Ta liền phụ họa, than thở cảnh sống trong Hầu phủ như đi trên băng mỏng: con riêng con vợ cũ đối phó, đám hạ nhân chỉ chực nhìn sắc mặt, ngày nào cũng thấp thỏm…

Đích mẫu nghe đến đỏ cả mắt, suýt nữa muốn nhét lại ngân phiếu vào tay ta:

“Con giữ mà dùng, lo liệu chốn đó…”

Đại tỷ nhìn ngân phiếu đến sững người.

Tam tỷ thì duỗi tay ra ngay: “Nếu đã là tình cảm tỷ muội, chi bằng giúp tỷ phu mượn làm vốn. Sau này làm nên nghiệp lớn, cũng là hậu thuẫn cho muội.”

Ta nhìn chiếc áo sờn cũ của nàng, chân thành nói:

“Nhưng Hầu gia từng bảo ta rằng, nam nhân một khi phát đạt, việc đầu tiên chính là nạp thiếp. Còn người vợ tào khang vất vả vì hắn… ai còn nhớ đến nữa?”

Cả bàn tiệc bỗng lặng ngắt như tờ.

Sắc mặt các tỷ muội xanh trắng đan xen.

Đích mẫu siết c.h.ặ.t ngân phiếu trong tay, khẽ thở dài một tiếng.

Sau đó, Kiểu Nguyệt ghé tai nói nhỏ: “"Câu cuối cùng của người, không chỉ thấu đáo mà còn tích đức thay người khác đấy ạ."

Ta chỉ xua tay, thấy quá nhiều thói đời nam nhân, không thấu sao được? …

Hôm nay ta đi dự yến tiệc nhà họ Tào.

Đoạn Uyên bảo ta dẫn lũ trẻ từ sáu tuổi trở lên cùng đi.

Trên xe ngựa, sáu đứa nhỏ tròn mắt nhìn nhau.

Ta ho nhẹ một tiếng:

“Ra ngoài phải có phép tắc. Các con cho ta mặt mũi, ta cho các con thể diện.

“Sau này muốn mời bè bạn đến chơi, ta lo liệu chu toàn cho — cần người có người, cần thể diện có thể diện.”

Đứa bé tám tuổi, Diên tỷ nhi, mắt sáng rỡ:

“Thật ạ? Con muốn mời tỷ muội tới chơi!”

“Vậy thì giao dịch thành công. Chỉ cần hôm nay ngoan ngoãn đi theo ta.”

Sáu đứa trẻ, lớn nhất là Dung tỷ nhi, cũng chỉ vừa mười một tuổi.

Nếu dắt chúng ra ngoài mà xảy ra chuyện, ngày lành của ta cũng coi như chấm hết.

Lợi ích trao đổi mới thực tế: các con cho ta mặt mũi, ta cho các con chỗ dựa.

Ngay cả Dung tỷ nhi cũng mím môi:

“Tháng sau ta cũng muốn mời bạn đến nhà tụ họp… người không được cản ta.”

Ta nhìn nàng: “Chỉ cần hôm nay ngươi biết giữ miệng.”

Tại yến tiệc nhà họ Tào, đám trẻ quả nhiên rất nể mặt.

Ai nấy đứng sau ta lễ nghi chu toàn, khiến xung quanh xì xào cảm thán:

“Phu nhân Hầu phủ quả là có bản lĩnh, dạy dỗ kế t.ử kế nữ ngoan ngoãn thế kia!”

Ta nhận lấy tách trà từ tay Dung tỷ nhi, mỉm cười đáp:

“Là gia giáo Hầu phủ nghiêm cẩn, ta cũng chỉ được thơm lây thôi.”

Thật không khéo, được sắp xếp cùng bàn với Phương phu nhân — chính là mẹ chồng của đại tỷ.

Vị phu nhân tứ phẩm này tự cho mình thanh lưu, mắt cũng chẳng buồn liếc ta một cái, chỉ lạnh lùng nói với người bên cạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Có người vì trèo cao mà chẳng tiếc bán rẻ thanh danh gia tộc. Nào giống nhà ta, nghèo thì nghèo thật, nhưng cốt khí vẫn cứng rắn."

Đại tỷ thì bận rộn hết bưng canh lại gắp rau, lau tay bóc tôm, thậm chí còn cúi xuống xỏ giày cho bà ta.

Chung quanh không ít người khen Phương phu nhân “có phúc khí”, đại tỷ nghe thế mà mặt mày rạng rỡ.

Phương phu nhân thì vẫn chưa thấy đủ, cứ mỗi chút lại buông một lời lạnh lùng.

Ta đặt đũa xuống:

"Nhà họ Phương với nhà họ Châu là thông gia, sao nhìn như tỷ tỷ ta làm nha hoàn hầu hạ chủ nhân vậy?"

Phương phu nhân sắc mặt sa sầm: “Ngươi biết gì? Con dâu hầu hạ mẹ chồng là đạo lý *thiên kinh địa nghĩa!”

(*thiên kinh địa nghĩa: Lẽ trời đất, đạo lý hiển nhiên)

“Thật sao?” Ta quay sang nhìn đại tỷ, “Phương phu nhân năm xưa cũng từng hầu hạ mẹ chồng thế này sao? Mấy vị cô nương nhà họ Phương, về nhà chồng cũng một mực quỳ gối bóp chân, cúi mình rót trà sao?”

Cả bàn im lặng.

Một vị cô cô đã xuất giá của nhà họ Phương đang ngồi đối diện, bị ta nói trúng tim đen, vội cúi đầu xuống, không dám lên tiếng.

Ta mỉm cười: “A — thì ra chỉ có đại tỷ của ta là ‘thiên kinh địa nghĩa’.

“Phương phu nhân, cái gọi là quy củ của thanh lưu nhà phu nhân, quả là… đặc biệt."

Phương phu nhân mặt đỏ như gấc, lại không dám cãi.

Đại tỷ quýnh quáng, giọng cao v.út: “Tứ muội, sao muội có thể nói bà ấy như vậy?”

Ta nghiêm giọng: “Đại tỷ, tỷ là con dâu Phương gia, cũng là nữ nhi Châu gia. Hai nhà kết thân là để sánh vai, chứ không phải để tỷ đến làm hạ nhân cho người ta.”

Ta nhìn thẳng Phương phu nhân, dằn từng chữ:

“Nhà họ Phương thiếu nha hoàn sao? Sao lại để chính thất danh chính ngôn thuận như tỷ tỷ ta, trước mặt bao người phải hầu hạ đến mức cúi lưng quỳ gối? Ở bên ngoài còn như thế, trong nhà chẳng biết còn bị giày vò đến mức nào.”

“Phương phu nhân, nhà bà tự xưng là thanh lưu, quy củ dạy con dâu như thế ư?”

Ta âm thầm bấm nhẹ tay Dung tỷ nhi: Tổ tông, đến lượt ngươi rồi đó!

Dung tỷ nhi xưa nay ngạo mạn, nhưng thời điểm mấu chốt lại rất có ích, lập tức tròn mắt kinh hãi:

“Trời ơi, đây là quy củ của thế gia thanh lưu sao? Đáng sợ quá!”

Phương phu nhân tức đến mức ngã ngửa.

Vừa khéo bàn tiệc hôm nay còn có vài vị phu nhân chẳng ưa gì bà ta, thế là nhân cơ hội hợp lực giày vò, lời ra tiếng vào không dứt.

Trên xe về phủ, Kiểu Nguyệt vừa xoa chân cho ta vừa nhịn cười đến run người:

“Hôm nay người mắng bà ta đã tay thật."

Ta nhắm mắt dưỡng thần: “Không lẽ lại trơ mắt nhìn đại tỷ bị giày vò.”

“Nhưng người không sợ đắc tội Phương gia sao?”

“Đắc tội?” Ta mở mắt, “Bà ta dám trước mặt ta khinh rẻ nữ nhi nhà họ Châu, ta còn phải giữ thể diện cho bà ta sao? Huống hồ—”

Ta chỉ ra phía sau, chỗ xe ngựa của đám hài t.ử:

“Hôm nay bọn trẻ phối hợp không tệ, về bẩm báo với hầu gia ta cũng yên tâm rồi.”

Quả nhiên, tối ấy, sau khi nghe kể chuyện, Đoạn Uyên bật cười:

“Nàng đúng là biết mượn lực làm đòn bẩy."

Ta thì ngoan ngoãn bóp vai đ.ấ.m lưng cho hắn, thuận miệng kể luôn cả giao kèo đã định với bọn trẻ.

Hồng Trần Vô Định

Hắn nhướng mày: “Hèn gì hôm nay chúng nó ngoan ngoãn thế, vẫn là phu nhân có bản lĩnh.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện