Đại tỷ mỉm cười: "Đa tạ muội. Nay dù nhạc mẫu có không vừa mắt, cũng không dám tùy tiện sai khiến ta nữa."

Nàng nhìn ta, chân thành cảm tạ: 

"Vẫn là muội nói đúng. Ta là chính thê nhà họ Phương, là tân nương tám kiệu lớn cưới vào cửa, chứ chẳng phải nha đầu để nhà họ muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h, muốn mắng thì mắng. Khi trước họ dám ức h.i.ế.p ta, chỉ vì ta quá để tâm thanh danh, lại hay bị lễ giáo trói buộc. Giờ ta buông hết, trái lại chẳng ai dám làm gì ta nữa."

Ta và Kiểu Nguyệt liếc mắt nhìn nhau.

Quả nhiên, *vô d.ụ.c tắc cương, hậu viện mới giữ được vững vàng.

(*vô d.ụ.c tắc cương: Không ham muốn gì thì tự nhiên sẽ trở nên mạnh mẽ, vững vàng)

...

Tới tháng thứ tám, ma ma, bà đỡ, nữ y đều lần lượt vào phủ, nhân sâm núi và các loại bổ phẩm chuẩn bị đầy đủ.

Tuy Đoạn Uyên bạc tình, nhưng mấy việc chu toàn này thật khiến người khó bắt bẻ.

Mười chín tuổi m.a.n.g t.h.a.i đầu lòng, nói không sợ thì là giả.

May mà ngày nào cũng có Kiểu Nguyệt thúc giục ta ăn uống, lại kéo đi tản bộ, từ lúc đau bụng tới khi sinh chưa đầy hai canh giờ, bà đỡ đều tấm tắc: 

"Phu nhân có phúc, đứa nhỏ ngoan ngoãn chẳng làm khó ai."

Đoạn Uyên hiếm hoi nở nụ cười, ban thưởng cả đống đồ tốt.

Trong tháng ở cữ, hắn chỉ đến hai lần, có một lần còn dắt theo Hồ di nương mới nạp — là danh kỹ đất Dương Châu do phủ Quốc công tiến cử, sắc nghệ song toàn, nay đang rất được sủng ái.

Hồ di nương mới bước vào, nơi khóe mắt đuôi mày đều mang ý xuân.

Ta tựa đầu giường, mỉm cười chào: "Hầu gia tới rồi."

Lại quay sang nàng: "Hồ muội muội, mời ngồi. Dạo này vất vả muội phải hầu hạ Hầu gia, chờ ta mãn cữ, tất sẽ hậu tạ."

Nàng che môi khẽ cười, trong lời nói mang vài phần kiêu ngạo:

"Phu nhân khách khí rồi, hầu hạ Hầu gia là bổn phận của thiếp."

Chiếc vòng ngọc nơi cổ tay nàng sáng lóa đến ch.ói mắt.

Ta giả vờ không thấy, chỉ dịu giọng nói với Đoạn Uyên: 

"Gần đây Hầu gia công vụ bận rộn, càng phải chú ý dùng bữa đúng giờ."

Lại nhìn sang Hồ di nương: "Phận nữ nhân, điều quan trọng nhất chính là khiến Hầu gia yên lòng. Hầu gia từ trước đến nay luôn rộng rãi với người biết điều, như mấy vị lão di nương trong phủ chẳng phải đều sống an ổn đó sao?"

Đoạn Uyên nhướng mày nhìn ta, ý vị sâu xa: "Quả nhiên vẫn là phu nhân hiểu ta."

Hồ di nương miệng thì vâng lời, nhưng đáy mắt thì thờ ơ.

Họ đi rồi, Kiểu Nguyệt vừa đắp chăn cho ta vừa lầm bầm: 

"Lại là một kẻ lấy sủng ái làm vốn liếng."

Ta tiếp lấy chén canh sâm: "Còn trẻ, chưa trải sự đời, có thể thông cảm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kiểu Nguyệt bật cười: "Phu nhân mới mười chín thôi, sao nói chuyện cứ như chín mươi chín vậy?"

Ta cũng cười.

Chỉ là trong lòng rõ ràng: nếu không nhờ Kiểu Nguyệt năm xưa luôn nhắc nhở, e là ta cũng sẽ lạc vào cái ảo tưởng “hắn rộng rãi với ta, tức là yêu ta”, rồi lúc thất sủng thì đau đến c.h.ế.t đi sống lại.

Kiểu Nguyệt lại nhỏ giọng nói thêm: 

"Nhưng mà, câu vừa rồi của phu nhân: ’Hầu gia từ trước đến nay luôn rộng rãi với người biết điều’, nếu Hồ di nương hiểu được, ít nhất có thể tránh đi ba năm đường vòng đấy."

Hồ di nương rốt cuộc vẫn còn trẻ, tính tình nóng nảy, bị sự rộng rãi của Đoạn Uyên làm mờ mắt, dần dần có phần kiêu căng.

Ban đầu chỉ là so đo với mấy di nương khác, ở trước mặt ta khoe khoang Đoạn Uyên sủng ái nàng ta ra sao, thấy ta chỉ mỉm cười không đáp, liền càng thêm lấn tới, đến mức bắt đầu mở miệng đòi hỏi.

Hôm ấy, Đoạn Uyên hiếm khi tới phòng ta dùng bữa, nàng ta đứng hầu một bên.

Trong bữa cơm, ba câu không rời chuyện Hầu gia sủng ái mình thế nào, đến cuối còn chỉ vào đôi vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay ta, nhỏ giọng làm nũng:

"Phu nhân đeo đôi vòng này thật hợp với màu da, thiếp thân nhìn mà ngưỡng mộ vô cùng. Nếu thiếp thân cũng có một đôi như vậy thì tốt biết bao."

Ta xưa nay vốn sợ phiền phức, không thích cái trò ‘giả heo ăn thịt hổ’.

Cho nên khi Hồ thị bắt đầu vươn móng vuốt về phía ta, ta nhất định phải c.h.é.m đứt ngay.

Ta đặt đũa xuống, nhìn về phía Đoạn Uyên.

"Hầu gia sủng ái nàng ta, là chuyện của Hầu gia." Ta bình thản nói, "Ta cho Hồ thị thể diện, là vì Hầu gia thích. Nhưng ta dù làm chính thất không ra gì đi nữa, cũng là người Hầu gia cưới hỏi đàng hoàng. Nuông chiều một thứ nữ trèo lên đầu chủ mẫu —— liệu có hơi quá chăng?"

Ta tin chắc Đoạn Uyên không phải hạng sủng thiếp diệt thê.

Nhìn cái phủ này, bao nhiêu di nương từ được sủng đến thất sủng đều ngoan ngoãn, đủ biết hắn trị nhà nghiêm cẩn.

Hồng Trần Vô Định

Hồ thị không hiểu quy củ, Đoạn Uyên chẳng lẽ lại không biết? Quả nhiên, hắn nghe xong, lạnh nhạt liếc Hồ di nương một cái: "Phạt cấm túc một tháng."

Hồ di nương sắc mặt tái mét: "Hầu gia, thiếp thân chỉ là..."

"Ra ngoài." Hắn không cho cơ hội phân trần.

Đợi người đi rồi, hắn mới quay sang ta, nửa cười nửa không: "Phu nhân hài lòng chưa?"

Ta hừ khẽ: "Hầu gia đã ra mặt, ta liền không tiện nhiều lời."

Nhẫn nhịn cũng cần giới hạn: chuyện nhỏ có thể giả vờ hồ đồ, nhưng nếu đụng chạm tới thể diện của chính thất, thì nhất định phải giữ vững.

Trước mặt Đoạn Uyên, ta sai bảo Kiểu Nguyệt: "Đi nói với Hồ di nương, nếu nàng ta là người thông minh, thì nên nhân thời gian bị cấm túc này mà suy ngẫm cho kỹ —— giữa sủng ái và quy củ, thứ gì mới giữ được cái mạng này lâu hơn."

Kiểu Nguyệt lĩnh mệnh rời đi.

Đoạn Uyên nhìn ta, ý vị sâu xa: "Phu nhân càng lúc càng có dáng dấp của chủ mẫu hầu phủ rồi."

Ta không đoán được câu này của hắn là thật hay giả, nhưng bản năng sinh tồn được tôi luyện từ nhỏ khiến ta lập tức mở miệng:

"Hầu gia quá khen. Đã là thê t.ử của Hầu gia, thì chẳng thể để Hầu gia mất mặt, phải không?"

Ta mỉm cười nhìn hắn, giọng nói mang ba phần tôn kính, năm phần nghịch ngợm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện