Nàng nói, m.a.n.g t.h.a.i là phúc cũng là họa — có con bên mình là phúc, nhưng sau khi mang thai, kim chủ chuyển dời ánh mắt, ấy chính là họa.
Nhưng tâm thái chúng ta nhất định phải vững.
Bằng không, cuộc sống sau này sẽ chẳng sống nổi.
Cũng đúng.
Đoạn Uyên tuy ham sắc bạc tình, nhưng xưa nay vẫn hào phóng với nữ nhân trong hậu viện.
Ai không gây chuyện, đều có thể an ổn sống tốt qua ngày; ai giở trò, cỏ trên mồ đã mọc cao ba thước rồi.
...
Khi mang thai, quả nhiên Đoạn Uyên không còn chạm vào ta nữa.
Người ngoài thấy vậy, càng đưa bổ phẩm và mỹ nhân đến nhiệt tình hơn.
Phủ Định Viễn hầu đưa lễ vật hậu hĩnh, bên nhà họ Chu cũng sai quản gia đến, trong lời nói ám chỉ muốn ta chiếu cố đứa con trai do Chu thị sinh ra.
Ta không để lộ kẽ hở nào: "Hầu gia đối với các hài t.ử đều bình đẳng như nhau, tự có chủ trương."
Ta gọi đích danh Tuyên ca nhi – con do Chu thị sinh – tới, để người nhà họ Chu trông thấy tận mắt rằng ngoại tôn của họ không bị ngược đãi, ăn mặc không thiếu thốn, tự nhiên cũng sẽ yên lòng.
Rắc rối nhất là nhà họ Lý.
Nhân lúc Dần ca nhi bị cảm lạnh, nữ quyến nhà họ Lý đến phủ làm loạn, nói ta có con ruột rồi nên bạc đãi đứa trước, nhất định sẽ bị trời phạt.
So với phủ Định Viễn hầu, ta càng chán ghét nhà họ Lý, đường đường là phu nhân tam phẩm mà học đòi mấy trò khóc lóc ăn vạ của đám đàn bà đầu đường xó chợ.
Ta lặng lẽ nghe họ tru tréo, thong thả uống nửa chén trà, sau đó đập thẳng chén trà xuống chân phu nhân nhà họ Lý.
"Khóc đủ chưa?" Ta nhướng mày, "Nhà họ Lý các người giáo dưỡng tốt thật, nuôi được một nữ nhi bị phu quân bỏ, còn liên lụy c.h.ế.t cả đứa con chính thất. Không biết tự hổ thẹn, lại còn dám đến đây làm loạn?"
Đối với loại người vô lý ngang ngược, sách lược tốt nhất là lật bàn: ngươi làm ầm lên, ta vạch trần gốc rễ của ngươi.
Sắc mặt phu nhân nhà họ Lý lập tức tái nhợt.
Ta tiếp lời: "Năm xưa Lý thị làm ra những chuyện dơ bẩn đó, Hầu gia không truy cứu đến cùng đã là từ bi. Nay Dần ca nhi bị bệnh, thái y, phủ y luân phiên trông nom, các ngươi lại biết lựa thời cơ mà tới — sao? Thấy ta m.a.n.g t.h.a.i thì đỏ mắt, lại định đưa thêm một cô nương họ Lý vào phủ?"
Kẻ vu oan ngươi, luôn biết rõ bản chất của sự vu oan hơn bất kỳ ai.
Thay vì tự biện giải, chi bằng tương kế tựu kế, dùng chính thủ đoạn của đối phương trả về cho họ.
"Ngươi... ngươi vu khống bừa bãi!"
"Có phải hay không, chi bằng cứ nói cho ra nhẽ."
Ta nhìn sang Kiểu Nguyệt: "Đi mời Hầu gia tới đây, mang theo luôn hồ sơ vụ án năm xưa của Lý thị. Đúng lúc để người của Kinh Triệu Doãn nghe thử, xem phu nhân một vị đại thần tam phẩm ăn nói thế nào về việc vu hãm chính thất Hầu phủ."
Người nhà họ Lý lập tức hoảng loạn.
Cuối cùng khi rút lui trong bộ dạng chột dạ, ta còn thêm một câu:
"Không tiễn. Từ nay về sau, người nhà họ Lý, miễn vào phủ."
Tối đó Đoạn Uyên tới, nghe Kiểu Nguyệt kể lại đầu đuôi sự việc, còn bật cười thành tiếng.
"Sao nàng lại thích đập chén trà đến thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta xấu hổ:
"Ta luôn cảm thấy, đập chén trà giúp tăng khí thế của ta lên."
Đập chén trà phải chính xác, phải vang dội, nhưng tuyệt đối không đập trúng người — chúng ta là người văn minh mà.
Hắn bật cười, ném cho ta một hộp ngọc phỉ thúy: "Thưởng cho nàng cái gan đập chén trà."
Hồng Trần Vô Định
...
Hôm sau, sau khi Dung tỷ nhi thỉnh an xong thì chưa đi ngay, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới, ngữ khí tràn đầy hả hê:
"Ta cứ tưởng người có gì đặc biệt lắm — phụ thân lại mới nạp thêm một di nương, còn ngoài viện có thêm hai tiểu mỹ tỳ."
Ta đặt chén trà xuống, trầm giọng nói:
"Con là đích trưởng nữ của Hầu phủ, sau này cũng là chính thất của người khác. Nhớ kỹ: kết giao hai họ, dựa vào là danh phận cùng đạo đức, chứ không phải là chút sủng ái của nam nhân."
Nàng ngẩn người.
Ta hiếm khi bày ra dáng vẻ mẹ kế nghiêm túc:
"Chỉ có thiếp thất mới trông chờ vào sự thương hại của nam nhân. Chúng ta làm chính thất, ân sủng của nam nhân chỉ là hoa thêm gấm, chưa bao giờ là than giữa trời tuyết."
Dung tỷ nhi phản bác: "Nhưng nếu nam nhân không nể mặt, chính thất làm sao ngồi vững?"
"Cha con không vào viện của ta nữa," ta thản nhiên, "nhưng quyền lực trong nội trạch do ta nắm giữ, ngân sách do ta chi phối, hắn chưa từng sủng thiếp diệt thê. Ta làm Hầu phu nhân, chứ không phải làm tiểu thiếp tranh sủng."
Nàng há miệng: "Cha ta từng đối tốt với người, nay lại lạnh nhạt, người thật sự không buồn sao?"
Ta mỉm cười: "Tính nết cha con thế nào, con hiểu rõ hơn ta. Ta việc gì phải tự chuốc phiền não, đi cầu xin chút tình cảm nực cười ấy?"
Dung tỷ nhi nửa hiểu nửa không, lặng lẽ rời đi.
Kiểu Nguyệt tổng kết: "Phu nhân hôm nay dạy bảo hay lắm, có thể đưa vào sách 'Tu thân dưỡng tính của chính thất Hầu phủ ' cũng được ấy chứ."
Ta đắc ý dào dạt.
Làm người có thể không thông minh, nhưng tuyệt đối không thể ngu ngốc, đi làm việc tự chuốc khổ vào thân.
9
Khi biết ta có thai, đích mẫu cũng đưa Đại tỷ tới thăm.
Biết việc hậu viện, các công việc lớn nhỏ đều được Đoạn Uyên sắp xếp chu toàn đâu ra đó, bà tỏ ra xúc động:
"Hầu gia là người có lòng."
Đại tỷ đảo mắt nhìn quanh, sau đó hỏi ta:
"Muội bụng đã lớn thế kia, e là không tiện hầu hạ Hầu gia nữa phải không?"
Ta thật thà đáp, Đoạn Uyên vừa mới nạp thêm một vị di nương, trong thư phòng còn có hai tiểu nha đầu nhan sắc diễm lệ chuyên hầu hạ.
Đại tỷ há miệng, trong mắt hiện lên vài phần thấu hiểu xen lẫn thương xót, miệng thì an ủi:
"Nam nhân đều thế, muội cũng đừng để trong lòng, giữ gìn sức khỏe là trên hết."
Ta gật đầu, vốn dĩ cũng chẳng để trong lòng.
Ta lại hỏi đại tỷ, bên nhà chồng đối với nàng dạo này thế nào.
Nhưng tâm thái chúng ta nhất định phải vững.
Bằng không, cuộc sống sau này sẽ chẳng sống nổi.
Cũng đúng.
Đoạn Uyên tuy ham sắc bạc tình, nhưng xưa nay vẫn hào phóng với nữ nhân trong hậu viện.
Ai không gây chuyện, đều có thể an ổn sống tốt qua ngày; ai giở trò, cỏ trên mồ đã mọc cao ba thước rồi.
...
Khi mang thai, quả nhiên Đoạn Uyên không còn chạm vào ta nữa.
Người ngoài thấy vậy, càng đưa bổ phẩm và mỹ nhân đến nhiệt tình hơn.
Phủ Định Viễn hầu đưa lễ vật hậu hĩnh, bên nhà họ Chu cũng sai quản gia đến, trong lời nói ám chỉ muốn ta chiếu cố đứa con trai do Chu thị sinh ra.
Ta không để lộ kẽ hở nào: "Hầu gia đối với các hài t.ử đều bình đẳng như nhau, tự có chủ trương."
Ta gọi đích danh Tuyên ca nhi – con do Chu thị sinh – tới, để người nhà họ Chu trông thấy tận mắt rằng ngoại tôn của họ không bị ngược đãi, ăn mặc không thiếu thốn, tự nhiên cũng sẽ yên lòng.
Rắc rối nhất là nhà họ Lý.
Nhân lúc Dần ca nhi bị cảm lạnh, nữ quyến nhà họ Lý đến phủ làm loạn, nói ta có con ruột rồi nên bạc đãi đứa trước, nhất định sẽ bị trời phạt.
So với phủ Định Viễn hầu, ta càng chán ghét nhà họ Lý, đường đường là phu nhân tam phẩm mà học đòi mấy trò khóc lóc ăn vạ của đám đàn bà đầu đường xó chợ.
Ta lặng lẽ nghe họ tru tréo, thong thả uống nửa chén trà, sau đó đập thẳng chén trà xuống chân phu nhân nhà họ Lý.
"Khóc đủ chưa?" Ta nhướng mày, "Nhà họ Lý các người giáo dưỡng tốt thật, nuôi được một nữ nhi bị phu quân bỏ, còn liên lụy c.h.ế.t cả đứa con chính thất. Không biết tự hổ thẹn, lại còn dám đến đây làm loạn?"
Đối với loại người vô lý ngang ngược, sách lược tốt nhất là lật bàn: ngươi làm ầm lên, ta vạch trần gốc rễ của ngươi.
Sắc mặt phu nhân nhà họ Lý lập tức tái nhợt.
Ta tiếp lời: "Năm xưa Lý thị làm ra những chuyện dơ bẩn đó, Hầu gia không truy cứu đến cùng đã là từ bi. Nay Dần ca nhi bị bệnh, thái y, phủ y luân phiên trông nom, các ngươi lại biết lựa thời cơ mà tới — sao? Thấy ta m.a.n.g t.h.a.i thì đỏ mắt, lại định đưa thêm một cô nương họ Lý vào phủ?"
Kẻ vu oan ngươi, luôn biết rõ bản chất của sự vu oan hơn bất kỳ ai.
Thay vì tự biện giải, chi bằng tương kế tựu kế, dùng chính thủ đoạn của đối phương trả về cho họ.
"Ngươi... ngươi vu khống bừa bãi!"
"Có phải hay không, chi bằng cứ nói cho ra nhẽ."
Ta nhìn sang Kiểu Nguyệt: "Đi mời Hầu gia tới đây, mang theo luôn hồ sơ vụ án năm xưa của Lý thị. Đúng lúc để người của Kinh Triệu Doãn nghe thử, xem phu nhân một vị đại thần tam phẩm ăn nói thế nào về việc vu hãm chính thất Hầu phủ."
Người nhà họ Lý lập tức hoảng loạn.
Cuối cùng khi rút lui trong bộ dạng chột dạ, ta còn thêm một câu:
"Không tiễn. Từ nay về sau, người nhà họ Lý, miễn vào phủ."
Tối đó Đoạn Uyên tới, nghe Kiểu Nguyệt kể lại đầu đuôi sự việc, còn bật cười thành tiếng.
"Sao nàng lại thích đập chén trà đến thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta xấu hổ:
"Ta luôn cảm thấy, đập chén trà giúp tăng khí thế của ta lên."
Đập chén trà phải chính xác, phải vang dội, nhưng tuyệt đối không đập trúng người — chúng ta là người văn minh mà.
Hắn bật cười, ném cho ta một hộp ngọc phỉ thúy: "Thưởng cho nàng cái gan đập chén trà."
Hồng Trần Vô Định
...
Hôm sau, sau khi Dung tỷ nhi thỉnh an xong thì chưa đi ngay, đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới, ngữ khí tràn đầy hả hê:
"Ta cứ tưởng người có gì đặc biệt lắm — phụ thân lại mới nạp thêm một di nương, còn ngoài viện có thêm hai tiểu mỹ tỳ."
Ta đặt chén trà xuống, trầm giọng nói:
"Con là đích trưởng nữ của Hầu phủ, sau này cũng là chính thất của người khác. Nhớ kỹ: kết giao hai họ, dựa vào là danh phận cùng đạo đức, chứ không phải là chút sủng ái của nam nhân."
Nàng ngẩn người.
Ta hiếm khi bày ra dáng vẻ mẹ kế nghiêm túc:
"Chỉ có thiếp thất mới trông chờ vào sự thương hại của nam nhân. Chúng ta làm chính thất, ân sủng của nam nhân chỉ là hoa thêm gấm, chưa bao giờ là than giữa trời tuyết."
Dung tỷ nhi phản bác: "Nhưng nếu nam nhân không nể mặt, chính thất làm sao ngồi vững?"
"Cha con không vào viện của ta nữa," ta thản nhiên, "nhưng quyền lực trong nội trạch do ta nắm giữ, ngân sách do ta chi phối, hắn chưa từng sủng thiếp diệt thê. Ta làm Hầu phu nhân, chứ không phải làm tiểu thiếp tranh sủng."
Nàng há miệng: "Cha ta từng đối tốt với người, nay lại lạnh nhạt, người thật sự không buồn sao?"
Ta mỉm cười: "Tính nết cha con thế nào, con hiểu rõ hơn ta. Ta việc gì phải tự chuốc phiền não, đi cầu xin chút tình cảm nực cười ấy?"
Dung tỷ nhi nửa hiểu nửa không, lặng lẽ rời đi.
Kiểu Nguyệt tổng kết: "Phu nhân hôm nay dạy bảo hay lắm, có thể đưa vào sách 'Tu thân dưỡng tính của chính thất Hầu phủ ' cũng được ấy chứ."
Ta đắc ý dào dạt.
Làm người có thể không thông minh, nhưng tuyệt đối không thể ngu ngốc, đi làm việc tự chuốc khổ vào thân.
9
Khi biết ta có thai, đích mẫu cũng đưa Đại tỷ tới thăm.
Biết việc hậu viện, các công việc lớn nhỏ đều được Đoạn Uyên sắp xếp chu toàn đâu ra đó, bà tỏ ra xúc động:
"Hầu gia là người có lòng."
Đại tỷ đảo mắt nhìn quanh, sau đó hỏi ta:
"Muội bụng đã lớn thế kia, e là không tiện hầu hạ Hầu gia nữa phải không?"
Ta thật thà đáp, Đoạn Uyên vừa mới nạp thêm một vị di nương, trong thư phòng còn có hai tiểu nha đầu nhan sắc diễm lệ chuyên hầu hạ.
Đại tỷ há miệng, trong mắt hiện lên vài phần thấu hiểu xen lẫn thương xót, miệng thì an ủi:
"Nam nhân đều thế, muội cũng đừng để trong lòng, giữ gìn sức khỏe là trên hết."
Ta gật đầu, vốn dĩ cũng chẳng để trong lòng.
Ta lại hỏi đại tỷ, bên nhà chồng đối với nàng dạo này thế nào.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









