Tâm tình có vẻ tốt, hắn thưởng cho ta một hộp trân châu Đông Hải:

“Thưởng nàng. Lần sau… cứ vậy mà làm.”

Ta hớn hở nhận lấy, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi lo mới.

Tuy ta mắng Phương phu nhân một trận sảng khoái, nhưng với tính khí bà ta, chắc chắn sẽ quay về mà xả giận lên đầu đại tỷ.

Mà với tính cách của đại tỷ, tám phần là sẽ chẳng cảm kích gì, lại còn oán trách ta “rước họa vào thân”.

Ta bèn nói thẳng nỗi lo của mình cho Đoạn Uyên.

Hắn gõ nhẹ ngón tay lên án kỷ, nhàn nhạt nói:

“Thanh lưu thế gia, coi trọng nhất là hai thứ: thể diện, tiền đồ.”

Hắn hơi trầm ngâm một chút, nói:

"Ngày mai, nàng mang thiếp mời của Hầu phủ, mời thái y đến nhà họ Phương, cứ nói rằng đại tỷ nàng sắc mặt không tốt tại yến tiệc nhà họ Tào, nàng lo lắng cho thân thể tỷ ấy, đặc biệt thỉnh thái y đến bắt mạch bình an."

Khóe môi hắn hơi nhếch:

"Thái y đã tới, nhà họ Phương dám ngăn cản sao? Lúc bắt mạch, thái y tự khắc sẽ nhìn ra đầu mối. Khi ấy bất kể bắt ra bệnh gì, danh tiếng ‘hà khắc nàng dâu đến mức thân thể suy nhược’ của nhà họ Phương cũng đã định sẵn."

Ta do dự: "Nhưng làm vậy, sau này đại tỷ ở nhà họ Phương sẽ…"

"Yên tâm."

Đoạn Uyên đón lấy chén trà do Kiểu Nguyệt đưa tới, chậm rãi nói:

"Thái y bắt mạch xong, nàng thuận tiện để nhà mẹ đẻ của nàng tới đón người. Nếu nhà họ Phương khôn khéo, ắt sẽ thuận nước đẩy thuyền, để đại tỷ nàng hồi môn tĩnh dưỡng. Còn nếu bọn họ ngu xuẩn đến mức cố chấp giữ lại—"

Hắn khẽ cười:

"Vậy ta sẽ đích thân đưa một tờ thiếp mời đến cho Lưu ngự sử của Đô sát viện. Hắn xưa nay ưa thích luận tội 'hành vi bất chính, nội quy bất nghiêm', là hạng thanh lưu chuyên trị việc nhà kẻ khác."

Mắt ta liền sáng rực.

"Chờ đại tỷ hồi môn rồi, nàng hãy thường xuyên đến thăm, mang theo t.h.u.ố.c bổ và d.ư.ợ.c liệu của hầu phủ, trận thế có thể làm rầm rộ một chút." 

Hồng Trần Vô Định

 

Hắn chậm rãi nói tiếp, "Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy nhà họ Phương cay nghiệt, nhà họ Châu nhân hậu, Hầu phủ thì quý trọng thân thích. Còn về Phương phu nhân…"

"Nếu bà ta còn biết xấu hổ, sau khi đại tỷ nàng trở về, mặt ngoài tuyệt đối không dám làm càn nữa. Còn ngầm giở trò—" 

Đoạn Uyên nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, "Vậy thì phải xem bản thân đại tỷ nàng thế nào. Đường, rốt cuộc vẫn phải do mình tự đi."

Ta nghe mà không ngừng gật đầu, bỗng dưng cảm thấy người nam nhân da dẻ ngăm ngăm, cứng cỏi lại lạnh lùng trước mắt này, sao mà trông thuận mắt đến thế.

Ta nâng mặt hắn lên, trái một cái phải một cái hôn lên hai má hắn.

"Chiêu này của hầu gia, vừa thanh nhã vừa tàn nhẫn, ta học được rồi."

Kiểu Nguyệt từng nói: Nam nhân thường mang trong xương cốt loại chủ nghĩa anh hùng ‘được cần đến’, lúc này, cứ xem hắn như anh hùng mà cảm kích là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quả nhiên, Đoạn Uyên rất vui, bóp cằm ta, c.ắ.n môi ta: "Cảm kích của nàng chỉ vậy thôi sao?"

Ban đầu ta còn ngơ ngác, rồi lập tức nhắm mắt lại, hiếm khi chủ động một lần.

……

Hôm sau, ta tỉnh lại với cảm giác nhức mỏi toàn thân, lúc ấy, Dung tỷ nhi và Diên tỷ nhi đến thỉnh an, nhân tiện nhắc ta thực hiện lời hứa.

Ta phất tay: "Đêm qua đã nói với hầu gia rồi, hầu gia rất ủng hộ, đã giao phó xuống dưới, các con cứ yên tâm gửi thiếp cho các tiểu thư bằng hữu đi. Những chuyện khác, tự các con lo liệu. Không hiểu gì thì lại đến hỏi ta."

Ta nào có ý tự mình nhúng tay, làm tốt là chuyện đương nhiên

Còn nếu làm hỏng, chính là có tâm tư bất chính.

Chi bằng để các nàng tự mình ra tay, gọi là rèn luyện năng lực giao tiếp cùng năng lực tổ chức.

Thật sự nếu làm hỏng, ta lại ra mặt cứu vãn, còn được tiếng tốt.

Dung tỷ nhi và Diên tỷ nhi mỗi người đều tổ chức được một buổi tụ hội, không rõ là do các nàng có tài tổ chức, hay do người trong hầu phủ quản lý giỏi, mà sự tình được xử lý đâu vào đấy.

Ta cũng giữ lời hứa, chỉ lộ mặt một chút, rồi giao toàn quyền cho các nàng, chỉ sai người đưa hai lần bánh trái theo mùa đến đó.

Rồi không hiểu thế nào, danh tiếng hiền đức của ta liền lan truyền ra ngoài.

Bọn nhỏ cũng nhờ thế mà nở mày nở mặt trước các tiểu thư đồng lứa, không bị đồn đại là ‘bị kế mẫu ngược đãi’, trái lại còn được chăm sóc chu toàn, vừa thể diện vừa tình nghĩa, cũng thêm phần kính trọng ta.

Dung tỷ nhi phối hợp với ta rất vui vẻ, khi thỉnh an rốt cuộc cũng không còn chua ngoa cay độc như trước.

Về phần đại tỷ, kế sách của Đoạn Uyên quả nhiên hữu hiệu.

Trước là thái y đích thân tới phủ, kế đó đại tỷ được mẫu thân đón về nhà mẹ đẻ, rồi ta mang đủ loại t.h.u.ố.c bổ đến thăm ‘Đại tỷ bị nhà chồng hành hạ đến mức uất ức sinh bệnh’, danh tiếng của Phương phu nhân xem như hoàn toàn sụp đổ.

Cuối cùng, sau khi đại tỷ ở nhà mẹ đẻ nửa tháng thong dong, người nhà họ Phương buộc phải tự mình tới đón, còn phải nói đủ lời t.ử tế.

Từ đó về sau, đại tỷ đối với ta cũng khách khí hẳn lên.

9

Những ngày yên ổn qua nhanh như chớp mắt, ta đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.

Tin m.a.n.g t.h.a.i truyền ra ngoài, bổ phẩm cùng mỹ nhân cùng lúc tràn vào Hầu phủ.

Đoạn Uyên chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ phân phó hạ nhân chăm sóc cho tốt, rồi xoay người đi thẳng tới viện của di nương.

Chẳng mấy hôm sau, thư phòng bên ngoài lại thêm một nha hoàn xinh xắn.

Kiểu Nguyệt vừa khuấy cháo yến vừa thì thầm bên tai ta:

"Hầu gia ngại nữ nhân sinh đẻ xong… lỏng lẻo, kém phần thú vị."

Lòng ta chợt thắt lại: "Vậy chẳng phải sinh xong là sẽ thất sủng sao?"

"Nào có ai được vẹn toàn mọi bề?" Nàng đưa bát cháo cho ta, "Có con cái bên mình, dẫu có thất sủng, người vẫn là Hầu phu nhân. Chỉ cần không làm càn, ngày tháng vinh hoa vẫn như cũ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện