Ta vừa định giải thích mấy câu, y đã cầm lấy cái chén rỗng trong tay ta, xoay người rời đi.
Xong rồi, hình tượng thục nữ của ta coi như bay mất, thật sự biến thành bà cô háo sắc rồi.
Ta bất lực thở dài một tiếng, cầm cuốn sách còn đọc dở lên, tiếp tục đọc.
……
Ta cũng không biết đã bao lâu trôi qua, chỉ biết ta buồn ngủ đến mức một chữ cũng không đọc lọt.
Đang chuẩn bị ngủ thì một bên giường trũng xuống, ngay sau đó ta bị kéo vào một vòng ôm ấm áp.
Cơn buồn ngủ của ta lập tức tan đi không ít, ngáp một cái:
“Hoàng thượng, ngài xong việc rồi à?”
“Ừ.”
Nhắc tới chuyện này, ta nhớ tới lời Hoàng Phủ Triệt nói với ta ban ngày, liền dựa vào lòng y, mở miệng nói:
“Hoàng thượng, hôm nay Hoàng Phủ Triệt có tới tìm thần thiếp.”
“Ừm.”
Hoàng Phủ Diệp khẽ đáp một tiếng, dường như chẳng hề bất ngờ.
Ta tiếp tục: “Hắn cầu thần thiếp tha cho Lê Tình.”
“Nàng nghĩ thế nào?”
Ta cảm thấy tư thế này không thoải mái lắm, liền đổi sang tư thế khác:
“Thần thiếp không muốn.”
“Vậy thì không cần đồng ý.”
Tư thế này vẫn chưa thoải mái, ta lại đổi sang một tư thế dễ chịu hơn.
Vừa định mở miệng nói tiếp thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói có chút không vui của hắn:
“Đừng động.”
Ta chẳng để ý, còn cãi lại một câu:
“Dù sao bây giờ hoàng thượng cũng trị không nổi thần thiếp.”
Hoàng Phủ Diệp nghe xong cũng không giận, ngược lại còn cười:
“Sau này có lúc nàng sẽ khóc.”
“……”
35
Buổi sáng, ta đang tỉa hoa cắt cỏ.
Chuyện ta m.a.n.g t.h.a.i chẳng mấy chốc đã truyền khắp cả hoàng cung.
Dù sao cũng mang danh hỷ sự, hơn nữa đứa trẻ trong bụng ta lại là đứa con đầu tiên của hoàng thượng, nên các cung phi ở khắp các cung đều tranh nhau tới lấy lòng ta.
Cũng phải thôi, ta vừa nhập cung đã được hoàng thượng độc sủng, giờ lại có thai, chẳng khác nào cho các nàng ta một cơ hội.
“Đưa kéo cho ta.”
Ta hơi hoàn hồn, lạnh nhạt nói với cung nữ.
Cung nữ nghe lời đưa kéo cho ta, lo lắng nói:
“Nương nương, nô tỳ nghe người bên Ngự thư phòng nói, hôm nay đã có không ít phi tần tới chỗ hoàng thượng rồi, như vậy phải làm sao đây?”
Tay ta cầm kéo khựng lại một chút, chỉ hơi nhíu mày:
“Chỉ cần các nàng ta đừng tới làm phiền ta là được. Hoàng thượng mà thật sự thích người khác, bản cung có giữ cũng chẳng ích gì.”
Lời ta vừa dứt, ngoài cửa liền có một tiểu thái giám bước vào:
“Hoàng hậu nương nương.”
Ta quay đầu nhìn, đáp một tiếng: “Ừm?”
“Hoàng thượng mời người tới Ngự thư phòng một chuyến.”
“Không đi.”
Ta hầu như chẳng do dự.
Người đông như vậy, nước bọt thôi cũng đủ dìm ta c.h.ế.t rồi.
“Hoàng thượng còn nói, có chuyện rất quan trọng muốn nói với hoàng hậu nương nương.”
Tiểu thái giám tiếp tục.
Nghe vậy, ta nhíu mày: “Chuyện quan trọng gì?”
“Tiểu nhân cũng không rõ, nương nương tới rồi sẽ biết.”
……
Ta không nghĩ nhiều, cuối cùng vẫn đi.
Đến trước cửa Ngự thư phòng, quả nhiên có mấy nữ quyến đang đứng chờ, phía sau các nàng, cung nữ còn xách theo hộp thức ăn, chẳng biết bên trong là món ngon gì.
Mọi người xung quanh nhìn thấy ta đều cung kính hành lễ, đồng thanh gọi:
“Hoàng hậu nương nương.”
Ta đáp một tiếng, chuẩn bị bước vào.
“Hoàng hậu nương nương cũng tới rồi, vậy chúng ta còn gặp được hoàng thượng không đây? Ây da… có tỷ muội nào cùng đi chơi bài cửu không?”
Bên cạnh ta bỗng vang lên một giọng nói như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta quay đầu nhìn sang, là một phi tần ta chưa từng gặp.
“Chơi bài cửu?”
Đánh mạt chược à? Thấy ta nhìn chằm chằm nàng ta, cô gái kia nuốt nước bọt:
“Nương nương, thần thiếp chẳng nói gì cả.”
Trong lòng ta vui lên, cuối cùng cũng tìm được người cùng chí hướng rồi:
“Chơi bài cửu thì bản cung biết đó, cho bản cung chơi cùng.”
Nàng ta đầu tiên sững người, rồi cười có chút khó tin, liên tục gật đầu:
“Nương nương cũng biết chơi sao?”
“Tất nhiên rồi.”
“Nương nương…”
Nữ t.ử trước mặt vừa định nói tiếp thì cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng mở ra.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngẩng đầu nhìn, liền thấy một mảng minh hoàng ch.ói mắt.
“Hoàng thượng.”
Tiểu thái giám hô lên một tiếng, ngay sau đó những người xung quanh ta cũng đồng loạt hô theo.
Trên mặt ta vẫn còn nụ cười, ngọt ngào gọi một tiếng:
“Hoàng thượng.”
“Ừ.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp khóa c.h.ặ.t trên người ta, lông mày khẽ nhíu lại.
Không biết có phải vì tiếng gọi vừa rồi của ta hay không, ánh mắt y bỗng trở nên dịu đi rất nhiều.
Y quen tay nắm lấy tay ta, định kéo ta vào trong.
Ta không nhúc nhích, cười tươi nói:
“Hoàng thượng, có chuyện gì thì nói ở đây đi, thần thiếp còn có việc.”
“Vào trong nói.”
“……”
Ta không cãi lại được y, cuối cùng vẫn bị y dẫn vào trong.
Trước khi đi, ta còn quay sang nói với nữ t.ử khi nãy một câu:
“Bản cung sẽ ra ngay.”
Cửa phòng vừa khép lại, trong phòng chỉ còn lại ta và Hoàng Phủ Diệp.
Hoàng Phủ Diệp kéo ta ngồi xuống, ta kích động xoa xoa hai tay:
“Hoàng thượng, có chuyện gì thì nói nhanh đi.”
“Trẫm gọi nàng tới, vốn là muốn nàng ghen một chút, ai ngờ nàng lại rủ các nàng ta đi chơi bài cửu, hử?”
36
Ghen à?
Mấy chuyện đó đặt trước bài cửu thì chẳng phải đều là mây khói cả sao?
Chỉ cần biết chơi bài cửu, chúng ta chính là tỷ muội tốt.
“Ghen rồi ghen rồi…”
Ta vội vàng phụ họa một câu, ngay sau đó lại nghiêm túc mở miệng nói:
“Hoàng thượng, thần thiếp thắng tiền của các nàng mang về nuôi ngài, không cần cảm ơn đâu.”
Ta vừa đứng dậy định đi thì đã bị y túm một cái kéo thẳng vào lòng.
Ngay sau đó liền vang lên giọng trầm thấp của y:
“Không được qua loa với trẫm.”
Ta nghẹn họng, vội giải thích:
“Thần thiếp… thần thiếp là vì ghen đó, tức quá nên mới định thắng sạch bạc trong túi các nàng về mà!”
“Muốn bạc?”
Ánh mắt y tối đi: “Là trẫm để nàng đói sao?”
“……”
Vậy thì không, chỉ là dạo này hơi thiếu tiền tiêu thôi.
“Hay là nàng muốn thứ gì mà trẫm chưa cho?”
“……”
Nghe cũng có lý.
Ta bị y nói đến mức không phản bác nổi:
“Nhưng thần thiếp mà không đi, các nàng ấy đợi sẽ sốt ruột mất.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp sâu thêm mấy phần, khóe môi khẽ cong:
“Trẫm còn không quan trọng bằng các nàng sao?”
