4
Ngày thứ tư sau khi gả vào Hầu phủ, ta cuối cùng cũng gặp tám vị thiếp thất của Đoạn Uyên.
Ai nấy đều châu ngọc đầy người, khí thế rực rỡ.
Người chưa có con được cấp sáu hạ nhân, có con thì thêm nhũ mẫu với nha hoàn.
Tiền tháng chia theo con cái, người thì bốn mươi lượng, người chỉ mười lượng.
So với hồi làm thứ nữ, một tháng chỉ có một lượng, đúng là khác biệt một trời một vực.
Lúc các nàng dâng trà, quy củ lễ độ, lễ vật đã có quản sự chuẩn bị sẵn, ta chỉ cần làm qua loa.
Kiểu Nguyệt nhắc nhở: “Hầu gia đối với người vẫn là không tệ. Mọi việc đều thay người sắp xếp chu toàn, người cũng nên có chút biểu hiện lấy lòng kim chủ đi thôi.”
Nàng đề xuất để ta làm áo lót cho Đoạn Uyên.
Hắn cũng phối hợp, lập tức cởi áo cho ta đo đạc.
Chỉ là khi nhìn thấy trên người hắn đầy những vết sẹo dữ tợn, ta không nhịn được mà thấy dạ dày cuộn trào, nét chán ghét trên mặt cuối cùng vẫn không giấu nổi.
Ánh mắt Đoạn Uyên trầm xuống: “Phu nhân chê những vết thương này?”
Ta quay mặt đi, không đáp.
Hắn cười lạnh một tiếng, khoác áo bỏ đi.
Hỏng rồi, đắc tội với kim chủ rồi.
Kiểu Nguyệt dậm chân: “Tiểu thư của ta ơi! Đó là huân chương bảo vệ quốc gia! Người phải đau lòng mới phải, sao lại chán ghét?”
Ta ấm ức: “Những vết thương kia dữ tợn như vậy, ta nhất thời không kìm được mà…”
“Ta không trách người, người hiện tại vẫn là tân nương, tân nương tự có thời kỳ bảo hộ.”
Nàng lập tức thức trắng đêm dạy bổ túc:
“Mai khi Hầu gia tan triều, chúng ta trực tiếp chặn đường. Người cứ diễn theo lời ta dạy—”
Nhưng đêm ấy, Đoạn Uyên lại ngủ ở viện của Tiền di nương.
Kiểu Nguyệt vỗ vai ta: “Chớ lo, ngày mai xem ta đây.”
Sáng hôm sau lúc dùng bữa sớm, Kiểu Nguyệt vừa gắp thức ăn, vừa thấp giọng bàn mưu cùng ta:
“Người là chính thê chủ mẫu, sao có thể giữa ban ngày ban mặt đi cướp người? Chúng ta phải khiến Hầu gia tự mình nhớ tới mà quay về viện.”
Nàng múc cho ta một bát canh, giọng càng hạ thấp:
“Hôm nay người chỉ cần làm hai việc. Thứ nhất, sai nhà bếp hầm món canh móng giò đương quy theo phần của Hầu gia, loại này chữa vết thương cũ rất tốt. Thứ hai, người tự mình đến thư phòng phía trước, đưa nốt đơn đo kích thước hôm qua chưa xong.”
Ta lưỡng lự: “Nếu hắn không chịu gặp ta thì sao...?”
“Không gặp mới tốt ấy chứ.”
Kiểu Nguyệt đảo mắt, cười gian: “Người giao đơn cho tiểu đồng, rồi ‘lỡ tay’ để rơi miếng đệm đầu gối giấu trong tay áo. Nhớ phải chọn cái hành lang Hầu gia hay đi nhất đấy nhé.”
Ta làm theo lời nàng.
Giữa trưa đến tiền viện, quả nhiên Đoạn Uyên đang gặp mưu sĩ.
Ta giao đơn đo áo cho tiểu đồng gác cổng, vừa xoay người, miếng đệm đầu gối trong tay áo “vô tình” rơi xuống.
“Phu nhân, của người...” Tiểu đồng vội nhặt đưa.
Ta đón lấy, khẽ vuốt vân mây thêu trên đó, thấp giọng thì thầm:
“Vết thương cũ nơi đầu gối Hầu gia, không biết mấy hôm mưa dầm gần đây có đau nhức lại không...”
Hồng Trần Vô Định
Lời còn chưa dứt, ta đã mím môi, làm như lỡ lời, rồi vội vã rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước bữa tối, canh đã hầm xong.
Ta bảo Kiểu Nguyệt xách hộp đồ ăn, tính đúng giờ Hầu gia hạ triều, “vô tình” chạm mặt ở cửa thứ hai.
Đoạn Uyên đang nói chuyện với quản gia, thấy ta tay bưng đồ ăn, bước chân hơi khựng lại.
“Hầu gia.”
Ta khẽ cúi người hành lễ, giao hộp canh cho Kiểu Nguyệt, ý bảo nàng dâng lên: “Nhà bếp nấu chút canh… ngài mang thương tích lâu năm, nên bổ khí huyết một chút.”
Đoạn Uyên liếc nhìn hộp canh, rồi lại nhìn ta.
Ta lập tức cụp mắt, tay vô thức xoắn lấy khăn tay — đây là tiểu xảo Kiểu Nguyệt dạy, biểu thị “có lòng nhưng không dám nói”.
Quản gia thức thời lui vài bước.
Đoạn Uyên đột nhiên hỏi: “Hôm qua, phu nhân là bị sẹo trên người ta dọa sợ?”
Ta ngẩng lên, vội vàng lắc đầu, rồi c.ắ.n môi.
Một lúc sau mới nhẹ giọng đáp: “Thiếp thân chỉ là... chỉ là nghĩ đến khi ngài bị thương, chắc hẳn rất đau.”
Lời này bảy phần thật, ba phần diễn. Nhớ lại những vết thương dữ tợn kia, vành mắt ta đúng là hơi ửng đỏ.
Hắn trầm mặc giây lát, rồi vươn tay đón lấy hộp canh.
“Tối nay đến viện nàng dùng bữa.”
Đêm đó hắn quả thực sang viện ta, còn uống thêm một bát canh nữa.
Trước khi đi ngủ, ta lấy thước mềm chuẩn bị sẵn: “Hôm qua vẫn còn chưa đo xong...”
Lần này hắn cởi áo, ta hít sâu một hơi, đầu ngón tay khẽ chạm vào vết sẹo dài nhất trên lưng hắn.
Tay có hơi run, nhưng ta không rụt lại.
“Còn thấy ghê tởm không?” Hắn hỏi, ngữ điệu khó đoán.
Ta lắc đầu, giọng trầm thấp: "Khi ấy… đau lắm phải không?"
Hắn bỗng quay người, nắm tay ta đặt lên vết sẹo nơi tim, là một vết do tên b.ắ.n để lại.
“Vết này là đau nhất.” Hắn dừng một chút, “Nhưng giờ thì không còn đau nữa.”
Đêm ấy hắn vẫn ở lại trong viện ta, nhưng động tác dịu dàng hơn nhiều.
Hôm sau, hắn sai người đưa đến mấy xấp vải quý, cùng vàng bạc châu báu không ít.
Kiểu Nguyệt ôm vải reo lên:
“Thật là tơ vàng đấy ạ!”
Rồi c.ắ.n thử thanh vàng, giật mình thốt: “Là vàng ròng thật này!”
Nàng cười toe toét: “Người xem, kim chủ cũng cần dỗ dành. Nhưng hôm qua người diễn hơi quá đấy, nước mắt rưng rưng là đủ, rơi xuống thật thì lại thành giả.”
Ta trừng mắt nhìn nàng qua gương: “Ta thật sự bị vết tên kia dọa sợ!”
Kiểu Nguyệt tay chân lanh lẹ, gom hết vàng bạc vào hòm:
“Mấy thứ này là người dùng công sức đổi về đấy, phải cất kỹ.”
Hai ta quanh phòng xoay mấy vòng mà không tìm ra chỗ giấu nào vừa ý, ta nóng nảy.
“Hay... hay là chúng ta đào hầm bí mật dưới giường đi?”
Ta vội lắc đầu như trống bỏi. Ta chỉ có mình Kiểu Nguyệt theo hầu, còn lại đều là người của Đoạn phủ, hai người tụi ta có thể làm nên việc gì? “Thôi thì cất tạm dưới gầm giường vậy. Ngươi mau ra ngoài đi dạo vài vòng, tiện thể mua thêm ít ruộng đất, trang viện, phải làm âm thầm.”
Kiểu Nguyệt hai mắt sáng rỡ, vỗ tay tán đồng: "Chủ ý này được đấy!"
Ngày thứ tư sau khi gả vào Hầu phủ, ta cuối cùng cũng gặp tám vị thiếp thất của Đoạn Uyên.
Ai nấy đều châu ngọc đầy người, khí thế rực rỡ.
Người chưa có con được cấp sáu hạ nhân, có con thì thêm nhũ mẫu với nha hoàn.
Tiền tháng chia theo con cái, người thì bốn mươi lượng, người chỉ mười lượng.
So với hồi làm thứ nữ, một tháng chỉ có một lượng, đúng là khác biệt một trời một vực.
Lúc các nàng dâng trà, quy củ lễ độ, lễ vật đã có quản sự chuẩn bị sẵn, ta chỉ cần làm qua loa.
Kiểu Nguyệt nhắc nhở: “Hầu gia đối với người vẫn là không tệ. Mọi việc đều thay người sắp xếp chu toàn, người cũng nên có chút biểu hiện lấy lòng kim chủ đi thôi.”
Nàng đề xuất để ta làm áo lót cho Đoạn Uyên.
Hắn cũng phối hợp, lập tức cởi áo cho ta đo đạc.
Chỉ là khi nhìn thấy trên người hắn đầy những vết sẹo dữ tợn, ta không nhịn được mà thấy dạ dày cuộn trào, nét chán ghét trên mặt cuối cùng vẫn không giấu nổi.
Ánh mắt Đoạn Uyên trầm xuống: “Phu nhân chê những vết thương này?”
Ta quay mặt đi, không đáp.
Hắn cười lạnh một tiếng, khoác áo bỏ đi.
Hỏng rồi, đắc tội với kim chủ rồi.
Kiểu Nguyệt dậm chân: “Tiểu thư của ta ơi! Đó là huân chương bảo vệ quốc gia! Người phải đau lòng mới phải, sao lại chán ghét?”
Ta ấm ức: “Những vết thương kia dữ tợn như vậy, ta nhất thời không kìm được mà…”
“Ta không trách người, người hiện tại vẫn là tân nương, tân nương tự có thời kỳ bảo hộ.”
Nàng lập tức thức trắng đêm dạy bổ túc:
“Mai khi Hầu gia tan triều, chúng ta trực tiếp chặn đường. Người cứ diễn theo lời ta dạy—”
Nhưng đêm ấy, Đoạn Uyên lại ngủ ở viện của Tiền di nương.
Kiểu Nguyệt vỗ vai ta: “Chớ lo, ngày mai xem ta đây.”
Sáng hôm sau lúc dùng bữa sớm, Kiểu Nguyệt vừa gắp thức ăn, vừa thấp giọng bàn mưu cùng ta:
“Người là chính thê chủ mẫu, sao có thể giữa ban ngày ban mặt đi cướp người? Chúng ta phải khiến Hầu gia tự mình nhớ tới mà quay về viện.”
Nàng múc cho ta một bát canh, giọng càng hạ thấp:
“Hôm nay người chỉ cần làm hai việc. Thứ nhất, sai nhà bếp hầm món canh móng giò đương quy theo phần của Hầu gia, loại này chữa vết thương cũ rất tốt. Thứ hai, người tự mình đến thư phòng phía trước, đưa nốt đơn đo kích thước hôm qua chưa xong.”
Ta lưỡng lự: “Nếu hắn không chịu gặp ta thì sao...?”
“Không gặp mới tốt ấy chứ.”
Kiểu Nguyệt đảo mắt, cười gian: “Người giao đơn cho tiểu đồng, rồi ‘lỡ tay’ để rơi miếng đệm đầu gối giấu trong tay áo. Nhớ phải chọn cái hành lang Hầu gia hay đi nhất đấy nhé.”
Ta làm theo lời nàng.
Giữa trưa đến tiền viện, quả nhiên Đoạn Uyên đang gặp mưu sĩ.
Ta giao đơn đo áo cho tiểu đồng gác cổng, vừa xoay người, miếng đệm đầu gối trong tay áo “vô tình” rơi xuống.
“Phu nhân, của người...” Tiểu đồng vội nhặt đưa.
Ta đón lấy, khẽ vuốt vân mây thêu trên đó, thấp giọng thì thầm:
“Vết thương cũ nơi đầu gối Hầu gia, không biết mấy hôm mưa dầm gần đây có đau nhức lại không...”
Hồng Trần Vô Định
Lời còn chưa dứt, ta đã mím môi, làm như lỡ lời, rồi vội vã rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước bữa tối, canh đã hầm xong.
Ta bảo Kiểu Nguyệt xách hộp đồ ăn, tính đúng giờ Hầu gia hạ triều, “vô tình” chạm mặt ở cửa thứ hai.
Đoạn Uyên đang nói chuyện với quản gia, thấy ta tay bưng đồ ăn, bước chân hơi khựng lại.
“Hầu gia.”
Ta khẽ cúi người hành lễ, giao hộp canh cho Kiểu Nguyệt, ý bảo nàng dâng lên: “Nhà bếp nấu chút canh… ngài mang thương tích lâu năm, nên bổ khí huyết một chút.”
Đoạn Uyên liếc nhìn hộp canh, rồi lại nhìn ta.
Ta lập tức cụp mắt, tay vô thức xoắn lấy khăn tay — đây là tiểu xảo Kiểu Nguyệt dạy, biểu thị “có lòng nhưng không dám nói”.
Quản gia thức thời lui vài bước.
Đoạn Uyên đột nhiên hỏi: “Hôm qua, phu nhân là bị sẹo trên người ta dọa sợ?”
Ta ngẩng lên, vội vàng lắc đầu, rồi c.ắ.n môi.
Một lúc sau mới nhẹ giọng đáp: “Thiếp thân chỉ là... chỉ là nghĩ đến khi ngài bị thương, chắc hẳn rất đau.”
Lời này bảy phần thật, ba phần diễn. Nhớ lại những vết thương dữ tợn kia, vành mắt ta đúng là hơi ửng đỏ.
Hắn trầm mặc giây lát, rồi vươn tay đón lấy hộp canh.
“Tối nay đến viện nàng dùng bữa.”
Đêm đó hắn quả thực sang viện ta, còn uống thêm một bát canh nữa.
Trước khi đi ngủ, ta lấy thước mềm chuẩn bị sẵn: “Hôm qua vẫn còn chưa đo xong...”
Lần này hắn cởi áo, ta hít sâu một hơi, đầu ngón tay khẽ chạm vào vết sẹo dài nhất trên lưng hắn.
Tay có hơi run, nhưng ta không rụt lại.
“Còn thấy ghê tởm không?” Hắn hỏi, ngữ điệu khó đoán.
Ta lắc đầu, giọng trầm thấp: "Khi ấy… đau lắm phải không?"
Hắn bỗng quay người, nắm tay ta đặt lên vết sẹo nơi tim, là một vết do tên b.ắ.n để lại.
“Vết này là đau nhất.” Hắn dừng một chút, “Nhưng giờ thì không còn đau nữa.”
Đêm ấy hắn vẫn ở lại trong viện ta, nhưng động tác dịu dàng hơn nhiều.
Hôm sau, hắn sai người đưa đến mấy xấp vải quý, cùng vàng bạc châu báu không ít.
Kiểu Nguyệt ôm vải reo lên:
“Thật là tơ vàng đấy ạ!”
Rồi c.ắ.n thử thanh vàng, giật mình thốt: “Là vàng ròng thật này!”
Nàng cười toe toét: “Người xem, kim chủ cũng cần dỗ dành. Nhưng hôm qua người diễn hơi quá đấy, nước mắt rưng rưng là đủ, rơi xuống thật thì lại thành giả.”
Ta trừng mắt nhìn nàng qua gương: “Ta thật sự bị vết tên kia dọa sợ!”
Kiểu Nguyệt tay chân lanh lẹ, gom hết vàng bạc vào hòm:
“Mấy thứ này là người dùng công sức đổi về đấy, phải cất kỹ.”
Hai ta quanh phòng xoay mấy vòng mà không tìm ra chỗ giấu nào vừa ý, ta nóng nảy.
“Hay... hay là chúng ta đào hầm bí mật dưới giường đi?”
Ta vội lắc đầu như trống bỏi. Ta chỉ có mình Kiểu Nguyệt theo hầu, còn lại đều là người của Đoạn phủ, hai người tụi ta có thể làm nên việc gì? “Thôi thì cất tạm dưới gầm giường vậy. Ngươi mau ra ngoài đi dạo vài vòng, tiện thể mua thêm ít ruộng đất, trang viện, phải làm âm thầm.”
Kiểu Nguyệt hai mắt sáng rỡ, vỗ tay tán đồng: "Chủ ý này được đấy!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









