Hoàng thượng đúng là người “ức” biểu nhân tài, nhiều tiền nhiều ức, gần gũi với dân thường bằng… một ức.

37

Sau đó, ngoài cung truyền tới tin tức, Lê Tình đã bị Hoàng Phủ Triệt hưu bỏ, từ đó ta không còn gặp lại nàng ta nữa.

Ba tháng sau, Lăng Ngọc lên làm chính phi.

Nghe tin này, ta không nhịn được bật cười khẩy, chỉ thấy hết sức châm biếm.

Năm xưa Hoàng Phủ Triệt vắt óc tính toán cũng phải cưới cho bằng được Lê Tình, vậy mà bây giờ, khi nàng ta rơi xuống vực sâu, hắn còn muốn ném thêm đá xuống dưới.

Nghĩ lại cũng đúng thôi, hiện tại trên danh nghĩa hắn cũng xem như nửa cái phò mã Tây Vực, được hắn sủng ái lại là Lăng Ngọc, phía sau còn có Tây Vực làm chỗ dựa lớn như vậy, một Thừa tướng thì tính là gì chứ? Thật ra Lê Tình sớm nên hiểu, Hoàng Phủ Triệt đã có thể vì quyền lực mà chọn cưới nàng ta, thì cũng có thể vứt bỏ nàng ta để yêu người khác. 

Cho nên dù sau này hắn có tìm tới ta nữa, ta cũng chỉ cảm thấy rẻ tiền và ghê tởm.

Vài ngày sau, theo lệ thường, Hoàng Phủ Triệt và Lăng Ngọc sẽ vào cung vấn an ta.

Hôm nay thời tiết không tệ, ta định ra hậu viện xem mấy chậu hoa Thái hậu tặng.

Chỉ là ta vừa đi tới gần, đã nghe thấy từ xa vọng lại tiếng xì xào trò chuyện.

“Dạo này hoàng thượng hồi cung muộn thế, chắc là vì chuyện các nước láng giềng liên hợp với vùng biên cương khởi binh tạo phản rồi?”

“Phải đó, hoàng thượng đối với nương nương thật tốt, sợ nương nương biết chuyện này. Mấy ngày nay, yên ổn nhất chính là Phượng Loan điện của chúng ta.”

“Nhờ phúc của hoàng hậu nương nương, chúng ta cũng được sống yên ổn một thời gian.”

Bước chân ta chợt khựng lại.

Các nước láng giềng liên hợp với biên cương khởi binh tạo phản?

“Các ngươi đang nói gì vậy?” 

Ta bỗng hỏi.

Hai cung nữ đang nói chuyện nghe vậy liền theo phản xạ quay đầu lại. 

Khi thấy là ta, cả hai đều lộ vẻ hoảng sợ:

“Hoàng… hoàng hậu nương nương… người… người đều nghe thấy rồi sao?”

Ta khẽ nhíu mày:

“Chuyện này vì sao ta lại không biết?”

Hai cung nữ ấp úng hồi lâu, cuối cùng mới nói:

“Bẩm… bẩm nương nương, là hoàng thượng dặn bọn nô tỳ đừng nói cho người biết. Hoàng thượng cũng là vì muốn tốt cho nương nương thôi ạ!”

Nghe xong, nhất thời ta không biết nên giận hay nên cười, mím môi hỏi:

“Hoàng thượng đang ở đâu?”

Ta vừa dứt lời, sau lưng đã vang lên một giọng nói dịu dàng:

“Tang nhi.”

Ta quay đầu lại, Hoàng Phủ Diệp đang bước về phía ta.

Ta cau mày, không mấy muốn để ý tới hắn, rũ mắt xuống, không gọi y.

Hoàng Phủ Diệp thấy sắc mặt ta không tốt, lại thấy hai cung nữ bên cạnh dè dặt nhìn mình, mới chậm rãi trầm giọng nói:

“Đều biết rồi sao?”

Ta ngẩng mắt nhìn hắn:

“Nếu không thì hoàng thượng còn định giấu thần thiếp tới bao giờ?”

Hoàng Phủ Diệp thu lại vẻ mệt mỏi trong mắt, đưa tay xoa đầu ta, rồi thuận thế ôm ta vào lòng:

“Trẫm sợ Tang nhi lo lắng.”

“Hoàng thượng cũng biết thần thiếp sẽ lo.”

Ta thấy y đầy vẻ mệt mỏi, rốt cuộc không nỡ trách thêm điều gì, dựa vào n.g.ự.c y, giọng nói mềm lại như đang giảng đạo lý cho trẻ con:

“Hoàng thượng, chúng ta là phu thê, có chuyện gì cũng phải cùng nhau đối mặt.”

Hoàng Phủ Diệp hơi chần chừ:

“…Phu thê?”

“Không phải sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ừ.”

Y khẽ đáp một tiếng, ôm ta c.h.ặ.t hơn: “Chúng ta là phu thê.”

Một lúc sau, Hoàng Phủ Diệp mới buông ta ra, nắm tay ta đi vào trong.

Ta theo sau y, lẩm bẩm không ngừng:

“Cho nên đó, hoàng thượng không được giấu thần thiếp. Nếu không thần thiếp nổi giận lên, đến bản thân thần thiếp còn thấy sợ nữa đó…”

Hoàng Phủ Diệp khẽ cười, kiên nhẫn đáp:

“Được.”

Vài ngày sau, đến ngày hai người họ tới chỗ ta thỉnh an.

Cái bụng của ta ngày một lớn dần, hành động cũng chẳng còn thuận tiện. 

Ta nhìn hai người kia tình tứ ngọt ngào bước vào, dạ dày lập tức cuộn lên một trận khó chịu.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Buồn nôn đến mức muốn ói luôn.

Hai người họ lại chẳng mấy để tâm, thấy ta thì thu liễm lại đôi chút, vẫn quy củ hành lễ:

“Tham kiến mẫu hậu.”

“Đứng lên đi.” 

Ta lạnh nhạt nói.

Hoàng Phủ Triệt trầm mặc giây lát, rồi mỉm cười mở miệng:

“Dạo này biên cương lại nổi chiến loạn, phụ hoàng e là chẳng có mấy thời gian bầu bạn với mẫu hậu nhỉ?”

Ta nhìn ánh mắt của Hoàng Phủ Triệt, chỉ cảm thấy hôm nay hắn có gì đó khác thường, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc là kỳ quái ở chỗ nào, vẫn lạnh giọng đáp:

“Không liên quan tới ngươi.”

“Phụ hoàng và mẫu hậu quả thật là ân ái…”

Hoàng Phủ Triệt bỗng cười tủm tỉm nói một câu như vậy.

Lúc này trong điện chỉ có hai cung nữ và ba người chúng ta.

“Nhi thần có một chuyện, muốn nói cho mẫu hậu biết.”

Hoàng Phủ Triệt vừa nói vừa khẽ cười, rồi bước về phía ta.

Hắn đi thẳng về phía ta. 

Ta nhíu mày, hai cung nữ bên cạnh cũng vội chắn trước mặt ta, nhưng đều bị hắn hất văng ra.

Ánh mắt ta lạnh xuống: “Ngươi muốn làm gì?”

“Không có gì, nhi thần chỉ muốn mời mẫu hậu đến phủ của nhi thần ngồi chơi một lát thôi.”

Hoàng Phủ Triệt không đợi ta đáp lời, liền bước lên, hung hăng nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.

Hắn dùng lực rất lớn, đau đến mức ta lập tức cau mày, giãy giụa một chút:

“Trong cung ta chỗ nào cũng có thị vệ, ngươi còn không buông tay ta sẽ gọi người!”

“Thị vệ à? Mẫu hậu cứ yên tâm, ta đã xử lý sạch sẽ cả rồi.”

Ta mím môi, không nói gì.

Thấy ta im lặng, Hoàng Phủ Triệt tiếp tục:

“Các nước láng giềng liên kết với biên cương khởi binh tạo phản, khí thế cực kỳ hung hãn.”

Hắn ngừng một chút, đột nhiên nhìn thẳng vào ta, nheo mắt lại:

“Ta thật sự rất tò mò, giữa nàng và giang sơn của hắn, rốt cuộc hắn sẽ chọn cái nào.”

Khóe môi Hoàng Phủ Triệt cong lên một nụ cười khinh miệt:

“Có điều giang sơn của hắn cũng sắp mất rồi, nàng nghĩ bây giờ, hắn còn tâm trí đâu mà để ý tới nàng?”

Ta sững người trong khoảnh khắc, thần trí có chút hoảng hốt, rất nhanh liền hoàn hồn, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, sắc mặt trầm lạnh:

“Chọn cái nào? Ngươi muốn dùng ta để uy h.i.ế.p hắn?”

Ta khẽ c.ắ.n môi:

“Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ ta. Cho dù ta tự kết liễu mình, cũng sẽ không để ngươi đạt được mục đích.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện