Hai bà cháu trò chuyện một lúc, bà nội nói muốn cắt tỉa xong tường hoa hồng rồi mới ăn cơm, lại cầm kéo đi tỉa cành. Lê Sơ Huyền đứng dậy, đi dạo cùng bà. Cô còn đứng bên cạnh khoa chân múa tay chỉ trỏ.
Bà nội liếc cô một cái: “Sao nào? Có thời gian về với bà già này mà không đi hẹn hò à?”
“Giờ làm việc hẹn hò cái gì ạ?” Mặc dù buổi đ.á.n.h golf hôm nay, theo lời Lục Sầm, chính là yêu đương bằng công quỹ. Nhưng cô thật sự đã làm việc rất nghiêm túc.
“Bà cũng không hiểu cháu nữa. Trước kia lén lút thì thôi đi, bà mang canh đến cho thì không có nhà còn nói dối bà. Giờ quang minh chính đại rồi thì lại quay về tìm bà chơi.” Bà nội vừa nói không hiểu, vừa lôi chuyện cũ ra kể.
Lê Sơ Huyền: ……
Thôi được rồi, cô về đây là để bàn chuyện công việc với Chủ tịch Lê, cô còn dám nói gì nữa đây? Thật sự không dám.
Bà nội đột nhiên lại nghĩ đến chuyện gì đó: “Một thời gian nữa không phải sinh nhật mẹ cháu sao? Đến lúc đó gọi cả Lục Sầm đến nhé.”
Trước kia quan hệ hai nhà không tốt nên chưa từng gửi thiệp mời cho nhà họ Lục. Lục Sầm đến dự tiệc của bà nội cũng là đi ké Cố Vi. Bây giờ đã có thể gửi thiệp mời, đúng là Lục tổng có tiền đồ rồi. Lê Sơ Huyền thầm cảm thán.
“Sinh nhật mẹ cháu thường không tổ chức lớn đâu.” Trang Thư Tình là người khiêm tốn về mọi mặt.
“Năm nay cứ làm lớn đi.” Bà nội quả quyết nói.
Lê Sơ Huyền: ……
Cứ cảm giác như mọi người đang cố vẽ vời ra một chuyện lớn chỉ vì một lý do nhỏ nhặt.
Ăn cơm xong mới hơn 8 giờ, chiếc Lexus LM rời khỏi lưng chừng núi. Trên ghế sau, bên cạnh cô là một bó hồng trắng do chính tay bà nội bó tặng. Ánh đèn đường ấm áp chiếu lên những cánh hoa, tựa như ráng chiều hoàng hôn.
Cô đột nhiên nhớ đến Lục Sầm, lấy điện thoại ra định hỏi anh đã tan làm chưa thì tin nhắn của anh đã đến trước.
【Lục Sầm: Khách sạn bên Úc Thành có việc đột xuất, anh phải qua đó một chuyến, mai mới về.】
Cây cối bên đường núi xanh um tươi tốt, màn đêm thăm thẳm, ánh đèn xa xa lấp lánh như những con đom đóm bay lượn.
Lê Sơ Huyền tắt màn hình điện thoại, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Hôm nay không có cơ bụng để ngắm rồi…
Tại viện dưỡng lão lưng chừng núi.
Ông cụ vừa uống t.h.u.ố.c xong và đã ngủ. Lục Mị đắp chăn cho ông cẩn thận, chỉnh lại ánh đèn trong phòng cho tối đi, chào hỏi hộ công rồi đi ra ngoài.
Trong vườn của khu biệt thự độc lập, Lục Tiêu đang hút t.h.u.ố.c. Thấy Lục Mị ra, anh ta dụi điếu t.h.u.ố.c vào bàn đá. “Đi thôi, mẹ bảo em tối nay về nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Mị gật đầu. Sau khi được điều về tập đoàn năm nay, cô ấy đã dọn ra ngoài ở với lý do là để tiện đi làm, nhưng thực chất là để trốn mẹ cô.
Lục Tiêu bị điều đi Philippines để khai phá thị trường, việc này đã trở thành khúc mắc trong lòng mẹ anh ta. Bà luôn lải nhải bảo cô ấy phải giành lấy quyền lực trong tập đoàn để điều anh trai về.
Cô ấy thầm nghĩ nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi, cô ấy đã không phải nơm nớp lo sợ ở tập đoàn, sợ làm sai chuyện gì đến bản thân cũng không giữ được.
Sau khi cô ấy dọn ra ngoài, mẹ cô ấy không tìm được nên thường xuyên gọi điện bắt cô ấy về nhà. Cô ấy toàn lấy lý do tăng ca hoặc đi thăm ông nội để từ chối.
Hôm nay, mẹ cô ấy trực tiếp cử anh trai về chặn đường cô ấy.
Đôi khi, gia đình chính là một sợi dây thừng, trói c.h.ặ.t đến mức không thể nào thoát ra được.
Đành chịu vậy.
Họ đang chuẩn bị ra ngoài thì một người khác lại đi vào từ cổng.
Lục Mị có chút bất ngờ: “Anh Ba, anh đến thăm ông ạ? Nhưng ông ngủ rồi.”
Lục Hiến không thèm nhìn Lục Mị một cái: “Anh đến tìm anh Cả.”
Lục Tiêu khinh miệt cười: “Tôi mới xuống máy bay sáng nay mà cậu đã biết rồi à?”
Lục Hiến cười ngượng ngùng: “Hôm nay em gọi điện cho ông, ông nói ạ.”
Lục Tiêu mất kiên nhẫn bước ra ngoài: “Tìm tôi có việc gì?”
Trước đến giờ anh ta vẫn luôn coi thường đứa con riêng của ông nội anh ta là chú Út, nên Lục Hiến cũng chẳng được anh ta để vào mắt.
Lục Hiến đuổi theo: “Chuyện của anh Hai và Lê Sơ Huyền, chắc anh cũng biết rồi chứ?”
Lục Tiêu cười lạnh: “Ở Philippines đâu có mất mạng.”
“Anh không thấy rất kỳ lạ sao?” Lục Hiến tiếp tục.
Lục Tiêu nhìn anh ta.
Lục Hiến cười: “Anh và em lần lượt gặp chuyện, đều bị đá ra khỏi tập đoàn. Dự án Lam Hải Loan vẫn tiến triển bình thường, trong khi hai người ngư ông đắc lợi kia đã sớm ngấm ngầm qua lại. Tất cả không phải rất đáng ngờ sao? Tháng sau là cuộc bầu cử hội đồng quản trị, ngay cả ông nội cũng sắp bị đá ra ngoài. Tập đoàn Lục Thị bây giờ, chỉ là Lục Thị của một mình Lục Sầm mà thôi. Anh Cả, em là con riêng, em không có được những thứ này cũng là điều dễ hiểu, nhưng anh là trưởng t.ử đích tôn, anh cam lòng sao?”
Lục Tiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta, dường như muốn xuyên thủng một lỗ trên người anh ta. Trong đêm tháng tư, Lục Hiến lại toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Lục Tiêu cười khẩy: “Tôi biết rồi.”
Bà nội liếc cô một cái: “Sao nào? Có thời gian về với bà già này mà không đi hẹn hò à?”
“Giờ làm việc hẹn hò cái gì ạ?” Mặc dù buổi đ.á.n.h golf hôm nay, theo lời Lục Sầm, chính là yêu đương bằng công quỹ. Nhưng cô thật sự đã làm việc rất nghiêm túc.
“Bà cũng không hiểu cháu nữa. Trước kia lén lút thì thôi đi, bà mang canh đến cho thì không có nhà còn nói dối bà. Giờ quang minh chính đại rồi thì lại quay về tìm bà chơi.” Bà nội vừa nói không hiểu, vừa lôi chuyện cũ ra kể.
Lê Sơ Huyền: ……
Thôi được rồi, cô về đây là để bàn chuyện công việc với Chủ tịch Lê, cô còn dám nói gì nữa đây? Thật sự không dám.
Bà nội đột nhiên lại nghĩ đến chuyện gì đó: “Một thời gian nữa không phải sinh nhật mẹ cháu sao? Đến lúc đó gọi cả Lục Sầm đến nhé.”
Trước kia quan hệ hai nhà không tốt nên chưa từng gửi thiệp mời cho nhà họ Lục. Lục Sầm đến dự tiệc của bà nội cũng là đi ké Cố Vi. Bây giờ đã có thể gửi thiệp mời, đúng là Lục tổng có tiền đồ rồi. Lê Sơ Huyền thầm cảm thán.
“Sinh nhật mẹ cháu thường không tổ chức lớn đâu.” Trang Thư Tình là người khiêm tốn về mọi mặt.
“Năm nay cứ làm lớn đi.” Bà nội quả quyết nói.
Lê Sơ Huyền: ……
Cứ cảm giác như mọi người đang cố vẽ vời ra một chuyện lớn chỉ vì một lý do nhỏ nhặt.
Ăn cơm xong mới hơn 8 giờ, chiếc Lexus LM rời khỏi lưng chừng núi. Trên ghế sau, bên cạnh cô là một bó hồng trắng do chính tay bà nội bó tặng. Ánh đèn đường ấm áp chiếu lên những cánh hoa, tựa như ráng chiều hoàng hôn.
Cô đột nhiên nhớ đến Lục Sầm, lấy điện thoại ra định hỏi anh đã tan làm chưa thì tin nhắn của anh đã đến trước.
【Lục Sầm: Khách sạn bên Úc Thành có việc đột xuất, anh phải qua đó một chuyến, mai mới về.】
Cây cối bên đường núi xanh um tươi tốt, màn đêm thăm thẳm, ánh đèn xa xa lấp lánh như những con đom đóm bay lượn.
Lê Sơ Huyền tắt màn hình điện thoại, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Hôm nay không có cơ bụng để ngắm rồi…
Tại viện dưỡng lão lưng chừng núi.
Ông cụ vừa uống t.h.u.ố.c xong và đã ngủ. Lục Mị đắp chăn cho ông cẩn thận, chỉnh lại ánh đèn trong phòng cho tối đi, chào hỏi hộ công rồi đi ra ngoài.
Trong vườn của khu biệt thự độc lập, Lục Tiêu đang hút t.h.u.ố.c. Thấy Lục Mị ra, anh ta dụi điếu t.h.u.ố.c vào bàn đá. “Đi thôi, mẹ bảo em tối nay về nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Mị gật đầu. Sau khi được điều về tập đoàn năm nay, cô ấy đã dọn ra ngoài ở với lý do là để tiện đi làm, nhưng thực chất là để trốn mẹ cô.
Lục Tiêu bị điều đi Philippines để khai phá thị trường, việc này đã trở thành khúc mắc trong lòng mẹ anh ta. Bà luôn lải nhải bảo cô ấy phải giành lấy quyền lực trong tập đoàn để điều anh trai về.
Cô ấy thầm nghĩ nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi, cô ấy đã không phải nơm nớp lo sợ ở tập đoàn, sợ làm sai chuyện gì đến bản thân cũng không giữ được.
Sau khi cô ấy dọn ra ngoài, mẹ cô ấy không tìm được nên thường xuyên gọi điện bắt cô ấy về nhà. Cô ấy toàn lấy lý do tăng ca hoặc đi thăm ông nội để từ chối.
Hôm nay, mẹ cô ấy trực tiếp cử anh trai về chặn đường cô ấy.
Đôi khi, gia đình chính là một sợi dây thừng, trói c.h.ặ.t đến mức không thể nào thoát ra được.
Đành chịu vậy.
Họ đang chuẩn bị ra ngoài thì một người khác lại đi vào từ cổng.
Lục Mị có chút bất ngờ: “Anh Ba, anh đến thăm ông ạ? Nhưng ông ngủ rồi.”
Lục Hiến không thèm nhìn Lục Mị một cái: “Anh đến tìm anh Cả.”
Lục Tiêu khinh miệt cười: “Tôi mới xuống máy bay sáng nay mà cậu đã biết rồi à?”
Lục Hiến cười ngượng ngùng: “Hôm nay em gọi điện cho ông, ông nói ạ.”
Lục Tiêu mất kiên nhẫn bước ra ngoài: “Tìm tôi có việc gì?”
Trước đến giờ anh ta vẫn luôn coi thường đứa con riêng của ông nội anh ta là chú Út, nên Lục Hiến cũng chẳng được anh ta để vào mắt.
Lục Hiến đuổi theo: “Chuyện của anh Hai và Lê Sơ Huyền, chắc anh cũng biết rồi chứ?”
Lục Tiêu cười lạnh: “Ở Philippines đâu có mất mạng.”
“Anh không thấy rất kỳ lạ sao?” Lục Hiến tiếp tục.
Lục Tiêu nhìn anh ta.
Lục Hiến cười: “Anh và em lần lượt gặp chuyện, đều bị đá ra khỏi tập đoàn. Dự án Lam Hải Loan vẫn tiến triển bình thường, trong khi hai người ngư ông đắc lợi kia đã sớm ngấm ngầm qua lại. Tất cả không phải rất đáng ngờ sao? Tháng sau là cuộc bầu cử hội đồng quản trị, ngay cả ông nội cũng sắp bị đá ra ngoài. Tập đoàn Lục Thị bây giờ, chỉ là Lục Thị của một mình Lục Sầm mà thôi. Anh Cả, em là con riêng, em không có được những thứ này cũng là điều dễ hiểu, nhưng anh là trưởng t.ử đích tôn, anh cam lòng sao?”
Lục Tiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta, dường như muốn xuyên thủng một lỗ trên người anh ta. Trong đêm tháng tư, Lục Hiến lại toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Lục Tiêu cười khẩy: “Tôi biết rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