Xong rồi, hình tượng thục nữ của ta coi như bay mất, thật sự biến thành bà cô háo sắc rồi.
Ta bất lực thở dài một tiếng, cầm cuốn sách còn đọc dở lên, tiếp tục đọc.
……
Ta cũng không biết đã bao lâu trôi qua, chỉ biết ta buồn ngủ đến mức một chữ cũng không đọc lọt.
Đang chuẩn bị ngủ thì một bên giường trũng xuống, ngay sau đó ta bị kéo vào một vòng ôm ấm áp.
Cơn buồn ngủ của ta lập tức tan đi không ít, ngáp một cái:
“Hoàng thượng, ngài xong việc rồi à?”
“Ừ.”
Nhắc tới chuyện này, ta nhớ tới lời Hoàng Phủ Triệt nói với ta ban ngày, liền dựa vào lòng y, mở miệng nói:
“Hoàng thượng, hôm nay Hoàng Phủ Triệt có tới tìm thần thiếp.”
“Ừm.”
Hoàng Phủ Diệp khẽ đáp một tiếng, dường như chẳng hề bất ngờ.
Ta tiếp tục: “Hắn cầu thần thiếp tha cho Lê Tình.”
“Nàng nghĩ thế nào?”
Ta cảm thấy tư thế này không thoải mái lắm, liền đổi sang tư thế khác:
“Thần thiếp không muốn.”
“Vậy thì không cần đồng ý.”
Tư thế này vẫn chưa thoải mái, ta lại đổi sang một tư thế dễ chịu hơn.
Vừa định mở miệng nói tiếp thì trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói có chút không vui của hắn:
“Đừng động.”
Ta chẳng để ý, còn cãi lại một câu:
“Dù sao bây giờ hoàng thượng cũng trị không nổi thần thiếp.”
Hoàng Phủ Diệp nghe xong cũng không giận, ngược lại còn cười:
“Sau này có lúc nàng sẽ khóc.”
“……”
35
Buổi sáng, ta đang tỉa hoa cắt cỏ.
Chuyện ta m.a.n.g t.h.a.i chẳng mấy chốc đã truyền khắp cả hoàng cung.
Dù sao cũng mang danh hỷ sự, hơn nữa đứa trẻ trong bụng ta lại là đứa con đầu tiên của hoàng thượng, nên các cung phi ở khắp các cung đều tranh nhau tới lấy lòng ta.
Cũng phải thôi, ta vừa nhập cung đã được hoàng thượng độc sủng, giờ lại có thai, chẳng khác nào cho các nàng ta một cơ hội.
“Đưa kéo cho ta.”
Ta hơi hoàn hồn, lạnh nhạt nói với cung nữ.
Cung nữ nghe lời đưa kéo cho ta, lo lắng nói:
“Nương nương, nô tỳ nghe người bên Ngự thư phòng nói, hôm nay đã có không ít phi tần tới chỗ hoàng thượng rồi, như vậy phải làm sao đây?”
Tay ta cầm kéo khựng lại một chút, chỉ hơi nhíu mày:
“Chỉ cần các nàng ta đừng tới làm phiền ta là được. Hoàng thượng mà thật sự thích người khác, bản cung có giữ cũng chẳng ích gì.”
Lời ta vừa dứt, ngoài cửa liền có một tiểu thái giám bước vào:
“Hoàng hậu nương nương.”
Ta quay đầu nhìn, đáp một tiếng: “Ừm?”
“Hoàng thượng mời người tới Ngự thư phòng một chuyến.”
“Không đi.”
Ta hầu như chẳng do dự.
Người đông như vậy, nước bọt thôi cũng đủ dìm ta c.h.ế.t rồi.
“Hoàng thượng còn nói, có chuyện rất quan trọng muốn nói với hoàng hậu nương nương.”
Tiểu thái giám tiếp tục.
Nghe vậy, ta nhíu mày: “Chuyện quan trọng gì?”
“Tiểu nhân cũng không rõ, nương nương tới rồi sẽ biết.”
……
Ta không nghĩ nhiều, cuối cùng vẫn đi.
Đến trước cửa Ngự thư phòng, quả nhiên có mấy nữ quyến đang đứng chờ, phía sau các nàng, cung nữ còn xách theo hộp thức ăn, chẳng biết bên trong là món ngon gì.
Mọi người xung quanh nhìn thấy ta đều cung kính hành lễ, đồng thanh gọi:
“Hoàng hậu nương nương.”
Ta đáp một tiếng, chuẩn bị bước vào.
“Hoàng hậu nương nương cũng tới rồi, vậy chúng ta còn gặp được hoàng thượng không đây? Ây da… có tỷ muội nào cùng đi chơi bài cửu không?”
Bên cạnh ta bỗng vang lên một giọng nói như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta quay đầu nhìn sang, là một phi tần ta chưa từng gặp.
“Chơi bài cửu?”
Đánh mạt chược à? Thấy ta nhìn chằm chằm nàng ta, cô gái kia nuốt nước bọt:
“Nương nương, thần thiếp chẳng nói gì cả.”
Trong lòng ta vui lên, cuối cùng cũng tìm được người cùng chí hướng rồi:
“Chơi bài cửu thì bản cung biết đó, cho bản cung chơi cùng.”
Nàng ta đầu tiên sững người, rồi cười có chút khó tin, liên tục gật đầu:
“Nương nương cũng biết chơi sao?”
“Tất nhiên rồi.”
“Nương nương…”
Nữ t.ử trước mặt vừa định nói tiếp thì cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t bỗng mở ra.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta ngẩng đầu nhìn, liền thấy một mảng minh hoàng ch.ói mắt.
“Hoàng thượng.”
Tiểu thái giám hô lên một tiếng, ngay sau đó những người xung quanh ta cũng đồng loạt hô theo.
Trên mặt ta vẫn còn nụ cười, ngọt ngào gọi một tiếng:
“Hoàng thượng.”
“Ừ.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp khóa c.h.ặ.t trên người ta, lông mày khẽ nhíu lại.
Không biết có phải vì tiếng gọi vừa rồi của ta hay không, ánh mắt y bỗng trở nên dịu đi rất nhiều.
Y quen tay nắm lấy tay ta, định kéo ta vào trong.
Ta không nhúc nhích, cười tươi nói:
“Hoàng thượng, có chuyện gì thì nói ở đây đi, thần thiếp còn có việc.”
“Vào trong nói.”
“……”
Ta không cãi lại được y, cuối cùng vẫn bị y dẫn vào trong.
Trước khi đi, ta còn quay sang nói với nữ t.ử khi nãy một câu:
“Bản cung sẽ ra ngay.”
Cửa phòng vừa khép lại, trong phòng chỉ còn lại ta và Hoàng Phủ Diệp.
Hoàng Phủ Diệp kéo ta ngồi xuống, ta kích động xoa xoa hai tay:
“Hoàng thượng, có chuyện gì thì nói nhanh đi.”
“Trẫm gọi nàng tới, vốn là muốn nàng ghen một chút, ai ngờ nàng lại rủ các nàng ta đi chơi bài cửu, hử?”
36
Ghen à?
Mấy chuyện đó đặt trước bài cửu thì chẳng phải đều là mây khói cả sao?
Chỉ cần biết chơi bài cửu, chúng ta chính là tỷ muội tốt.
“Ghen rồi ghen rồi…”
Ta vội vàng phụ họa một câu, ngay sau đó lại nghiêm túc mở miệng nói:
“Hoàng thượng, thần thiếp thắng tiền của các nàng mang về nuôi ngài, không cần cảm ơn đâu.”
Ta vừa đứng dậy định đi thì đã bị y túm một cái kéo thẳng vào lòng.
Ngay sau đó liền vang lên giọng trầm thấp của y:
“Không được qua loa với trẫm.”
Ta nghẹn họng, vội giải thích:
“Thần thiếp… thần thiếp là vì ghen đó, tức quá nên mới định thắng sạch bạc trong túi các nàng về mà!”
“Muốn bạc?”
Ánh mắt y tối đi: “Là trẫm để nàng đói sao?”
“……”
Vậy thì không, chỉ là dạo này hơi thiếu tiền tiêu thôi.
“Hay là nàng muốn thứ gì mà trẫm chưa cho?”
“……”
Nghe cũng có lý.
Ta bị y nói đến mức không phản bác nổi:
“Nhưng thần thiếp mà không đi, các nàng ấy đợi sẽ sốt ruột mất.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Diệp sâu thêm mấy phần, khóe môi khẽ cong:
“Trẫm còn không quan trọng bằng các nàng sao?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









