5
Sổ sách quản gia bày đầy trên bàn, Kiểu Nguyệt ngồi đối chiếu suốt ba ngày, cuối cùng hậm hực khép lại.
“Tiểu thư… à không, phu nhân, đống sổ sách này sạch sẽ đến kỳ lạ.” Nàng hạ giọng, “Nói đơn cử như món than tơ vàng kia, giá ngoài chợ cao gấp đôi giá Hầu phủ nhập vào. Bảo không có chút dầu mỡ thì quỷ mới tin. Nhưng người ta lấy được giá ấy, ấy là bản lĩnh.”
Ta cũng nhìn ra, đám quản sự của Hầu phủ, ai nấy đều là lão luyện tinh minh.
Việc làm đâu ra đấy, sổ sách rõ ràng, đối với một vị chính thê không hỏi việc như ta, cũng cực kỳ cung kính, lễ độ, không để ta bắt được lỗi nào.
Quan sát nửa tháng, trong lòng ta cũng dần yên tâm.
Chi tiêu hậu viện Hầu phủ đều do ngoại viện trực tiếp cấp phát.
Viện của ta có hơn bốn mươi người hầu hạ, ăn mặc tiêu dùng đều được bao trọn, mỗi tháng còn được cấp riêng một ngàn lượng bạc lẻ.
Lần đầu thấy cả khối bạc trắng được khiêng vào, ta và Kiểu Nguyệt đều c.h.ế.t lặng.
“Phu nhân, đây chỉ là… bạc tiêu vặt thôi sao?” Giọng nàng lơ lửng như hồn chưa nhập xác.
Ta cầm một thỏi bạc lên, nặng trịch.
Nhớ hồi còn là thứ nữ, mỗi tháng chỉ được một lượng bạc, còn phải chắt chiu tính toán để nuôi đám nha hoàn.
Còn bây giờ…
“Giá trị của câu ‘lựa chọn quan trọng hơn cố gắng’,” Kiểu Nguyệt thì thầm, "càng ngày càng có giá trị đó."
Ta nhặt một thỏi bạc năm mươi lượng, đưa nàng: “Thưởng cho ngươi.”
Nên thưởng thì thưởng, lợi ích cùng hưởng mới bền vững.
Nàng nhận lấy không chút khách khí, nhét ngay vào lòng, cười đến nheo cả mắt:
“Ha ha, theo phu nhân ăn no ba bữa, thêm sáu bữa phụ!”
Ta cũng cười, chọc nhẹ trán nàng: “Cũng nhờ ngươi là quân sư đầu ch.ó chỉ đường giỏi.”
Hồng Trần Vô Định
“Cũng phải nhờ chủ t.ử chịu nghe lời nữa chứ.”
Nàng rót trà cho ta, giọng nghiêm túc, “Người mà không chịu nghe, ta có thông minh đến mấy cũng bó tay.”
Ta nhìn ánh bạc lấp lánh trên bàn, thầm gật đầu.
Gặp đúng người là quan trọng, nhưng biết nghe lời khuyên, mới là phẩm chất hiếm có nhất.
6
Ngày tháng trôi qua yên ổn, Đoạn Uyên đối với thân thể trẻ trung của ta xem ra rất hài lòng.
Tiền tiêu vặt dư dả, trâm vòng đeo mãi không hết, tiệc tùng trong ngoài, ai ai cũng cung kính, ai bảo hắn là người được hoàng thượng ưu ái nhất? Thỉnh thoảng, hắn cũng để ta dẫn Đoạn Dung cùng đến dự yến tiệc.
Con bé này mũi hếch tận trời, mở miệng là “ngươi chẳng qua chỉ là thế thân của mẫu thân ta”.
Ta chẳng buồn đáp.
Thế thân thì sao? Gấm vóc ngọc thực kia chẳng thơm chắc?
Cho đến một hôm dự yến tiệc ở phủ Định Viễn hầu, Đoạn Dung về nhà ngoại, cái dáng kiêu ngạo kia càng khó che giấu.
Dù Định Viễn hầu phu nhân quở trách nàng khá nặng, nhưng khinh bỉ trong mắt vẫn chẳng giấu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối năm tế tổ, ta để ý trong từ đường chỉ có hai tấm bài vị: nguyên phối Lăng thị, kế thất Chu thị.
"Chẳng phải còn một vị họ Lý nữa sao?" Ta nhịn không được hỏi.
Đoạn Uyên đáp thờ ơ, như nói chuyện gió mưa:
“Tính tình ghen tuông, chẳng ra thể thống gì, đã bị ta hưu. Dù c.h.ế.t cũng không được nhập tổ nhà họ Đoạn.”
Đoạn Dung lập tức nghiến răng tiếp lời: “Chính ả ta hại c.h.ế.t đệ đệ ta! Đáng đời!”
Dứt câu, ánh mắt nàng ta như d.a.o, hung hăng trừng đứa bé hơn hai tuổi đang đứng bên, chính là con của Lý thị.
Nhũ mẫu sợ đến vội cúi đầu nhận lỗi: “Đại tiểu thư, oán người chớ liên lụy tới trẻ nhỏ..."
“Loại nghiệt chủng đó, ai thèm—”
“Đại tiểu thư.” Ta cắt ngang, giọng không lớn, “Lý thị có sai, nhưng người đã mất, nợ cũng nên xóa. Nếu ngươi không thích đứa nhỏ, tránh xa là được.”
Đoạn Dung cười lạnh: “Giả vờ nhân từ gì chứ? Ngươi chẳng qua là thế thân của mẫu thân ta, lấy đâu ra mặt mũi làm bộ làm tịch?”
“Thế thân?” Ta nhìn nàng ta, “Ai dạy ngươi nói vậy? Hầu gia cưới ta, vì ta xứng đáng. Ta là ta, chẳng phải là cái bóng của ai.”
“Ta là chính thê danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, cũng là mẫu thân danh nghĩa của ngươi. Ngươi vô lễ vô phép như vậy, là học quy củ ở đâu ra?”
Nàng ta sững lại, e là chưa từng nghĩ “thế thân” lại dám phản kích.
Đoạn Uyên vẫn im lặng từ nãy, giờ mới nhàn nhạt lên tiếng: “Dung tỷ nhi, xin lỗi mẫu thân ngươi đi.”
Đoạn Dung trừng to mắt, vẻ không thể tin nổi.
Ta cúi đầu chỉnh tay áo, Kiểu Nguyệt nói đúng, vô d.ụ.c ắt phải cứng rắn.
Ta vốn chẳng cần gì từ nàng ta, thì có lý gì phải nín nhịn?
Tối về, Kiểu Nguyệt vừa tháo trâm cho ta vừa lầm bầm:
“Người nên làm thế từ lâu rồi ấy chứ. Thế thân? Hừ, mấy người đó biết gì đâu, chúng ta nhắm tới chính là cái thực, ai cần thứ tình cảm phù phiếm kia.”
Ta soi gương, khẽ chạm vào gò má mình.
— Phải, ta là chính ta.
Cuộc sống làm Hầu phu nhân này, ta sống rất ổn.
Ai cũng đừng hòng làm khó được ta.
…
Đoạn Uyên mang theo một thân nồng nặc mùi rượu trở về.
Ta đích thân bưng canh giải rượu tới, lại giúp hắn cởi áo tháo đai, hầu hạ hắn tắm rửa thay y phục.
Chờ mọi thứ đâu vào đấy, hắn mới lên tiếng:
“Về chuyện Dung tỷ nhi, ta đã phạt nó rồi, tiếp tục cấm túc thêm một tháng nữa. Đợi hết thời hạn, ta sẽ để nó tới dập đầu nhận tội trước mặt nàng.”
Ta hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Hầu gia không cần như vậy đâu, Dung tỷ nhi dù có chút kiêu ngạo, nhưng từ nhỏ đã không có mẹ, thực ra cũng đáng thương. Nàng là trưởng nữ của Hầu gia, lại là tỷ tỷ của Thần ca nhi cùng mẹ sinh ra. Trong phủ, ngoài ta là kế mẫu, còn một đám di nương thiếp thất, nếu nàng không mạnh mẽ, chỉ e sớm đã bị bắt nạt rồi.”
“Thiếp thấy, chỉ cần răn đe đôi chút là đủ. Dù gì cũng là trưởng nữ đích xuất, là con của nguyên phối, nên giữ thể diện cho nàng."
Đoạn Uyên nhìn ta chăm chú, nâng cằm ta lên, ép ta đối diện với ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn.
“Đây là lời thật lòng của nàng sao?”
Ta bình thản nhìn thẳng hắn, gật đầu:
Sổ sách quản gia bày đầy trên bàn, Kiểu Nguyệt ngồi đối chiếu suốt ba ngày, cuối cùng hậm hực khép lại.
“Tiểu thư… à không, phu nhân, đống sổ sách này sạch sẽ đến kỳ lạ.” Nàng hạ giọng, “Nói đơn cử như món than tơ vàng kia, giá ngoài chợ cao gấp đôi giá Hầu phủ nhập vào. Bảo không có chút dầu mỡ thì quỷ mới tin. Nhưng người ta lấy được giá ấy, ấy là bản lĩnh.”
Ta cũng nhìn ra, đám quản sự của Hầu phủ, ai nấy đều là lão luyện tinh minh.
Việc làm đâu ra đấy, sổ sách rõ ràng, đối với một vị chính thê không hỏi việc như ta, cũng cực kỳ cung kính, lễ độ, không để ta bắt được lỗi nào.
Quan sát nửa tháng, trong lòng ta cũng dần yên tâm.
Chi tiêu hậu viện Hầu phủ đều do ngoại viện trực tiếp cấp phát.
Viện của ta có hơn bốn mươi người hầu hạ, ăn mặc tiêu dùng đều được bao trọn, mỗi tháng còn được cấp riêng một ngàn lượng bạc lẻ.
Lần đầu thấy cả khối bạc trắng được khiêng vào, ta và Kiểu Nguyệt đều c.h.ế.t lặng.
“Phu nhân, đây chỉ là… bạc tiêu vặt thôi sao?” Giọng nàng lơ lửng như hồn chưa nhập xác.
Ta cầm một thỏi bạc lên, nặng trịch.
Nhớ hồi còn là thứ nữ, mỗi tháng chỉ được một lượng bạc, còn phải chắt chiu tính toán để nuôi đám nha hoàn.
Còn bây giờ…
“Giá trị của câu ‘lựa chọn quan trọng hơn cố gắng’,” Kiểu Nguyệt thì thầm, "càng ngày càng có giá trị đó."
Ta nhặt một thỏi bạc năm mươi lượng, đưa nàng: “Thưởng cho ngươi.”
Nên thưởng thì thưởng, lợi ích cùng hưởng mới bền vững.
Nàng nhận lấy không chút khách khí, nhét ngay vào lòng, cười đến nheo cả mắt:
“Ha ha, theo phu nhân ăn no ba bữa, thêm sáu bữa phụ!”
Ta cũng cười, chọc nhẹ trán nàng: “Cũng nhờ ngươi là quân sư đầu ch.ó chỉ đường giỏi.”
Hồng Trần Vô Định
“Cũng phải nhờ chủ t.ử chịu nghe lời nữa chứ.”
Nàng rót trà cho ta, giọng nghiêm túc, “Người mà không chịu nghe, ta có thông minh đến mấy cũng bó tay.”
Ta nhìn ánh bạc lấp lánh trên bàn, thầm gật đầu.
Gặp đúng người là quan trọng, nhưng biết nghe lời khuyên, mới là phẩm chất hiếm có nhất.
6
Ngày tháng trôi qua yên ổn, Đoạn Uyên đối với thân thể trẻ trung của ta xem ra rất hài lòng.
Tiền tiêu vặt dư dả, trâm vòng đeo mãi không hết, tiệc tùng trong ngoài, ai ai cũng cung kính, ai bảo hắn là người được hoàng thượng ưu ái nhất? Thỉnh thoảng, hắn cũng để ta dẫn Đoạn Dung cùng đến dự yến tiệc.
Con bé này mũi hếch tận trời, mở miệng là “ngươi chẳng qua chỉ là thế thân của mẫu thân ta”.
Ta chẳng buồn đáp.
Thế thân thì sao? Gấm vóc ngọc thực kia chẳng thơm chắc?
Cho đến một hôm dự yến tiệc ở phủ Định Viễn hầu, Đoạn Dung về nhà ngoại, cái dáng kiêu ngạo kia càng khó che giấu.
Dù Định Viễn hầu phu nhân quở trách nàng khá nặng, nhưng khinh bỉ trong mắt vẫn chẳng giấu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối năm tế tổ, ta để ý trong từ đường chỉ có hai tấm bài vị: nguyên phối Lăng thị, kế thất Chu thị.
"Chẳng phải còn một vị họ Lý nữa sao?" Ta nhịn không được hỏi.
Đoạn Uyên đáp thờ ơ, như nói chuyện gió mưa:
“Tính tình ghen tuông, chẳng ra thể thống gì, đã bị ta hưu. Dù c.h.ế.t cũng không được nhập tổ nhà họ Đoạn.”
Đoạn Dung lập tức nghiến răng tiếp lời: “Chính ả ta hại c.h.ế.t đệ đệ ta! Đáng đời!”
Dứt câu, ánh mắt nàng ta như d.a.o, hung hăng trừng đứa bé hơn hai tuổi đang đứng bên, chính là con của Lý thị.
Nhũ mẫu sợ đến vội cúi đầu nhận lỗi: “Đại tiểu thư, oán người chớ liên lụy tới trẻ nhỏ..."
“Loại nghiệt chủng đó, ai thèm—”
“Đại tiểu thư.” Ta cắt ngang, giọng không lớn, “Lý thị có sai, nhưng người đã mất, nợ cũng nên xóa. Nếu ngươi không thích đứa nhỏ, tránh xa là được.”
Đoạn Dung cười lạnh: “Giả vờ nhân từ gì chứ? Ngươi chẳng qua là thế thân của mẫu thân ta, lấy đâu ra mặt mũi làm bộ làm tịch?”
“Thế thân?” Ta nhìn nàng ta, “Ai dạy ngươi nói vậy? Hầu gia cưới ta, vì ta xứng đáng. Ta là ta, chẳng phải là cái bóng của ai.”
“Ta là chính thê danh chính ngôn thuận của Hầu phủ, cũng là mẫu thân danh nghĩa của ngươi. Ngươi vô lễ vô phép như vậy, là học quy củ ở đâu ra?”
Nàng ta sững lại, e là chưa từng nghĩ “thế thân” lại dám phản kích.
Đoạn Uyên vẫn im lặng từ nãy, giờ mới nhàn nhạt lên tiếng: “Dung tỷ nhi, xin lỗi mẫu thân ngươi đi.”
Đoạn Dung trừng to mắt, vẻ không thể tin nổi.
Ta cúi đầu chỉnh tay áo, Kiểu Nguyệt nói đúng, vô d.ụ.c ắt phải cứng rắn.
Ta vốn chẳng cần gì từ nàng ta, thì có lý gì phải nín nhịn?
Tối về, Kiểu Nguyệt vừa tháo trâm cho ta vừa lầm bầm:
“Người nên làm thế từ lâu rồi ấy chứ. Thế thân? Hừ, mấy người đó biết gì đâu, chúng ta nhắm tới chính là cái thực, ai cần thứ tình cảm phù phiếm kia.”
Ta soi gương, khẽ chạm vào gò má mình.
— Phải, ta là chính ta.
Cuộc sống làm Hầu phu nhân này, ta sống rất ổn.
Ai cũng đừng hòng làm khó được ta.
…
Đoạn Uyên mang theo một thân nồng nặc mùi rượu trở về.
Ta đích thân bưng canh giải rượu tới, lại giúp hắn cởi áo tháo đai, hầu hạ hắn tắm rửa thay y phục.
Chờ mọi thứ đâu vào đấy, hắn mới lên tiếng:
“Về chuyện Dung tỷ nhi, ta đã phạt nó rồi, tiếp tục cấm túc thêm một tháng nữa. Đợi hết thời hạn, ta sẽ để nó tới dập đầu nhận tội trước mặt nàng.”
Ta hơi sửng sốt, vội vàng nói: “Hầu gia không cần như vậy đâu, Dung tỷ nhi dù có chút kiêu ngạo, nhưng từ nhỏ đã không có mẹ, thực ra cũng đáng thương. Nàng là trưởng nữ của Hầu gia, lại là tỷ tỷ của Thần ca nhi cùng mẹ sinh ra. Trong phủ, ngoài ta là kế mẫu, còn một đám di nương thiếp thất, nếu nàng không mạnh mẽ, chỉ e sớm đã bị bắt nạt rồi.”
“Thiếp thấy, chỉ cần răn đe đôi chút là đủ. Dù gì cũng là trưởng nữ đích xuất, là con của nguyên phối, nên giữ thể diện cho nàng."
Đoạn Uyên nhìn ta chăm chú, nâng cằm ta lên, ép ta đối diện với ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn.
“Đây là lời thật lòng của nàng sao?”
Ta bình thản nhìn thẳng hắn, gật đầu:
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









