“Nương nương, mấy ngày nay người đều không ăn uống t.ử tế, nô tỳ nấu chút canh hạt sen, người ăn một chút nhé?”
Ta nheo mắt, thuận miệng đáp:
“Để lát nữa rồi nói.”
Không biết có phải vì Hoàng Phủ Diệp không ở đây hay không, mấy ngày nay ta ăn uống chẳng có khẩu vị, lại hay buồn ngủ.
Cung nữ thấy ta không có hứng ăn, lo lắng nói:
“Nương nương, cứ thế này cũng không ổn, hay để nô tỳ đi mời thái y, kê cho người chút t.h.u.ố.c khai vị?”
Ta lười biếng ngáp một cái:
“Không cần phiền phức đâu.”
Sợ nàng lo lắng, ta vẫn miễn cưỡng đứng dậy, nhẫn nại ăn chút đồ, rồi lại ngủ tiếp.
Đến chiều, một cung nữ thân cận của ta vẫn lén mời thái y tới.
Tuy không hỏi ý ta trước, nhưng cũng là vì tốt cho ta, hơn nữa tính ta xưa nay dễ dãi, cũng không thấy có gì, liền chống người ngồi dậy.
“Nương nương, mấy ngày nay hoàng thượng không ở trong cung, người càng phải chú ý thân thể.”
Cung nữ nói chuyện ta có nhận ra, là người mới tới lần trước, tên là Tiêm Nhi.
“Ừ.”
Ta thờ ơ đáp một tiếng.
Thái y chậm rãi tiến lên, đặt đầu ngón tay lên cổ tay ta.
Ta nhìn sắc mặt thái y càng lúc càng không ổn, không nhịn được hỏi:
“Bổn cung rốt cuộc là mắc bệnh gì?”
Thái y lại cẩn thận bắt mạch thêm một lúc, rồi mới nghiêm túc ngẩng đầu nói:
“Nương nương, đây là… hỷ mạch ạ.”
“……”
Phải rất lâu sau ta mới chấp nhận được chuyện mình đã mang thai.
Biết được việc này, ta lại bình tĩnh hơn mình tưởng.
Giờ Hoàng Phủ Diệp không ở trong cung, vào lúc then chốt thế này, nếu các phi tần khác biết được, đừng nói là đứa bé, e rằng ngay cả mạng nhỏ của ta cũng khó giữ.
Ta dặn thái y và hai cung nữ biết chuyện này không được truyền ra ngoài.
Thái y để lại mấy thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i rồi rời đi.
Ta không biết Hoàng Phủ Diệp đang làm gì, nhưng cảm thấy chuyện này nhất định phải cho y biết, nên vẫn viết một phong thư gửi cho y, nói rõ việc ta đã có thai.
Ngày tháng cứ thế trôi qua như thường lệ, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra.
……
Sáng hôm sau, ta bị cung nữ gọi dậy, là Tiêm Nhi.
“Nương nương, Thái hậu nương nương nói đến trưa sẽ đợi người ở đình trong Ngự hoa viên.”
Tiêm Nhi đứng trước mặt ta, cười tươi nói.
“Biết rồi.”
Ta lạnh nhạt đáp.
Thái hậu rất ít khi hẹn ta gặp ở Ngự hoa viên, có lẽ là lại để ý tới loài hoa nào đó.
Ta ăn qua loa chút đồ, chậm rãi đi tới Ngự hoa viên, đến nơi vừa đúng giờ trưa.
Suốt dọc đường chỉ có ta và hai cung nữ, trong Ngự hoa viên ngay cả một tên thị vệ ta cũng không thấy, khiến ta cảm giác có chút kỳ quái.
Ta cố tình chậm bước lại: “Thái hậu ở đâu?”
“Nô tỳ… cũng không biết.”
“Bẩm nương nương, ngay phía trước thôi ạ.”
Ta nhìn cung nữ bên cạnh đang lên tiếng, khẽ nhíu mày, nhưng không tiếp tục đi về phía trước:
“Ngươi tên là Tiêm Nhi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong ánh mắt Tiêm Nhi thoáng hiện lên mấy phần hoảng loạn chột dạ, nhưng vẫn gật đầu đáp:
“Vâng…”
Nói xong, nàng ta cứng đờ kéo khóe môi cười:
“Nương nương, chúng ta mau qua đó đi, Thái hậu nương nương chắc sắp đợi sốt ruột rồi.”
Ta mím môi: “Ngươi vẫn luôn ở bên bổn cung, sao lại biết Thái hậu đã tới rồi?”
Toàn thân Tiêm Nhi lập tức cứng đờ:
“Thái… Thái hậu nương nương chẳng phải xưa nay đều đến sớm hay sao…”
31
Sắc mặt ta tối sầm lại, hỏi:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ai sai ngươi tới?”
Lời ta vừa dứt, một tiếng hét ch.ói tai liền vang lên:
“Bùi Tang, ta muốn ngươi đền mạng cho con của ta!”
Ta theo phản xạ quay đầu lại, một nữ nhân đang lao thẳng về phía ta, trong tay còn nắm c.h.ặ.t một con d.a.o găm sắc bén.
Người cầm d.a.o găm chính là Lê Tình.
“Có thích khách! Mau tới đây! Bắt thích khách!”
Một cung nữ khác bên cạnh ta thấy vậy liền hoảng hốt hét lớn.
Nàng ta như đã hạ quyết tâm rất lớn, đứng chắn ngay trước mặt ta, nhắm c.h.ặ.t mắt lại, định thay ta đỡ nhát d.a.o này.
Ta nghiến răng, tiến lên một bước, dùng sức đẩy mạnh nàng ta ra.
Lực phản chấn khiến ta lùi liền mấy bước, theo bản năng đưa tay ôm bụng, lưng đập mạnh vào hòn giả sơn phía sau, đau đến mức ta lập tức nhíu c.h.ặ.t mày.
Thế nhưng cung nữ kia đã gào lên như vậy, lại chẳng thấy một thị vệ nào xuất hiện.
Ta đẩy người ra, bản thân cũng né tránh được.
Lê Tình đ.â.m hụt, quay đầu nhìn ta, vừa vờn vờn con d.a.o trong tay vừa cười lạnh:
“Bùi Tang, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay. Ngày đó chính là ngươi hại c.h.ế.t con của ta!”
Ta tựa lưng vào giả sơn, mày nhíu c.h.ặ.t:
“Lê Tình, ngươi điên rồi sao? Chính ngươi mới là kẻ tự tay hại c.h.ế.t con mình.”
“Hôm nay, ta muốn đứa con trong bụng ngươi đền mạng!”
Ta hơi sững lại: “Sao ngươi biết ta…”
Khóe môi Lê Tình bỗng cong lên một nụ cười khinh miệt, ánh mắt rơi lên người cung nữ Tiêm Nhi đang run rẩy ở phía kia:
“Tiêm Nhi, ngươi nói đi.”
Tiêm Nhi chỉ cúi gằm đầu, không nói một lời.
Không cần nói ta cũng hiểu, chính nàng ta đã truyền chuyện này ra ngoài.
Còn thị vệ trong Ngự hoa viên, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ dựa vào hai người các nàng, tuyệt đối không thể làm được đến mức này.
Lê Tình siết c.h.ặ.t d.a.o găm, thấy ta trầm mặt, cũng không hỏi tiếp, chậm rãi tiến về phía ta:
“Bùi Tang, ta rơi vào bước đường ngày hôm nay, tất cả đều là vì ngươi. Nếu không phải ngươi giở trò, thì vì sao Triệt ca ca lại không thích ta? Con của ta lại vì sao…”
Nói đến cuối, giọng nàng ta đã nghẹn lại, trong đôi mắt đỏ hoe tràn đầy hận ý.
Lưng ta đau nhức dữ dội, môi mím c.h.ặ.t, không nói lời nào.
Ta biết lúc này có nói gì nàng ta cũng không nghe lọt tai, nhưng ta càng không thể đối đầu trực diện với nàng.
Trong tay nàng ta còn có d.a.o, ta lại bị thương, hơn nữa hiện giờ còn mang thai, ta không dám đem mạng ra đ.á.n.h cược.
“Dù sao hôm nay ta ngang dọc cũng là c.h.ế.t, nếu trước khi c.h.ế.t có thể báo được thù cho con ta, thì cũng không uổng mạng này!”
Ta nheo mắt, thuận miệng đáp:
“Để lát nữa rồi nói.”
Không biết có phải vì Hoàng Phủ Diệp không ở đây hay không, mấy ngày nay ta ăn uống chẳng có khẩu vị, lại hay buồn ngủ.
Cung nữ thấy ta không có hứng ăn, lo lắng nói:
“Nương nương, cứ thế này cũng không ổn, hay để nô tỳ đi mời thái y, kê cho người chút t.h.u.ố.c khai vị?”
Ta lười biếng ngáp một cái:
“Không cần phiền phức đâu.”
Sợ nàng lo lắng, ta vẫn miễn cưỡng đứng dậy, nhẫn nại ăn chút đồ, rồi lại ngủ tiếp.
Đến chiều, một cung nữ thân cận của ta vẫn lén mời thái y tới.
Tuy không hỏi ý ta trước, nhưng cũng là vì tốt cho ta, hơn nữa tính ta xưa nay dễ dãi, cũng không thấy có gì, liền chống người ngồi dậy.
“Nương nương, mấy ngày nay hoàng thượng không ở trong cung, người càng phải chú ý thân thể.”
Cung nữ nói chuyện ta có nhận ra, là người mới tới lần trước, tên là Tiêm Nhi.
“Ừ.”
Ta thờ ơ đáp một tiếng.
Thái y chậm rãi tiến lên, đặt đầu ngón tay lên cổ tay ta.
Ta nhìn sắc mặt thái y càng lúc càng không ổn, không nhịn được hỏi:
“Bổn cung rốt cuộc là mắc bệnh gì?”
Thái y lại cẩn thận bắt mạch thêm một lúc, rồi mới nghiêm túc ngẩng đầu nói:
“Nương nương, đây là… hỷ mạch ạ.”
“……”
Phải rất lâu sau ta mới chấp nhận được chuyện mình đã mang thai.
Biết được việc này, ta lại bình tĩnh hơn mình tưởng.
Giờ Hoàng Phủ Diệp không ở trong cung, vào lúc then chốt thế này, nếu các phi tần khác biết được, đừng nói là đứa bé, e rằng ngay cả mạng nhỏ của ta cũng khó giữ.
Ta dặn thái y và hai cung nữ biết chuyện này không được truyền ra ngoài.
Thái y để lại mấy thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i rồi rời đi.
Ta không biết Hoàng Phủ Diệp đang làm gì, nhưng cảm thấy chuyện này nhất định phải cho y biết, nên vẫn viết một phong thư gửi cho y, nói rõ việc ta đã có thai.
Ngày tháng cứ thế trôi qua như thường lệ, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra.
……
Sáng hôm sau, ta bị cung nữ gọi dậy, là Tiêm Nhi.
“Nương nương, Thái hậu nương nương nói đến trưa sẽ đợi người ở đình trong Ngự hoa viên.”
Tiêm Nhi đứng trước mặt ta, cười tươi nói.
“Biết rồi.”
Ta lạnh nhạt đáp.
Thái hậu rất ít khi hẹn ta gặp ở Ngự hoa viên, có lẽ là lại để ý tới loài hoa nào đó.
Ta ăn qua loa chút đồ, chậm rãi đi tới Ngự hoa viên, đến nơi vừa đúng giờ trưa.
Suốt dọc đường chỉ có ta và hai cung nữ, trong Ngự hoa viên ngay cả một tên thị vệ ta cũng không thấy, khiến ta cảm giác có chút kỳ quái.
Ta cố tình chậm bước lại: “Thái hậu ở đâu?”
“Nô tỳ… cũng không biết.”
“Bẩm nương nương, ngay phía trước thôi ạ.”
Ta nhìn cung nữ bên cạnh đang lên tiếng, khẽ nhíu mày, nhưng không tiếp tục đi về phía trước:
“Ngươi tên là Tiêm Nhi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong ánh mắt Tiêm Nhi thoáng hiện lên mấy phần hoảng loạn chột dạ, nhưng vẫn gật đầu đáp:
“Vâng…”
Nói xong, nàng ta cứng đờ kéo khóe môi cười:
“Nương nương, chúng ta mau qua đó đi, Thái hậu nương nương chắc sắp đợi sốt ruột rồi.”
Ta mím môi: “Ngươi vẫn luôn ở bên bổn cung, sao lại biết Thái hậu đã tới rồi?”
Toàn thân Tiêm Nhi lập tức cứng đờ:
“Thái… Thái hậu nương nương chẳng phải xưa nay đều đến sớm hay sao…”
31
Sắc mặt ta tối sầm lại, hỏi:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ai sai ngươi tới?”
Lời ta vừa dứt, một tiếng hét ch.ói tai liền vang lên:
“Bùi Tang, ta muốn ngươi đền mạng cho con của ta!”
Ta theo phản xạ quay đầu lại, một nữ nhân đang lao thẳng về phía ta, trong tay còn nắm c.h.ặ.t một con d.a.o găm sắc bén.
Người cầm d.a.o găm chính là Lê Tình.
“Có thích khách! Mau tới đây! Bắt thích khách!”
Một cung nữ khác bên cạnh ta thấy vậy liền hoảng hốt hét lớn.
Nàng ta như đã hạ quyết tâm rất lớn, đứng chắn ngay trước mặt ta, nhắm c.h.ặ.t mắt lại, định thay ta đỡ nhát d.a.o này.
Ta nghiến răng, tiến lên một bước, dùng sức đẩy mạnh nàng ta ra.
Lực phản chấn khiến ta lùi liền mấy bước, theo bản năng đưa tay ôm bụng, lưng đập mạnh vào hòn giả sơn phía sau, đau đến mức ta lập tức nhíu c.h.ặ.t mày.
Thế nhưng cung nữ kia đã gào lên như vậy, lại chẳng thấy một thị vệ nào xuất hiện.
Ta đẩy người ra, bản thân cũng né tránh được.
Lê Tình đ.â.m hụt, quay đầu nhìn ta, vừa vờn vờn con d.a.o trong tay vừa cười lạnh:
“Bùi Tang, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay. Ngày đó chính là ngươi hại c.h.ế.t con của ta!”
Ta tựa lưng vào giả sơn, mày nhíu c.h.ặ.t:
“Lê Tình, ngươi điên rồi sao? Chính ngươi mới là kẻ tự tay hại c.h.ế.t con mình.”
“Hôm nay, ta muốn đứa con trong bụng ngươi đền mạng!”
Ta hơi sững lại: “Sao ngươi biết ta…”
Khóe môi Lê Tình bỗng cong lên một nụ cười khinh miệt, ánh mắt rơi lên người cung nữ Tiêm Nhi đang run rẩy ở phía kia:
“Tiêm Nhi, ngươi nói đi.”
Tiêm Nhi chỉ cúi gằm đầu, không nói một lời.
Không cần nói ta cũng hiểu, chính nàng ta đã truyền chuyện này ra ngoài.
Còn thị vệ trong Ngự hoa viên, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ dựa vào hai người các nàng, tuyệt đối không thể làm được đến mức này.
Lê Tình siết c.h.ặ.t d.a.o găm, thấy ta trầm mặt, cũng không hỏi tiếp, chậm rãi tiến về phía ta:
“Bùi Tang, ta rơi vào bước đường ngày hôm nay, tất cả đều là vì ngươi. Nếu không phải ngươi giở trò, thì vì sao Triệt ca ca lại không thích ta? Con của ta lại vì sao…”
Nói đến cuối, giọng nàng ta đã nghẹn lại, trong đôi mắt đỏ hoe tràn đầy hận ý.
Lưng ta đau nhức dữ dội, môi mím c.h.ặ.t, không nói lời nào.
Ta biết lúc này có nói gì nàng ta cũng không nghe lọt tai, nhưng ta càng không thể đối đầu trực diện với nàng.
Trong tay nàng ta còn có d.a.o, ta lại bị thương, hơn nữa hiện giờ còn mang thai, ta không dám đem mạng ra đ.á.n.h cược.
“Dù sao hôm nay ta ngang dọc cũng là c.h.ế.t, nếu trước khi c.h.ế.t có thể báo được thù cho con ta, thì cũng không uổng mạng này!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









