Đoạn Uyên "ừm" một tiếng, tán thành: "Phu nhân nói chí phải."
……
Sinh xong hài t.ử được năm tháng, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Kiểu Nguyệt, thân hình ta cuối cùng cũng khôi phục như cũ.
Hồng Trần Vô Định
Từ lúc Đoạn Uyên lại thường tới phòng ta, cuộc sống liền thêm một rắc rối mới —— lưng thường xuyên mỏi nhừ.
Kiểu Nguyệt vừa xoa lưng giúp ta, vừa nói:
"Người cứ coi như là… dưỡng sinh đi. Phòng sự viên mãn cũng là một cách bồi bổ."
Nàng bỗng hạ giọng:
"Chỉ là 'quả dưa chuột hỏng' của Hầu gia cũng quá không kén chọn rồi, tới lui mấy lượt, người nào cũng chạm qua, người cũng nên giữ gìn thân thể."
Lời này khiến ta bừng tỉnh.
Đoạn Uyên bên cạnh không thiếu nữ nhân, nếu chẳng may dính phải thứ không sạch sẽ thì...
Tối đó hắn lại tới, ta liền lấy cớ thân thể không khoẻ để từ chối.
Hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn ta nghỉ ngơi cho tốt, rồi xoay người đi tới chỗ Hồ di nương.
Hồ thị rất nhanh liền được sủng ái trở lại, nhưng lần này đã biết điều hơn, ở trước mặt ta cúi đầu ngoan ngoãn.
Ta cũng không làm khó nàng, chỉ lúc nàng tới thỉnh an thì nhàn nhạt nói:
"Ngươi có thể được Hầu gia yêu thích, là bản lĩnh của ngươi. Nhưng cũng nên nghĩ cho rõ —— cho dù ngươi ép ta rời vị trí, Hầu gia nạp người mới làm chính thất, thì vị ấy chưa chắc đã có tính tình dễ chịu như ta."
Mặt nàng ta trắng bệch, lập tức quỳ xuống dập đầu biểu lộ trung thành.
Người vừa đi khỏi, Dung tỷ nhi liền vén rèm bước vào, hằn học nói:
"Loại tiện tỳ không biết sống c.h.ế.t như vậy, sao người còn dung túng?"
Ta ra hiệu cho nàng ngồi xuống, chậm rãi đáp:
"Sau này con cũng sẽ làm chủ mẫu. Nhớ kỹ: chính thất mà đi tranh sủng với thiếp thất, là tự hạ thấp thân phận. Ở nhà trọng quy củ, con chỉ cần giữ đúng bổn phận, sẽ không bao giờ chịu thiệt."
"Nếu gặp phải nhà không biết quy củ thì sao?"
Con bé này đúng là thích cãi lý.
"Nhà không biết quy củ, chúng ta cần gì giữ quy củ của họ?"
Ta gạt bọt trà, "Trực tiếp lật bàn là được. Thanh lưu cần danh tiếng, thế gia quý tộc cần thể diện —— cứ nhằm thẳng thứ họ coi trọng nhất mà ra tay, ai cũng phải dè chừng vài phần."
Dung tỷ nhi nghe xong, lộ vẻ trầm ngâm.
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm reup)
10
Khi Hoằng ca nhi lên ba tuổi, đã trở thành cái đuôi nhỏ bám theo Đoạn Uyên không rời.
Chiến lược "để hài t.ử gần gũi phụ thân có thể tăng tình cảm cha con" của Kiểu Nguyệt phát huy hiệu quả nhanh ch.óng — thằng bé này không sợ vẻ mặt lạnh lùng của Đoạn Uyên, dám giật râu hắn, trèo lên đầu gối hắn, có món gì ngon cũng tíu tít giữ lại cho "cha".
Khuôn mặt cứng nhắc của Đoạn Uyên, cũng bị mài ra vài nếp gấp ôn hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn bắt đầu cầm tay Hoằng ca nhi dạy chữ, luyện đứng tấn, ra ngoài dự yến tiệc đôi khi cũng mang theo.
Lúc về phủ luôn mang chút đồ chơi nhỏ: kẹo hồ lô, chuồn chuồn tre, chiếc cung nhỏ khảm ngọc.
Đều không đáng giá, nhưng là đồ độc nhất vô nhị.
Kèm theo đó, đối với ta là mẹ ruột của hài t.ử, Đoạn Uyên cũng thêm vài phần ôn nhu.
"Để hài t.ử làm sứ giả ngoại giao, huyết thống thân tình là sợi dây tự nhiên nhất, cũng là con đường trao đổi lợi ích tốt nhất."
Quả nhiên, nghe lời Kiểu Nguyệt, ắt sẽ sống lâu sống khỏe.
Vì nể mặt Hoằng ca nhi , Đoạn Uyên đã ít đến chỗ mấy di nương kia, hễ khi nào về phủ, tất sẽ tới phòng ta.
Phần lớn thời gian cũng nghỉ lại phòng ta.
Ta có phần do dự, vừa chán ghét ‘quả dưa héo’ của hắn, lại vừa sợ đẩy người đi, ảnh hưởng đến tiền đồ mẹ con chúng ta.
Dù sao, Hoằng ca nhi còn nhỏ, mẫu thân mà càng có địa vị trong lòng nam nhân, thì hài t.ử mới có thể được nhiều tài nguyên hơn, tương lai tốt hơn.
Mà thứ duy nhất ta có thể đem ra dùng, ngoài sự ngoan ngoãn hiểu chuyện, chính là mỗi ngày vận động dưỡng thân, chăm chút dung nhan cùng Kiểu Nguyệt này.
Kiểu Nguyệt đúng là tỷ muội tâm giao đồng thời là quân sư đầu ch.ó, rất nhanh đã nhìn ra sự khó xử của ta, liền ghé tai thì thầm.
"Quả dưa héo có dơ đến đâu, rửa sạch vẫn xài được. Coi như vì tương lai của chúng ta mà hy sinh chút xác thịt."
"Hơn nữa, Hoằng ca nhi tiểu t.ử kia trời sinh biết tranh sủng. Chỉ cần Hầu gia về phủ là quấn lấy Hầu gia, muốn qua chỗ mấy di nương khác cũng không có cơ hội đâu."
"Hoằng ca nhi đã nỗ lực thế rồi, người làm mẹ không thể tụt lùi phía sau được."
Cũng phải.
Không bỏ ra, sao có thu về? Sau một hồi xây dựng tâm lý, chuyện giường chiếu cũng không đến mức khó chấp nhận nữa.
Đoạn Uyên được thỏa mãn phương diện đó, hồi đáp cho ta dĩ nhiên hậu hĩnh.
Điền trang, cửa hàng, sản nghiệp của Hầu phủ, bắt đầu lần lượt giao cho ta.
"Nàng cứ luyện tay trước, nếu có thể tự mình quản lý, sau này đều là của mẹ con nàng. Nếu cảm thấy không kham nổi, ta sẽ tìm cho nàng mấy người quản sự giỏi, giúp nàng xử lý. Nhưng đầu tiên là, nàng phải trấn được bọn họ."
Thấy chưa, bỏ ra càng nhiều, hồi đáp chẳng phải càng rõ sao?
Đã là sản nghiệp sau này của ta, tất nhiên ta phải quản cho tốt, sao có thể để người ta coi thường?
Kiểu Nguyệt còn tích cực hơn ta, nàng đã quyết định đời này theo ta lăn lộn.
Ta tốt lên, nàng mới có thể tốt, dĩ nhiên tự thân lao vào lo liệu, bận tối mắt tối mũi.
Đoạn Uyên thấy ta cũng tạm coi là có năng lực, tiếp tục giao việc cho ta:
"Vài ngày nữa đến nhà các lão thưởng hoa, nàng mang các cô nương đi gặp mặt một chút." hoặc "Lễ cập kê của Dung tỷ nhi cũng nên chuẩn bị rồi, nàng lo liệu đi."
Kim chủ giao việc, ta dĩ nhiên tiếp cho vững — không cầu có công, chỉ cầu không sai sót.
Dẫn các cô nương ra vào yến hội, giúp họ tổ chức thi thơ, tiệc trà, dần dần cũng thành thạo.
Năm Dung tỷ nhi cập kê, đã thành thiếu nữ yêu kiều.
