Thái y đáp: “Bẩm nương nương, Đại vương phi đã m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng.”

Lời ông ta vừa dứt, bên ngoài cửa đã có một nam t.ử vội vã chạy tới. 

Ta định thần nhìn kỹ, là Hoàng Phủ Triệt.

Hoàng Phủ Triệt tuy nóng ruột, nhưng ngại có nhiều người, vẫn dừng bước một cách cung kính, cất tiếng:

“Mẫu hậu.”

Ta thu hồi ánh mắt:

“Nếu ngươi đã tới rồi, vậy bản cung xin phép về trước.”

Ta vừa bước đi, liền bị hắn chặn lại.

“Chờ đã.”

Ta im lặng một lát, quay đầu nhìn hắn: “Ừm?”

Trong mắt Hoàng Phủ Triệt dường như có sóng ngầm cuộn trào, nhưng hắn vẫn cố nhịn xuống:

“Vì sao mẫu hậu lại hại đứa con chưa kịp chào đời của ta?”

Ta khẽ cười nhạt:

“Hại? Là nàng ta muốn đẩy bản cung, bản cung né tránh, nàng ta tự ngã xuống đất. Việc này thì liên quan gì tới bản cung?”

Hoàng Phủ Triệt căn bản không chịu nghe giải thích, nắm đ.ấ.m bên người siết c.h.ặ.t rồi lại buông:

“Nếu không phải mẫu hậu xảy ra tranh chấp với nàng, nàng sao lại đẩy người! Đứa trẻ sao lại mất?!”

“Là nàng ta đến tìm ta, nói rằng dạo này ngươi lạnh nhạt với nàng.”

Ta cuối cùng cũng quay đầu nhìn hắn, trong mắt chỉ còn lại lạnh lẽo:

“Nếu nói như vậy, nếu không phải ngươi lạnh nhạt với nàng, nàng tức giận đến mức mất kiểm soát, sao lại đến tìm ta? Đứa trẻ sao lại mất? Huống chi, bản cung căn bản không hề biết nàng ta đã mang thai.”

“Người…”

Hoàng Phủ Triệt nghiến răng, lại không biết nói gì:

“Tang nhi, ta thật không ngờ nàng lại trở nên như vậy! Được lắm! Từ nay về sau, giữa ta và nàng ân đoạn nghĩa tuyệt!”

Ta bật cười khẽ: “Không phải đã sớm đoạn rồi sao?”

Hoàng Phủ Triệt nhìn chằm chằm ta.

Hắn đã hận ta rồi.

“Người…”

Hoàng Phủ Triệt còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng không biết nhìn thấy gì, những lời đến bên môi đều bị nuốt trở lại, quay sang phía sau ta gọi:

“Phụ hoàng.”

Ta quay đầu lại, liền thấy Hoàng Phủ Diệp đang bước về phía ta.

Ta khẽ cúi mắt: “Hoàng thượng.”

“Ừ.”

Bàn tay lạnh buốt của ta lập tức được bàn tay ấm áp của y bao bọc lấy, hơi ấm lan thẳng tới đáy lòng.

Ta quay đầu nhìn y, lắc lắc đầu: “Thần thiếp không lạnh.”

Hoàng Phủ Diệp không nói gì, chỉ nắm tay ta xoay người rời đi.

Ta ngẩn ra một chút, rồi bước theo sau y.

Y… chỉ là tới đón ta thôi sao? Nghĩ vậy, ta hỏi một câu: “Hoàng thượng, cứ thế này mà đi sao?”

“Ừ, không thì sao nữa?”

Hoàng Phủ Diệp nói giọng nhàn nhạt, như thể hôm nay chẳng có chuyện gì xảy ra:

“Đói chưa?”

“Đói.”

Cả buổi tối ta chưa ăn gì, sao có thể không đói.

Nhưng bây giờ là lúc nói chuyện này sao?

Đứa trẻ của Hoàng Phủ Triệt, dù thế nào cũng là hoàng tôn trên danh nghĩa của y, vậy mà y lại chẳng nhắc tới nửa chữ.

“Hoàng thượng, thần thiếp thật sự chẳng làm gì cả.”

Ta mím môi, lại bổ sung thêm một câu: “Thật sự.”

“Trẫm biết.”

Ta suy nghĩ rất nghiêm túc một lúc:

“Thần thiếp muốn ăn ngỗng quay.”

“Được.”

“……”

Ta suýt nữa thì bị y dẫn lệch sang chuyện khác, vội vàng hỏi tiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hoàng thượng, ngài tin thần thiếp sao?”

“Trẫm không tin nàng, thì còn tin ai?”

Nghe xong, khóe môi ta cong lên, nhưng không nói thêm gì nữa.

27

“Đợi trẫm quay lại.”

Thấy ta không nói gì, Hoàng Phủ Diệp cong cong khóe môi, để lại một câu như vậy rồi đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.

Nửa canh giờ sau, có cung nữ vào bẩm với ta rằng Thái hậu đã tới thăm Lê Tình, còn ở bên trong khá lâu.

Lê Tình vừa tỉnh lại liền một mực c.ắ.n c.h.ặ.t rằng chính ta hại nàng ta sảy thai. 

Dù có cung nữ đứng ra làm chứng cho ta, nàng ta vẫn không chịu buông lời, nói rằng ta đã thông đồng với cung nữ, xoay chuyển tình thế, cuối cùng nàng ta lại thành kẻ bị hại.

Trước đó, dường như nàng ta cũng không biết mình đã mang thai.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng nghe chuyện này rồi, e rằng Thái hậu sẽ phải thất vọng về ta.

Rõ ràng ta chẳng làm gì cả, hơn nữa Thái hậu vẫn luôn đối đãi với ta không tệ. 

Nếu bà có hỏi tới, ta vẫn sẵn lòng giải thích rõ ràng.

“Nương nương, Thái hậu mời người ngày mai sang uống trà.”

Cung nữ bỗng lên tiếng.

Ta đáp một tiếng: “Biết rồi.”

Mười phần thì chín phần là vì chuyện của Lê Tình.

Cũng phải thôi, đứa trẻ của Lê Tình dù sao cũng mang họ Hoàng Phủ, đương nhiên không thể coi như chưa từng xảy ra.

Ta đã nghỉ ngơi được một lúc, liền tìm một cuốn thoại bản mới, trèo lên giường đọc.

Không có Hoàng Phủ Diệp ngủ bên cạnh, chăn đệm trong ổ giường lạnh lẽo lạ thường.

Ta cũng chẳng biết đã qua bao lâu, chỉ là cuốn sách dày đã bị ta lật đi hơn nửa, ta mới thấy hơi buồn ngủ.

Sau bữa tối, ta nằm dài trên ghế, xoa xoa cái bụng căng tròn.

Ta phát hiện ra, trước mặt y, ta càng ngày càng chẳng giữ nổi hình tượng.

Hoàng Phủ Diệp nhìn ta, cũng chỉ bất đắc dĩ cười cười.

Bên ngoài có một tiểu thị vệ bước vào:

“Hoàng thượng, Dịch tướng quân muốn gặp người bàn chuyện, liên quan tới chiến sự biên cương.”

“Ừ.”

Hoàng Phủ Diệp đáp một tiếng, rồi quay sang nói với ta:

“Trẫm sẽ quay lại ngay.”

Ta lười biếng đáp:

“Trời cũng không còn sớm, hoàng thượng cứ đi đi, thần thiếp sẽ nghỉ trước.”

“Không được.”

“Vì sao?”

“Cẩn thận tích thực.”

“……”

Sao vẫn chưa quay lại?

Ta đợi đến hơi bực, định bụng cứ ngủ trước cho xong.

Nhưng ta vừa nằm xuống, trong phòng liền vang lên tiếng bước chân. 

Ta nhìn sang, Hoàng Phủ Diệp đang đi về phía ta.

Ta ngáp một cái, chống đầu nhìn y bước tới:

“Hoàng thượng, thần thiếp đợi người đến hoa cũng tàn rồi.”

Nói xong, ta mới chợt thấy giọng điệu này có gì đó không ổn, cứ như đang… trêu ghẹo y vậy.

Chỉ trong chớp mắt, y đã đứng trước mặt ta, khẽ nhướng mày:

“Ồ?”

Ta dịch người lại gần y, định nói với y chuyện của Thái hậu.

“Hoàng thượng, Thái hậu nương nương bảo ngày mai thần thiếp sang uống trà.”

“Ừ.”

Hoàng Phủ Diệp chỉ đáp một tiếng, rồi đưa tay kéo chăn lên tới vai ta.

Giọng điệu thản nhiên như đang nghe một chuyện hết sức bình thường, trái lại khiến ta an tâm hơn không ít.

Ta cúi đầu, chán chường nghịch ngón tay y, lẩm bẩm:

“Nhưng hoàng thượng, thần thiếp thật sự chẳng làm gì cả.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện