Bàn tay ấm áp còn lại của y nhẹ nhàng xoa đầu ta:

“Tang nhi, lời này nàng đã nói rồi, trẫm biết.”

Vì chuyện này, thực ra trong lòng ta cũng có chút phiền muộn.

Nhưng ta không muốn để y biết ta đang phiền. 

Ta biết y rất bận, tự nhiên không muốn làm y thêm rắc rối, càng không muốn trở thành gánh nặng của hắn.

Ta mím môi, nuốt hết những lời còn lại xuống, tự nhủ:

“Thôi vậy, không có chuyện gì là ngủ một giấc không giải quyết được.”

Chỉ là ta vừa nằm xuống, Hoàng Phủ Diệp cũng thay y phục xong, theo đó nằm xuống bên cạnh.

Y đưa tay ôm lấy ta.

Y thật sự rất thích ôm ta ngủ.

Ta theo phản xạ đưa tay sờ xuống dưới gối, khẽ nhíu mày.

Cuốn thoại bản ta vừa đọc đâu rồi? Mấy thứ không thích hợp với trẻ nhỏ ấy mà để Hoàng Phủ Diệp phát hiện thì không xong.

Ta đưa tay mò mẫm khắp nơi: “Kỳ lạ thật…”

“Tang nhi, đừng sờ lung tung.”

28

Giọng nói trầm thấp của y vang lên trên đỉnh đầu ta, rồi đột ngột nắm lấy bàn tay đang thò thụt loạn xạ trong chăn của ta.

Nhưng sách còn chưa tìm thấy, ta như chẳng nghe thấy lời y nói, vẫn ở trong lòng y động đậy qua lại.

“Tang nhi, sự nhẫn nại của trẫm là có giới hạn.”

Y bỗng nhiên nói một câu như vậy. 

Ta còn chưa kịp nghĩ kỹ, chỉ cau mày rồi thuận miệng đáp:

“Vậy thì đừng nhịn nữa.”

Chỉ nghe trên đỉnh đầu truyền xuống một tiếng hừ cười rất khẽ, rất khẽ, trán ta ngay sau đó liền bị hôn một cái.

Ta theo bản năng ngẩng đầu nhìn y, lại thấy y đang nhìn ta với đầy ý cười:

“Hoàng thượng làm gì vậy?”

Không biết từ đâu Hoàng Phủ Diệp đã mò ra một quyển sách, ta định thần nhìn kỹ, chính là quyển ta vừa đọc lúc nãy.

“Tang nhi đang tìm cái này sao?”

Ta đầu tiên là sững người, tiếp đó cười gượng một tiếng, đưa tay định lấy lại:

“Hoàng thượng, thần thiếp đâu có rảnh rỗi đến thế…”

Y nhấc tay lên, dễ dàng né khỏi tay ta.

Khóe môi Hoàng Phủ Diệp hơi cong lên, liền định mở sách ra:

“Ồ, đã vậy thì để trẫm xem thử rốt cuộc là thứ gì.”

Ta nghiến răng, nhưng cũng chỉ có thể cười mà khuyên:

“Hoàng thượng, cũng không biết là từ đâu ra, vậy thì… thì không cần thiết đâu ạ…”

Đây chẳng phải là xử công khai sao?

Động tác của y chậm lại, trong đáy mắt lộ ra ý cười hờ hững:

“Vì sao?”

Ta thấy y vẫn muốn lật ra, rõ ràng là cố tình trêu ta. 

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, rồi bỗng nhiên trèo dậy, cúi đầu nhìn y:

“Hoàng thượng, ngài bắt nạt thần thiếp.”

Động tác trong tay y dừng lại, ngẩng mắt nhìn ta, đôi mắt đen thẫm tràn đầy ý cười:

“Ừm, đúng là vậy.”

“……”

Khốn kiếp, tên cẩu nam nhân này thật sự không thèm chối cãi lấy một câu?

Ta tức đến mức không nói gì, cúi người xuống liền nhẹ c.ắ.n một cái lên môi y.

Nhưng ta vừa định đứng dậy, đã bị y kéo thẳng vào lòng. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta đang muốn mở miệng nói thì y đã đè ta xuống dưới thân, ánh mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy ta, khiến ta không nhịn được mà nuốt khan một cái.

Ta đương nhiên biết y muốn làm gì.

Ta cũng nhìn thẳng vào y, đầu ngón tay chọc chọc vào n.g.ự.c y, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Hoàng thượng, ngày mai thần thiếp còn phải dậy sớm, chúng ta vẫn nên ngủ sớm… ưm…”

Lời ta còn chưa nói xong, y bỗng cúi đầu, rất nhẹ hôn lên môi ta một cái, như chỉ nếm thử rồi dừng.

“Ừm?”

Hoàng Phủ Diệp trầm giọng đáp một tiếng, rồi cúi xuống hôn sâu lên môi ta, nhẹ nhàng day nghiền, quấn quýt không rời.

Ta chỉ cảm thấy bị y hôn đến đầu óc mơ hồ, hai tay mềm nhũn chống trên n.g.ự.c y:

“Nếu đến lúc đó thái hậu nương nương… ưm… trách tội thì phải làm sao?”

Hoàng Phủ Diệp không trả lời ta, nụ hôn nóng rực từ môi trượt xuống bờ vai ta:

“Cứ đẩy cho trẫm.”

Ta mím môi: “Ngài là hoàng thượng, nói với thái hậu như vậy thì được, thần thiếp không dám.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hoàng Phủ Diệp nghe xong, chỉ cong cong khóe môi:

“Trước mặt trẫm, chẳng phải cái gì nàng cũng dám nói sao?”

Ta cũng không biết trong đầu mình lúc này đang nghĩ gì, chỉ là thật sự không muốn cùng y tranh luận chuyện này.

“Tang nhi.”

“Ừm?”

“Trên người nàng rất thơm.”

“……”

Hơi thở nóng hổi y phả ra đều rơi cả lên cổ ta, ta nhẹ c.ắ.n môi:

“Hoàng thượng, ngứa…”

Hoàng Phủ Diệp chậm lại, ánh mắt u tối khóa c.h.ặ.t lấy đôi môi hơi ửng đỏ của ta, bỗng cong môi hỏi một câu:

“Ngứa chỗ nào?”

Ta lập tức đỏ bừng cả mặt, giơ nắm tay đ.ấ.m lên người y một cái:

“Còn hỏi nữa!”

Hoàng Phủ Diệp chỉ dùng ánh mắt nóng rực nhìn ta, bàn tay ấm áp du ngoạn nơi eo ta, vừa cúi đầu hôn ta.

……

Sáng ngày thứ hai sau khi bị y ăn sạch, vì muốn làm thái hậu hài lòng, ta vẫn nghiến răng bò dậy, nhưng lại được báo rằng thái hậu bảo ta buổi chiều hãy đến.

Nghe được tin này, ta đương nhiên là vui vẻ, lập tức ngả người xuống giường, ngủ thêm một giấc hồi long.

Nhưng ta nghĩ bụng, dù sao cũng không thể đến sát giờ, để thái hậu phải chờ lâu. 

Gần trưa, ta vẫn nhẫn nhịn sự khó chịu mà bò dậy.

Ta lề mề đi trên đường, vừa đi vừa hỏi cung nữ:

“Sao thái hậu nương nương đột nhiên lại bảo bản cung buổi chiều mới đến?”

Cung nữ đáp: “Bẩm nương nương, nô tỳ nghe nói sáng sớm hoàng thượng đã sai người đến Phúc Thọ cung một chuyến, có lẽ chuyện này có liên quan.”

Khóe môi ta cong lên:

“Cuối cùng cũng làm được một chuyện giống con người.”

Rất nhanh ta đã đến nơi. 

Vừa bước vào, từ xa ta đã trông thấy người phụ nhân đoan trang ngồi trong điện. 

Ta đi tới, quy củ hành lễ:

“Thái hậu nương nương.”

Nếu lát nữa thái hậu có trách tội, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn nhận lỗi, nhưng nhất quyết không sửa.

Thái hậu nhìn thấy ta, sắc mặt không hề lạnh lùng như ta tưởng, mà là mỉm cười như gió xuân nhìn ta:

“Hoàng hậu, mau ngồi cạnh ai gia đi.”

Ta sững người.

Chẳng lẽ là định kéo ta lại rồi c.h.ử.i thẳng vào mặt?

Trong lòng ta lập tức như có cả vạn con ngựa cỏ bùn phi nước đại, nhưng cũng chẳng còn cách nào, bảo đến thì vẫn phải đến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện