia…”

“Vậy theo Thừa tướng, nên xử trí thế nào?”

“Xin hoàng thượng rộng lượng, cho vi thần đưa tiểu nữ về, vi thần nhất định sẽ dốc lòng dạy dỗ!”

Không cần nghĩ cũng biết, Hoàng Phủ Diệp không thể nào để ông ta dễ dàng mang người đi như vậy.

Ta đang cúi đầu suy nghĩ thì bỗng nhiên bị gọi tên.

“Nếu hoàng hậu đồng ý, trẫm liền đáp ứng.”

Ta chớp mắt một cái, động tác trong tay cũng dừng lại. 

Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy cả hai người đều đang nhìn chằm chằm vào ta.

“Xin hoàng hậu nương nương rộng lượng, tha cho Tình nhi!”

Thừa tướng đột nhiên nói với ta một câu như vậy.

Ta hắng giọng, định làm bộ cao thâm một chút:

“Thừa tướng đã nói vậy rồi, bản cung mà không đồng ý, ngược lại lại có vẻ bản cung không có khí độ.”

Dù sao người đời cũng chỉ biết Lê Tình chưa làm ta bị thương, ai mà nghĩ tới nếu đứa bé thật sự không còn thì hậu quả sẽ ra sao?

“Bản cung có thể đồng ý, nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Ta muốn…” 

Ta mím môi nghĩ một chút: “Ta muốn bạc, một nghìn lượng.”

Thừa tướng sững người, nhìn Hoàng Phủ Diệp một cái, rồi cúi đầu xuống, liên tục nói mấy tiếng “được”:

“Được… được…”

Nhưng ta vẫn thấy quá rẻ cho ông ta:

“Khoan đã, ta muốn vàng.”

Thừa tướng do dự hồi lâu, dù sao con số này cũng không nhỏ. 

Lại liếc nhìn Hoàng Phủ Diệp một lần nữa, cuối cùng vẫn đồng ý.

Ông ta cứ liên tục nhìn về phía Hoàng Phủ Diệp, ánh mắt đó, cứ như đang nói Hoàng Phủ Diệp ngược đãi ta vậy.

Ta cũng nhịn không được nhìn sang, vừa chuyển mắt liền đối diện với ánh nhìn mang theo ý cười của y, trong đó tràn ngập sự cưng chiều khó nói thành lời.

Lạ thật, y cười cái gì?

Thừa tướng thở dài một tiếng, rồi lui ra ngoài:

“Vi thần cáo lui.”

Đợi Thừa tướng rời đi rồi, ta mới hỏi:

“Hoàng thượng, ngài cười cái gì? Thần thiếp làm vậy chẳng phải cũng là vì tiền cho con gái chúng ta sau này uống sữa sao?”

“Tiểu mê tiền…”

Hoàng Phủ Diệp khẽ rũ mắt, thấp giọng cười một câu, rồi nói tiếp:

“Tang nhi, chúng ta sinh mười đứa con, trẫm cũng nuôi nổi.”

“……”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện