Cách đó không xa, Nghê Tâm khẽ nói với Lộ Xuyên: “Trông có giống đang ký giấy đăng ký kết hôn không?”
Lộ Xuyên kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn Nghê Tâm: Không phải chứ cô gái, cô dám “đẩy thuyền” sau lưng sếp của mình thế à? Nghê Tâm lập tức nhận ra mình đã lỡ lời.
Lê Sơ Huyền đưa cây b.út đã ký xong trả lại cho Nghê Tâm: “Học hỏi cách người ta làm trợ lý đi.”
Nghê Tâm nhận lại cây b.út, cất đi cẩn thận: “Xin lỗi Lê tổng.”
Tính tình Lê Sơ Huyền rất tốt, ngoài việc quyết đoán và không cho phép sai sót trong công việc, cô không bao giờ so đo những chuyện nhỏ nhặt. Vì vậy việc Nghê Tâm nói chuyện trước mặt cô không cần quá cẩn trọng, hôm nay vô tình phạm sai lầm. Nghê Tâm biết Lê Sơ Huyền không giận vì lời nói của cô ấy, mà là vì không được tỏ ra thiếu chuyên nghiệp trước mặt đối thủ. Lê tổng không hổ là Lê tổng, cho dù có “một chân” với Lục tổng, vẫn không thể để đối phương lấn lướt.
Hợp đồng được ký xong, hai trợ lý thu lại phần của mỗi bên.
Lục Sầm quay sang hỏi Lê Sơ Huyền: “Muốn dùng trà chiều không? Đồ ăn ở Minh Nguyệt Loan rất đặc sắc đấy.”
Phải công nhận, gã đàn ông này quả thực rất hiểu cô. Lê Sơ Huyền luôn có hứng thú với những món ăn đẹp mắt và độc đáo.
“Đặc sắc thế nào?”
“Trái cây được chế biến theo phong cách ẩm thực phân t.ử.” Lục Sầm giải thích, “Họ có thể biến một quả dâu tây bình thường thành một tác phẩm có giá trị cao hơn nhiều.”
Lục Sầm nhìn hai trợ lý: “Lộ Xuyên, cậu đưa trợ lý Nghê đi thử trà chiều của Minh Nguyệt Loan đi.”
Lê Sơ Huyền rất ít khi đến Minh Nguyệt Loan, lần trước đến cũng không chơi golf đến cùng, thay quần áo xong rất nhanh đã đi, chưa kịp tận hưởng dịch vụ gì.
Đi theo Lục Sầm lên lầu, cô mới phát hiện, ở đây không chỉ có phòng nghỉ riêng và nhân viên phục vụ một kèm một cho khách VIP, mà còn có đủ các loại dịch vụ spa, massage thư giãn.
Vừa vào phòng nghỉ đã có nhân viên phục vụ đưa dép dùng một lần, xông loại tinh dầu mà khách yêu thích và pha sẵn trà. Nước trong phòng tắm cũng được điều chỉnh nhiệt độ từ trước.
Lê Sơ Huyền phải công nhận: “Dịch vụ sân golf nhà anh đúng là làm rất tốt.”
Lục Sầm vừa c** q**n áo vừa đáp: “Nếu đã được Lê tổng công nhận, hay là khu hợp tác khai thác bán đảo Lam Hải Loan cứ để Tập đoàn Lục Thị làm chủ đạo nhé?”
Lê Sơ Huyền bình tĩnh từ chối: “Không được. Đất của Lục tổng không nhiều bằng của em, dĩ nhiên em phải tốn nhiều tâm sức hơn rồi.”
Thực ra mà nói, về mảng khai thác du lịch, Tập đoàn Lục Thị đúng là có kinh nghiệm hơn. Các dự án trước đây của Tập đoàn Lê Thị chủ yếu tập trung vào nhà ở và biệt thự thương mại cao cấp.
Nhưng, đất của cô nhiều, cô có quyền quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tắm rửa thay quần áo xong, hai người xuống lầu dùng trà chiều.
Sau khi thử món trà chiều sáng tạo, Lê Sơ Huyền nhận xét: “Cũng bình thường thôi, không ngon bằng điểm tâm sáng.”
Lục Sầm lại cho người phục vụ mang lên một phần dưa lưới Hokkaido vận chuyển bằng đường hàng không để bù đắp cho sự không hài lòng của Lê tổng.
Trà chiều kết thúc, Lê Sơ Huyền liếc qua lịch trình, thấy không còn việc gì nên quyết định hôm nay về nhà cũ ăn cơm với bà nội.
5 giờ chiều, Lê Sơ Huyền trở về nhà cũ ở lưng chừng núi.
Những người khác trong nhà họ Lê vẫn chưa về, chỉ có bà nội đang ở trong vườn cầm kéo cắt tỉa những bông hồng của bà.
Lê Sơ Huyền chào hỏi rồi ngồi xuống.
Trên chiếc bàn kính trong vườn có một bình trà. Cô ngồi trên ghế mây, tiện tay lấy một chiếc cốc sứ họa tiết hoa hồng trên khay trà, rót trà rồi gọi: “Bà ơi, cháu uống trà của bà một chút nhé.”
“Ấy ấy ấy,” bà nội vội vàng đặt kéo xuống, nhanh ch.óng đi tới. “Bà bảo người làm pha cho cháu bình mới, bình này nguội hết rồi.”
Trà sữa đậm vị, nhiều đường. “Oa, bà dám trộm uống trà sữa ở nhà à? Còn là loại siêu ngọt nữa, cháu sẽ đi mách mẹ cháu.”
Bà nội chậm bước, lườm cô một cái.
Bà chỉ vào những bông hồng trắng vừa được cắt tỉa trên bàn cắm hoa, nói: “Vốn định bó cho cháu một bó hoa thật đẹp, giờ thì không có đâu. Tối nay bà đem đi ngâm chân cũng không cho cháu.”
Lê Sơ Huyền uống trà sữa trong ly, khẽ nhướng mày: “Bà thẹn quá hóa giận đấy à?”
Bà nội lảng sang chuyện khác: “Sao hôm nay cháu về sớm vậy?”
“Không về sớm thì làm sao bắt được quả tang bà uống trộm trà sữa ạ.”
Bà nội bất mãn: “Lâu lắm bà mới uống một lần, bà còn không cho nhà bếp mang điểm tâm lên đấy.”
“Thôi được rồi, lần sau đừng như vậy nữa ạ.” Sức khỏe của bà nội luôn tốt, các chỉ số đường huyết, huyết áp đều bình thường, cô quyết định cho bà một lối thoát.
Bà nội hừ lạnh: “Đúng là con bé phá đám.”
“Chỉ có cháu biết thôi đấy, để mẹ cháu biết là bà xong đời.”
Lộ Xuyên kinh hãi, trợn tròn mắt nhìn Nghê Tâm: Không phải chứ cô gái, cô dám “đẩy thuyền” sau lưng sếp của mình thế à? Nghê Tâm lập tức nhận ra mình đã lỡ lời.
Lê Sơ Huyền đưa cây b.út đã ký xong trả lại cho Nghê Tâm: “Học hỏi cách người ta làm trợ lý đi.”
Nghê Tâm nhận lại cây b.út, cất đi cẩn thận: “Xin lỗi Lê tổng.”
Tính tình Lê Sơ Huyền rất tốt, ngoài việc quyết đoán và không cho phép sai sót trong công việc, cô không bao giờ so đo những chuyện nhỏ nhặt. Vì vậy việc Nghê Tâm nói chuyện trước mặt cô không cần quá cẩn trọng, hôm nay vô tình phạm sai lầm. Nghê Tâm biết Lê Sơ Huyền không giận vì lời nói của cô ấy, mà là vì không được tỏ ra thiếu chuyên nghiệp trước mặt đối thủ. Lê tổng không hổ là Lê tổng, cho dù có “một chân” với Lục tổng, vẫn không thể để đối phương lấn lướt.
Hợp đồng được ký xong, hai trợ lý thu lại phần của mỗi bên.
Lục Sầm quay sang hỏi Lê Sơ Huyền: “Muốn dùng trà chiều không? Đồ ăn ở Minh Nguyệt Loan rất đặc sắc đấy.”
Phải công nhận, gã đàn ông này quả thực rất hiểu cô. Lê Sơ Huyền luôn có hứng thú với những món ăn đẹp mắt và độc đáo.
“Đặc sắc thế nào?”
“Trái cây được chế biến theo phong cách ẩm thực phân t.ử.” Lục Sầm giải thích, “Họ có thể biến một quả dâu tây bình thường thành một tác phẩm có giá trị cao hơn nhiều.”
Lục Sầm nhìn hai trợ lý: “Lộ Xuyên, cậu đưa trợ lý Nghê đi thử trà chiều của Minh Nguyệt Loan đi.”
Lê Sơ Huyền rất ít khi đến Minh Nguyệt Loan, lần trước đến cũng không chơi golf đến cùng, thay quần áo xong rất nhanh đã đi, chưa kịp tận hưởng dịch vụ gì.
Đi theo Lục Sầm lên lầu, cô mới phát hiện, ở đây không chỉ có phòng nghỉ riêng và nhân viên phục vụ một kèm một cho khách VIP, mà còn có đủ các loại dịch vụ spa, massage thư giãn.
Vừa vào phòng nghỉ đã có nhân viên phục vụ đưa dép dùng một lần, xông loại tinh dầu mà khách yêu thích và pha sẵn trà. Nước trong phòng tắm cũng được điều chỉnh nhiệt độ từ trước.
Lê Sơ Huyền phải công nhận: “Dịch vụ sân golf nhà anh đúng là làm rất tốt.”
Lục Sầm vừa c** q**n áo vừa đáp: “Nếu đã được Lê tổng công nhận, hay là khu hợp tác khai thác bán đảo Lam Hải Loan cứ để Tập đoàn Lục Thị làm chủ đạo nhé?”
Lê Sơ Huyền bình tĩnh từ chối: “Không được. Đất của Lục tổng không nhiều bằng của em, dĩ nhiên em phải tốn nhiều tâm sức hơn rồi.”
Thực ra mà nói, về mảng khai thác du lịch, Tập đoàn Lục Thị đúng là có kinh nghiệm hơn. Các dự án trước đây của Tập đoàn Lê Thị chủ yếu tập trung vào nhà ở và biệt thự thương mại cao cấp.
Nhưng, đất của cô nhiều, cô có quyền quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tắm rửa thay quần áo xong, hai người xuống lầu dùng trà chiều.
Sau khi thử món trà chiều sáng tạo, Lê Sơ Huyền nhận xét: “Cũng bình thường thôi, không ngon bằng điểm tâm sáng.”
Lục Sầm lại cho người phục vụ mang lên một phần dưa lưới Hokkaido vận chuyển bằng đường hàng không để bù đắp cho sự không hài lòng của Lê tổng.
Trà chiều kết thúc, Lê Sơ Huyền liếc qua lịch trình, thấy không còn việc gì nên quyết định hôm nay về nhà cũ ăn cơm với bà nội.
5 giờ chiều, Lê Sơ Huyền trở về nhà cũ ở lưng chừng núi.
Những người khác trong nhà họ Lê vẫn chưa về, chỉ có bà nội đang ở trong vườn cầm kéo cắt tỉa những bông hồng của bà.
Lê Sơ Huyền chào hỏi rồi ngồi xuống.
Trên chiếc bàn kính trong vườn có một bình trà. Cô ngồi trên ghế mây, tiện tay lấy một chiếc cốc sứ họa tiết hoa hồng trên khay trà, rót trà rồi gọi: “Bà ơi, cháu uống trà của bà một chút nhé.”
“Ấy ấy ấy,” bà nội vội vàng đặt kéo xuống, nhanh ch.óng đi tới. “Bà bảo người làm pha cho cháu bình mới, bình này nguội hết rồi.”
Trà sữa đậm vị, nhiều đường. “Oa, bà dám trộm uống trà sữa ở nhà à? Còn là loại siêu ngọt nữa, cháu sẽ đi mách mẹ cháu.”
Bà nội chậm bước, lườm cô một cái.
Bà chỉ vào những bông hồng trắng vừa được cắt tỉa trên bàn cắm hoa, nói: “Vốn định bó cho cháu một bó hoa thật đẹp, giờ thì không có đâu. Tối nay bà đem đi ngâm chân cũng không cho cháu.”
Lê Sơ Huyền uống trà sữa trong ly, khẽ nhướng mày: “Bà thẹn quá hóa giận đấy à?”
Bà nội lảng sang chuyện khác: “Sao hôm nay cháu về sớm vậy?”
“Không về sớm thì làm sao bắt được quả tang bà uống trộm trà sữa ạ.”
Bà nội bất mãn: “Lâu lắm bà mới uống một lần, bà còn không cho nhà bếp mang điểm tâm lên đấy.”
“Thôi được rồi, lần sau đừng như vậy nữa ạ.” Sức khỏe của bà nội luôn tốt, các chỉ số đường huyết, huyết áp đều bình thường, cô quyết định cho bà một lối thoát.
Bà nội hừ lạnh: “Đúng là con bé phá đám.”
“Chỉ có cháu biết thôi đấy, để mẹ cháu biết là bà xong đời.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