Lễ cập kê tổ chức linh đình, phu nhân Định Viễn hầu kéo ta hỏi chuyện hôn sự, ta cười đẩy cho Đoạn Uyên:
……
Sinh xong hài t.ử được năm tháng, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Kiểu Nguyệt, thân hình ta cuối cùng cũng khôi phục như cũ.
Hồng Trần Vô Định
Từ lúc Đoạn Uyên lại thường tới phòng ta, cuộc sống liền thêm một rắc rối mới —— lưng thường xuyên mỏi nhừ.
Kiểu Nguyệt vừa xoa lưng giúp ta, vừa nói:
"Người cứ coi như là… dưỡng sinh đi. Phòng sự viên mãn cũng là một cách bồi bổ."
Nàng bỗng hạ giọng:
"Chỉ là 'quả dưa chuột hỏng' của Hầu gia cũng quá không kén chọn rồi, tới lui mấy lượt, người nào cũng chạm qua, người cũng nên giữ gìn thân thể."
Lời này khiến ta bừng tỉnh.
Đoạn Uyên bên cạnh không thiếu nữ nhân, nếu chẳng may dính phải thứ không sạch sẽ thì...
Tối đó hắn lại tới, ta liền lấy cớ thân thể không khoẻ để từ chối.
Hắn cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn ta nghỉ ngơi cho tốt, rồi xoay người đi tới chỗ Hồ di nương.
Hồ thị rất nhanh liền được sủng ái trở lại, nhưng lần này đã biết điều hơn, ở trước mặt ta cúi đầu ngoan ngoãn.
Ta cũng không làm khó nàng, chỉ lúc nàng tới thỉnh an thì nhàn nhạt nói:
"Ngươi có thể được Hầu gia yêu thích, là bản lĩnh của ngươi. Nhưng cũng nên nghĩ cho rõ —— cho dù ngươi ép ta rời vị trí, Hầu gia nạp người mới làm chính thất, thì vị ấy chưa chắc đã có tính tình dễ chịu như ta."
Mặt nàng ta trắng bệch, lập tức quỳ xuống dập đầu biểu lộ trung thành.
Người vừa đi khỏi, Dung tỷ nhi liền vén rèm bước vào, hằn học nói:
"Loại tiện tỳ không biết sống c.h.ế.t như vậy, sao người còn dung túng?"
Ta ra hiệu cho nàng ngồi xuống, chậm rãi đáp:
"Sau này con cũng sẽ làm chủ mẫu. Nhớ kỹ: chính thất mà đi tranh sủng với thiếp thất, là tự hạ thấp thân phận. Ở nhà trọng quy củ, con chỉ cần giữ đúng bổn phận, sẽ không bao giờ chịu thiệt."
"Nếu gặp phải nhà không biết quy củ thì sao?"
Con bé này đúng là thích cãi lý.
"Nhà không biết quy củ, chúng ta cần gì giữ quy củ của họ?"
Ta gạt bọt trà, "Trực tiếp lật bàn là được. Thanh lưu cần danh tiếng, thế gia quý tộc cần thể diện —— cứ nhằm thẳng thứ họ coi trọng nhất mà ra tay, ai cũng phải dè chừng vài phần."
Dung tỷ nhi nghe xong, lộ vẻ trầm ngâm.
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm reup)
10
Khi Hoằng ca nhi lên ba tuổi, đã trở thành cái đuôi nhỏ bám theo Đoạn Uyên không rời.
Chiến lược "để hài t.ử gần gũi phụ thân có thể tăng tình cảm cha con" của Kiểu Nguyệt phát huy hiệu quả nhanh ch.óng — thằng bé này không sợ vẻ mặt lạnh lùng của Đoạn Uyên, dám giật râu hắn, trèo lên đầu gối hắn, có món gì ngon cũng tíu tít giữ lại cho "cha".
Khuôn mặt cứng nhắc của Đoạn Uyên, cũng bị mài ra vài nếp gấp ôn hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn bắt đầu cầm tay Hoằng ca nhi dạy chữ, luyện đứng tấn, ra ngoài dự yến tiệc đôi khi cũng mang theo.
Lúc về phủ luôn mang chút đồ chơi nhỏ: kẹo hồ lô, chuồn chuồn tre, chiếc cung nhỏ khảm ngọc.
Đều không đáng giá, nhưng là đồ độc nhất vô nhị.
Kèm theo đó, đối với ta là mẹ ruột của hài t.ử, Đoạn Uyên cũng thêm vài phần ôn nhu.
"Để hài t.ử làm sứ giả ngoại giao, huyết thống thân tình là sợi dây tự nhiên nhất, cũng là con đường trao đổi lợi ích tốt nhất."
Quả nhiên, nghe lời Kiểu Nguyệt, ắt sẽ sống lâu sống khỏe.
Vì nể mặt Hoằng ca nhi , Đoạn Uyên đã ít đến chỗ mấy di nương kia, hễ khi nào về phủ, tất sẽ tới phòng ta.
Phần lớn thời gian cũng nghỉ lại phòng ta.
Ta có phần do dự, vừa chán ghét ‘quả dưa héo’ của hắn, lại vừa sợ đẩy người đi, ảnh hưởng đến tiền đồ mẹ con chúng ta.
Dù sao, Hoằng ca nhi còn nhỏ, mẫu thân mà càng có địa vị trong lòng nam nhân, thì hài t.ử mới có thể được nhiều tài nguyên hơn, tương lai tốt hơn.
Mà thứ duy nhất ta có thể đem ra dùng, ngoài sự ngoan ngoãn hiểu chuyện, chính là mỗi ngày vận động dưỡng thân, chăm chút dung nhan cùng Kiểu Nguyệt này.
Kiểu Nguyệt đúng là tỷ muội tâm giao đồng thời là quân sư đầu ch.ó, rất nhanh đã nhìn ra sự khó xử của ta, liền ghé tai thì thầm.
"Quả dưa héo có dơ đến đâu, rửa sạch vẫn xài được. Coi như vì tương lai của chúng ta mà hy sinh chút xác thịt."
"Hơn nữa, Hoằng ca nhi tiểu t.ử kia trời sinh biết tranh sủng. Chỉ cần Hầu gia về phủ là quấn lấy Hầu gia, muốn qua chỗ mấy di nương khác cũng không có cơ hội đâu."
"Hoằng ca nhi đã nỗ lực thế rồi, người làm mẹ không thể tụt lùi phía sau được."
Cũng phải.
Không bỏ ra, sao có thu về? Sau một hồi xây dựng tâm lý, chuyện giường chiếu cũng không đến mức khó chấp nhận nữa.
Đoạn Uyên được thỏa mãn phương diện đó, hồi đáp cho ta dĩ nhiên hậu hĩnh.
Điền trang, cửa hàng, sản nghiệp của Hầu phủ, bắt đầu lần lượt giao cho ta.
"Nàng cứ luyện tay trước, nếu có thể tự mình quản lý, sau này đều là của mẹ con nàng. Nếu cảm thấy không kham nổi, ta sẽ tìm cho nàng mấy người quản sự giỏi, giúp nàng xử lý. Nhưng đầu tiên là, nàng phải trấn được bọn họ."
Thấy chưa, bỏ ra càng nhiều, hồi đáp chẳng phải càng rõ sao?
Đã là sản nghiệp sau này của ta, tất nhiên ta phải quản cho tốt, sao có thể để người ta coi thường?
Kiểu Nguyệt còn tích cực hơn ta, nàng đã quyết định đời này theo ta lăn lộn.
Ta tốt lên, nàng mới có thể tốt, dĩ nhiên tự thân lao vào lo liệu, bận tối mắt tối mũi.
Đoạn Uyên thấy ta cũng tạm coi là có năng lực, tiếp tục giao việc cho ta:
"Vài ngày nữa đến nhà các lão thưởng hoa, nàng mang các cô nương đi gặp mặt một chút." hoặc "Lễ cập kê của Dung tỷ nhi cũng nên chuẩn bị rồi, nàng lo liệu đi."
Kim chủ giao việc, ta dĩ nhiên tiếp cho vững — không cầu có công, chỉ cầu không sai sót.
Dẫn các cô nương ra vào yến hội, giúp họ tổ chức thi thơ, tiệc trà, dần dần cũng thành thạo.
Năm Dung tỷ nhi cập kê, đã thành thiếu nữ yêu kiều.
Lễ cập kê tổ chức linh đình, phu nhân Định Viễn hầu kéo ta hỏi chuyện hôn sự, ta cười đẩy cho Đoạn Uyên:
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









