Người phủ Định Viễn sắc mặt đều biến đổi.

Ta cười nhẹ: “Về cái gọi là ‘thế thân’…

“Một khi các vị đã nhắc đến, vậy hôm nay ta xin nói rõ: ta chính là ta, chẳng phải cái bóng của bất cứ ai. Hầu gia muốn cưới, ta đồng ý gả. Chuyện vợ chồng nhà ta, chẳng tới lượt người ngoài chỉ trỏ bàn ra tán vào.”

“Miệng lưỡi sắc bén lắm!” Định Viễn hầu phu nhân tức giận, gậy gõ mạnh xuống đất, “Ngươi—”

Ta thuận tay cầm chén trà, không kịp báo trước ném xuống sát chân bà ta.

Hai bà cháu giật b.ắ.n người, co rúm lại trên ghế t.ử đàn, không dám nhúc nhích.

“Đại tiểu thư đã không coi ta ra gì, nghĩ chắc cũng chẳng muốn nhận ta làm mẫu thân. Vậy thì thôi, ngươi cứ theo bà ngoại mà sống đi.”

Dung tỷ nhi dựa vào nhà mẹ đẻ mà vênh váo, cất giọng chua ngoa:

“Ta là đích trưởng nữ Hầu phủ, nếu có người phải đi, thì người đó chính là ngươi!”

“Vô lễ!” Giọng của Đoạn Uyên vang lên đột ngột từ cửa.

Không biết từ lúc nào hắn đã đứng đó, triều phục còn chưa thay, ánh mắt quét qua sảnh đường, khí thế mọi người liền xẹp xuống phân nửa.

Hắn bước tới, ngồi vào chỗ bên cạnh ta.

“Dung tỷ nhi bất kính với mẫu thân, miệng lưỡi phỉ báng, phạt quỳ từ đường.”

Giọng hắn không mảy may gợn sóng:

“Nếu nhạc mẫu thấy ta dạy con không thỏa, cứ đưa nó về phủ Định Viễn, để quý phủ giáo dưỡng thay ta.”

Cả đại sảnh lặng như tờ.

Sắc mặt Dung tỷ nhi trắng bệch.

Định Viễn hầu phu nhân run rẩy đứng dậy: “Đoạn hầu, ngươi có ý gì đây…”

“Chính là ý đó.” Đoạn Uyên vẫn nhàn nhạt như đang nói việc công, “Ta lấy vợ, không đến lượt người khác chĩa mũi mắng c.h.ử.i. Tiễn khách.”

Hồng Trần Vô Định

Chờ đến lúc đám người rút sạch, ta vẫn đứng ngây ra.

Đoạn Uyên gỡ tay ta ra khỏi váy, thấy trong lòng bàn tay toàn dấu móng tay in lõm.

Hắn khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Bình thường không phải nhịn giỏi lắm sao? Nay lại dám hung dữ thế?”

Ta nghẹn nửa buổi, mới nhỏ giọng nói: “...Họ mắng khó nghe quá.”

Hắn bỗng bật cười, giơ tay b.úng nhẹ lên trán ta: “Được, biết phản kích rồi, cũng coi như ta không uổng công thương nàng.”

Tối đó, Kiểu Nguyệt vừa bôi t.h.u.ố.c cho tay ta, vừa lẩm bẩm: “Lúc nên cứng rắn thì phải cứng rắn. Không thì người ta cứ tưởng phu nhân dễ bị bắt nạt.”

Ta hết sức tán đồng.

Bình thường có thể nằm yên, nhưng chạm đến giới hạn, thì phải bật dậy cho người ta biết mình không dễ ức h.i.ế.p.



Về phần Dung tỷ nhi, Đoạn Uyên không đ.á.n.h cũng không mắng, chỉ nói mấy câu:

“Ngươi oán hận Chu thị, Lý thị, cũng có thể hiểu. Nhưng từ lúc Châu thị vào phủ, nàng đã từng làm khó dễ ngươi khi nào chưa?”

Dung tỷ nhi ngẩng cổ, giọng vẫn ngang ngạnh:

“Ta chính là nhìn nàng ta không vừa mắt! Chỉ là thứ nữ của quan ngũ phẩm, dựa vào đâu mà trèo lên đầu ta!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đoạn Uyên bật cười:

“Ngươi khinh thường thứ nữ nhà quan ngũ phẩm, nhưng lại chẳng đấu nổi thiên kim của quan tam phẩm, ngược lại còn bị người ta dắt mũi. Đường đường là thiên kim Hầu phủ, mà chỉ biết bắt nạt kẻ yếu hơn mình?”

Dung tỷ nhi nghẹn họng.

“Biết sợ kẻ mạnh, bắt nạt kẻ yếu thì thôi đi, đằng này còn ngu ngốc.” Giọng Đoạn Uyên lạnh hẳn xuống, “Tính tình như vậy, đừng mơ mộng được gả cao.”

Dứt lời, hắn lập tức xử lý nha hoàn thân cận bên cạnh nàng ta, bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Những kẻ còn lại không chịu nổi tra khảo, rốt cuộc khai ra là do nhũ mẫu giật dây, vì lo tân phu nhân được sủng, sẽ hà khắc với Dung tỷ nhi, nên xúi giục nàng “ra tay trước”.

Nhũ mẫu kia còn dám ngẩng đầu cãi:

“Nô tỳ là người phủ Định Viễn hầu, Hầu gia không được động đến!”

Đoạn Uyên cười lạnh, sai người trực tiếp gói cả Dung tỷ nhi lẫn nhũ mẫu, đưa về thẳng phủ Định Viễn.

Không quá hai ngày, phủ Định Viễn lại rồng rắn đưa người trả về, còn tại chỗ đ.á.n.h c.h.ế.t nhũ mẫu, rồi đích thân đến phủ nhận lỗi.

“Đều do tiện tỳ kia giở trò lừa gạt, khiến bọn ta lầm tưởng phu nhân giống như hai vị trước, âm thầm ngược đãi Dung tỷ nhi.”

Định Viễn hầu phu nhân nắm tay ta, giọng vô cùng chân thành:

“Về sau Dung tỷ nhi xin phó thác cho phu nhân dạy bảo, nếu không nghe lời, muốn đ.á.n.h muốn phạt thế nào cũng được, tuyệt chẳng oán than nửa câu.”

Ta rút tay về, mỉm cười: “Đại tiểu thư không phải con ruột của ta. Việc nàng ở hay đi, nên do Hầu gia định đoạt.”

Ta tới đây là để hưởng phúc, không phải để làm mẹ thiên hạ.

Muốn ta nuôi dạy con người khác? Còn phải thêm bạc mới tính.

Định Viễn hầu phu nhân lại vội vã nói lời hay:

“Kế mẫu cũng là mẫu thân, hài t.ử gọi người một tiếng mẹ, chẳng lẽ phu nhân lại mặc kệ không quản?”

Ta thong thả đáp: “Ta gả vào Hầu phủ, là vì vinh hoa phú quý, là vì gấm vóc ngọc thực. Phận ta tài học hèn mọn, lấy đâu ra tư cách dạy bảo đại tiểu thư? Ta không mong nàng kính trọng, chỉ cần nước giếng không phạm nước sông là đủ.”

Trong phòng lặng như tờ.

Ai cũng biết ta xuất thân thấp hèn.

Giới thế gia thì cười nhạo ta trèo cao, bên quan văn thanh lưu lại chế giễu ta ham mê giàu sang.

Ta như chuột trong ống gió, bị ghét cả hai đầu.

Thế nhưng sau đó Kiểu Nguyệt lại cười: “Người ta nói đúng rồi đấy, mình nhận luôn cho rồi.”

Nàng vừa chải tóc cho ta, giọng nhẹ như mây:

“Đã đi theo con đường ‘bình hoa trang trí’, thì cứ dứt khoát viết luôn ba chữ ‘ta tham tiền’ lên mặt. Như thế, ngược lại không ai bắt bẻ được.”

Quả nhiên, một đám người phủ Định Viễn bị chặn họng đến á khẩu không trả lời nổi, đành uất ức bỏ đi.

Tối hôm ấy, Đoạn Uyên trở về: “Nàng cũng thật thẳng thắn.”

Hắn b.úng nhẹ tai ta: “Cũng tốt, ta lại thích nàng ở điểm đó.”

Quả nhiên nghe lời Kiểu Nguyệt là đúng.

Lời ra tiếng vào? Mặc họ nói.

Lợi ích về tay mới là thật.

Đối với một người vừa khôn khéo, lại thích khống chế mọi thứ như Đoạn Uyên, thì một người bên gối thành thật vô tư lại vừa vặn hợp khẩu vị của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện