…
Dung tỷ nhi cuối cùng vẫn không bị đưa đi, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt.
Bị cấm túc, chép kinh, trừ tiền tháng, đám hạ nhân bên người cũng từ ba mươi mấy người bị cắt đến còn lại hai mụ bà thô kệch.
Hồng Trần Vô Định
Kiểu Nguyệt nhận xét một câu: “Vốn đã chẳng có bao nhiêu tình phụ t.ử, lần này thì sạch sành sanh rồi.”
Nàng mỗi ngày đều đúng giờ đến thỉnh an, mặc vải thô, ăn cơm nhạt.
Ta không làm khó, nhưng tuyệt chẳng động lòng, thỉnh an xong thì bảo nàng về, tuyệt chẳng nói thêm một câu dư thừa.
Nàng từng thử tự cứu mình, may túi thơm, vá tất cho Đoạn Uyên, bị hắn thẳng tay ném bỏ.
Giả bệnh kể khổ, lôi cả mẫu thân quá cố ra, hắn mí mắt cũng không buồn nâng.
Cho đến khi thật sự làm mình nhiễm phong hàn, đám hạ nhân hốt hoảng chạy đi báo tin.
Lúc ấy ta đang cùng Đoạn Uyên ngồi một chỗ, nghe tin chỉ bảo đi mời phủ y.
Đoạn Uyên sai thêm người thỉnh thái y, còn mình vẫn không nhúc nhích.
Dung tỷ nhi không chịu uống t.h.u.ố.c, hạ nhân lại tới cầu xin.
Đoạn Uyên đá lật cả đôn gấm, giận dữ quát: “Muốn c.h.ế.t? Cho nó ba thước lụa trắng, tự mình cắt cho sạch sẽ!”
Cả phòng c.h.ế.t lặng.
Lòng ta lạnh toát, là con gái ruột mà hắn có thể lạnh lùng đến vậy.
Nhưng ngoài mặt vẫn phải dịu giọng khuyên:
“Hầu gia bớt giận, đứa nhỏ còn dại, lại mất mẹ từ nhỏ, thiếu tình thương nên hồ đồ nhất thời thôi. Ngài đi xem nó một chút, dù gì cũng là đích nữ của nguyên phối…”
Đoạn Uyên cười nhạt: “Giống hệt như mẫu thân nó, được chiều chuộng chút là trèo lên đầu. Ta mà tới, lại chẳng biết nó sẽ làm loạn tới mức nào."
Ta: “…”
Thôi thì, nếu thật sự để nàng c.h.ế.t bệnh, e là cái tội này ta gánh không nổi.
Chỉ đành c.ắ.n răng mà đi thăm.
Vừa thấy ta vào phòng, ánh mắt nàng thoáng mừng rồi lại đầy ghét bỏ: “Ngươi đến làm gì?”
Ta không giấu giếm: “Hầu gia bảo ta tới.”
Nàng ta không tin, cho đến khi nha hoàn quỳ xuống thuật lại nguyên văn lời Đoạn Uyên.
Sắc mặt nàng thoắt chốc không còn giọt m.á.u, cứ như hồn vía bị hút mất.
Ta cũng chẳng mặn mà gì an ủi: "Chút này đã không chịu nổi rồi à? Thiên hạ này người cha nào mà chẳng như vậy."
Ta nhắc lại lời Kiểu Nguyệt từng nói:
“Nam nhân không chịu đau đớn khi sinh nở, sao hiểu được lòng đau như cắt của mẹ ruột? Ngươi dùng tính mạng uy h.i.ế.p hắn, trong mắt hắn chẳng qua là ngu ngốc. Hắn không đau lòng, thì càng phải sống cho tốt.”
Vừa dứt lời, ta định đi, bỗng thấy Đoạn Uyên đứng nơi cửa.
Ta bỗng thấy chột dạ, tim đập thình thịch, hắn tới từ lúc nào? Ánh mắt hắn sâu xa nhìn ta, không nói gì, bước vào mắng cho Dung tỷ nhi một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, nàng cũng ngoan ngoãn chịu uống t.h.u.ố.c.
Tối đó, Đoạn Uyên lại đặc biệt dày vò ta cực lực, so với thường ngày còn cường liệt hơn.
Sáng hôm sau liền cho người đưa tới một đống châu báu, chắc là phần thưởng cho màn “giảng hòa” tối qua.
Ta lật sổ ghi chép của Kiểu Nguyệt mà cười tươi rói: “Ngươi nói đúng, chân thành quả thật là sát chiêu mạnh nhất.”
Kiểu Nguyệt vỗ n.g.ự.c đắc ý: “Dĩ nhiên rồi! Hầu gia có quyền có thế, mỹ nhân nào chưa gặp qua? Chỉ cần chúng ta không làm loạn, cứ thành thật sống, đảm bảo bình an vô sự."
Buổi chiều, Dung tỷ nhi lại tới thỉnh an.
Ta nhíu mày: “Đang bệnh thì khỏi cần tới.”
Nàng cố chấp nhìn ta, bỗng nói:
“Cha mẹ ta xưa kia cũng từng ân ái, cha còn hứa một đời một kiếp một đôi người. Chỉ tiếc mẫu thân bạc mệnh, sinh đệ đệ xong liền mất. Cha rất nhanh cưới Chu thị, rồi Lý thị… Bọn họ đều là thế thân của mẫu thân. Ngươi cũng vậy.”
“Thế thân thì sao?” Ta thản nhiên đáp, “Hầu gia cần ta trẻ trung, ta cần vinh hoa phú quý, mỗi người có toan tính riêng. Ta được sung sướng, cũng trả giá tương xứng, rất công bằng.”
“Ngược lại là ngươi,” Ta ngẩng đầu nhìn nàng, “ngoài dựa vào chút huyết thống để gây chuyện, ngươi đã từng bỏ ra điều gì? Đường đường đích trưởng nữ, lại học đám thiếp thất đem thân thể ra làm con cờ, mà còn đ.á.n.h cược thua, không thấy mất mặt sao?”
Mặt nàng đỏ bừng vì tức.
“Sau này khỏi cần tới nữa.” Ta hất cằm, “Ngươi ngu ngốc cũng được, nhưng đừng lây sang ta.”
Đối phó với kế nữ đang ở tuổi phản nghịch: Không chủ động, không chịu trách nhiệm, không gánh hậu quả.
Bảo toàn bản thân là thượng sách.
8
Phụ thân ta mừng thọ, ta đến từ sớm.
Ngoài lễ vật trao tay, ta còn kín đáo đưa cho đích mẫu một tờ ngân phiếu nghìn lượng.
“Này là bạc nữ nhi tích góp từ lâu, trong nhà khó khăn, xin mẫu thân cầm lấy dùng, đừng nói cho phụ thân biết.”
Kiểu Nguyệt từng phân tích cho ta nghe: đích mẫu tuy tính tình không tốt, nhưng lòng dạ không xấu, lại mềm lòng, còn biết nhớ ơn.
So với phụ thân ta chỉ biết danh tiếng lợi ích, bà ấy còn có chút tình người.
Thay vì lấy lòng phụ thân, thà lấy lòng đích mẫu còn hơn lấy lòng phụ thân.
Quả nhiên, đích mẫu cầm ngân phiếu mà mắt hoe đỏ, nắm tay ta không ngớt cảm thán:
“Con là đứa biết điều. Khi gả con vào Hầu phủ, lòng ta như có lửa đốt. Nay thấy con sống tốt, ta mới an lòng.”
Một tờ ngân phiếu đưa ra, đích mẫu liền mở lời kể lể.
Nào là đại tỷ sống khó khăn nơi nhà chồng, bị mẹ chồng xem thường vì ta gả cao, ngấm ngầm lập đủ quy củ làm khó.
Nào là tam tỷ tuy lấy được người mình yêu, nhưng lại phải phụng dưỡng mẹ chồng quả phụ, gánh vác nhà cửa, nửa năm quay về nhà mẹ xin của đến năm lần.
Còn nhị tỷ, đích mẫu chẳng thèm nhắc, nhưng ta nhìn tay nàng, chiếc vòng bạc cũ đã chẳng còn, áo quần cũng chỉ toàn đồ xưa cũ.
Nàng bắt gặp ánh mắt ta, liền ưỡn thẳng sống lưng, lạnh lùng nói:
“Nhà họ Lý chúng ta là thế gia thanh lưu, không coi trọng vật chất tầm thường.”
Ta cúi đầu liếc xiêm y mình, vốn là bộ giản dị nhất trong tủ, mà trong mắt mấy vị tỷ tỷ vẫn thấy chướng mắt.
Đại tỷ bảo ta “ra vẻ khoe của”, nhị tỷ châm chọc “phú quý đột ngột”, tam tỷ thì bĩu môi chê “nhìn không lọt mắt".
Dung tỷ nhi cuối cùng vẫn không bị đưa đi, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt.
Bị cấm túc, chép kinh, trừ tiền tháng, đám hạ nhân bên người cũng từ ba mươi mấy người bị cắt đến còn lại hai mụ bà thô kệch.
Hồng Trần Vô Định
Kiểu Nguyệt nhận xét một câu: “Vốn đã chẳng có bao nhiêu tình phụ t.ử, lần này thì sạch sành sanh rồi.”
Nàng mỗi ngày đều đúng giờ đến thỉnh an, mặc vải thô, ăn cơm nhạt.
Ta không làm khó, nhưng tuyệt chẳng động lòng, thỉnh an xong thì bảo nàng về, tuyệt chẳng nói thêm một câu dư thừa.
Nàng từng thử tự cứu mình, may túi thơm, vá tất cho Đoạn Uyên, bị hắn thẳng tay ném bỏ.
Giả bệnh kể khổ, lôi cả mẫu thân quá cố ra, hắn mí mắt cũng không buồn nâng.
Cho đến khi thật sự làm mình nhiễm phong hàn, đám hạ nhân hốt hoảng chạy đi báo tin.
Lúc ấy ta đang cùng Đoạn Uyên ngồi một chỗ, nghe tin chỉ bảo đi mời phủ y.
Đoạn Uyên sai thêm người thỉnh thái y, còn mình vẫn không nhúc nhích.
Dung tỷ nhi không chịu uống t.h.u.ố.c, hạ nhân lại tới cầu xin.
Đoạn Uyên đá lật cả đôn gấm, giận dữ quát: “Muốn c.h.ế.t? Cho nó ba thước lụa trắng, tự mình cắt cho sạch sẽ!”
Cả phòng c.h.ế.t lặng.
Lòng ta lạnh toát, là con gái ruột mà hắn có thể lạnh lùng đến vậy.
Nhưng ngoài mặt vẫn phải dịu giọng khuyên:
“Hầu gia bớt giận, đứa nhỏ còn dại, lại mất mẹ từ nhỏ, thiếu tình thương nên hồ đồ nhất thời thôi. Ngài đi xem nó một chút, dù gì cũng là đích nữ của nguyên phối…”
Đoạn Uyên cười nhạt: “Giống hệt như mẫu thân nó, được chiều chuộng chút là trèo lên đầu. Ta mà tới, lại chẳng biết nó sẽ làm loạn tới mức nào."
Ta: “…”
Thôi thì, nếu thật sự để nàng c.h.ế.t bệnh, e là cái tội này ta gánh không nổi.
Chỉ đành c.ắ.n răng mà đi thăm.
Vừa thấy ta vào phòng, ánh mắt nàng thoáng mừng rồi lại đầy ghét bỏ: “Ngươi đến làm gì?”
Ta không giấu giếm: “Hầu gia bảo ta tới.”
Nàng ta không tin, cho đến khi nha hoàn quỳ xuống thuật lại nguyên văn lời Đoạn Uyên.
Sắc mặt nàng thoắt chốc không còn giọt m.á.u, cứ như hồn vía bị hút mất.
Ta cũng chẳng mặn mà gì an ủi: "Chút này đã không chịu nổi rồi à? Thiên hạ này người cha nào mà chẳng như vậy."
Ta nhắc lại lời Kiểu Nguyệt từng nói:
“Nam nhân không chịu đau đớn khi sinh nở, sao hiểu được lòng đau như cắt của mẹ ruột? Ngươi dùng tính mạng uy h.i.ế.p hắn, trong mắt hắn chẳng qua là ngu ngốc. Hắn không đau lòng, thì càng phải sống cho tốt.”
Vừa dứt lời, ta định đi, bỗng thấy Đoạn Uyên đứng nơi cửa.
Ta bỗng thấy chột dạ, tim đập thình thịch, hắn tới từ lúc nào? Ánh mắt hắn sâu xa nhìn ta, không nói gì, bước vào mắng cho Dung tỷ nhi một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, nàng cũng ngoan ngoãn chịu uống t.h.u.ố.c.
Tối đó, Đoạn Uyên lại đặc biệt dày vò ta cực lực, so với thường ngày còn cường liệt hơn.
Sáng hôm sau liền cho người đưa tới một đống châu báu, chắc là phần thưởng cho màn “giảng hòa” tối qua.
Ta lật sổ ghi chép của Kiểu Nguyệt mà cười tươi rói: “Ngươi nói đúng, chân thành quả thật là sát chiêu mạnh nhất.”
Kiểu Nguyệt vỗ n.g.ự.c đắc ý: “Dĩ nhiên rồi! Hầu gia có quyền có thế, mỹ nhân nào chưa gặp qua? Chỉ cần chúng ta không làm loạn, cứ thành thật sống, đảm bảo bình an vô sự."
Buổi chiều, Dung tỷ nhi lại tới thỉnh an.
Ta nhíu mày: “Đang bệnh thì khỏi cần tới.”
Nàng cố chấp nhìn ta, bỗng nói:
“Cha mẹ ta xưa kia cũng từng ân ái, cha còn hứa một đời một kiếp một đôi người. Chỉ tiếc mẫu thân bạc mệnh, sinh đệ đệ xong liền mất. Cha rất nhanh cưới Chu thị, rồi Lý thị… Bọn họ đều là thế thân của mẫu thân. Ngươi cũng vậy.”
“Thế thân thì sao?” Ta thản nhiên đáp, “Hầu gia cần ta trẻ trung, ta cần vinh hoa phú quý, mỗi người có toan tính riêng. Ta được sung sướng, cũng trả giá tương xứng, rất công bằng.”
“Ngược lại là ngươi,” Ta ngẩng đầu nhìn nàng, “ngoài dựa vào chút huyết thống để gây chuyện, ngươi đã từng bỏ ra điều gì? Đường đường đích trưởng nữ, lại học đám thiếp thất đem thân thể ra làm con cờ, mà còn đ.á.n.h cược thua, không thấy mất mặt sao?”
Mặt nàng đỏ bừng vì tức.
“Sau này khỏi cần tới nữa.” Ta hất cằm, “Ngươi ngu ngốc cũng được, nhưng đừng lây sang ta.”
Đối phó với kế nữ đang ở tuổi phản nghịch: Không chủ động, không chịu trách nhiệm, không gánh hậu quả.
Bảo toàn bản thân là thượng sách.
8
Phụ thân ta mừng thọ, ta đến từ sớm.
Ngoài lễ vật trao tay, ta còn kín đáo đưa cho đích mẫu một tờ ngân phiếu nghìn lượng.
“Này là bạc nữ nhi tích góp từ lâu, trong nhà khó khăn, xin mẫu thân cầm lấy dùng, đừng nói cho phụ thân biết.”
Kiểu Nguyệt từng phân tích cho ta nghe: đích mẫu tuy tính tình không tốt, nhưng lòng dạ không xấu, lại mềm lòng, còn biết nhớ ơn.
So với phụ thân ta chỉ biết danh tiếng lợi ích, bà ấy còn có chút tình người.
Thay vì lấy lòng phụ thân, thà lấy lòng đích mẫu còn hơn lấy lòng phụ thân.
Quả nhiên, đích mẫu cầm ngân phiếu mà mắt hoe đỏ, nắm tay ta không ngớt cảm thán:
“Con là đứa biết điều. Khi gả con vào Hầu phủ, lòng ta như có lửa đốt. Nay thấy con sống tốt, ta mới an lòng.”
Một tờ ngân phiếu đưa ra, đích mẫu liền mở lời kể lể.
Nào là đại tỷ sống khó khăn nơi nhà chồng, bị mẹ chồng xem thường vì ta gả cao, ngấm ngầm lập đủ quy củ làm khó.
Nào là tam tỷ tuy lấy được người mình yêu, nhưng lại phải phụng dưỡng mẹ chồng quả phụ, gánh vác nhà cửa, nửa năm quay về nhà mẹ xin của đến năm lần.
Còn nhị tỷ, đích mẫu chẳng thèm nhắc, nhưng ta nhìn tay nàng, chiếc vòng bạc cũ đã chẳng còn, áo quần cũng chỉ toàn đồ xưa cũ.
Nàng bắt gặp ánh mắt ta, liền ưỡn thẳng sống lưng, lạnh lùng nói:
“Nhà họ Lý chúng ta là thế gia thanh lưu, không coi trọng vật chất tầm thường.”
Ta cúi đầu liếc xiêm y mình, vốn là bộ giản dị nhất trong tủ, mà trong mắt mấy vị tỷ tỷ vẫn thấy chướng mắt.
Đại tỷ bảo ta “ra vẻ khoe của”, nhị tỷ châm chọc “phú quý đột ngột”, tam tỷ thì bĩu môi chê “nhìn không lọt mắt".
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









