Thế là ta mím môi, vẫn đi qua.

Thái hậu kéo ta ngồi xuống.

Ta ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà, quyết định ra tay trước, quay đầu nhìn bà:

“Thái hậu nương nương…”

Thái hậu cười tủm tỉm nhìn ta:

“Phải gọi ai gia là mẫu hậu.”

“… Mẫu hậu.”

Ta còn chưa nói xong, thái hậu đã tự mình đáp một câu:

“Ừm, tốt.”

“???”

Ta suýt nữa không kịp phản ứng:

“Mẫu hậu, thần thiếp muốn nói là… thần thiếp thật sự không làm gì cả.”

Thái hậu lớn tuổi rồi, không có cháu để bồng, ngay cả đứa chắt thật vất vả mới có cũng mất đi, đổi là ai, ai mà không tức giận? Thái hậu gật đầu, tiếp tục nói:

“Những chuyện đó ai gia không quản. Con phải biết, chỉ có con của hoàng hậu sinh ra mới có thể làm hoàng đế tương lai, đến lượt bọn họ sao?”

Ta lại sững người thêm lần nữa.

Thái hậu không trách ta?

Chỉ là lời này của thái hậu, ta cũng chẳng biết đáp thế nào. 

Con của ta, có làm hoàng đế hay không không quan trọng, ta chỉ mong nó được khỏe mạnh bình an.

Thái hậu nói ra những lời này, quả thật ngoài dự liệu của ta.

“Hoàng hậu à, nhân lúc ai gia còn đi được, còn động được, mau sinh cho ai gia một tiểu hoàng tôn.”

Nghe giọng điệu có phần cô quạnh ấy của thái hậu, trong lòng ta thật sự thấy khó chịu.

Ta vốn định đáp ứng, nhưng nhớ lại đêm qua Hoàng Phủ Diệp nói có chuyện gì thì cứ đẩy cho y, thế là ta đổi giọng:

“Mẫu hậu, không phải thần thiếp không muốn, chuyện này người phải tìm hoàng thượng kìa!”

Thái hậu nhìn ta một cách đầy thâm ý:

“Ừm, ai gia hiểu rồi.”

“???”

Người hiểu cái gì rồi?

Thế là đến chiều khi ta trở về, liền nghe nói thái hậu đã mời các ngự y trong cung đến cho hoàng thượng, còn cho người mang theo không ít t.h.u.ố.c bổ tráng dương đưa sang.

29

Khi ta trở về, Hoàng Phủ Diệp đang sai người đem mấy thứ đó trả lại.

Ta vừa xoay mắt, liền chạm phải ánh nhìn âm trầm của y.

Thái hậu đây chẳng phải là bán đứng ta sao?

Ta đâu có ý nói con trai bà không được. 

Ta biết mà, đối với nam nhân thứ kiêng kỵ nhất chính là bị nói là không được, vậy Hoàng Phủ Diệp chẳng phải sẽ ăn tươi nuốt sống ta hay sao?

Ta mím môi nuốt nước bọt, rồi bước vào trong, gọi một tiếng:

“Hoàng thượng.”

Chuyện này… tổng không thể trách ta được chứ?

Rõ ràng là y tự nói, có chuyện gì thì cứ đẩy cho y.

Nhưng hình như cả hậu cung đều đã biết chuyện này rồi.

Hoàng Phủ Diệp nhìn ta lần nữa, ánh mắt đã có chút thay đổi:

“Qua đây.”

Ta nhìn đám cung nhân người tới người lui khiêng canh bổ đi ra ngoài, không nhúc nhích.

“Qua đây.” 

Y lặp lại lần nữa.

Ta im lặng một lát, cuối cùng vẫn lề mề đi về phía y, đứng cạnh y, dè dặt hỏi một câu:

“Hoàng thượng, ngài giận rồi sao?”

“Trẫm không có.” 

Hoàng Phủ Diệp dời ánh mắt đi, quen tay ôm ta vào lòng.

Nghe vậy, ta thở phào một hơi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy thì tốt.”

Hoàng Phủ Diệp nghe xong, lại khẽ cau mày:

“Trẫm nói không có là thật sự không có sao?”

“……”

Bị cái gì vậy?

Nghĩ y lúc này đang tức, ta cũng không định so đo với y chuyện này, mà bắt đầu giảng đạo lý:

“Chẳng phải chính hoàng thượng bảo thần thiếp có chuyện gì thì cứ đẩy cho ngài sao? Thái hậu nói muốn bế cháu, thần thiếp cũng bó tay, chẳng lẽ bắt thần thiếp tự dưng biến ra một đứa trẻ à?”

Hoàng Phủ Diệp nhìn bộ dạng sốt ruột của ta, không nhịn được cong cong khóe môi:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Chuyện này đã truyền ra ngoài rồi, phải làm sao đây?”

Ta bất lực nhìn y.

Ta mẹ nó biết làm sao được? 

Chẳng lẽ chạy ra ngoài đường gào lên hoàng thượng rất được à?

Hay là khiến những kẻ nói mấy lời đó… cũng nằm liệt giường?

Ta nghĩ một hồi, thấy mấy cách này đều không khả thi, đành lắc đầu:

“Thần thiếp cũng không biết.”

Thấy sắc mặt y lại trầm xuống, ta liền đưa tay vòng lên cổ y, nhẫn nại dỗ dành:

“Hoàng thượng, thần thiếp đảm bảo, tuyệt đối không có lần sau!”

“Ừm.” 

Hoàng Phủ Diệp thu lại độ cong nơi khóe môi, chỉ lạnh nhạt liếc ta một cái:

“Hôn trẫm một cái, trẫm có lẽ sẽ cân nhắc.”

Ta bỗng có cảm giác như đã lên nhầm thuyền giặc.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào, ta không nghĩ nhiều, liền ngẩng đầu hôn nhẹ lên khóe môi hắn một cái:

“Hôn rồi.”

Hoàng Phủ Diệp khẽ nhướn mày, thản nhiên nói:

“Trẫm cân nhắc rồi, vẫn thấy không thể dễ dàng bỏ qua cho Tang Nhi được.”

“……”

Hôn không công rồi.

Y cong cong khóe môi, không nói thêm gì, mà đổi sang chuyện khác:

“Tháng sau, trẫm sẽ rời khỏi hoàng cung mấy ngày.”

Ta nghe xong, hơi sững lại: “Đi đâu?”

“Ra biên cương một chuyến.”

Ta khẽ nhíu mày: “Đại hoàng t.ử không phải đã đi rồi sao? Vì sao ngài cũng phải đi?”

“Không nỡ xa trẫm à?”

Ta vốn còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng lời lên tới cổ họng lại nuốt trở vào.

Dù sao chuyện có thể khiến y đích thân đi, chắc chắn không phải việc nhỏ.

Ta xưa nay không phải người thích đào sâu truy hỏi, y không nói, ta cũng sẽ không ép hỏi.

“Thôi vậy, hoàng thượng không ở đây, chẳng phải càng không ai quản thần thiếp, càng sướng sao?”

Hoàng Phủ Diệp nghe xong, khẽ cười nhạt một tiếng, trong mắt tràn đầy cưng chiều khó nói thành lời, dịu giọng bảo:

“Trẫm sẽ rất nhanh quay về. Ngoan ngoãn ở trong cung, đừng chạy lung tung.”

“Ồ…” 

Ta trước tiên ngoan ngoãn đáp một tiếng, rồi lại quay đầu, vẻ mặt tò mò hỏi:

“Thế nếu thần thiếp chạy lung tung thì sao?”

“Trẫm sẽ vội vàng quay về thu thập nàng.”

“……”

Ngài bay về à?

30

Hơn một tháng sau.

Là buổi chiều, Hoàng Phủ Diệp mới rời đi được hai hôm, ta đã bắt đầu nhớ y rồi.

Nhưng mấy ngày nay, Thái hậu nương nương thường xuyên gọi ta tới trò chuyện, hoặc sai người làm cho ta vài bộ y phục đẹp mắt, bắt ta mặc cho bà xem, lại có khi thấy loài hoa nào vừa ý, liền cho người mang mấy chậu sang tặng ta.

Ta thậm chí còn hoài nghi, có khi ta mới là con ruột của Thái hậu, còn Hoàng Phủ Diệp chỉ là nhặt về.

Lúc này ta đang ngồi bên ao nhỏ trong Ngự hoa viên, vắt chân chữ ngũ, thoải mái phơi nắng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện