“Đương nhiên là thật. Thiếp được gả cho Hầu gia, là phúc khí mấy kiếp tu được, chỉ cầu Hầu gia đối tốt với thiếp, cho thiếp chút thể diện nên có. Những thứ khác, cần gì phải cưỡng cầu? Đạo lý ‘tham nhiều thì không tiêu nổi’, thiếp cũng hiểu được.”

Hắn vẫn nhìn ta, giọng khó dò: “Dung tỷ nhi từ trước đến nay vô lễ với nàng, nàng thật sự không để bụng sao?”

Người này, đúng là đa nghi đến kỳ quặc.

Ta làm bộ bực mình:

“Thiếp có phải vàng bạc châu báu gì đâu, Dung tỷ nhi không thích thiếp cũng là chuyện thường. Thiếp đâu sinh ra nuôi lớn nàng, nàng ghét là phải. Thiếp làm trưởng bối, nào lẽ còn đi so đo với vãn bối sao?”

“Huống chi, nàng là đích trưởng nữ của Hầu gia, tính tình sắc sảo chút, sau này gả ra ngoài cũng không dễ bị ức h.i.ế.p, Hầu gia còn lo lắng gì? “Nếu Hầu gia thấy thiếp uất ức, vậy càng phải đối tốt với thiếp mới đúng chứ.” Ta nói đoạn, tựa sát vào lòng hắn.

Đoạn Uyên tặng cho ta không ít vàng bạc, hũ đậu phộng vàng, thúng bạc viên, đầy ắp cả rương.

Kiểu Nguyệt ôm lấy đám kim ngân ấy mà còn vui hơn cả ta:

“Chừng này tiền, sau này chúng ta chu du khắp thiên hạ cũng vẫn dư dả!”

Ta lại hỏi nàng: “Còn ngươi, sau này tính sao?”

Nàng đáp không chút do dự: “Tất nhiên là theo người rồi. Lựa chọn quan trọng hơn cố gắng mà.”

Ta trêu: “Ngươi không sợ một ngày nào đó ta thất sủng, không che chở nổi cho ngươi sao?”

Sắc suy thì tình cạn, đạo lý đơn giản đó, ta còn rõ hơn ai hết.

Kiểu Nguyệt khuyên ta sinh một đứa con, dẫu trai hay gái, có con bên người, sau này nếu thật sự có ngày thất sủng, cũng còn có chút chỗ dựa.

Ta khẽ đặt tay lên bụng, không nói gì.

Kiểu Nguyệt lại khuyên ta hoà hảo với đám con cái trong phủ, để mai sau nếu xảy ra chuyện còn có người đỡ đần, đỡ rơi vào cảnh khó xử.

Nói thật, đám con cái của Đoạn Uyên nhiều là thế, nhưng chẳng đứa nào hắn thương thật lòng.

Ngay cả trưởng nữ đích xuất, cũng chỉ là đối đãi nhàn nhạt.

Dùng con cái để trói buộc nam nhân, e là không ăn thua.

Huống hồ, với một người đàn ông chẳng bao giờ thiếu nữ nhân sinh con như hắn.

Còn chuyện lấy lòng đám con riêng, ta lại thấy chẳng cần thiết.

Trong nhà quyền quý, đến cả ruột thịt còn có thể trở mặt vì lợi ích, huống chi là kế t.ử kế nữ? Ta chẳng đi chịu cái oán ấy làm gì, tránh xa cho đỡ phiền.

Kiểu Nguyệt nghĩ tới nghĩ lui, cũng chẳng nghĩ ra cách nào hay hơn.

Cuối cùng, lại đến lượt ta an ủi nàng: “Đi, kiểm tra giùm ta, giờ ta có bao nhiêu tài sản rồi.”

Đôi mắt nàng lập tức sáng lên, nỗi lo lập tức tiêu tan.

“Nếu thật có ngày đó, chúng ta cũng chẳng đến nỗi c.h.ế.t đói.”

Nàng hí hửng lôi ra một đống địa khế, điền trang:

“Đã nhờ người làm thủ tục xong cả rồi. Ngoại ô phía Thông Châu, mua được hai trăm mẫu ruộng tốt, ba trăm mẫu đất rừng. Còn có một trang viện hai dãy.”

“Thêm vào đó, trong thành Thông Châu, ta cũng mua một tiểu viện hai dãy, thuê hai người gác cổng rồi.”

Ta nhìn đống giấy tờ với lòng vui như tết, lại sai nàng cất kỹ.

Sau đó hỏi đến chuyện chung thân đại sự của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hồi nàng theo ta gả vào Hầu phủ, ta đã trả thân phận nô tỳ cho nàng, còn đăng ký với quan phủ, hiện giờ Kiểu Nguyệt đã là lương dân.

Nàng hoàn toàn có quyền tự do lấy chồng.

Thế nhưng nàng lại nói: “Không gả. Gả chồng có gì hay? Bây giờ ta có bạc, một mình xài, cả nhà khỏi lo. Gả đi rồi, bạc cũng là của nhà chồng, chẳng dại gì mà đem cho người ta.”

Nàng một lòng theo ta đến cùng.

Ta chợt cảm thấy thương nàng, rồi đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, liền nói:

“Hay là, ta nâng ngươi làm di nương nhé? Như vậy ta và ngươi vĩnh viễn không phải chia xa.”

Kiểu Nguyệt lập tức phun cả ngụm trà ra.

“Thôi thôi, tấm lòng thì ta xin nhận, chứ làm di nương thì miễn đi. Ta chẳng có hứng thú đâu.”

Ta thở dài, đành nói:

“Thôi được, ngươi sau này nếu ưng ý ai, cứ nói với ta. Ta nhất định gả ngươi thật thể diện, thật rực rỡ.”

Nàng liếc ta một cái: “Người lo cho bản thân mình trước đi đã.”

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm reup)

7

Quả nhiên là “người không lo xa, ắt sẽ gặp rắc rối ngay trước mắt”.

Dung tỷ nhi bị Hầu gia cấm túc, đ.á.n.h cả lòng bàn tay, vẫn không cam tâm, liền sai người đến phủ Định Viễn cáo trạng.

Phủ Định Viễn tới còn nhanh hơn ta dự liệu.

Một đoàn người đông nghịt, Định Viễn hầu phu nhân chống gậy đầu rồng mà đến, Dung tỷ nhi sà vào lòng bà ta, nâng đôi tay đỏ ửng mà sụt sịt khóc nức nở.

Cả một phòng người nhìn ta, ánh mắt sắc như d.a.o.

“Chỉ là thứ nữ xuất thân thấp kém, nhờ chút nhan sắc mà dám ức h.i.ế.p đích trưởng nữ của nguyên phối?”

Định Viễn hầu phu nhân mở miệng đã rót đầy độc ý.

Bên cạnh bà ta, một vị thiếu phu nhân trẻ tuổi cười khẩy tiếp lời:

Hồng Trần Vô Định

“Chim sẻ leo lên cành cao, liền tưởng mình thành phượng hoàng sao? Dung tỷ nhi là m.á.u thịt rứt ra từ thân thể muội muội ta!”

Ta nhấc mí, nhàn nhạt hỏi: “Nói xong chưa?”

Giọng không lớn, nhưng cả sảnh đường chợt im bặt.

Kiểu Nguyệt ở phía sau nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay ta.

Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào Định Viễn hầu phu nhân:

“Phu nhân đau lòng vì cháu gái, đó là lẽ thường. Nhưng có mấy lời, ta cũng xin nói cho rõ.”

Ta quay sang Dung tỷ nhi:

“Ngươi nói ta ngược đãi ngươi. Vậy nói nghe xem, ta đã từng mắng c.h.ử.i ngươi chưa? Có cắt tiền tháng của ngươi không? Có bạc đãi đồ ăn y phục? Hay là cấm cản ngươi qua lại nhà ngoại?”

Dung tỷ nhi nghẹn họng.

“Suốt nửa năm nay, ta đã từng lập quy củ cho ngươi chưa? Ngươi thân làm kế nữ, từng có lần nào chào hỏi mẫu thân danh chính ngôn thuận chưa?”

“Hầu gia trách phạt ngươi, là vì ngươi bất kính với chính thê, lời lẽ phỉ báng. Nếu ngươi thấy hình phạt quá nặng, ta cũng không ngại mời vài vị phu nhân quen biết tới bình luận, xem có thiên kim nhà ai mắng đệ đệ mình là nghiệt chủng, gọi mẹ kế là ‘thế thân’?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện