Cuộc nói chuyện kết thúc.

Lục Hiến rời đi trước, Lục Tiêu đứng ngây người nhìn theo bóng lưng anh ta, không biết đang suy tính điều gì.

Lục Mị đợi bóng Lục Hiến biến mất sau con đường nhỏ mới dám cẩn thận liếc nhìn Lục Tiêu: “Anh cả, anh đừng nghe lời anh Ba châm ngòi ly gián. Chuyện của anh ấy xét cho cùng là do anh ấy cấu kết với người ngoài lừa tiền của ba, liên quan gì đến anh Hai chứ?”

Lục Tiêu dời mắt khỏi bóng lưng Lục Hiến, quay sang cười khẩy với Lục Mị: “Giờ em thành ch.ó săn cho cậu ta rồi à? Dựa vào việc em đang ở trong tập đoàn nên ra vẻ ch.ó cậy nhờ chủ sao?”

Lục Mị bất đắc dĩ: “Anh, em chỉ nói sự thật thôi.”

Lục Tiêu là người thế nào, là em gái ruột, chẳng lẽ cô ấy còn không hiểu? Nóng nảy, vô nguyên tắc, ỷ vào có ông nội và ba mẹ chống lưng nên chuyện gì cũng dám làm, việc vượt quá giới hạn đã là chuyện thường.

Lục Mị tiếp tục khuyên: “Anh, nói thật nhé, chuyện của anh và anh Ba đã khiến giá cổ phiếu của tập đoàn sụt giảm nghiêm trọng. Nếu thật sự là anh Hai làm, anh ấy được lợi gì chứ?”

Lục Tiêu cười lạnh: “Kết quả bây giờ không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Tập đoàn Lục Thị sau này một mình cậu ta được định đoạt hết.”

Việc đã đến nước này, Lục Mị không biết phải nói gì hơn. Ở tập đoàn, anh Hai đã sớm một tay che trời. Chẳng qua anh vẫn còn nể tình ruột thịt nên mới tạo ra một biểu hiện giả dối rằng ông nội vẫn còn quyền lực và địa vị trong hội đồng quản trị. Thực tế, tất cả thành viên hội đồng đều ủng hộ anh.

Một khi ông nội lui về, tất cả người nhà họ Lục đều sẽ bị thanh trừng, đó mới là kết cục thật sự.

Lục Mị biết Lục Tiêu sẽ không nghe lọt tai, chỉ đành khuyên câu cuối: “Anh, anh cũng không còn nhỏ nữa, trước khi làm gì hãy nghĩ cho ông nội và ba mẹ một chút, được không?”

Lục Tiêu cười khẩy: “Không cần em dạy anh phải làm gì.”

Nói xong anh ta bỏ đi, Lục Mị bất đắc dĩ đuổi theo.

Tháng tư, dự án Lam Hải Loan chuẩn bị khởi công. Lễ động thổ được ấn định vào cuối tháng.

Trước kia khi quan hệ chưa công khai, hai người ở bên nhau thường chỉ là sờ cơ bụng, hôn môi và làm những chuyện không thể miêu tả. Họ cũng không thể quang minh chính đại ra ngoài xem triển lãm tranh hay các buổi hòa nhạc.

Bây giờ quan hệ đã công khai, lại thêm việc hợp tác trong dự án Lam Hải Loan, hai người ở bên nhau lập tức biến thành bàn chuyện dự án.

Giống như ngay lúc này.

Cô ngồi xếp bằng trên sàn trước cửa kính sát đất, ngắm nhìn cảnh đêm của cảng Victoria. Lục Sầm ngồi trên sofa, dùng chiếc laptop công việc để bàn bạc với cô về các chi tiết hợp tác. Thỉnh thoảng cô đưa ra ý kiến, Lục Sầm sẽ ghi chú lại.

Anh bất ngờ đổi hướng câu chuyện: “Tháng sau, ban nhạc em yêu thích sẽ có buổi diễn ở Cảng Thành. Muốn đi cùng anh không?”

Lê Sơ Huyền rời mắt khỏi vệt sáng của thành phố đêm, quay sang nhìn anh, trong mắt ánh lên vẻ ngạc nhiên. “Làm sao anh biết em thích ban nhạc nào?” Cô thầm nghĩ, họ chưa từng có một buổi hẹn hò đúng nghĩa nào như vậy.

“Anh đoán thôi,” anh cười, “nếu em vẫn chưa thay đổi gu âm nhạc từ hồi cấp hai.”

Một thoáng, ký ức kéo cả hai về mùa mưa năm nào. Ở lớp học ồn ào, một cô bạn thông báo Dàn nhạc giao hưởng Berlin sắp đến biểu diễn và rủ rê mọi người đi cùng. Lũ học sinh cấp hai chỉ lắc đầu từ chối, viện cớ bận rộn hoặc đơn giản là không đủ kiên nhẫn cho những giai điệu cổ điển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giữa không khí ấy, chỉ có giọng nói trong trẻo của Lê Sơ Huyền vang lên: “Đó là ban nhạc tớ ngưỡng mộ nhất. Tớ có vé VIP rồi.”

Lời vừa dứt, cô bạn kia đã sà vào nài nỉ cô đi cùng. Dù có chút miễn cưỡng, cô vẫn gật đầu.

Lục Sầm khi đó chỉ lướt ngang qua. Anh chẳng có chút hứng thú nào với hòa nhạc. Vậy mà không hiểu vì sao, chiều thứ bảy định mệnh ấy, một thôi thúc lạ lùng đã khiến anh phải tìm bằng được một tấm vé, dù chỉ là ở hàng ghế bình dân nhất.

Khi đó anh không hiểu tại sao.

Mãi đến khi ngồi trong khán phòng, giữa biển người xa lạ, ánh mắt anh vượt qua tất cả để dừng lại nơi cô gái nhỏ ở hàng ghế đầu. Cô lộng lẫy trong chiếc váy đen, và khoảnh khắc cô nghiêng đầu trò chuyện, lúm đồng tiền duyên dáng trên má như bừng sáng.

Lần đầu tiên trong đời, anh thấy thời gian của một buổi hòa nhạc lại ngắn ngủi đến vậy.

Màn nhung khép lại. Cô đi về phía hậu trường, còn anh lặng lẽ hòa vào dòng người xuôi về phía ngược lại. Hai thế giới, hai ngả đường.

Nhưng anh biết, mình không hề cô đơn. Đêm nhạc hôm đó, vì có cô ở đó, cả thế giới trở thành phông nền cho riêng cô. Một bí mật mà có lẽ, cô sẽ không bao giờ biết.

Nhưng hiện tại thì khác. Giờ đây, anh đã có thể đường hoàng ngồi bên cạnh, cùng cô nhìn về một hướng.

Lê Sơ Huyền nheo mắt nhìn anh: “Em luôn có cảm giác, hồi đi học anh đã để ý em. Thú nhận đi, có phải anh đã yêu thầm em từ rất lâu rồi không?”

Lục Sầm chỉ cười, nụ cười vừa gian xảo vừa dịu dàng: “Đó gọi là nghiên cứu đối thủ. ‘Biết người biết ta’, chẳng phải sao?”

Lê Sơ Huyền lườm anh một cái rõ dài.

Cô vươn người cầm lấy điện thoại, lướt qua lịch làm việc. “Thứ bảy em rảnh. Xem xong em bay thẳng đến Thâm Thành, sáng Chủ nhật có lễ khởi công.”

“Vinh dự cho anh quá,” Lục Sầm nói bằng giọng điệu trịnh trọng, “được Lê tổng ưu ái dành cho chút thời gian.”

“Không dám.” Lê Sơ Huyền đáp lại bằng nụ cười xã giao.

“Tối đó anh đưa em ra sân bay.”

“Vậy thì cảm ơn Lục tổng.”

Tiếng cười trầm thấp của Lục Sầm vang lên. Anh đẩy chiếc laptop qua một bên, chỉ một bước đã ghì cô vào vách kính, chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn cuồng nhiệt.

“Không cần khách sáo,” anh thì thầm khi dứt ra, hơi thở phả vào tai cô.

Tay anh tìm đến phần xương cánh bướm mảnh mai sau lưng cô. Cảm nhận được ánh mắt của anh đang tối dần, Lê Sơ Huyền đẩy nhẹ anh ra. “Em đi tắm trước.”

Cô xoay người bước đi, dáng vẻ gọn gàng, không chút vương vấn.

Lục Sầm chống tay lên tấm kính lạnh, nhìn theo bóng lưng cô rồi bất lực bật cười, khẽ day day sống mũi.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện